Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hải Đường Nhàn Thê – Chương 77

Hải Đường Nhàn Thê

Tác giả: Hải Đường Xuân Thụy Tảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vẫn còn chưa đến cổng lớn của Sấu Băng Viện nhưng âm thanh chửi rủa bên trong đã xộc vào tai mọi người. Như Sinh cùng Ngưng Nhi đi phía sau đang khe khẽ nói chuyện cũng lập tức im bặt.

Phương quản gia gõ cửa, hắn thấy không ai đáp lời liền đẩy cửa định tiến vào. Chỉ là chân chưa bước qua cánh cửa thì đột nhiên một vật gì đó bay thẳng lại đây, hắn nhanh nhẹn né tránh “vật đánh lén”, một tiếng giòn vang dừng lại dưới chân Hải Đường, một chén trà sứ men xanh thượng phẩm đã “tan xác” dưới nền nhà.

Phương quản gia hơi cau mày nhưng thái độ đó lập tức biến mất, hắn đứng ngoài cửa lớn tiếng hô, “Nhị phu nhân, Đại phu nhân cùng Đại thiếu phu nhân đến đây”

Nghe được một câu như thế, thanh âm bên trong lại càng lớn hơn, Hải Đường cẩn thận lắng nghe một chút, tựa như “ai đó” đang mắng cái gì kẻ trộm, cái gì tiện nhân…linh tinh!

Đi ngang đám hạ nhân đang quỳ bên ngoài, mọi người bước vào trong. Nhị phu nhân đang đứng giữa phòng, búi tóc có chút hỗn loạn, ánh mắt phát hỏa, miệng không ngừng mắng chửi. Nhị thiếu phu nhân Tần Tiểu Ninh đang khuyên nhủ nàng. Đỗ di nương có chút thoái lui nhìn người mới tới, miệng nói vài câu an ủi. Chỉ có Văn Tĩnh vẫn im lặng đứng một bên, nàng cúi đầu suy nghĩ, tựa như hết thảy mọi chuyện đều không liên quan đến mình. Còn có một đại nha hoàn đang đứng dưới bậc thang, trên tay cầm chổi lông gà, nha hoàn kia là Đông Mai, nha đầu hồi môn của Nhị phu nhân.

“Đệ muội, đây là làm sao?”, phu nhân nhìn lướt qua đám hạ nhân đang quỳ gối trên mặt đất, ngữ khí ôn hòa thận trọng.

Nhị phu nhân liếc mắt nhìn phu nhân, biểu tình lập tức thay đổi, nàng chộp lấy khăn mùi xoa trên tay Tiểu Ninh rồi lau lau khóe mắt, “Đại tẩu, người đã tới, kẻ trộm này quả thật khi dễ trên đầu ta mà, chuyện thế này…người bảo ta phải sống thế nào a!”

“Đến đây, vào nhà rồi nói chuyện, không cần nóng giận hại thân”, phu nhân ý bảo Tiểu Ninh giúp Nhị phu nhân ngồi xuống.

“Đại tẩu, người phải làm chủ cho ta, vòng tay này cũng không phải là vật bình thường, người cũng biết, cả hai chúng ta đều có. Người nói ta làm sao có thể không tức giận a! Trong hậu viện có trộm, ta sống trong phủ cũng không yên ổn a!”

“Ngươi đừng vội, uống một ngụm nước đi. Lần cuối cùng đệ muội nhìn thấy vòng tay kia là khi nào?”

“Hôm qua, hôm qua ta vẫn còn đeo trên tay!”

“Khi ngủ Nhị phu nhân có tháo ra không?”

“Đương nhiên, chẳng lẽ vật đeo trên tay bị người ta trộm mà ta lại không biếtNhị phu nhân mất hứng nhìn Hải Đường vừa xen vào.

Phu nhân ý bảo Hải Đường không cần can thiệp, nàng tiếp tục hỏi, “Ngươi đặt vòng tay ở đâu?”

“Bình thường ta vẫn để vòng tay trong chiếc hộp kia”, Nhị phu nhân chỉ chiếc hộp gấm trên bàn trang điểm, “Vừa rồi ta muốn đeo vòng liền phát hiện không tìm thấy”

“Có phải ngươi đặt vòng tay ở chỗ khác không? Tìm kỹ chưa?”

Nhị phu nhân đứng bật lên, “Đại tẩu, người nói được lời này chẳng lẽ ta lại không nghĩ tới. Tìm khắp rồi, không có!”

Hải Đường nhìn đám hạ nhân đang quỳ gối bên ngoài, gương mặt bọn họ đều trắng bệch khiến người khác cảm thấy không thoải mái, “Nhị phu nhân hoài nghi kẻ trộm là người trong viện của mình sao?”

“Ta cũng không nói như vậy”, nàng liếc mắt nhìn ra bên ngoài, “Bất quá, nếu không tra xét ở đây, chẳng lẽ lại đến Đường Viên tra?”

Hải Đường nhướng mi, “Nhị phu nhân thật hiểu lý lẽ. Nương, nếu Nhị phu nhân đã nói như vậy thì chúng ta cứ bắt đầu tra xét từ Sấu Băng Viện vậy”

“Đệ muội, ngươi muốn tra xét thế nào?”

Nhị phu nhân oán hận liếc Hải Đường một cái, “Đánh, đánh thật mạnh! Ta không tin bọn họ dám không khai!”

“Thế này…không ổn! Chuyện này nếu truyền ra ngoài cũng rất khó nghe!”, phu nhân có ý tốt khuyên bảo.

“Chẳng lẽ ý của Đại tẩu là bảo ta dâng không vòng ngọc cho người? Không tra xét?”

Phu nhân cau mày, Hải Đường muốn giúp phu nhân giải vây, “Nhị phu nhân, tại sao không tra hỏi trước? Nếu thật sự thẩm vấn không được thì dùng hình cũng không muộn a!”

“Nếu có thể hỏi được thì việc ta phải phát hỏa? Đại thiếu phu nhân, không phải ta ỷ vào bối phận mà giáo huấn ngươi, đối phó với kẻ trộm phải cứng rắn!”

Hải Đường gật đầu về phía nàng, “Nhị phu nhân nói đúng, Hải Đường chỉ lo lắng nếu để kẻ trộm kia quyết tâm cứng rắn, đem vòng tay giấu biệt, khi ấy…mất nhiều hơn được a!”

“Nếu đã vậy, làm phiền Đại thiếu phu nhân giúp ta thẩm vấn. Đại thiếu phu nhân, ngươi nhất định phải giúp ta tra hỏi bằng được a!”, Nhị phu nhân bày ra bộ dáng xem kịch vui, nàng bê tách trà nhấp một ngụm.

Hải Đường nhìn vẻ mặt của Nhị phu nhân, trong lòng thẫm nghĩ vật quý trọng đó hai mươi năm nay không mất, tại sao lại trùng hợp bị trộm vào thời điểm này? Hơn nữa, bộ dáng này của nàng là thế nào? Chẳng lẽ bên trong có âm mưu gì sao?

Hải Đường nhẹ nhàng nói vào tai phu nhân hai câu, phu nhân hoài nghi nhìn nàng nhưng vẫn gật đầu. Được phu nhân đồng ý, Hải Đường phân phó Đông Mai đem hộp trang sức kia tiến vào, sau đó nàng đi đến dưới bậc thang, xen vào đám người đang quỳ rồi đi hai vòng, cuối cùng dừng trước mặt một tiểu nha đầu.

Tiểu nha đầu nhìn bóng người trước mặt, nàng có chút run rẩy, “Ngươi, tên gì?”

“Hồi bẩm Đại thiếu phu nhân, ta tên là Tranh”

“Tranh”, Hải Đường trầm ngâm, “Ngươi đứng lên, đi theo ta”

“Dạ”, Tiểu nha đầu run rẩy đứng lên.

Hải Đường đã đi vào chính sảnh, “Nhị phu nhân, đợi lát nữa ta sẽ tra hỏi nàng, hy vọng người không xen lời ta, được không?”

“Được”

“Đa tạ”, Hải Đường cúi đầu nhìn Tranh, “Bước vào rồi đóng cửa lại!”

“Dạ!”, Tranh quay đầu đóng cửa lại, bàn tay bất an vò góc áo.

“Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?”

Nha đầu kia có chút kinh ngạc, nàng ngẩng đầu nhìn Hải Đường liếc mắt một cái, sau lại giật mình cúi đầu, “Mười bốn”

“Vào phủ khi nào?”

“Một năm trước”

“Nhà ở đâu?”, Hải Đường vừa hỏi vừa quan sát sắc mặt của mọi người.

“Dương Châu”

“Trong nhà còn những người nào?”

Tranh lắc đầu, “Năm kia gặp lũ lụt, trong nhà đã không còn ai!”

“Tối qua Nhị phu nhân đi ngủ khi nào?”

Tranh ngước mắt nhìn Nhị phu nhân đang lườm mình, nàng nhanh chóng trả lời, “Khoảng canh hai”

“Giờ nào?”

“Khoảng giờ hợi canh ba”

“Khoảng? Được rồi, là ngươi hầu hạ Nhị phu nhân đi nghỉ sao?”

“Không phải”

“Vậy tại sao ngươi biết là giờ hợi canh ba?”

Tranh vò vò góc áo, “Bởi vì…bởi vì…khi đó đèn trong phòng phu nhân tắt…”

“Lúc ấy có ai trong phòng Nhị phu nhân?”

“Chắc là Đông Mai tỷ tỷ”

“Chắc là? Không còn ai khác sao?”

“Ta…ta không biết”

Hải Đường ngẫm nghĩ trong chốc lát rồi phất tay chỉ vào thiên sảnh, “Được rồi, ngươi đứng chờ bên kia. Như Sinh, ngươi tùy ý gọi một người vào đây”

Như Sinh nhận lệnh mở cửa gọi một người tiến vào. Người nọ là một phụ nhân đã có tuổi, quỳ gối một thời gian khiến bắp chân nàng run rẩy.

“Vị phụ nhân này họ gì?”

“Lão nô họ Giang”

“Giang lão làm việc gì trong viện?”, Hải Đường uống một ngụm trà.

“Lão nô chuyên quét tước”

“Giang lão bình thường nghỉ ngơi khi nào?”

“Lão nô đi ngủ rất sớm, bình thường chưa đến giờ hợi đã ngủ rồi”

“Tối hôm qua cũng vậy?”

“Mỗi ngày đều như vậy”

“Buổi sáng thức dậy khi nào?”

“Chưa đến giờ Mão”

Hải Đường ngừng lại, “Giang lão, buổi sáng có nhìn thấy ai từ trong phòng phu nhân bước ra không?”

Giang lão cũng thận trọng, “Không có”

“Được rồi, ngươi cũng qua bên kia đứng chờ”, Hải Đường lại phất tay, “Như Sinh”

Như Sinh hiểu ý tiến ra cửa gọi người. Hải Đường nhìn Đông Mai đứng một bên, hộp trang sức vẫn đang cầm trên tay, “Đông Mai, tối qua Nhị phu nhân đem vòng tay đặt ở đâu?”

Đông Mai mở hộp rồi chỉ vào tầng một, “Là tầng một”

Hải Đường nhìn qua rồi nói, “Qua bên kia đứng”

Như Sinh lại gọi thêm vài người tiến vào, Hải Đường chỉ hỏi lung tung vài vấn đề râu ria. Hải Đường nhìn trộm Nhị phu nhân, thần sắc của nàng đã có chút không kiên nhẫn.

Người đang đứng trước mặt Hải Đường là một đại nha hoàn lớn tuổi, Như Sinh khom người nói khẽ vào tai nàng, “Nàng là Đông Tuyết, cũng là nha hoàn tâm phúc của Nhị phu nhân”

Vì sao vừa rồi Đông Mai không cần quỳ mà nàng lại phải quỳ gối bên ngoài?

“Đông Tuyết?”

Đông Tuyết nhẹ nhàng gật đầu, “Nha hoàn Đông Tuyết”

“Thường ngày ngươi vẫn hầu hạ bên cạnh Nhị phu nhân sao?”, Hải Đường nhìn chăm chăm vào mắt của nàng.

Nha hoàng kia mỉm cười trả lời, “Đúng vậy”

“Tối hôm qua cũng vậy?”, Hải Đường vừa hỏi vừa đứng lên, ngồi lâu cũng có chút mệt.

“Không có, hôm qua Đông Tuyết hơi bị sốt nên phu nhân cho phép ta nghỉ ngơi sớm”

“Bình thường phu nhân đem vòng ngọc đặt ở đâu?”

Đông Tuyết nhìn thoáng qua hộp gấm trên bàn rồi lấy tay chỉ chỉ, “Đặt trong hộp kia”

“Tầng mấy?”

“Cái này…cũng không cố định, có khi ở tầng hai, có khi ở tầng ba”

“Ngươi ngủ cùng phòng với ai?”, trong viện nhiều hạ nhân như vậy, ắt hẳn không có chuyện một người một gian a?

“Đông Mai”

“Nàng trở về phòng khi nào?”

Đông Tuyết chần chừ, sau đó nàng ngẩng đầu định nhìn Đông Mai, Hải Đường đúng lúc ngăn cách tầm mắt của nàng, Đông Tuyết khẽ cắn môi, “Chưa tới canh ba”

“Ngươi khẳng định?”

“Lúc ấy ta vẫn chưa ngủ sâu, không bao lâu sau khi Đông Mai tiến vào ta liền nghe tiếng mõ canh ba”

Hải Đường vừa lòng gật đầu.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hải Đường Nhàn Thê
Chương 77

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 77
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...