Hạ Của Anh – Chương 23
Hạ Của Anh
*
Tốt lắm, cậu ấy có thể chủ động tìm chủ đề nói chuyện, tôi trả lời đối phó được.
Tục ngữ đã nói rồi – Tất cả đều tại rượu.
– Cậu uống say rồi à? – Tôi hỏi.
Hy vọng cậu ấy uống xong chén rượu này sẽ quên đi chuyện chúng tôi vừa nói.
Tôi mang theo hai chai rượu mơ, với độ rượu này mình tôi uống hết hai chai không thành vấn đề. Kết quả, tôi phát hiện cậu ấy có gì đó bất thường.
Cậu ấy nâng chén rượu bằng cả hai tay, hàm răng khẽ va vào miệng cốc.
Chẳng qua cây nến điểm tô bầu không khí rất đúng chỗ. Dưới ánh nến, tôi nhìn thấy gương mặt cậu ấy hồng hồng.
Ba chén.
– Khâu Dương, tôi buồn nôn.
Cũng chỉ ba chén thôi.
Có mùi vị thế nào nhỉ?
– Tôi thích xem phim kinh dị nhất đấy. – Tôi nói – Mỗi lần không có linh cảm vẽ tranh tôi đều trốn làm xem mấy bộ phim kinh dị, xem xong đi ngủ một giấc, thức dậy là có thể tiếp tục vẽ.
Vậy mà cậu ấy nằm gục xuống bàn.
– Anh vẽ rất đẹp.
Tên của tôi giống như hai quả nho được cậu ấy ngậm trong miệng thưởng thức.
Tôi nhớ cậu ấy nói với tôi cậu ấy không thể uống, nhưng chẳng phải đó chỉ là câu khiêm tốn thôi sao?
Nếu như dùng phân cảnh truyện tranh để thể hiện, vậy chắc hẳn sẽ một làn gió dịu dàng v*t v* mái tóc nữ chính, những sợi tóc bồng bềnh của cô gái khẽ sượt qua gương mặt.
Lẽ nào cậu ấy thực sự không thể uống?
Cậu ấy đứng dậy:
Tôi nhớ cậu ấy nói với tôi cậu ấy không thể uống, nhưng chẳng phải đó chỉ là câu khiêm tốn thôi sao?
Cậu hàng xóm của tôi đang nằm nhoài ra bàn nhìn tôi, không nói lấy một lời, nhìn khiến tôi hoảng hốt.
Nước mắt rơi lã chã, chẳng khác nào nhỏ nước mắt.
Tôi sợ, nhưng tôi không biết bản thân đang sợ hãi điều gì.
– Vẫn còn tối quá.
Một trận gió thổi qua, không thể không nói gió đêm hạ khiến người ta chỉ muốn chuyển ngay ra sân ở, tất nhiên không có muỗi sẽ tốt hơn nhiều.
Cậu ấy cười cười:
Lẽ nào cậu ấy thực sự không thể uống?
– Mát mẻ ghê.
Chúng tôi vừa ăn vừa uống rượu, cậu ấy cũng kể cho tôi nghe nhân vật và những đoạn mình thích:
Dứt lời, cậu ấy thở dài một hơi, vùi mặt vào trong khuỷu tay.
– Không ngờ cậu cũng đọc truyện tranh thiếu nữ đấy.
Tôi có thể làm sao được đây?
– Lần này không được chạy đâu đấy.
Xem ra tôi đã hiểu lầm cậu ấy rồi, tửu lượng của cậu ấy thực sự không tốt.
Tôi uống sạch rượu còn lại trong chén, sau đó ghé sát đến gần gọi cậu ấy.
Tên của cậu ấy thực sự rất hay, giống như những cái tên chỉ có trong phim truyền hình hay truyện tranh.
– Này, cậu say rồi à?
Cậu ấy say mèm rồi, đêm hôm khuya khoắt còn ở ngoài dễ bị cướp tài cướp sắc lắm.
Không để ý đến tôi.
– Có phải say rồi không?
Cuối cùng, tôi chỉ đành ngồi xuống bên cạnh, cậu ấy khóc, tôi lau nước mắt cho cậu ấy, làm một cái máy lau nước mắt không có tình cảm.
Vẫn không để ý đến tôi.
Tôi khẽ gọi tên cậu ấy:
– Hạ Thanh Hòa, cậu uống say rồi à?
Cậu ấy bất thình lình ngồi thẳng, ngơ ngác nhìn tôi.
Phản ứng này rất thú vị, giống như con búp bê gạt chốt mở. Tên của cậu ấy chính là chốt mở.
– Hạ Thanh Hòa?
Cậu ấy châm nến, sau đó vươn tay ấn công tắc chiếc đèn treo dưới mái hiên ở phía sau.
Tôi cố ý chọc cậu ấy.
Cậu ấy mím môi nhìn tôi.





