Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hạ Của Anh – Chương 30

Hạ Của Anh

Tác giả: Tần Tam Kiến
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*

Lớn chừng này rồi, đã vô số lần tôi làm trò cười cho thiên hạ.

Ví dụ, ngã sấp mặt giữa đường.

Ví dụ, mời cô gái xinh đẹp đi ăn nhưng phát hiện mình không mang tiền.

Ví dụ, tất cả bút mang đi thi đều hết mực.

Sắp xếp ổn thỏa cho cậu ấy xong, đáng lý tôi phải đi. Đi được mấy bước, tôi lại quay đầu nhìn cậu ấy, tự dưng tôi cảm thấy vẫn chưa thể yên tâm.

Ví dụ, ra ngoài mới phát hiện mình còn đeo dép lê.

Cuối cùng tôi cũng hiểu được tại sao lại gọi là “chó l*m”.

Tóm lại, cuộc đời có muôn sự xấu hổ, có muôn sự xấu hổ mới là cuộc đời.

Nhớ tới chuyện cậu ấy điều chế nước hoa nhưng lại mất đi khứu giác.

Cậu ấy giống như gió hạ ven biển. Mỗi khi làn gió ấy nhẹ nhàng thoảng qua da tôi, luôn mang tới cảm giác thoải mái tự nhiên không để lại dấu vết.

Song, con người là một loài động vật ham hư vinh. Họ luôn hi vọng giữ hình tượng ưu việt trước mặt người thích mình. Tôi phải cho cậu ấy thấy tôi đẹp trai chứ không phải xấu xí, ngầu chứ không phải thích chém gió.

Tôi phải khiến cậu ấy cảm thấy, thích tôi là một chuyện đáng kiêu ngạo chứ không phải một trò hề.

– Nhà cậu có máy rửa bát đấy chứ?

– Chúng… ta, đã làm gì?

Rất rõ ràng, bây giờ tôi đã “hề” lắm rồi.

Tôi thở dài một hơi, không biết tiếng thở dài có truyền tới tai cậu ấy hay không.

Để bầu không khí bớt lúng túng, tôi nói:

– Tập cùng không?

– Cảm ơn tôi cái gì? – Cảm ơn tối qua tôi đã chăm sóc cậu ấy à?

Nhìn cậu ấy có vẻ đã tỉnh rượu rồi. Cậu ấy mỉm cười lắc đầu với tôi.

*

Tôi thấy cậu ấy ăn kem, chợt nhớ tới lời cậu ấy nói tối qua.

Cũng thực sự cũng có chút buồn cười.

Không ngửi được mùi hoa nhài, bách hợp cũng không, sắp không nhớ nổi mùi hoa lan nữa rồi.

Vào giờ phút này, tôi bỗng nhớ ra có lẽ cậu ấy là một người mất khứu giác.

Thoải mái.

Mất khứu giác có ảnh hưởng đến vị giác không nhỉ?

Đồ ăn và rượu ngon tối qua, cả cây kem cầm trong tay lúc này nữa, cậu ấy có thể nếm được hương vị ư?

Tôi vô thức hỏi cậu ấy:

– Kem que có ngon không?

Người giống cậu ấy đáng lẽ ra phải có một người đàn ông tốt ở bên yêu thương.

Cậu ấy nhìn que kem, gật đầu nói:

– Anh có muốn ăn không? Trong tủ lạnh nhà tôi vẫn còn.

– Cậu nếm được ra hương vị à? – Hỏi xong, tôi hận không thể cắt luôn đầu lưỡi mình.

Khi ra ngoài tôi còn thuận tay xoa đầu chó nhà cậu ấy, còn ra vẻ phóng khoáng dặn một câu:

– Đương nhiên là có thể rồi. – Cậu ấy đã ăn xong kem, cầm cái que trong tay, ngước mắt nhìn tôi – Anh có muốn ăn không?

Tôi đứng trước hòm thư, tay còn cầm tờ báo chứ không phải trống trơn, nhưng tôi bỗng cảm thấy, ở một phương diện nào đó hôm nay tôi thực sự mất mát.

Thực ra tôi không thích ăn thứ này, nhưng chẳng hiểu tại sao lại gật đầu.

Tôi thấy cậu ấy ăn kem, chợt nhớ tới lời cậu ấy nói tối qua.

Cậu ấy cười nói:

– Đợi tôi một lát!

– Đúng rồi, tôi còn chưa cảm ơn cậu.

Tôi nhìn theo cậu ấy chạy về phòng, chạy nửa đường chiếc que cầm trong tay rơi xuống đất. Chú Alaska cậu ấy nuôi tức tốc chạy tới l*m, nhưng bị cậu ấy nhặt lên cầm theo.

Đồ ăn và rượu ngon tối qua, cả cây kem cầm trong tay lúc này nữa, cậu ấy có thể nếm được hương vị ư?

Chú chó lớn dường như thất vọng lắm, ngày hè nóng như lửa, nó cũng muốn có thứ gì đó mềm mềm lành lạnh để bản thân vui vẻ.

Tôi đứng ở đó đợi hàng xóm nhà tôi, cảm thấy bản thân mình thật thông minh, dùng cách đổi chủ đề để xua tan lúng túng.

Cậu ấy cầm kem ra, đưa cho tôi:

– Kem này ngon lắm.

Que kem trông khá thú vị, có hình cái đầu của người tuyết, nhãn kem còn có tên “Người tuyết nhỏ”.

Tôi cắn một miếng, chiếc mũ của “người tuyết nhỏ” có vị chocolate thoang thoảng, cũng khá ngon.

Vào phòng ngủ của người ta là một việc rất bất lịch sự, con người tôi rất biết giới hạn, do dự một hồi, tôi bế cậu ấy đặt xuống sofa.

Sau một hồi đắn đo, tôi phát hiện tập thể dục theo đài cũng là một sự lựa chọn không tệ, vừa không quá mạnh lại vừa có thể thỏa mãn nhu cầu vận động của tôi.

– Ừm… – Bỗng dưng tôi muốn kiểm tra cậu ấy – Cậu cảm thấy vị của que kem này giống gì?

– Giống gì á?

– Ừ, cậu hình dung thử xem. – Bản thân đúng thật là, rõ ràng rất muốn biết cậu ấy có bị mất vị giác không nhưng không dám trực tiếp bóc trần vết sẹo của cậu ấy.

Cậu ấy đứng đó, nghiêng nghiêng đầu nhìn tôi một lúc rồi nói:

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hạ Của Anh
Chương 30

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 30
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...