Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

(H) Hoa Hồng Lạc Lối – Chương 8: Khoảng Cách Trong Tim

(H) Hoa Hồng Lạc Lối

Tác giả: Mèo Yêu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng chỉ thế với cô dần trở lên không đủ, cô ưỡn mu rồi áp chặt lên cục u giữa háng người yêu.

Chiều cao hai người gần tương đương, Ngọc Mai lại có lợi thế chân dài nên 2 bộ phận sinh dục đã áp chặt lên nhau,qua vài lần vải nhưng hơi nóng từ chúng phả ra vẫn rõ mồn một.

Khanh lúc này mà vẫn bất động thì đã chẳng còn là đàn ông nữa, anh luồn tay xuống bấu chặt lấy đôi m//ô//n//g tròn của người yêu rồi kéo mạnh.

Lực kéo từ phía sau khiến bờ mu đằng trước lại càng ép chặt vào nhau khăng khít hơn.

Hơi nóng cùng sự mềm mại của bộ phận thần kì khiến hưng phấn của Khanh còn cao hơn ngọn sóng.

-Ưm…ưm…ư…ư…ư ư ư ư.

Lợi dụng hoàn cảnh riêng tư này Ngọc Mai chẳng ngại ngần gì mà hơi r//ê//n khẽ làm Khanh đã hưng phấn lại càng khát khao hơn.

-Hộc hộc…hư…hư…hư.

Anh cũng không kìm nén được mà hơi thở đứt quãng phát ra những âm thanh nặng nhọc.

Tay anh cũng bắt đầu không yên mà vày vò nắn bóp càng thêm mạnh, nó cũng ranh mãnh dần tiến sâu hơn vào giữa khe m//ô//n//g của nàng.

Mai rùng mình từng chặp,nàng ngửa cổ thở phì phì khi ngón tay quái ác vừa chọc vào đúng điểm.

Khanh thuận thế gục hẳn đầu xuống đôi gò ngực trắng hồng đang lộ ra phân nửa trong cổ váy khoét sâu.

Ngọc Mai thơm quá, v//ú cô ấy thật mềm cọ vào thật thích.

-Ôi anh…ư ư ư ư…

thích quá…ngứa quá…anh ơi…ứ ứ…nữa đi anh…ứ ứ…

em sướng.

Lời nói của Ngọc Mai càng ngày càng gợi tình nhằm kích thích anh yêu.

Nếu lúc này anh dám vật ngửa cô ra ở đây thì cô cũng chẳng ngại ngần mà dâng hiến.

Phải biết từ nhà anh ra đến chỗ này, trong âm đạo cô dịch nhờn vẫn luôn âm ỉ chưa lúc nào dừng.

Xa cách cả tháng trời chỉ chút ít hôn hít đụng chạm như này với cô sao mà đủ được.

Anh đã luồn tay vào khe m//ô//n//g nghịch ngợm,cô cũng chẳng chịu kém thế mà vồ lấy con c//u đang gồng cứng bên trong quần.

Là động vật 2 đầu bình thường như đàn ông khác,khi đầu dưới bị tóm thì đầu trên dần trở nên mụ mị.

Khanh điên cuồng dụi sâu hơn vào giữa hai gò ngực Ngọc Mai cũng gấp rút thở hổn hển như người thiếu oxy.

-Hừ hừ…ưh hừ hừ…hô hô…hô hô.

Ngọc Mai thấy người yêu đang hưng phấn thì càng cổ động nhiệt tình hơn bằng cách vần vò bên dưới mạnh hơn còn mồm thì cũng r//ê//n rỉ không ngừng.

-Đúng rồi đấy anh…ôi anh ơi thích quá…

ư ư…anh có thích không…ư ư…em muốn anh làm em thích hơn nữa…ứ ứ…

có được không anh…em muốn lắm…

Ngọc Mai muốn kích thích bạn trai đến quên đường quên lối cho đầu dưới của anh hoàn toàn chủ đạo dẫn dắt anh vào hoan lạc đêm nay.

Nhưng cô đâu biết rằng đến lúc này đột nhiên gã người yêu bảo thủ của mình lại nổi lên lòng sĩ diện.

Anh ta vẫn dụi mặt trong ngực cô nhưng bàn tay phía sau đã hơi buông lỏng.

Hôn môi sờ bóp người yêu nãy giờ đúng là sướng thật đấy nhưng bây giờ muốn hắn ta đi bước kế tiếp hắn sẽ không.

Đây chẳng phải lần đầu như vậy.

Hắn đã từng tốc váy người yêu lên rồi lột đi cả quần lót của cô, nhưng kể cả khi đã nhìn thấy con b//ư//ớ//m trắng hồng tuyệt đẹp thì hắn vẫn dừng lại.

Hắn tự tin vào bản thân mình là người tài giỏi, cũng hãnh diện đã yêu được một tiên nữ giáng trần.

Với tất cả niềm kiêu hãnh đấy hắn muốn lần đầu tiên của 2 đứa phải ở nơi đàng hoàng thoải mái.

Ngọc Mai thấy biến chuyển của người yêu, cũng biết anh đang lấn cấn điều gì.

Cô rời ra khỏi ngực anh ra vẻ hậm hực rồi nói.

-Đưa em ra nhà nghỉ của em để em về ngủ,em mệt rồi.

Nghĩ rằng mình đã làm người yêu nổi giận,nhưng cũng không làm khác được Khanh vẫn hỏi lại.

-Phòng anh sạch sẽ vậy sao không về,ra nhà nghỉ làm gì vừa bẩn thỉu lại không an toàn.

Ngọc Mai phụng phịu đáp.

-Về đấy người ta cho ăn nửa bữa em không chịu được, có khi mất ngủ cả đêm vì tức ấy.

Hiểu rằng người yêu mình đang oán trách, Khanh cũng phải dịu giọng dỗ dành.

-Em,em biết anh yêu em,trân trọng em nên mới vậy mà.

Làm chuyện thiêng liêng như thế ở mấy nơi bừa bãi tạm bợ sao xứng với bọn mình đúng không em.

Anh không muốn lần đầu của 2 đứa để lại tiếc nuối gì cả.

-Em thì chỉ thấy mỗi lần hai đứa đang cuồng nhiệt say mê thì phải dừng lại giữa chừng mới là tiếc nhất thôi.

Còn mấy thứ hình thức kia em chẳng quan trọng.

-Sao không quan trọng được chứ, sau này mỗi khi nghĩ tới lần đầu tiên của 2 đứa phải giống như một kỉ niệm đẹp khiến mình hãnh diện chứ.

Nếu để lại tiếc nuối chẳng phải uổng phí lắm sao.

-Thôi em không nói với anh nữa, muộn rồi anh đưa em về ngủ đi.

Thấy người yêu quyết tâm Khanh cũng đành chấp nhận đưa cô về.

Ngọc Mai chỉ cho anh địa chỉ cách đấy chỉ hơn cây số.

Khi đến nơi Khanh mới biết đây là một khách sạn khang trang chứ nào phải nhà nghỉ xập xệ nào như anh nghĩ.

Ngọc Mai cười hiền rồi nói.

-Em đặt từ trước rồi,rẻ lắm, phòng ốc cũng chẳng khác nào nhà nghỉ hết.

Anh đưa em lên phòng thì sẽ biết.

Đã đưa em đến đây chắc chắn Khanh sẽ phải đưa người yêu lên phòng,chắc chắn em an toàn thì anh mới về được,phép quan tâm tối thiểu đó anh cũng phải biết chứ.

Đi lên phòng em từ dưới tầng hầm gửi xe,Khanh cũng đã choáng ngợp vì chiếc thang máy bóng loáng chỗ nào cũng có thể soi gương.

Anh tuy làm giảng viên đại học nhưng hiện tại còn đang đi học cao học rồi lại còn muốn sau này học tiến sỹ bên Tây nên mọi chi tiêu phải tằn tiện.

Đây là lần đầu tiên anh bước vào nơi sang trọng thế này.

Anh nhìn sang Ngọc Mai đúng lúc cửa thang máy vừa mở, Ngọc Mai chồm lấy rồi ấn lên môi anh nụ hôn cháy bỏng.

Có cảm giác lần này lửa dục của cô còn cháy mạnh hơn lần trước rất rất nhiều.

Thấy hành lang vắng lặng im lìm,cô mạnh dạn vừa hôn anh vừa lôi kéo anh đến phòng mình sát bên.

“TÍT” chiếc khóa từ bật mở, căn phòng mát mẻ chào đón đôi tình nhân.

Đây là căn phòng cô đã mất nửa tháng lương để thuê trong vài ngày ở đây.

Cô cố tình bạo chi như vậy chủ yếu vì đêm nay.

Hay nói đúng hơn là vì thói sĩ diện của người yêu, chỉ vì không có chỗ đẹp mà bao lần lửa dục thiêu thân còn phải nhịn ngang chừng.

Lần này cũng thế đó thôi,hôn hít móc ngoáy đủ cả từ phòng kí túc đến khi ra bãi biển rồi cũng dừng ngang xương.

Cô quyết tâm bên anh,tình yêu của cô đủ lớn để dâng hiến cho anh toàn bộ.

Thế nên lần này cô chuẩn bị trước chứ quyết tâm không để nước nhờn đẫm đìa ra rồi ôm cục tức lên giường đi ngủ nữa.

Căn phòng rộng rãi với hương thơm thoang thoảng và sắc hồng nhạt bao trùm toàn bộ.

Nó rất sạch sẽ cũng đủ sang trọng với hầu hết mọi người, Khanh rất hài lòng vì sự xa hoa ở đây.

Anh đưa ánh mắt thắc mắc về phía Ngọc Mai.

Cô tươi cười với anh rồi bẽn lẽn đưa tay đóng lại cánh cửa.

-Nơi đây đủ đàng hoàng, đủ xứng tầm với giảng viên đại học của em chưa?

Lần đầu tiên cùng nhau ở nơi này anh không còn gì lấn cấn chứ, mỗi lần nhớ về căn phòng này anh sẽ không nuối tiếc phải không anh.

Vừa nói cô vừa đưa tay về phía những chiếc cúc trên áo anh cởi ra.

Khanh không ngờ người yêu mình làm được đến thế này.

Quả thực với căn phòng hợp ý như vậy anh chẳng còn chút suy tư nào mà không thoải mái ngụp lặn với nàng hết đêm nay.

Anh ôm siết người yêu bằng một tay,tay kia đã lần ra chiếc khóa kéo sau lưng người tình.

“Roẹt” một đường dứt khoát thẳng băng đến cuối.

Khóa kéo được mở ra hết cỡ, chiếc váy trượt dài xuống 2 vai phô bày toàn bộ tòa thiên nhiên anh thèm khát bấy lâu.

Khi chiếc váy nằm gọn dưới sàn Ngọc Mai đã nhắm hờ mắt lại,cô đã sẵn sáng dâng hiến cho anh, chia tay đời con gái.

Tuy vậy nhưng đôi mi cô vẫn hơi rung và cánh tay hơi nhấc lên như muốn che đi chút ít da thịt lộ liễu bên ngoài.

Khanh đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc người yêu về phía sau.

Khuôn mặt thánh khiết đang e lệ đến phớt hồng khiến anh hoàn toàn mê say thích ý.

Đây là người yêu anh, cô gái mà khiến bao nhiêu kẻ thành đạt sang giàu thèm muốn,biết bao chiếc xe sang trọng, đắt tiền đã dừng trước mặt ngỏ ý rước nàng ngồi lên.

Nhưng không, những kẻ đó sẽ phải ganh tỵ trọn đời khi người ngắm nhìn toàn bộ tấm thân nàng lại là anh, chàng giảng viên không tiền chỉ giàu mỗi ước mơ.

Anh đưa tay nhẹ nhàng trên làn da trắng ngần trơn mướt, nàng là con gái thị thành tuy không giàu có nhưng cũng chưa từng vất vả nắng mưa.

Thế nên làn da ấy không những trắng trẻo lại hết sức nhẵn nhụi cho một xúc cảm thật tuyệt vời.

Bàn tay anh càng đưa xuống thấp, thân thể Ngọc Mai càng run lên kịch liệt,sự kích thích,sự nhột nhạt không quen khiến cho cô nổi gai ốc khắc người.

Cảm giác thật khó tả khi vừa ngứa ngáy không quen nhưng lại thôi thúc vô cùng.

Cảm giác nóng bừng bừng như lửa đốt nhưng chỉ muốn anh tiếp tục đừng dừng tay.

Khi bàn tay Khanh lướt đến đôi bầu ngạo nghễ, trong vô thức nó tự nhiên dừng lại ở đó, đôi gò tròn đầy đối xứng như 2 trái cam được chọn lọc kĩ càng.

Tay anh hơi run khi tìm khuy mở nơi giữa hai bầu.

“Tách” đôi thỏ trắng như được xổ lồng nhảy bung ra, chúng no tròn và quyến rũ làm sao.

Chúng rung rinh ngạo nghễ, các mạch máu mờ mờ nằm dưới da mà ở khoảng cách gần thế này anh mới thấy.

Và nhìn xem, trên đỉnh khối tròn căng đấy là hai hạt đậu nhỏ hồng hào nằm giữa quầng v//ú chỉ nhỏ như đồng xu thắm sắc.

Ngọc Mai mỉm cười khi thấy bộ dáng thất thần của anh,thấy chưa kì quan cô cất giữ để đợi riêng anh khám phá,vậy mà anh cứ chần chừ để cô ngóng đợi bao ngày.

Cô muốn hôn anh nhưng không muốn vướng vào chiếc kính không gọng anh đang đeo.

Cô vươn tay tháo nó ra,thì một âm thanh có phần thảng thốt vang lên.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Sóng Gió Nơi Mái Ấm
Chương 2: Buổi Hẹn Đầu Tiên
Chương 3: Ký Ức Cũ Của Thanh Vy
Chương 4: Cuộc Gặp Mặt Bất An
Chương 5: Lời Tỏ Tình Sau Biến Cố
Chương 6: Một Ngày Yêu Nhau
Chương 7: Hoa Hồng Và Những Bí Mật
Chương 8: Khoảng Cách Trong Tim
Chương 9: Ngã Rẽ Của Niềm Tin
Chương 10: Cơn Gió Đầu Đời
Chương 11: Dấu Hiệu Rạn Nứt
Chương 12: Người Đến Từ Quá Khứ
Chương 13: Lời Hứa Dưới Ánh Đèn
Chương 14: Bóng Tối Sau Nụ Cười
Chương 15: Một Lần Chọn Sai
Chương 16: Tình Yêu Và Lý Trí
Chương 17: Vết Xước Trong Lòng
Chương 18: Cuộc Gọi Không Mong Đợi
Chương 19: Bước Chân Lạc Hướng
Chương 20: Bức Màn Công Sở
Chương 21: Bí Mật Trong Im Lặng
Chương 22: Cánh Cửa Khép Hờ
Chương 23: Ánh Nhìn Cũ
Chương 24: Ngày Mưa Không Hẹn
Chương 25: Lời Nói Chưa Kịp Thốt
Chương 26: Khoảng Lặng Giữa Hai Người
Chương 27: Dư Âm Một Lời Hứa
Chương 28: Những Lá Thư Không Gửi
Chương 29: Ngọn Gió Qua Hành Lang
Chương 30: Dấu Chân Trên Lối Cũ
Chương 31: Người Giữ Lại Niềm Tin
Chương 32: Một Buổi Chiều Chênh Vênh
Chương 33: Bóng Hình Trong Ký Ức
Chương 34: Câu Chuyện Chưa Kết Thúc
Chương 35: Đường Về Xa Lạ
Chương 36: Nụ Cười Sau Màn Kính
Chương 37: Điều Không Thể Nói
Chương 38: Cơn Sóng Ngầm
Chương 39: Hoa Rơi Trước Hiên
Chương 40: Vòng Xoáy Của Lựa Chọn
Chương 41: Lời Hẹn Bên Thành Phố
Chương 42: Khi Trái Tim Dao Động
Chương 43: Mảnh Ghép Sai Chỗ
Chương 44: Phía Sau Sự Dịu Dàng
Chương 45: Những Điều Bị Che Giấu
Chương 46: Thử Thách Của Hạnh Phúc
Chương 47: Mùa Yêu Không Bình Yên
Chương 48: Bên Kia Lời Xin Lỗi
Chương 49: Một Ngày Rất Khác
Chương 50: Dưới Ánh Đèn Công Sở
Chương 51: Kẻ Đứng Ngoài Cuộc
Chương 52: Cơn Bão Trong Nhà
Chương 53: Mối Quan Hệ Mong Manh
Chương 54: Những Ngày Xa Cách
Chương 55: Bức Ảnh Cũ
Chương 56: Lời Thì Thầm Của Quá Khứ
Chương 57: Ranh Giới Niềm Tin
Chương 58: Khi Im Lặng Lên Tiếng
Chương 59: Một Lựa Chọn Khó Khăn
Chương 60: Trước Ngày Giông Bão
Chương 61: Bàn Tay Níu Giữ
Chương 62: Mùa Hoa Không Trở Lại
Chương 63: Hồi Ức Màu Xám
Chương 64: Nhịp Tim Lạc Nhịp
Chương 65: Sự Thật Sau Cánh Cửa
Chương 66: Bản Giao Kèo Của Số Phận
Chương 67: Đường Dây Rối Rắm
Chương 68: Kẻ Gieo Hoài Nghi
Chương 69: Cái Giá Của Bí Mật
Chương 70: Ngày Hạnh Phúc Nứt Vỡ
Chương 71: Những Vết Rạn Đầu Tiên
Chương 72: Ánh Sáng Cuối Hành Lang
Chương 73: Một Người Quay Lưng
Chương 74: Dưới Mái Nhà Cũ
Chương 75: Mắt Bão Yêu Thương
Chương 76: Người Đàn Ông Im Lặng
Chương 77: Bóng Đêm Của Sự Thật
Chương 78: Trái Tim Không Còn Bình Yên
Chương 79: Những Ngày Mất Phương Hướng
Chương 80: Mùa Đông Trong Lòng
Chương 81: Lời Xin Lỗi Muộn Màng
Chương 82: Sự Trở Lại Không Báo Trước
Chương 83: Dòng Tin Bất Ngờ
Chương 84: Bên Bờ Tan Vỡ
Chương 85: Đêm Dài Của Nghi Ngờ
Chương 86: Vùng Ký Ức Bị Đánh Thức
Chương 87: Đằng Sau Một Nụ Cười
Chương 88: Mối Tơ Vò Trong Tim
Chương 89: Cuộc Đối Mặt Đầu Tiên
Chương 90: Khi Quá Khứ Gõ Cửa
Chương 91: Bão Tố Trên Bàn Làm Việc
Chương 92: Người Mang Mặt Nạ
Chương 93: Một Lời Hứa Mong Manh
Chương 94: Dấu Lặng Trong Gia Đình
Chương 95: Lá Thư Nặc Danh
Chương 96: Ngày Không Còn Như Trước
Chương 97: Những Mảnh Tin Rời Rạc
Chương 98: Cuộc Hẹn Sai Thời Điểm
Chương 99: Giấc Mơ Bị Đánh Thức
Chương 100: Mùa Mưa Của Lòng Người
Chương 101: Trước Ngưỡng Cửa Hôn Nhân
Chương 102: Người Ở Lại Với Nỗi Đau
Chương 103: Đốm Lửa Trong Tro Tàn
Chương 104: Vết Cắt Của Niềm Tin
Chương 105: Khi Tình Yêu Mỏi Mệt
Chương 106: Con Đường Không Thể Quay Đầu
Chương 107: Một Thành Phố Nhiều Bí Mật
Chương 108: Điểm Gãy Của Hạnh Phúc
Chương 109: Sợi Dây Ràng Buộc
Chương 110: Bức Tường Im Lặng
Chương 111: Những Điều Không Nên Biết
Chương 112: Ngày Trái Tim Lạnh Đi
Chương 113: Hành Lang Của Hoài Nghi
Chương 114: Bên Ngoài Cơn Mưa
Chương 115: Người Cũ Và Vết Thương Mới
Chương 116: Khoảng Trống Sau Lưng
Chương 117: Lời Cảnh Báo Muộn
Chương 118: Cơn Gió Lạ
Chương 119: Dưới Tầng Mây Xám
Chương 120: Giới Hạn Của Tha Thứ
Chương 121: Bữa Cơm Không Trọn
Chương 122: Bóng Người Trước Cửa
Chương 123: Khi Gia Đình Lung Lay
Chương 124: Những Đứa Trẻ Và Nước Mắt
Chương 125: Một Lần Đánh Mất
Chương 126: Phía Cuối Con Đường
Chương 127: Hồ Sơ Bị Khóa
Chương 128: Chiếc Điện Thoại Lặng Im
Chương 129: Dòng Tin Cuối Ngày
Chương 130: Cạm Bẫy Của Lòng Người
Chương 131: Người Chọn Rời Xa
Chương 132: Vệt Nắng Sau Bão
Chương 133: Mái Nhà Không Còn Ấm
Chương 134: Ngày Mai Không Hẹn
Chương 135: Những Lời Chưa Giải Thích
Chương 136: Chuyện Cũ Trở Về
Chương 137: Góc Khuất Của Hào Quang
Chương 138: Dưới Mặt Hồ Lặng Sóng
Chương 139: Khi Ánh Mắt Đổi Thay
Chương 140: Một Cuộc Gặp Không Mong Muốn
Chương 141: Bước Ngoặt Trong Im Lặng
Chương 142: Đường Chỉ Tay Của Số Phận
Chương 143: Cơn Mưa Bên Cửa Sổ
Chương 144: Một Lời Từ Biệt
Chương 145: Những Ngọn Đèn Tắt Muộn
Chương 146: Người Không Còn Tin Nữa
Chương 147: Cuộc Đời Sau Đổ Vỡ
Chương 148: Vết Mực Trên Trang Giấy
Chương 149: Ngày Trở Về Trống Rỗng
Chương 150: Hành Trình Tìm Lại Mình
Chương 151: Dư Âm Của Hối Hận
Chương 152: Bóng Hồng Lạc Lối
Chương 153: Phép Thử Của Thời Gian
Chương 154: Khi Sự Thật Lộ Diện
Chương 155: Mùa Xuân Xa Vắng
Chương 156: Tàn Tro Yêu Thương
Chương 157: Đứa Trẻ Trong Cơn Bão
Chương 158: Nơi Niềm Tin Ở Lại
Chương 159: Một Lựa Chọn Cho Tương Lai
Chương 160: Chiếc Bóng Trong Gương
Chương 161: Những Năm Tháng Đã Qua
Chương 162: Lối Rẽ Không Tên
Chương 163: Ngọn Đèn Giữa Đêm
Chương 164: Khi Bình Minh Tới Chậm
Chương 165: Trang Cuối Của Ký Ức
Chương 166: Bí Mật Trong Im Lặng 2
Chương 167: Cánh Cửa Khép Hờ 2
Chương 168: Ánh Nhìn Cũ 2
Chương 169: Ngày Mưa Không Hẹn 2
Chương 170: Lời Nói Chưa Kịp Thốt 2
Chương 171: Khoảng Lặng Giữa Hai Người 2
Chương 172: Dư Âm Một Lời Hứa 2
Chương 173: Những Lá Thư Không Gửi 2
Chương 174: Ngọn Gió Qua Hành Lang 2
Chương 175: Dấu Chân Trên Lối Cũ 2
Chương 176: Người Giữ Lại Niềm Tin 2
Chương 177: Một Buổi Chiều Chênh Vênh 2
Chương 178: Bóng Hình Trong Ký Ức 2
Chương 179: Câu Chuyện Chưa Kết Thúc 2
Chương 180: Đường Về Xa Lạ 2
Chương 181: Nụ Cười Sau Màn Kính 2
Chương 182: Điều Không Thể Nói 2
Chương 183: Cơn Sóng Ngầm 2
Chương 184: Hoa Rơi Trước Hiên 2
Chương 185: Vòng Xoáy Của Lựa Chọn 2
Chương 186: Lời Hẹn Bên Thành Phố 2
Chương 187: Khi Trái Tim Dao Động 2
Chương 188: Mảnh Ghép Sai Chỗ 2
Chương 189: Phía Sau Sự Dịu Dàng 2
Chương 190: Những Điều Bị Che Giấu 2
Chương 191: Thử Thách Của Hạnh Phúc 2
Chương 192: Mùa Yêu Không Bình Yên 2
Chương 193: Bên Kia Lời Xin Lỗi 2
Chương 194: Một Ngày Rất Khác 2
Chương 195: Dưới Ánh Đèn Công Sở 2

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
(H) Hoa Hồng Lạc Lối
Chương 8: Khoảng Cách Trong Tim

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8: Khoảng Cách Trong Tim
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...