Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc – Chương 12

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc

Tác giả: Quân Tử Dĩ Trạch
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một ngày sau.

Một cơn mưa đông rửa sạch cả vùng đất, thành phố giàu sang được tẩy

rửa trở nên mới tinh, như thành phố vàng Mycenaean(1) được khai quật.

Hàng cây khô héo hai bên đường đã khiến cho người khác nhìn không ra

chủng loại, nhánh cây đan chéo rối loạn che đi bầu trời.

(1)Mycenae (Tiếng Hy Lạp Μυκῆναι Mykēnai) là một địa điểm khảo cổ tại Hy Lạp, cách Athens khoảng 90 km về phía Tây Nam, ở phía Đông Bắc Peloponnese. Argos nằm cách 6 km về phía Nam; Corinth nằm cách 48 km về phía Bắc. Từ ngọn đồi mà cung điện được đặt trên, người ta có thể quan sát qua Argolid tới vịnh Saronic.Trong thiên niên kỷ thứ hai trước công nguyên Mycenae là một trong các trung

tâm chính của nền văn minh Hy Lạp, một pháo đài quân sự chi phối phần

lớn phía Nam Hy Lạp. Thời kỳ của lịch sử Hy Lạp từ khoảng 1600 TCN tới 1100 TCN được gọi làMycenaean theo tên của Mycenae.

Trong thư phòng, trên bàn đặt một chồng sách triết học phương tây

đóng dấu ngày tháng mượn tại thư viện, “Sử thi Homer” và một ít manga

thiếu niên nhiệt huyết tạp nham. Bùi Khúc tùy ý lật những cuốn manga

kia, ngay cả sách cũng cầm ngược mà không phát hiện. Bởi vì Sâm Xuyên

Quang đang ngồi bên cạnh TV, nghe cậu trình diễn trong cuộc thi âm nhạc.

Sau khi kết thúc phát lại, Bùi Thi đang nấu cơm trong phòng bếp ló đầu ra.

“Sếp, Tiểu Khúc đánh không tệ chứ? Đoạn phim nó trình diễn đã có

người đăng lên mạng ngày hôm qua rồi, rất nhiều người bình luận cho nó

và có rất nhiều cô gái thích nó, đều nói nó là “thiên thần” gì đó.”

Bùi Khúc hơi rầu rĩ nhớ đến đoạn phim hot “Cuộc thi dương cầm tổ A

xuất hiện mỹ thiếu niên tàn sát quần hùng” đêm hôm qua: “Điều này không

hề có liên quan gì đến thực lực của em, căn bản không có bao nhiêu người bình luận về tài đánh đàn của em. Em còn muốn nghe xem ý kiến của thiếu gia Sâm Xuyên.”

Sâm Xuyên Quang quay người lại:

“Ý nghĩ của anh nhất trí với chị em về điểm này, kỹ xảo trình diễn

cũng không phải rất quan trọng. Sức sống một bản nhạc hoàn toàn thể hiện cá tính người trình diễn và hoàn cảnh trình diễn.”

“Hoàn cảnh trình diễn? Hoàn cảnh quá ồn sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng người trình diễn sao?”

Sâm Xuyên Quang cười cười.

“Dĩ nhiên không phải. Nói một cách khác, “Định Mệnh” của Beethoven đã sớm thể hiện tinh thần đấu tranh kiên cường của con người và số phận.

Nhưng ở chiến tranh thế giới thứ hai, nước Đức đã thể hiện ra hai ý khác nhau. Bên phía quân đồng minh, bởi vì âm tiết chủ đạo của “Định Mệnh”

là ba dài một ngắn, lúc ấy mọi người gửi điện báo là dùng mã điện tín

Morse(2), mật mã này là đầu ngón tay dài dài của ông chấm ba chấm trên

bàn, lại thêm một dấu gạch ngang. Chấm, chấm, chấm, gạch, chứng tỏ là

chữ V, cũng chính là Victory thắng lợi, thể hiện niềm tin của Hitler của bọn họ tất sẽ thất bại. Nhưng cùng một thời gian, “Định Mệnh” cũng được Nazi sùng bái mọi mặt, là bởi vì Beethoven là người Aryan, “Định Mệnh”

của ông cũng mang đến thắng lợi cho bọn họ.”

(2) Mã Morse hay mã Moóc-xơ là một loại mã hóa ký tự dùng để truyền các thông tin điện báo. Mã Morse dùng một chuỗi đã được chuẩn hóa gồm các phần tử dài và ngắn để biểu diễn các chữ cái, chữ số, dấu chấm, và các kí tự đặc biệt của một thông điệp. Các phần từ ngắn và dài có thể được thể hiện bằng âm thanh, các dấu hay gạch, hoặc các xung, hoặc các kí hiệu tường được gọi là “chấm” và “gạch” hay “dot” và “dash” trong tiếng Anh.

“Đánh bản “Định Mệnh” đã nhiều năm, đến hôm nay mới biết được còn có

một cách nói như thế.” Bùi Khúc suy nghĩ một chút, bả vai lập tức chùn

xuống, “Vậy người có loại cá tính như em cũng không có sức sống gì đáng

nói rồi.”

“Dĩ nhiên không phải.”

Sâm Xuyên Quang mặc bộ độ phối đen trắng ổn thỏa, ghim măng sét và

khăn nơi miệng túi cũng hiện rõ màu cam tươi, chi tiết nho nhỏ này khiến cho bộ đồ kinh điển trở nên xinh đẹp lại hợp mốt. Song, gương mặt anh

xinh đẹp, khí chất trầm tĩnh, nhất là đôi mắt mù kia, hoàn toàn không có phù hoa phức tạp của người hiện đại. Tuy mặc bộ đồ tây cắt may tỉ mỉ,

lúc anh mỉm cười phong nhã vẫn như kiểu công tử quý tộc trước đây như

cũ.

“Phong cách trình diễn của Tiểu Khúc cũng giống với bản thân, kỳ ảo, rành mạch.”

Nghe thấy từ “rành mạch” kia, mắt Bùi Khúc nhanh chóng chớp vài cái,

nói chuyện cũng chậm hơn bình thường một chút: “Phải, phải không, em cảm thấy rằng… em nên đi xem thử chị nấu cơm.”

Cậu chạy vào phòng bếp nhanh như chớp.

Chẳng bao lâu, Bùi Thi xắn tay áo như cũ đi vào: “Tiểu Khúc muốn nấu cơm, em không lay chuyển được nó.”

Mắt Sâm Xuyên Quang hướng về phía cửa sổ, biểu cảm cả bộ mặt buông

lỏng nên có vẻ hiền hòa: “Đúng lúc, Tiểu Thi, em đến đây, anh có đồ cho

em.”

Bùi Thi nghi ngờ đến trước mặt anh. Anh lần tìm kéo tay cô, đưa một hộp CD thật dầy đặt vào lòng bàn tay cô.

Nhìn thấy tên Antonio Lucio Vivaldi (3) trên đó, đột nhiên mắt Bùi Thi trợn to:

(3) Аntoniо Vivaldi (Antonio Lucio Vivaldi; 4 tháng 3, 1678, Venice – 28 tháng 7, 1741, Viên) là nhà soạn nhạc, nghệ sĩ vĩ cầm, nhà sư phạm, chỉ huy dàn nhạc người Ý.Được học chơi vĩ cầm từ cha ông Jovanny Battista Vivaldi, nghệ sĩ vĩ cầm của nhà thờ thánh Marco. 1703 Vivaldi nhận chức danh linh mục. 1703-25 — nhà giáo, sau đó là chỉ huy dàn nhạc và dẫn đầu các buổi hòa nhạc, từ 1713 — dẫn đầu dàn nhạc và dàn đồng ca “dellа Pietа” ở Venezia,

“Đức cha tóc đỏ.”

“Tiểu Khúc nói em dự định cho tay đàn violin của em trình diễn bản

“Bốn Mùa”, đúng lúc cái này có CD của ông ta nên mang đến cho em. Cái

này gần như có tất cả bản nhạc nổi tiếng được trình diễn, đủ cả các loại trình diễn nhạc giao hưởng, đàn violin, piano.”

Vừa nhắc đến trận chung kết vô cùng cấp bách, hai mắt Bùi Thi bất

giác buông lỏng: “Bản nhạc bắt buộc trong vòng thứ nhất trận chung kết

là những bản nhạc của Paganini, Duyệt Duyệt chọn bản caprice 17, đến bây giờ cô ta kéo chẳng ra sao cả. Dù sao vòng đầu tiên cũng sẽ bị đánh

rớt, không phải phí tâm tư cho cô ta luyện bản Bốn Mùa nữa.”

“Thiếu gia Sâm Xuyên, anh đừng nghe chị nói nhảm.” Lúc này đến phiên

Bùi Khúc ló đầu ra, “Duyệt Duyệt luyện rất cực khổ, kéo rất hay, yều cầu của chị em với cô ta nghe giống như biến thái vậy.”

Mắt Sâm Xuyên Quang cong lên: “Anh biết, khi Tiểu Thi khích lệ một

người mới nói rõ là người này không có hy vọng. Cô ấy yêu cầu rất cao là bởi vì cô ấy có điều mong đợi vào người này.”

Bùi Thi nhún nhún vai, không quan tâm bọn họ nói thế nào, trực tiếp lấy CD ra đặt vào trong đầu đĩa.

Bản nhạc đầu tiên là Bốn Mùa, chương nhạc Xuân đầu tiên do bốn cây

đàn piano hợp tấu. So sánh với bản đàn violin cô nghe thường xuyên thì

bản này thiếu hoành tráng một chút, nhiều hơn chút nhẹ nhàng, nhưng vẫn

sinh động dạt dào, linh hoạt thoải mái, mang nét tươi vui trong lành của xuân về hoa nở, nghe nghe giống như ngay cả cành khô ngoài cửa sổ cũng

từ từ mọc ra lá non xanh.

Bùi Thi gật đầu gõ nhịp theo bản nhạc, thuận tiện cầm lấy hộp CD nhìn tên người trình diễn: “Bốn Mùa cũng là bậc thầy mà, trách sao lại hay

như vậy.”

Mặt Sâm Xuyên Quang mỉm cười, chẳng qua lẳng lặng “nhìn” cô.

Sau khi kết thúc bản nhạc đầu tiên là đến bản hòa tấu violin kinh

điển. Bùi Thi từ gật đầu gõ nhịp thành khẽ lắc lư thân thể: “Nếu Duyệt

Duyệt có thể luyện đến trình độ này thì tốt rồi.”

Khúc độc tấu nhanh chương nhạc đầu tiên của violin nhanh chóng xuất

hiện, Bùi Thi bắt đầu đưa ngón tay giơ lên theo nhịp: “Thật là hay.”

Lúc âm nhạc hơi yên tĩnh, cuối cùng Sâm Xuyên Quang khẽ nói: “Tiểu

Thi thật sự rất thích đàn violin. Mỗi lần nghe nhạc đàn violin em cũng

sẽ cười đến mức vô cùng vui vẻ.”

Bùi Thi sờ sờ mặt của mình: “Sao anh biết em đang cười?”

“Có thể nghe ra được em rất vui.”

Lúc này tiếng nói Bùi Khúc vang lên từ phòng bên: “Chị, em xuống lầu lấy thư nha! Một phút là lên ngay, đồ ăn sẽ không bị khét!”

“Được…” Bùi Thi đáp, không buồn để ý quay người sang chỗ khác, tiếp

tục gõ nhịp không bị ảnh hưởng, “Em vui là vì bản nhạc này vui chứ sao.

À, đoạn tiếp theo là đoạn em thích nhất…”

Cô nghe xong hơn phân nửa bản, vừa nhìn hộp CD, vừa nói lẩm bẩm: “Ai

cũng bảo piano là vua của nhạc cụ, violin là hoàng hậu của nhạc cụ, em

cảm thấy rất có đạo lý.”

“Nói thế nào?”

“Không có loại nhạc cụ nào có thể giống như piano vậy, có thể mô

phỏng được hiệu quả trình diễn cả đội nhạc giao hưởng. Âm sắc của nó

cũng rất êm tai, dù ta có đánh thế nào, dù có đánh sai nốt cũng sẽ không khó nghe. Hơn nữa, tuy âm sắc của nó rất hay, nhưng có thể đệm cho bất

cứ nhạc cụ nào, là một dụng cụ rất bao dung. Cho nên Piano không hổ là

vua nhạc cụ, vẫn là một vị vua khá có độ bao dung to lớn.”

“Vậy violin thì sao?”

Bùi Thi ngẩng đầu suy nghĩ một chút: “Đàn violin chói tai nhưng yêu

kiều, lúc trình diễn đơn không cách nào đệm cho nhạc cụ khác. Một khi

kéo sai giống như là tiếng thét của phụ nữ, chói tai hơn nhiều so với

piano đàn sai nốt. Chỉ cần nó xuất hiện thì nhất định sẽ cướp đi sự chú ý của người nghe, biến thành trọng tâm của cuộc trình diễn. Cho dù là

trong giàn nhạc giao hưởng, nó cũng thường xuyên sắm vai nhân vật quan

trọng nhất. Cho nên đàn violin chắc chắn là một hoàng hậu kiểu cách, bốc đồng lại kiêu căng.”

Sâm Xuyên Quang gật đầu: “Nói vậy đúng là giống thật. Chỉ cần piano

và violin hợp tấu, bình thường piano cũng sẽ biến thành nhạc nền.”

Nghĩ đến Sâm Xuyên Quang đàn piano, Bùi Thi cảm thấy nói vậy không

hay lắm, cô hắng giọng: “Đó là bởi vì nếu piano trình diễn lớn tiếng thì sẽ hoàn toàn nhấn chìm âm lượng đàn violin, cho nên quốc vương mới có

thể yên tĩnh yêu thương hoàng hậu của mình chứ sao. Có điều tuy quốc

vương rất dịu dàng, nhưng cũng lăng nhăng, có thể đồng thời cưng chìu

rất nhiều nhạc cụ, dù là bản nhạc gì có nó làm nền cũng có thể biến

thành tiếng nhạc trời. Nhưng hoàng hậu rời khỏi quốc vương thì cũng chỉ

có thể lêu lổng với đại thần hoàng cung đàn cello một chút, hơn nữa cũng không hay bằng hợp tấu với quốc vương, nên chỉ có thể lựa chọn độc

tấu…. Nói thế nào cũng cảm thấy đàn violin thật đáng buồn vậy kìa?”

Mãi nói, Bùi Thi đã hoàn toàn say mê trong thế giới nhân cách hóa nhạc cụ.

“Tiểu Thi.”

“Hả?” Bùi Thi trả lời lơ đãng.

“Nếu như tay của em không được thì anh sẽ mãi mãi độc tấu.” Anh dừng một chút, “… Anh chỉ hợp tấu với em.”

Đúng vào lúc này, bản hòa tấu đàn violin cũng đã đến đoạn kết. Lúc một âm tiết cuối cùng vang lên, Bùi Thi ngây ra một chút:

“Hả?”

Gió lạnh thổi hiu hiu qua cành cây khô.

Sâm Xuyên Quang ngồi trước cửa sổ, ngón tay hơi trắng bệch trong ánh

sáng nhạt. Mặt mũi của anh giống như tia nắng ban mai mỏng manh, khuôn

mặt vì bóng râm che khuất nên giống như bức chân dung cũ khôi ngô mờ ảo. Anh cười nhẹ: “Không có gì, em đi xem món ăn Bùi Khúc làm thế nào đi.

Hình như anh nghe thấy được một mùi khét đó.”

Bùi Thi hít một cái, rồi chạy đến phòng bếp.

Bùi Khúc không có ở trong phòng bếp, quả nhiên món ăn trong nồi khét

cả rồi. Cô vội vàng tắt lửa, bắt nồi xuống, sau đó đến phòng của Bùi

Khúc, từ khe cửa nhìn thấy cậu đang cau mày xem một bức thư. Bùi Thi

đứng yên lặng ở cửa một lúc lâu, lui về sau một chút rồi hắng giọng:

“Tiểu Khúc khốn kiếp, em làm thức ăn khét rồi kìa!”

“A, được, em đến ngay.” Cậu bước nhanh ra, vò thư thành một cục ném vào thùng rác ngay cửa.

Lúc ăn cơm, vẫn là Sâm Xuyên Quang và Bùi Thi nói chuyện. Bùi Khúc

không tập trung tư tưởng, gắp thức ăn cho chị gái theo thói quen, lúc

phát hiện thức ăn trong chén cô đã thành một núi nhỏ, cô nhướng chân mày nhìn cậu.

Bùi Khúc ngơ ngác một chút, nhanh chóng cười hơi miễn cưỡng: “Chị, chị phải ăn nhiều một chút đi.”

Sau buổi cơm tối, Bùi Thi đưa Sâm Xuyên Quang xuống lầu, rồi trở về

nhìn thấy Bùi Khúc ngồi rúc vào trên ghế salon ở phòng khách, hai mắt vô hồn xem tivi. Cậu không mở đèn, màn ảnh huỳnh quang chiếu lên gương mặt cậu từng vệt từng vệt sáng. Cho đến khi cô đứng ở cửa hơn mười giây,

cậu mới khẽ nói:

“Chị, em không muốn tham gia trận chung kết nữa.”

“Tại sao?”

“Em không tự tin.” Bùi Khúc híp hờ mắt, có vẻ như hơi mỏi mệt, “Em nhất định sẽ thua.”

Vẻ mặt Bùi Thi lạnh lùng nhìn cậu: “Điểm số em đấu bán kết là cao nhất, làm sao có thể thua trong trận chung kết hả?”

Bùi Khúc không đáp ra lời, chẳng qua lại co ro trên ghế salon: “…. Chỉ là em không muốn tham gia.”

Bùi Thi yên lặng đi đến ngồi xuống cạnh cậu, giơ một lá thư lên: “Là bởi vì cái này sao?”

Áng mây đen chậm rãi di chuyển, đã che đi trăng sáng, giống như là

bàn tay ma quỷ che gương mặt tái nhợt. Mặt Bùi Khúc cũng trở nên tái

mét, chỉ còn lại ánh đèn của màn hình TV chiếu rọi.

Xem ra lá thư màu trắng rất lớn, nhưng phía trên cũng chỉ có một hàng chữ máy tính in ra.

Tiểu Khúc, bản “Luyện Thanh Khúc” rất tịch mịch à, mày còn nhớ đến ánh trăng trên du thuyền cuối cùng ở sông Thames không?

Đôi môi của Bùi Khúc cũng bắt đầu trắng bệch.

Giống như tất cả mộng đẹp đều biến mất, tất cả ảo giác cũng biến mất. Bóng đen tàn khốc xuất hiện xé toạc sự thật trần trụi xấu xí. Ký ức

chuyện cũ hóa thành đêm tối, mắt từ nơi cao nhìn chằm chằm bao phủ lấy

cậu.

“Người viết thư là Hạ Na sao?” Bùi Thi hạ thấp giọng hỏi.

Chẳng qua Bùi Khúc chậm chạp lắc đầu.

“Vậy cuối cùng là ai?”

Bùi Khúc vẫn lắc đầu: “Chị, đừng hỏi nữa.”

“Tiểu Khúc, chúng ta phải đối mặt chuyện này. Năm đó em không so đo

thì thôi, nhưng hiện tại bị người ta nhắc đến lần nữa thì sẽ lại tạo nên càng thương tổn nhiều hơn… Ngày thi bán kết chị gặp Kha Trạch. Lúc đó

anh ta đến ôm chị, chị nhìn thấy được Hạ Na cũng đứng ở góc tường…” Bùi

Thi cảm thấy thân thể run rẩy, nhưng vẫn tàn nhẫn hỏi ra từng chữ,

“Những người trên du thuyền năm đó cuối cùng là ai sai khiến? Em cảm

giác được đúng hay không?”

Cô hùng hổ như thế, từng chữ giống như một thanh kiếm sắc bén đ//â//m

thẳng vào nơi yếu ớt nhất trong lòng Bùi Khúc. Bờ môi cậu khẽ run run,

bởi vì khẩn trương mà khô nứt. Cậu chăm chú nhìn vào mắt cô hồi lâu,

cuối cùng ra sức lắc đầu:

“Đừng hỏi nữa.”

“Tiểu Khúc, chị không hi vọng em lại…” Cô vịn vai cậu, nhìn chằm chằm vào cậu sít sao, “Em nói cho chị biết, em cảm thấy là ai sai khiến?”

Thân thể Bùi Khúc càng run dữ dội hơn, thậm chí trên trán rỉ ra một lớp mồ hôi mỏng. Rốt cuộc cậu cất cao âm lượng quát lên:

“Đừng hỏi nữa!!” Cuối cùng cậu đã sụp đổ, gương mặt vì kích động mà

trở nên đỏ bừng, trong mắt cũng chảy ra từng giọt từng giọt nước mắt

lớn, “Chị, em xin chị! Đừng hỏi nữa! Thật đó, em xin chị… Em không muốn

nói, xin chị đó…”

Bùi Thi bị phản ứng của cậu làm chết trân.

Nhưng cô nhanh chóng ôm lấy cậu, ôm chặt lấy thân thể gầy ốm của cậu…..

“Thật xin lỗi, Tiểu Khúc.” Cô cau chặt chân mày, hốc mắt đỏ như mắt

thỏ, “Đều là lỗi cũa chị. Năm đó rõ ràng chị đã đồng ý với ba phải bảo

vệ em, nhưng chị lại vô dụng như vậy…. Nếu như người chịu tội lúc đó là

chị thì tốt rồi…”

Mây đen lặng lẽ kéo đi.

Ánh trắng soi dài chiếc bóng của bọn họ trên mặt đất.

Cả căn phòng giống như một cái vỏ trống rỗng hoang vu, chỉ chứa hai

linh hồn trong suốt. Cùng với linh hồn bị dần dần ăn mòn là hơi thở đêm

tối ồn ã.

Trận chung kết cuộc thi violin cả nước.

Hạng mục một trong vòng đầu tiên là nhạc showpieces. Người dự thi có thể chọn biểu diễn một trong ba bản caprice của Paganini.

Ngoại trừ người biểu diễn trước sân khấu,

phía sau hậu trường cuộc thi, mấy chục tay đàn violin đi đi lại lại,

tiếng gẩy dây đàn và hộp chốt âm vang lên như một bản giao hưởng hổn độn trong gian phòng rộng lớn.

Hàn Duyệt Duyệt nhìn Bùi Thi dùng tùng

hương lau dây vĩ thay cô ta, tay chỉnh dây đàn hơi run run. Bùi Thi

không ngẩng đầu, nhưng nghe thấy âm thanh cô ta gẩy dây đàn hơi khác,

cho nên nói thản nhiên: “Duyệt Duyệt, lại bắt đầu khẩn trương à?”

Dường như Hàn Duyệt Duyệt muốn biểu hiện thoải mái một chút, cho nên gượng mặt nói: “Em làm gì khẩn trương, là do mấy

nhiếp ảnh gia kia chụp mặt em rất to, em đang suy nghĩ xem có nên nhổ

bớt răng để mặt gầy đi không.”

Ánh mắt Bùi Thi di chuyển từ tùng hương lên dây vĩ rồi di chuyển lại.

“Nhổ một cái răng sẽ giảm 22% sức cắn, nhổ hai cái thì sẽ giảm một nửa, nhổ ba cái chỉ còn lại 37%. Nhổ xong rồi

thì ngày ngày ăn cháo, còn có thể giảm cân.”

“Chị lại bắt đầu cười em.” Hàn Duyệt Duyệt nổi giận tựa vào tường, “Nếu như xảy ra vấn đề, nhất định sẽ bị khán

giả mắng chết luôn.”

Bùi Thi thở hắt ra một hơi: “Duyệt Duyệt, em quá để ý đến cách nhìn của người khác về mình rồi.”

Hàn Duyệt Duyệt hơi giận dỗi vễnh môi lên: “Sao hả, chuyện này cũng là sai sao?”

“Để ý ngôn luận của người khác như thế là

bởi vì em không biết mình là ai, cần người khác đánh giá để bản thân

mình nhận biết. Nếu như người ta cảm thấy em tốt, em sẽ cảm thấy tốt,

người ta cảm thấy em hư, em sẽ cảm thấy mình hư. Vậy e là cả đời em cũng sẽ nôn nóng, dù sao ý nghĩ của con người luôn thay đổi không phải sao?”

“Chị nói rất đúng.” Hàn Duyệt Duyệt vuốt

mái tóc xoăn của mình, “Nhưng mà em thật sự không biết mình là sao… Em,

bao giờ em cũng chọc chị tức giận.”

Bùi Thi thổi thổi cây vĩ, đưa cho Hàn Duyệt Duyệt.

“Em sẽ trở thành nghệ sĩ đàn violin vô cùng ưu tú.”

Trong thoáng chốc ánh mắt Hàn Duyệt Duyệt trở nên trong veo: “…. Thật sao?”

“Phải.”

Tuy Bùi Thi vẫn giống như trước, ngay cả

sức lực nói vài câu an ủi cũng giảm, nhưng một từ “phải” này lại khiến

cho cô ta tràn ngập dũng cảm trong thoáng chốc. Cô ta nắm chặt cây vĩ,

ra sức gật đầu: “Thi Thi, em sẽ không khiến chị thất vọng.”

Bản caprice 17 của Paganini hoàn toàn thể

hiện được kỹ xảo khó khăn của tay trái, một cung kéo tối đa 36 nốt nhạc. Không mang theo bất cứ tình cảm nào lại có thể khiến người ta rung động chính là nghệ thuật âm nhạc.

Hàn Duyệt Duyệt cảm giác rằng đây là bản

nhạc đơn giản nhất trong ba bản nhạc dự thi của Paganini, động tác của

cô ta cũng nhanh, nhưng không bù được khuyết điểm tay không đủ lớn. Động tác chuyển nốt có khoảng cách lớn giữa hai ngón tay luôn chậm một chút, nên bản nhạc này được trình diễn cũng hơi chậm hơn các nghệ sĩ nổi

tiếng. Nhất là khoảng thời gian chuyển ngón tay lên ô nhịp giữa cung G

và cung D vẫn là vấn đề lớn với cô ta.

Vì vậy, ngày thi đấu hôm nay, từ lúc vừa mới bắt đầu Bùi Thi cũng rất chú ý đến kỹ xảo của Hàn Duyệt Duyệt.

Nhưng Hàn Duyệt Duyệt biểu diễn hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của cô.

Mở đầu không chỉ có tốc độ nhanh hơn trước rất nhiều, không sai nốt, thậm chí lúc biểu diễn điệu kép từ cung G

xuống cung E, cô ta tìm được vị trí hai chuôi vô cùng chính xác, cả khúc mở đầu cũng bình tĩnh lưu loát.

Bùi Thi hơi kinh ngạc nhìn về tay đàn tại trung tâm sân khấu.

Cô ta mặc chiếc váy đỏ cách điệu vạt xéo,

chân mang đôi giày đỏ rực, nếu như không phải đang cầm đàn violin, cho

dù bạn nói cô ta sắp sửa đi chụp hình quảng cáo cho Gucci thì người ta

cũng tin.

Song, trong khoảng thời gian này cô bận rộn công việc, nên cũng không biết bản thân đã lẳng lặng tốn biết bao nhiêu công sức….

Tuy bản caprice này vẫn không hoàn mỹ như

cũ, nhưng cuối cùng cũng được giám khảo đánh giá cao hơn rất nhiều so

với dự liệu của Bùi Thi.

Bùi Thi đứng sau màn sân khấu, bỗng trong lòng có hơi mong đợi.

– Có lẽ không phải hoàn toàn không có cơ hội giành được giải nhất cuộc thi âm nhạc này đúng không?

Hạng mục hai vòng thứ nhất là trình diễn một bản nhạc tự chọn, Hàn Duyệt Duyệt chọn bài “Giai Điệu” của Tchaikovsky (4).

(4) Pyotr Ilyich Tchaikovsky (tiếng

Nga: Пётр Ильич Чайкoвский, Pjotr Il’ič Čajkovskij; phát âm:

Trai-cốp-xki; 7 tháng 5 năm 1840 (25 tháng 4 Lịch Julius) – 6 tháng 11

năm 1893) (25 tháng 10 Lịch Julius) là một nhà soạn nhạc người Nga thời

kỳ âm nhạc lãng mạn. Dù không phải là một thành phần của nhóm nhạc theo

chủ nghĩa dân tộc “The Five” nhưng Tchaikovsky lại sáng tác các nhạc

phẩm đậm chất Nga theo một lối rất riêng biệt: ngân vang, sâu lắng, sự

hòa hợp và giai điệu được phản ánh qua điệu nhạc.

Sở dĩ chọn bản nhạc này là do sau nó có

một chút ý nghĩa sâu xa: Tchaikovsky xuất thân nghèo khó, cũng không

phải là nhạc sĩ một phát gặp may hay là thiên phú bẩm sinh. Ông từng có

một cuộc hôn nhân ngắn ngủi chín tuần, sau khi ly hôn ông được quả phụ

Genemek trùm kinh tế giúp đỡ. Cả đời bọn họ gửi cho nhau 1400 bức thư,

nhưng hai bên lại giao hẹn không bao giờ gặp mặt, cho đến khi hai người

cùng chết đi.

Lúc Tchaikovsky được giải phóng tâm trạng

bị đè nén, vừa viết thư cho bà Genemek, vừa viết ra bản nhạc “Giai Điệu” này. Vì vậy cả bản nhạc đều tràn ngập hơi thở lãng mạn ưu thương.

Hàn Duyệt Duyệt luôn thích tình cảm vĩ đại, bất kể là tình thân, tình yêu hay tình bạn.

Cho nên, so sánh với những bản nhạc bậc

thầy của Paganini, cô ta có thể biễu diễn “Giai Điệu” hay hơn, ngay cả

ngón tay bấm dây đàn cũng nhuộm một màu sắc dịu dàng….

Dưới sân khấu khán giả nghe như si như say, ngay cả giám khảo cũng đưa ra ánh mắt khẳng định.

Trong lòng Bùi Thi mong đợi càng nhiều hơn một chút. Lại đồng thời nhận được một tin Vi Kênh.

Nhìn thấy chữ “Tư” trên tin kia, cũng

không biết có phải nguyên nhân do khoảng cách quá gần với âm nhạc tuyệt

vời hay không, cô bỗng cảm giác rằng lòng bàn chân cũng trở nên hơi nhẹ

nhàng, nhanh chóng mở ra tin nhắn kia, bấm vào bong bóng thư thoại trên

màn ảnh.

“Thư ký Bùi, em đã quên trận chung kết đàn violin rồi sao.”

Bùi Thi lập tức bấm nút ghi âm, dừng một chút: “Việc mà ngay cả anh Hạ cũng chủ động nhắc đến đương nhiên là tôi sẽ không quên.”

“Không thấy em trên tivi.”

Bùi Thi ngây ra một chốc, sau đó lại bất

giác cười đến cong cả mắt: “Cũng không phải là tôi dự thi, sao có thể

nhìn thấy được chứ? Tôi đứng phía sau sân khấu. Có điều anh đang xem

truyền hình trực tiếp à?”

Hạ Thừa Tư trực tiếp bỏ qua câu hỏi của cô: “Hàn Duyệt Duyệt cũng không tệ lắm.”

“Vậy suy xét cho cô ta nhé?” Bùi Thi lập

tức tận dụng cơ hội, cuối cùng còn không nhịn được trêu đùa một chút,

“Ông chủ, rộng rãi chút đi.”

Nhưng sau khi gửi tin này đi hơn hai phút, anh cũng không có trả lời.

Mắt thấy cả bản “Giai Điệu” đã sắp kết

thúc, nhưng Bùi Thi nghe không lọt được bản nhạc nữa. Cô lấy di động ra

nhìn một lần, chạm vào nghe lại mỗi một tin thoại của Hạ Thừa Tư, chậm

chạp nhận ra mỗi một tin của anh đều chỉ có một câu, vẫn đơn giản lại

không chứa đựng tình cảm cá nhân hệt như lúc trước, mà cô lại nói như

vậy…

Cô bỗng ra sức vỗ vỗ mặt mình, thở hắt ra một hơi nặng nề rồi bỏ lại di động vào trong túi.

Kết thúc phút trình diễn ngắn ngủi, khán

giả dưới sân khấu vỗ tay nhiệt liệt, Hàn Duyệt Duyệt cúi người chào, ban giám khảo bắt đầu rỉ tai thì thầm… Cô lắc đầu để mình tập trung sự chú ý đến hiện trường.

Nhưng lúc này, điện thoại di động trong túi rung lên một cái.

Bùi Thi vội vàng lấy điện thoại di động mở ra xem, vậy mà lại hiển thị “Hạ Thừa Tư gọi đến.”

“Anh Hạ…?”

“Sau khi kết thúc cuộc thi có việc gì không?”

“Không có, có việc gì sao?”

“Vậy đi ăn cơm với tôi.” Hạ Thừa Tư nói tên một nhà hàng.

“Được, là có ….”

Câu phía sau “… công việc gì cần dặn dò sao” còn chưa nói hết thì bên kia đã sớm cúp điện thoại.

Nhất thời Bùi Thi hơi tức giận, nhưng mắt

thấy Hàn Duyệt Duyệt đi đến, cô vội vàng cất điện thoại đi. Hàn Duyệt

Duyệt kích động nhào đến ôm lấy cô, suýt nữa thì cây vĩ đã đánh vào đầu

cô rồi: “Thi Thi, bây giờ điểm số em cao thứ hai! Phía sau không còn mấy người nữa! Sau còn hai vòng, nếu như biểu hiện tốt, em thật sự có thể

giành được giải nhất đó!”

“Thật sao?” Mắt Bùi Thi cũng sáng lên, “Thật tốt quá, chúng ta đi ăn trước chút gì đi, xế chiều còn vòng thi thứ hai.”

Sau khi ăn cơm trưa, Bùi Khúc cũng sang đây thăm các cô, sau đó theo các cô cùng tham gia vòng chung kết thứ hai.

Hạng mục đầu vòng chung kết thứ hai là

nhóm bốn người cùng hòa tấu với ba vị khách mời, mục thứ hai là tự mình

biểu diễn hai phút. Hàn Duyệt Duyệt rút thăm tổ thứ ba, cho nên rất

nhanh đã đến phiên cô ta.

Hạng mục một là thế mạnh của Hàn Duyệt Duyệt nên không phải lo lắng cô ta đạt được điểm cao.

Hạng mục hai là tự mình biểu diễn, là điểm quan trọng quyết định thắng thua.

Hàn Duyệt Duyệt bảo người phía sau sân

khấu phối nhạc, sau đó một mình đứng giữa sân khấu, bắt đầu biểu diễn

chương nhạc “Hạ” trong bản nhạc “Bốn Mùa”

Mở đầu là khúc nhạc nhanh trực tiếp đi vào cao trào, giai điệu nhẹ nhàng vui vẻ lại nôn nóng tựa như trận mưa rào

gió lốc đầu hè xối xuống cả cung điện âm nhạc khổng lồ.

Sau đó tiếng nhạc dồn dập dừng lại, toàn hội trường tĩnh lặng.

Tuy nói như thế, nhưng dừng lại kiểu này

lại khiến tâm trạng người ta nôn nóng hơn, càng nóng lòng muốn nghe khúc nhạc tiếp theo. Bộ ngực Hàn Duyệt Duyệt khẽ phập phồng, giống như có

thể nghe thấy tiếng tim đập của cô ta.

Cung đàn vang lên như côn trùng nhảy ra,

nhanh chóng theo ngón tay bấm nốt, chiếc váy cũng theo động tác giơ vĩ

mà như đóa hoa màu đỏ lung lay… Ngay cả tóc cũng theo từng khoảnh khắc

nhỏ dừng lại mà dập dờn.

Từng đợt sóng âm nhạc cao trào nối tiếp

nhau, rõ ràng đã khiến người ta cảm thấy đạt đến cực hạn, nhưng bao giờ

cũng có âm tiết mãnh liệt hơn xuất hiện. “Hạ” của Hàn Duyệt Duyệt là mùa hạ ngây ngô, nhưng cũng là mùa hạ phấn chấn mạnh mẽ mà linh động, hoàn

toàn rót vào cảm xúc mãnh liệt và suy nghĩ s//ụ//c sôi cho người nghe.

Đây là có một không hai, không thể tái chế.

Theo số lượng lớn âm luật dây đàn vang lên, nhịp tim của Bùi Thi cũng dần dần tăng nhanh….

“Chị, hôm nay Duyệt Duyệt phát huy rất bất thường đó.” Bùi Khúc kinh ngạc nhìn Hàn Duyệt Duyệt, “Thật kỳ lạ, ngày

hôm qua cô ta còn giở trò mè nheo đòi đàn nhạc của Tchaikvsky, hôm nay

lại trở nên có hương có sắc như vậy. Bình thường cô ta tuyệt đối không

tốt được vậy đâu… Lẽ nào đây chính là biểu hiện trời sinh tự nhiên sao?”

Bùi Thi cũng không trả lời.

Cô lắng nghe từng nốt nhạc Hàn Duyệt Duyệt biểu diễn, cho đến cuối cùng Hàn Duyệt Duyệt thu tay, giống nữ kỵ sĩ

mang chiến thắng trở về, xem vĩ như kiếm, vuốt thật mạnh, chỉ xuống mặt

đất.

Yên tĩnh ngắn ngủi giống phút dừng lại tại đoạn mở đầu của “Hạ”.

Tiếp theo dưới đài có không ít người đứng lên kêu tiếp đi! Một người ngoại quốc hăng hái cũng gào “Bravo” theo!

Tiếng vỗ tay như sấm, gần như là lật tung cả cung điện âm nhạc.

Biểu diễn đạt được thành công lớn.

Ban giám khảo cho điểm, đối với người dự thi lần đầu mà nói thì số điểm này gần như không cách nào đạt được.

Hàn Duyệt Duyệt mới vừa đi vào phía sau

sân khấu thì không ít người đến khen ngợi cô ta. Cô ta lại đi thẳng về

phía Bùi Thi và Bùi Khúc, còn cách một khoảng dài đã lớn tiếng kêu: “Thi Thi, Tiểu Khúc, hôm nay em biểu diễn không tệ đúng không?”

“Rất tuyệt!” Bùi Khúc giơ ngón tay cái lên với cô ta.

Bùi Thi không nói gì, chẳng qua khoanh tay, khóe môi nhoẻn cười với cô ta.

Quả nhiên ánh mắt cô chưa từng bỏ sót.

Bình thường Hàn Duyệt Duyệt rất lười,

không thích luyện tập, trong đầu nghĩ đầy những thứ không liên quan đến

nghệ thuật, nhưng tuyệt đối có thiên phú. Vừa định bước qua nói chuyện

với Hàn Duyệt Duyệt, lại có vài bóng dáng đi vòng qua cô đến trước mặt

Hàn Duyệt Duyệt.

“Không tệ, biểu hiện ngày hôm nay gây được sự chú ý. Chỉ hi vọng không phải là vận may.” Hạ Na kéo tay Kha Trạch,

hoàn toàn coi thường Bùi Thi ở phía sau, nói với Kha Trạch giống như làm nũng: “Trạch, anh nói xem cuối cùng cô ta có đạt được giải nhất không?”

Kha Trạch nhìn Bùi Thi bên cạnh một cái: “Chắc là được.”

Hạ Na cũng nhìn Bùi Thi một cái, nhẹ cắn môi: “Em lại cảm thấy không được. Nói không chừng sẽ có người giỏi hơn xuất hiện.”

Mà làm Bùi Thi kinh ngạc là một người khác cùng đi theo đến, người đó Bùi Thi từng gặp. Mái tóc vàng óng ánh kết

hợp với vóc dáng béo mập lại có lực tương tác sang trọng hiếm có — Chính là người phụ nữ ngoại quốc và người phiên dịch đã từng khen xương ngón

tay của cô tại lần thi đấu bán kết.

“Hôm nay quả nhiên gặp được không ít thiên tài.” Người phiên dịch nói thay người phụ nữ ngoại quốc, “Cô Hạ, tôi

phát hiện ra một thiên tài.”

Hạ Na cười: “Quý bà Ricci, bà nói là Hàn Duyệt Duyệt sao? Cô ta rất ưu tú nhưng không được xem là thiên tài.”

“Không, người tôi nói là cô ta.”

Quý bà Ricci quay người chỉ về phía Bùi Thi.

Bùi Thi ngạc nhiên ngẩng đầu lên.

Người phụ nữ ngoại quốc béo tròn này lại

là quý bà Ricci cao gầy sang trọng như nữ thần Hi Lạp mấy năm trước sao? Là quý bà Ricci chỉ dùng một dây cung G cũng có thể đàn lên một khúc

nhạc violin bi hùng trong nhạc giao hưởng ư?

Điều này không riêng gì Bùi Thi, người ở

đây cũng lộ ra ánh mắt kinh ngạc, Hạ Na còn kinh ngạc hơn: “Bà đang nói

gì? Cô ta? Ngay cả đàn violin cô ta cũng…. Cô ta hoàn toàn không hề biểu diễn mà.”

Quý bà Ricci khua tay múa chân nói một tràn tiếng Ý, phiên dịch lại quay lại nói nhỏ nhẹ:

“Đúng, nhưng cô ta cảm âm cao, phân biệt

cường độ, phân biệt âm sắc, cảm ứng nhịp điệu…. cũng thật sự là quá tốt

rồi. Không riêng gì ngón tay của cô ta, ngoại trừ cô ta không kéo đàn

violin, thì mọi mặt cũng ưu tú giống như nhạc sĩ đẳng cấp thế giới.”

“Bà, có phải bà nghĩ sai gì rồi không?” Hạ Na nhìn thoáng qua Bùi Thi khó tin, “Bà xem rõ ràng hôm nay cô ta hoàn

toàn không có lên sân khấu.”

“Tôi biết, nhưng từ buổi sáng tôi đã bắt

đầu để ý đến cô ta. Năng lực tai của cô ta quả thật còn nhạy bén hơn cả

động vật, cho dù trong ba mươi sáu nốt trong dây đàn chỉ có một chút sai cô ta cũng sẽ phát hiện ra, hơn nữa còn cau mày. Đã lâu tôi chưa từng

gặp cô bé thông minh như vậy.” Quý bà Ricci kích động nhìn Bùi Thi,

phiên dịch lại hỏi thay bà: “Cô tên là gì?”

“Bùi Thi.”

Phiên dịch đưa cho cô một tấm danh thiếp:

“Đây là danh thiếp của bà Ricci, có lẽ cô đã từng nghe đến bà. Bà nói

chỉ cần cô chịu học đàn violin, đến Ý tìm bà, bà sẽ dùng hết tất cả sức

lực để bồi dưỡng tài năng cho cô.”

“Cám ơn, có điều tôi nghĩ chắc là tôi không dùng đến.”

Bùi Thi không nhìn danh thiếp lấy một cái, đã bỏ danh thiếp vào trong giỏ.

Hàn Duyệt Duyệt vượt qua cửa ải, đợi đến

lúc người thứ hai đếm ngược kết thúc biểu diễn, cũng không gặp phải

người có điểm số cao hơn cô ta.

Chỉ cần giữ vững tình thế này, tỉ số chiến thắng của cô ta sẽ biến thành 50% ở vòng cuối cùng!

Chỉ còn lại một người cuối cùng.

Người dẫn chương trình đài truyền hình đã nói với giọng hơi kích động:

“Xin chào tất cả khán giả ngồi trước tivi

cả nước, hiện nay chúng tôi đang ghi hình hiện trường trận chung kết

cuộc thi violin. Sau đây là tổ dự thi cuối cùng ngày hôm nay, chắc chắn

mọi người sẽ ngạc nhiên, có điều dù người này là ai, tôi tin tưởng ban

giám khảo cũng sẽ đối xử công bằng. Giờ chúng ta trở lại sân khấu trình

diễn…”

Màn sân khấu đỏ thẩm kéo ra lần nữa.

Xuất hiện dưới ánh đèn là một đội nhạc giao hưởng to lớn mặc tuxedo.

Còn người đứng ở trung tâm sân khấu chính là Hạ Na.

“Sao… xảy ra chuyện này?” Hàn Duyệt Duyệt kinh ngạc che miệng lại, ngay cả đàn violin cũng suýt rơi trên mặt đất.

Hạ Na đứng trên sân khấu quay đầu nhìn Bùi Thi cách cô ta hơn mười mét, Bùi Thi chỉ có thể mãi mãi đứng ở đó hâm

mộ cô ta, cô ta cười nhạt một chút.

Sau đó cô ta chỉnh chỉnh dây đàn, đặt cây vĩ lên cây đàn violin giá trị vô giá, kéo ra ô nhịp đầu tiên.

– Bản nhạc cô ta trình diễn là “Hạ”.

Khúc nhạc “Hạ” của Hàn Duyệt Duyệt cũng là “Hạ” của cô ta.

Nhìn tư thế yểu điệu tao nhã của Hạ Na,

Bùi Khúc nắm chặt hai quả đấm, nhắm mắt nói với Bùi Thi: “Chị, chị còn

nhớ hình sáu năm trước không?”

Bùi Thi ngơ ngác.

Bùi Khúc hít vào một hơi: “Đó là Hạ Na gửi cho em.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...