Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hải Đường Nhàn Thê – Chương 57

Hải Đường Nhàn Thê

Tác giả: Hải Đường Xuân Thụy Tảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Diệp Thừa Mật đọc bức thư để trên bàn, hai hàng mi gắt gao nhíu lại, hắn thất thần đặt mảnh giấy lên đầu ngọn nến rồi nhìn ánh lửa tắt ngúm trên tro tàn, khóe miệng tươi cười của hắn lại khôi phục vẻ ban đầu. Xem ra Phương Sở Đình càng lúc càng lợi hại, có đối thủ như vậy cũng không tệ.

Tại Nhạc An xa xôi, Hán Vương Chu Cao Hú đã nghe xong cấp dưới bẩm báo, sắc mặt vẫn không dịu lại, hắn rút thanh kiếm bên hông thị vệ rồi đem chiếc bàn trước mặt chém thành hai nửa.

Bốn ngày trước.

Chu Chiêm Cơ vén rèm xe hỏi thị vệ bên ngoài, “Đến đâu rồi?”

Thị vệ lập tức chắp tay đáp lời, “Hồi bẩm điện hạ, đã qua Tế Nam Phủ”

“Đã qua Tế Nam Phủ? Người phía trước có truyền tin đến không?”

“Vẫn chưa có”

Chu Chiêm Cơ buông rèm, tại sao sát thủ còn chưa đến? Không lẽ Phương Sở Đình đã đoán sai?

Vượt qua Hoàng Hà, ra tới Sơn Đông, đến Bái Huyền, sát thủ đều không xuất hiện, trong lòng Chu Chiêm Cơ có chút bất an, không lẽ kế hoạch có sơ sót?”

Đến thị trấn, đoàn người đi được hơn mười dặm thì thị vệ báo lại, thám tử phía trước đã truyền tin đến, nói là có một người không rõ lai lịch đang nghỉ chân ở rừng cây phía trước. Chu Chiêm Cơ mỉm cười yên tâm, rốt cục cũng đã đến, “Tiếp tục đi tới”

Ngoài xe vang lên tiếng chém giết, thanh âm đao kiếm không ngừng bên tai, Chu Chiêm Cơ ngồi ngay ngắn trong xe, nụ cười khinh miệt xuất hiện trên mặt, “Nhị thúc, xem ra lần này ngươi phải tức giận đến thổ huyết rồi!”

Thanh âm ngoài xe dần dần lắng xuống, “Điện hạ”, là thị vệ của hắn.

“Thế nào?”, giọng nói trong xe không hề mang theo một tia cảm xúc.

“Hết thảy đều tiến hành theo kế hoạch, thả hai người bị thương không nặng, những tên còn lại đều ở bên ngoài, chờ ngài xử trí”

“Tốt lắm! Các ngươi thẩm tra một lần, sau đó giao cho cẩm y vệ, nhớ kỹ, ta muốn giao người sống”

“Tuân lệnh”

Mặt trời lặn, đoàn người phong trần mệt mỏi bước vào tửu lâu, người dẫn đầu tiến thẳng một vào nhã gian. Hoàng Thái Tôn đánh giá hoạt động của tửu lâu một chút, hắn hài lòng mỉm cười.

Phương Sở Đình đẩy cánh cửa nhã gian, nhìn thấy người ngồi giữa phòng liền bước lên phía trước quỳ lễ, “Hạ quan Phương Sở Đình bái kiến điện hạ”

“Đứng lên, đứng lên. Sở Đình a, giữa chúng ta lúc này không cần khách khí như vậy”, Chu Chiêm Cơ cười khanh khách nâng hắn đứng dậy.

“Điện hạ, một đường vất vả rồi”, Sở Đình vẫn cúi đầu.

“Sở Đình, lần này chính là nhờ kế sách của ngươi. Đến đây, những chuyện khác không nói, chúng ta trước tiên uống một ly”

“Điện hạ, xin mời”

Quá ba tuần rượu, ngoài cửa có người tiến vào, “Điện hạ, vừa nhận được tin báo, Chu thị vệ mang theo binh mã đã bình định bọn tặc tử, chính là đám tặc Sơn Đông. Bất quá, thủ lĩnh của bọn chúng đã tự sát, những tên khác cũng không biết lần này thủ lĩnh thương lượng chia chác với ai”

Chu Chiêm Cơ nở nụ cười khinh miệt, “Còn ai ngoài những người đã chết và sẽ chết? Lần này có thể diệt họa sơn tặc, công của Sở Đình lớn nhất, đến đây, chúng ta làm một ly!”

Phương Sở Đình ngà ngật men say bước lên lầu. Hai người trên giường đã ngủ say, hắn ngồi xuống cạnh giường nhìn hai mẫu tử ngủ cùng bộ dáng: người nằm nghiêng, tay kê dưới gáy. Cứ để thế này thì sáng mai sẽ bị đau tay, hắn giúp hai mẫu tử kéo tay duỗi thẳng trên giường. Hắn vươn tay sờ mặt Hải Đường, nữ nhân này vĩnh viễn luôn khiến người khác bất ngờ. Thời điểm đi đây đi đó cùng Thừa Nghệ, cho dù đã qua năm năm nhưng bộ dáng kiêu ngạo, đường hoàng, tùy tiện này nói thế nào cũng không quên được. Có một muội muội như vậy, Thừa Nghệ hẳn phải rất đau đầu?

Hải Đường vừa mở mắt đã bị dọa. Nhìn khuôn mặt đối diện mình, nàng vẫn còn buồn ngủ nên hơi cau mày, hắn thật phiền a! Hay nói Chu Chiêm Cơ xảy ra chuyện? Không đâu, nếu người đó xảy ra chuyện thì hắn còn có thể ở nơi này sao? Hải Đương vươn tay vuốt mi hắn, lịch sử có thể thay đổi hay không? Hẳn là không, Chu Chiêm Cơ cuối cùng sẽ lên ngôi Hoàng Đế, dù không có Diệp Hải Đường hỗ trợ thì hắn cũng sẽ tránh được kiếp nạn này, nếu không thì tại sao hắn lại là người chiến thắng cuối cùng?

Hải Đường yên lặng đứng dậy, nàng ôm con vào phòng trong, đứa con vừa động đã thức dậy, “Nương”

“Bảo bối, cha ngươi còn ngủ, chúng ta xuống lầu trước được không?”

“Dạ”, Đô Đô đã hình thành thói quen chạy qua chạy lại giữa Phương phủ và ngoại trạch. Trong xe ngựa có ghế ngồi, đôi khi còn có thể nhìn ngắm phố phường hai bên, nói thế nào cũng thú vị hơn ở mãi trong nhà.

*

“Hải Đường, đợi lát nữa đi cùng ta đến Cẩm Hồng Lâu”, Phương Sở Đình ngủ thẳng đến buổi trưa.

“Tốt vậy sao? Còn chủ động đưa ta đến đó?”

“Đúng vậy, ngày hôm qua ta đã nói chuyện với Hoàng Thái Tôn”, Sở Đình vừa ngồi một bên dạy con trai viết chữ vừa trả lời nàng.

“Nói chuyện gì?”

“Nói ngươi đã giúp ta đưa ra chủ ý”. Phương Sở Đình, ngươi cũng quá thành thật a, ngay cả tranh công cũng không thể? Hải Đường buồn cười nhìn hắn, nam nhân này quả nhiên thành thật.

Hắn ngẩng đầu liếc nàng một cái, “Hoàng Thái Tôn biết tính cách của ta, hắn dĩ nhiên biết chủ ý này ta đoán không ra, để hắn hoài nghi chi bằng nói thẳng”

Hải Đường có chút do dự, “Tại sao hắn lại muốn gặp ta?”

“Hắn muốn nhìn xem rốt cục muội muội của Diệp Thừa Nghệ là người như thế nào”

“Không cần!”

Phương Sở Đình nhìn nàng kỳ quái, “Ngươi sợ sao?”

“Ta không thích giao tiếp với người hoàng gia”, Hải Đường biết chính mình là ngoại tộc, ngày xưa nữ tử “ngu ngốc” mới là đức, đối với triều đình đại sự cũng không nên can dự vào, việc này nói không chừng sẽ mang đến đại nạn cho Phương gia.

“Yên tâm, ta cũng không nói gì nhiều, chỉ nói ngươi cho rằng trốn tránh không phải là biện pháp, phải cho bọn tặc tử một trận đón đầu thống khoái!”

Hải Đường theo Sở Đình tiến vào Cẩm Hồng Lâu, lúc này không phải là thời gian dùng cơm nên trong tửu lâu cũng không có khách nhân. Hai người trực tiếp đi lên lầu hai, trước gian nhã lâu lớn nhất có hai người đứng gác, bọn họ vừa nhìn thấy Sở Đình liền thi lễ, “Phương đại nhân, điện hạ đang chݠngài bên trong, mời vào”

Đẩy cửa ra, một nam nhân đứng phía trước sổ đưa lưng về phía cửa, bên cạnh còn có một gã thị vệ.

“Hạ quan Phương Sở Đình bái kiến điện hạ”

“Dân phụ Diệp thị bái kiến điện hạ”, chắc là nói như vậy?

Thời điểm bọn họ bước vào, Chu Chiêm Cơ đã xoay người lại, hắn nhìn vào mắt Diệp Hải Đường, bộ dáng gật gù, “Đứng lên đi”. Hải Đường đứng thẳng phía sau Sở Đình, nàng cúi đầu hạ mi, cố tình chường ra bộ dáng phụ nhân nhu thuận.

Chu Chiêm Cơ hài lòng gật đầu, còn tưởng rằng nàng là một nữ nhân cả gan làm loạn, “Sở Đình, ngươi quả nhiên có một vị hiền thê a! Gia giáo của Diệp đại nhân quả nhiên hơn người, Thừa Nghệ khiêm tốn hữu lễ, thông minh hơn người, muội muội của hắn cũng dịu dàng hiền thục, lan chất tuệ tâm”

“Điện hạ khen ngợi, dân phụ không dám nhận”, Hải Đường cẩn thận tìm từ.

“Có thể nói ra câu đó, đủ thấy Phương phu nhân là người có đại trí tuệ”, Chu Chiêm Cơ còn muốn thử.

“Dân phụ chỉ muốn thay phu quân phân ưu, thỉnh điện hạ không trách tội”

“Có tội gì? Có thể giúp đỡ phu quân phân ưu, đây chính là chuyện tốt. Ha ha, Sở Đình thật có phúc”

Hải Đường ngay cả ngẩng đầu cũng không dám, nàng thật sự muốn nhìn xem dung nhan vị Hoàng Đế tương lai này rốt cục thế nào, nhưng vì mạng nhỏ nhà mình, tốt hơn vẫn nên đè lòng hiếu kì xuống.

Thời điểm rời khỏi nhã gian, Phương Sở Đình kỳ quái nhìn Hải Đường, hôm nay nàng không giống với mọi khi.

“Nhìn cái gì mà nhìn? Ta biết ngươi muốn hỏi điều gì, chỉ là ta không muốn gây thêm phiền toái cho ngươi thôi!”

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hải Đường Nhàn Thê
Chương 57

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...