Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gửi Người Tôi Yêu – Chương 8

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chúng ta có thể chịu thua tình yêu, nhưng

lại không thể chịu thua chính bản thân mình! Chúng ta có thể chịu thua tuổi thanh

xuân, nhưng lại không thể chịu thua ngay mai! Chúng ta có thể chịu thua hiện

tại, nhưng không thể chịu thua tương lai! Chúng ta có thể thua một lúc, nhưng

lại không thể chịu thua cả một đời!

Khi

tình yêu bắt đầu, chính là lúc liều thuốc mê phát huy tác dụng. Khi đã mất tình

yêu, cũng chính là lúc liều thuốc mê mất đi tác dụng, và lúc đó cảm giác còn

lại chỉ là sự đau đớn tột cùng. Trên thực tế, ba năm trước đây, Hứa An Ly đã

từng mất đi Đường Lý Dục.

Cô mất

anh, không phải hôm nay mới bất đầu, mà là hôm nay mới biết. Nỗi đau cũng bắt

đầu từ ngày hôm nay! Vì thế, cô đã say.

Trăn

trở trên đất rất lâu, Hứa An Ly ngả vào lòng Tần Ca rồi ngủ thiếp đi. Rượu uống

nhiều và cô cũng đã quá mệt, thực sự muốn ngủ đi như thế này, mãi mãi cũng

không cần tỉnh dậy thì tốt biết mấy. Như vậy, cô sẽ không thể biết được cái gì

là hư vô và đau khổ.

Xung

quanh là mùi rượu không thể xua tan, rất âm u. Tần Ca đành tự nhận mình đen

đủi, gắng sắc cõng Hứa An Ly về phía vườn trường, khoảng cách phải đến một

nghìn mét.

Ở kí

túc xá, cánh cửa nhỏ đã đóng, bên trên vẫn treo tấm biển cảnh cáo bao năm nay

chẳng ai thèm để mắt tới: Mười một giờ khóa cửa.

Phải

làm sao đây? Con trai cũng có lúc vò đầu bứt tai. Nếu có mỗi mình thì cũng có

thể nhảy tường, vượt rào mà vào, vấn đề là còn có một kẻ say ở bên, cô ta lại

không thể nhảy qua được. Cõng cô ta thì không thể nào nhảy được. Ngó xung quanh

lần nữa, không một bóng người, kí túc xá cũng đã tắt đèn, chỉ có ánh đèn đường

trong vườn trường do yếu điện mà mập mờ như đôi mắt kèm nhèm của một bà già.

Đường

Lý Dục, anh thật thâm thúy! Vì muốn ở cùng với Thẩm Anh Xuân mà đem "vấn

đề hóc búa" này trút sang cho Tần Ca. Dù là vì bạn mà hy sinh thì cũng

không thể tự mình chuốc vạ vào thân như vậy được, thoát cũng không nổi.

Việc

xui xẻo còn ở đoạn sau. Ngoài ba chữ Hứa An Ly ra, Tần Ca chẳng biết thêm gì về

cô, đừng nói đến ký túc xá ở đâu. Điện thoại gọi cho Từ Di, Từ Di đã ngủ rồi,

tiếng đáp còn trong giấc mơ của cô cũng làm Tần Ca thất vọng, ngoài tên ra cô

ta cũng chẳng biết gì. Thế Thẩm Anh Xuân đâu? Gọi đến mấy lần, chả có ai nghe

máy. Ai cũng đều cho rằng Đường Lý Dục nên biết, đáng hận là chiếc điện thoại

chỉ vẳng lại âm thanh rõ ràng nhưng không chút cảm tình: "Xin lỗi, số điện

thoại quý khách vừa gọi hiện giờ đã tắt máy!" Đúng là dựa vào núi thì núi

đổ, dựa vào sông thì sông chảy.

Hoàn

toàn không thể ngủ ở đầu đường xó chợ như vậy được. Người khác nhìn thấy tưởng

Tần Ca có ý đồ không tốt với cô gái. Trước khi người say chưa tỉnh lại, mọi sự

giải thích của anh đều chỉ có thể bị người ta coi là thừa nhận tội lỗi. Càng

nghĩ càng sợ hãi, nhất định phải nhanh chóng giải quyết vấn đề này. Cuối cùng,

trong di động, anh tìm thấy người anh em lâu nay không liên lạc. Nếu Tần Ca

không nhớ nhầm thì cậu ta đã thuê một căn nhà ở phía đông của trường để chuẩn

bị cho thi cử.

Đến

đường Tự Cố Hoa Sơn rồi.

Hứa An

Ly nép vào trong lòng Tần Ca, ngủ rất ngon lành, cảm giác như đang nằm trên

chiếc giường êm dịu của cô, đạp chân, đẩy cánh tay, lại còn mỉm cười ngọt ngào

trong chốc lát. Cho nên khi Tần Ca đặt cô lên giường của Mạch Tuấn Long, tay

của cô vẫn cứ ôm chầm lấy cổ anh, rất chắc, không muốn buông ra.

Căn

phòng vì sự có mặt của cô đã bao phủ cả một mùi rượu, chỉ còn cách phải mở

toang tất cả cửa sổ. Đợi khi mọi thứ đã yên ổn rồi thì đồng hồ đã điểm mười hai

giờ. Mạch Tuấn Long vốn đã ngủ rồi nhưng trước một sự việc lộn xộn thế này, anh

chẳng còn muốn ngủ nữa. Cái giường mà anh vừa ngủ ngon lành đã dành cho người

khác. Vì việc nhỏ của anh em, cũng đành phải hy sinh

Mạch

Tuấn Long khoác chiếc khăn đi ra ngoài phòng khách, buông một câu: "Tớ ra

bên ngoài ngủ đây."

"Này!"

Tần Ca vội gọi lại.

Mạch

Tuấn Long mang đôi mắt buồn ngủ nhập nhèm quay đầu lại, cười một cách nhân từ:

"Được rồi! Đừng ngại, ngủ với vợ của anh đi."

"Không

được, cậu ngủ đâu, tôi sẽ theo ngủ đấy!"

"Thế

vợ em cũng thành vợ anh à?"

Tần Ca

lặng đi một lát. Nhìn qua cánh cửa hé mở, anh phát hiện có một cô gái cũng với

đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ đang ngồi trên chiếc sô pha ở phòng khách. Trước khi

đóng cửa lại. Mạch Tuấn Long cũng không quên thò đầu vào, chêm một câu:

"Không có việc gì thì đừng làm phiền nhé!" Và cười một cách bí hiểm:

"Vợ anh xinh hơn vợ em đấy."

Đây

cũng là chút chuyện giữa những người đàn ông trẻ tuổi, luôn có tinh thần chia

sẻ, sống chết cùng nhau. Tần Ca muốn giải thích, Mạch Tuấn Long không có nhiều

thời gian, càng không đủ kiên nhẫn để nghe anh giải thích. Đều là đàn ông cả.

Không! Đều là trai trẻ, phải biết gì đó về thân thể người con gái! Ai không

hiểu ai đây!

Oan

uổng! Dường như mọi bất công sai trái trên thế giớ này đều sinh ra như thế.

Thiếu sự giao lưu liên kết, lại tự cho là rất thông minh, không cần nghe người

khác nói dù chỉ là vài điều, mọi thứ anh đều biết rõ hết. Thực ra không phải

như thế, cái gì đi với chỗ nào? Mạch Tuấn Long, cậu trả lời tôi sự trong

sáng...

Vốn

định dùng chân đá mở cửa cửa. Thế nhưng cứ nghĩ đến việc Mạch tuấn Long đã giúp

anh quá nhiều, hơn nữa người ta đang ở cùng vợ, Tần Ca dù rất muốn hét lên,

nhưng rồi lại cố nuốt vào trong!

Đóng

cửa lại, nơi ấy lập tức trở thành thế giới của hai người.

Tần Ca

buồn ngủ tới mức mí mắt cứ đòi biểu tình. Không có nơi để nằm, anh đành phải

ngủ trên nền nhà. Không có gối, lại là nền xi măng nên nằm xuống chưa đầy mười

phút, Tần Ca đã cảm thấy người bị lạnh. Chỉ có thể tới chỗ giường cô ấy để ngủ.

Tần Ca

gắng sức kéo gọn tay chân đang dang ngang của Hứa An Ly. Vừa để cô nằm gọn sang

một bên xong, miệng cô lại làu bàu những lời nói mê không rõ ràng, trở mình lăn

bên nọ bên kia, nằm ngang ra. Chẳng thèm để ý nữa, Tần Ca nhắm mắt lại, nín

thở, nằm xuống một cách đau khổ. Lúc này anh mới phát hiện, chỗ mình nằm quá

nhỏ, chỉ có thể cuộn người lại nằm. Lại nhìn sang Hứa An Ly, cô ta đang cảm

thấy thoải mái thế nào thì nằm thế ấy, một người chiếm tới phần lớn chỗ nằm,

đùi, chân, cánh tay cứ dang ra tự do, muốn đặt ở đâu thì đặt, không màng đến là

bụng hay là ngực của Tần Ca.

A! Có

cái gì dinh dính? Trong m//ô//n//g lung, hình như có con côn trùng đang bò trên mặt

anh, Tần Ca cảm thấy toàn thân tê tái. Lúc nhỏ anh đã sợ côn trùng, thế nhưng nhờ

ở quê lúc đó có nhiều cây, trước nhà sau nhà đều có. Đến mùa hè, côn trùng trên

cây sẽ bò đi khắp nơi. Nhiều lúc nằm ngủ trưa, côn trùng bò lên cả mặt cả người

khiến anh thường xuyên bị tỉnh giấc.

Trời ạ!

Cứ nghĩ đến côn trùng, Tần Ca cảm giác như sắp tàn phế rồi!

Cuối

cùng, trong lúc bi ai vô số đau khổ, anh chợt mở mắt ra. Lần này không phải bị

dọa đến mức tàn phế nữa mà là bị dọa đến đơ người. Con "côn trùng" từ

mép của Hứa An Ly "bò ra", một "con côn trùng nước dãi" có

màu trắng trong suốt đã chảy trên mặt anh, rồi chảy xuống môi.

Tần Ca

không sống trong thời nam nữ thụ thụ bất thân. Nhìn thấy khuôn mặt đang chảy

nước miếng của Hứa An Ly dính trên mặt mình, nếu như không phải bên kia bức

tường đang có người thì Tần Ca sẽ thực sự kêu lên. Lúc này, anh đành như một

con chuột bị nhốt trong chiếc hộp kín. Chẳng biết làm gì cho được, anh đành

nhẫn nhịn chịu đựng hít thở thứ mùi rượu nức trời của Hứa An Ly và cả sự xâm

phạm quấy nhiễu của cô. Tứ chi của cô đặt trên người anh, khua loạn xạ.

Bốp!

Còn chưa đợi Tần Ca hoàn hồn thì mặt anh đã bị ăn một cái tát của cô. Không

biết từ lúc nào, con người này xoay mình, vung cánh tay và lòng bàn tay lên với

tư thế cực nhanh đánh vào mặt anh. Ngủ cái gì, có mà là tra tấn người ta thì

có.

Một đêm

không ngủ.

Hứa An

Ly cả một đêm không về, điều này làm cho trưởng phong Chu Lệ Diệp lo lắng. Toàn

thể chị em phòng 302 đều lo cho cô. Liên tưởng đến những biểu hiện và phản ứng

bất thường của cô mấy ngày nay, họ đinh ninh rằng cô đã gặp phải khó khăn trở

ngại hay tai nạn gì đó, có khả năng nghĩ quẩn, cho nên cứ gặp người là hỏi xem

có ai nhìn thấy người tự sát không?

Nhưng

những cái mà họ nhận được nhiều nhất không phải bị người ta trừng mắt lên thì

cũng là ba chữ "thần kinh à", không phải ngày cá tháng tư, lại giở trò

đùa gì đây? Tuy nhiên cũng có những người tốt bụng, kiên nhẫn lắng nghe.

"Nếu

không nhìn thấy có ai tự sát, thế có nhìn thấy Hứa An Ly không?"

Ai cũng

lắc đầu một cách băn khoăn.

"Hứa

An Ly là ai?"

"Chính

là cô nữ sinh xinh xắn với thân hình cao gầy, dáng đẹp, làn da trắng trẻo và

đôi mắt to."

"Năm

thứ mấy?"

"Sinh

viên mới, năm thứ nhất."

"Không

quen."

Trời ạ!

Người ta đang vội chết đi được, cái giá của tình yêu có cao đến đâu cũng không

quý bằng sinh mệnh.

Tới

mười giờ tối, cuối cùng từ chỗ của cô nữ sinh tên Dương Dương, họ cũng có được

một tin tức đáng tin cậy: Đi hẹn hò với bạn trai rồi.

Phòng

302 mọi người ầm ĩ như ong vỡ tổ. Thật là thần tốc hẹn cả buổi tối cũng không

xong, có khi hẹn tới khi lên giường. "Thanh niên bây giờ á…" Vừa qua

sinh nhật tuổi 17, Tiểu Bạch giống như một người già dặn than thở với vô số

những muộn phiền. Mọi người cười nghiêng ngả, Vi Vi " chỉ trích" Tiểu

Bạch:

"Cậu

mấy tuổi rồi hả? Giọng điệu như một bà già ý!"

"Coi

như tôi năm tuổi thì tôi cũng không hẹn hò với bạn trai tới khi trời sáng mà

vẫn không biết đường về nhà!"

Chết

cười với cô nàng này mất: "Được đấy, Tiểu Bạch! Đây có phải là lời thú tội

của cậu, năm tuổi đã đi chơi riêng với đàn ông không? Cậu đúng là kẻ mặt dày

dạn tình trường đấy! Tương lai bọn tớ muốn câu được anh nào chắc phải học tập

kinh nghiệm của cậu thì mới có thể thành công được."

"Chu

Lệ Diệp! Cậu lo lắng không sợ nát phổi à, người ta còn đang thân mật với bạn

trai, còn cậu thì sao, cả đêm không ngủ, lo người ta bị lừa bán, thật lãng phí

tình cảm!" Vi Vi trách móc.

"Mất

trinh tiết là chuyện nhỏ, mất mạng mới là chuyện lớn chẳng phải tớ đang quan

tâm đến những người mẹ tương lai của tổ quốc sao."

Tiểu

Bạch ngồi bên cạnh sặc sụa: "Người ta là người có chồng rồi, đúng là hoàng

thượng không lo thái giám lo." Nói xong cô tắt đèn: "Ngủ thôi! Mệt

chết đi được!"

Hứa An

Ly tỉnh lại thì đã là buổi trưa của ngày hôm sau rồi.

Ánh mặt

trời chói chang chiếu qua lớp rèm cửa sổ, đầu đau như chực vỡ, miệng khát khô.

Từ từ mở mắt, ngồi dậy, đưa tay kéo mở rèm cửa sổ, ánh mặt trời càng chói lóa

hơn, phải một lúc sau cô mới quen với những tia nắng này. Được một lúc, cô lại

nghiêng ngả rồi nằm xuống. Toàn thân đau nhức, người mềm nhũn ra, chả muốn động

đậy. Nhắm mắt lại, đợi bọn Chu Lệ Diệp về sẽ rót cho cô một cốc nước.

"Cô

tỉnh rồi à?" Có tiếng nói vọng vào.

Hứa An

Ly cố gắng mở mắt ra, vẫn còn m//ô//n//g lung lắm.

"Chu

Lệ Diệp, tớ khát lắm."

Cảm

giác như nước đang được đem tới, kế bên cạnh miệng Hứa An Ly nheo mắt, ánh mặt

trời thật chói chang. Uống một ngụm nước cô nói: "Chu Lệ Diệp, tớ

đói."

Bánh mì

được mang tới, còn có cả 1 khúc giăm bông.

Ăn từng miếng, từng miếng rất to, thơm ơi là thơm. Sau

một hồi chiến đấu, một bình nước khoáng, một cái bánh mì một khúc giăm bông bị

cô chén sạch. Lại ngả người xuống giường, mệt thật! Hứa An Ly cảm giác như có

ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào cô, cô mở mắt 1 lần nữa. Này?

Chu Lệ Diệp, cậu cắt tóc ngắn biến thành con trai từ lúc nào thế? Thật cool.

Lại còn nhuộm thành màu vàng lúa mạch nữa chứ. Không gặp có một ngày, cậu thật

đáng ngưỡng mộ. Hai tay đặt lên ngực, Hứa An Ly vẫn nheo mắt nhìn “Chu Lệ

Diệp".

"Chu Lệ…"

Không đợi nói nốt

từ còn lại, "Chu Lệ Diệp" cắt ngang câu nói của Hứa An Ly: "Tôi

là Mạch Tuấn Long, bạn của chồng cô".

Hứa An Ly đột nhiên tình táo lạ thường, từ trên giường

bật thẳng người lên. Đứng trước mặt cô là một người đàn ông lạ, tự dưng là bạn

trai của chồng cô.

Chồng tôi? Ai là chồng tôi?

Thế nhưng nhìn khuôn mặt của đốì phương rất chi nghiêm

túc, rõ ràng anh ta không giống như đang trêu đùa cô, cho nên Hứa An Ly cũng

không hiểu ra làm sao. Theo bản năng, Hứa An Ly lùi lại

sau và co người lại. Lúc này, cô mới nhìn xung quanh căn phòng. Đó là một căn

phòng với bộ đồ gia dụng thông thường, cái cô đang nằm trên là một chiếc giường

nệm lò xo rộng rãi.

Tại sao tôi lại ở đây? Đây là đâu? Anh ta là ai?

Trời ạ! Tôi bị cướp hay bị bắt cóc?

"Anh... Anh... Anh rốt cục định làm gì hả?” Giả vờ

mạnh bạo, lời nói ngắn gọn.

Mạch Tuấn Long cười "Đại ca tôi coi như cũng có

mắt nhìn người. Thật đáng khâm

phục."

“Đồ lưu manh" Hứa An Ly quát lớn, cô

nhảy từ trên giường xuống, giật cửa mà chạy. Cô muốn chạy thoát khỏi cạm bẫy

này! Vì không thuộc địa hình, sau một

hồi chạy lung tung trong phòng, đập người vào

cửa, cô như quỷ khóc sói gào "a" lên một tiếng. Mặt mũi tối sầm, cô

như những quả bóng thủy tinh trong chiếc súng cao su lần lượt được bắn ra, rồi

lại bị nảy trở lại, va vào cánh cửa. Chiếc cửa bị

đập vang lên một tiếng, rồi đóng lại. Kế đó là một

tiếng uỵch, hình như có cái gì đó rơi xuống nền nhà trong bóng tối. Ánh sáng yếu ớt, chẳng thể

nhìn thấy được. Rất lâu

sau, Hứa An Ly mới chậm rãi mở mắt, toàn thân là thứ gì đó

nóng ẩm và dấp dính,

nếu không ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, chắc cô sẽ tưởng đổ là axit sufuric.

Hứa An Ly dần thích nghi với ánh sáng yếu ớt, nhìn thấy cái thứ bị rơi trên

đất. Ái? Thứ đó biết động đậy, nó đang từ từ nhúc nhích.

Á? Là người! Lại còn là khuôn mặt rất quen nữa. Đang

nhăn nhó đau đớn, cô nghĩ đúng là trời không phụ lòng người, gặp lại bạn cũ ở nơi

xa lạ. Người bạn cũ này không phải ai khác mà chính là Tần học trưởng, Tần Ca. Lặng đi mất

mấy giây, Hứa An Ly cuối cùng "a" lên một tiếng: "Lưu manh! Tần

học trưởng mau cứu em với."

Tần Ca giãy giụa ngồi dậy, đưa tay ra định đỡ Hứa An đang

ngồi trên đất và vẫn còn đang chưa hết hoang mang.

"Lưu manh! Ở đâu?”

Cánh của lại bật mở, Mạch Tuấn Long xuất hiện trước

mặt hai người.

"Chính là anh ta!"

"Đại ca, tôi bị oan, tôi thề có Mao Chủ tịch, tôi

hoàn toàn không có ý nghĩ hay ý đồ gì với người con gái của anh - chị dâu của

tôi" Mạch Tuấn Long giơ hai tay lên đầu hàng, cái điệu bộ như sẵn sàng

chịu đòn. Tần Ca trong lúc còn kinh ngạc phá lên cười. Tới lượt Hứa An Ly kêu

oan: "Sao tôi lại là chị dâu của anh?”

Mạch Tuấn Long cười một cách bí hiếm: "Cô đương

nhiên là chị dâu tôi rồi, cô tưởng đại ca tôi là kẻ tùy tiện đưa con gái về nhà

qua đêm à?"

"Á!" Hứa An Ly kêu

lên. Sau đó như một đứa trẻ không nương tựa, cô ngồi xổm xuống đất và bật khóc.

Chỉ nhớ được là tối qua đã uống rất nhiều ruợu, nhưng sau đó... Sau đó ... Tại

sao lại… Đánh mất mình rồi. Lưu manh, đều là Iưu manh cả, một bọn lưu manh!

Toàn là những kẻ học tại trường đại học B! Thất tình lại đánh mất mình, Hứa An

Ly khóc tức tưởi! Cô không muốn sống nữa! Sống không nổi nữa!

Bữa tối, quay trở về ký túc, Hứa An Ly cảm thấy tất cả

ánh nhìn cô đều kỳ

lạ, có thể không Iạ sao? Tối hôm qua, đi hẹn hò với bạn trai, tới tận tối hôm

sau mới thấy xuất đầu lộ diện, hai mắt thì sưng lên như hai hạt đậu. Mọi người

đều muốn nói chuyện với cô, hỏi xem cô sao rồi?

Nhìn cô với biểu hiện cách xa nghìn dặm, chẳng ai dám

mở miệng. Hứa An Ly vào phòng, cắm đầu lao vào giường. Lúc này, ngủ là chuyện

quan trọng hơn hết. Thế nhưng điều khiến mọi người bất ngờ không phải chỉ có

mỗi chuyện này.

Mấy ngày sau đó, Hứa An Ly rời khỏi giường ngủ

của mình, đi thẳng đến văn phòng của chủ nhiệm lớp và nói một cách nghiêm lúc:

"Em muốn thôi học."

Thầy Chu - chủ nhiệm lớp Hứa An Ly là một thầy giáo

trẻ nhưng rất có kinh nghiệm. Thầy

rất có ấn tượng với cô, điểm số chín mươi tám của cô cao hơn những người khác

trong loạt trọng điểm quốc gia. Về gia đình, mẹ cô là một giáo viên, tuy là gia

đình đơn thân nhưng tài chính có lẽ cũng không phải là vấn đề. Hơn nữa học phí

của cô ngày đầu tiên đã nộp hết, cách ăn mặc của cô cũng không giống con nhà

nghèo khó. Cho nên quyết định của Hứa An Ly đã khiến

thầy rất bất ngờ.

"Em nói em muốn thôi học, thầy nghe không rõ sao

ạ?" Hứa An Ly tức giận khi một hồi lâu không thấy thầy Chu phản ứng gì.

"Được, nhưng em phải cho tôi biết lý do tại

sao?"

Sau vài phút do dự, Hứa An Ly nói: "Vâng! Em cho

thầy biết. em ghét trường này, ghét tất cả những người học ở đây, đó chính là

lý do. Nếu thầy cảm thấy những lý do này chưa đủ, em còn có thể thêm một dòng,

đại học B chỉ lá một trường đại học vô tích sự!"

Thầy Chu lần đầu tiên gặp tình huống như thế này. Thầy

không có cách nào liên hệ nổi những lời nói này với cô gái có khuôn mặt dịu

dàng và nụ cười hồn nhiên như Hứa An Ly. "Điều này không đủ lý do để em

thôi học"

"Em muốn sang học tại trường đại học BW! Thế đã

đủ chưa ạ."

"Vấn đề là hồ sơ vã lý lịch học tập đã có hiệu

lực, không thể chuyển đổi."

"Được! Thầy không đồng ý, em sẽ tự thôi

học."

Thầy Chu nhìn Hứa An Ly rời văn phòng của thầy nhanh

như gió. Thầỵ muốn giữ cô lại, đưa cho cô uống một cốc trà, muốn cô bình tĩnh

lại, nhưng sự việc không biến chuyển theo ý thầy. Cho dù thầy là chủ nhiệm của

cô cũng không thể làm gì được! Bởi cô không muốn thương lượng.

Thầy Chu rơi vào trạng thái trầm lặng.....

Thẩm Xuân Anh đang bí mật thương lượng với Từ Di, làm

sao có thể tiếp tục duy trì chiến thắng, bảo vệ tình yêu không bị sự xâm phạm

bởi kẻ thứ ba. Nếu tình yêu có thể báo vệ được thì việc cố làm là không sai.

Vấn đề là, tình yêu không phải cây mạ, cây cỏ non, bạn bảo vệ tốt cho nó, nó sẽ

phát triển nhanh. Tình yêu không cần phải bảo vệ, mà cần sự bồi dưỡng và làm

trong trẻo tâm hồn. Nhưng trong tình yêu, những cô gái trẻ đa số là những ngườì

đang mê muội. Đợi khi họ hiểu rõ đạo lý này, thì là lúc đã đánh mất tình yêu.

Di động liên tục reo chuông, Hứa An Ly nhìn vào cái tên trên màn hình mà cô đã

mong đợi từ lâu, cô đã từng mong đợi, mong đợi tới

m//ô//n//g lung, mong đợi đến độ hy vọng rồi thất vọng.

Giờ anh gọi điện đến, nhớ ra cô thì đã không có ý

nghĩa gì nữa rồi. Vết thương anh dành cho cô đã là quá

đủ! So với cô, anh quá bé nhỏ,

quá tầm thường. Hứa An Ly lập tức tắt đi, nhưng tiếng chuông điện thoại một lần

nữa lại réo lên. Hứa An Ly đưa điện thoại cho chu Lệ Diệp ở bên cạnh đang chẳng

hiểu ra sao. Chu Lệ Diệp không muốn là kẻ phá đám nhưng cũng rất sẵn lòng làm

lá chắn một lần, cô mạnh

dạn nghe diện thoại: 'Tôi họ Chu, không phải họ Hứa!'

"Anh gọi nhầm rồi! Anh họ Đường thì có liên quan

gì đến tôi!" tắt máy, đưa điện thoại lại cho Hứa An Ly, chỉ nhìn thấy một

dòng ánh sáng màu vàng lóe lên trong mắt. Ngón tay Hứa Ly nhanh nhảu lấy sim

ra, dùng sức vứt nó ra ngoài cửa sổ, vứt vào trong bóng tối và màn đêm vô định.

Đầu óc m//ô//n//g lung,

Ăn cơm tối xong, Hứa An Ly sắp xếp đồ đạc trong ký túc

xá. Quay đầu lại, cô thấy thầy Chu đang đứng ngoài cửa nhìn mình. Cô đôi chút

ngạc nhiên, mấy đứa trong ký túc xá xúm lại trêu thầy.

Chu Lê Diệp là đứa

đầu tiên phá vỡ sự cấm kỵ thầy trò, trêu đùa như một đứa trẻ: “Ma lực của gái

đẹp đúng là có khác.Thầy Chu có phải thầy muốn hẹn em đi dạo nhưng không dám

nói ra phải không?"

Thầy Chu vẫn nở một nụ cười đáng tin và ấm áp trên

môi.

"Thế cậu chuẩn bị thất tình một trăm lần nữa

đi". Nói xong mới biết mình đã gây rắc rồi, nói điều không nên nói, Tiểu

Bạch lè Iưỡi quay

đi.

"Nếu thất tình một trăm lần mà có thể đi dạo hằng

ngày với thầy Chu, thì em sẽ bằng

lòng thất tình cả đời.” Vi Vi ngồi góc giường mơ màng

với cảm xúc của người nói sau.

Hứa An Ly lúng lúng nhìn thầy Chu, vẫn là Chu Lê Diệp

phản ứng nhanh nhẹn: “An Ly, cậu xem, thầy Chu của chúng ta đúng là bạch mã

hoàng tử trong mắt các cô gái đẹp, nhưng thầy không thích chúng tớ, biết là vì

sao không?" Cô tự hỏi tự đáp "Vì cậu xinh hơn chúng tớ.”

Hứa An Ly không kìm được và cuời. Thầy Chu đích thực

là một thanh niên đẹp trai, được rất nhiều nữ sinh trong lớp muốn theo đuổi.

Hứa An Ly dù sao cũng không nghĩ là là thầy Chu đích thân tới ký túc tìm cô.

Cô dừng lại việc đóng gói những đồ dùng hàng ngày,

cùng thầy Chu đi vào khuôn viên trường.

Không biết từ khi nào, đã là mùa thu rồi. Thầy Chu

nhìn một cái cây, thầy rất thích những biểu hiện của cây cối vào mùa thu, rất

phong phú, giống như một con người chỉ lúc

đến tuổi trung niên mới cảm thấy được hương vị của những thăng trầm năm tháng.

Đó là một cây ngân hạnh, thầy thích sự thuần khiết của ngân hạnh, và chủ đề của

hai ngưòi cũng bắt đầu từ cây.

Bên cạnh cây ngân hạnh là cây ngô đồng. Ngô đồng

vào mùa thu rất đẹp, có đôi chút

giống như sự yếu đuối mong manh của thiếu nữ trần gian.

Hứa An Ly cũng thích cây, có điều cô lại thích loại

cây có khả năng chịu rét chỉ có ở quê cô - cây bạch dương.

Đã từng xem bộ phim Rừng

bạch dương chưa? Đó chính là loại

cây đó, tán từng tán, thân cây thẳng, chẳng cần ai phải dày công chăm sóc cũng

sẽ có hình dáng mà ai cũng thích. Quan trọng nhất là sức sống của loại cây này

rất ngoan cường, sương gió của mùa đông, mưa bão của mùa

hè, cuồng phong của mùa thu đều không thế đánh gục nó. Ở mức nào đó mà nói, Hứa

An Ly chính là một cây bạch dương vùng đồng nội phương bắc ngay thẳng không yếu

ớt.

Có rất nhiều cây trong vườn trường đại học B mà Hứa An

Ly lần đầu tiên trông thấy. Tuy đều là những loại cây của miền nam,

tuy hinh thái mỗi cây một khác, nhưng cô đều thích, thích sự rậm rạp

tươi tốt và hằng năm luôn trổ dãy những bông hoa màu hồng, mịn như nhung, thích

sự thuần khiết của ngân hạnh, thích sự tuyệt đẹp của ngô đồng...

“Vì một cây chết đi, mà bỏ mặc sự tươi đẹp của cả cánh

rừng, làm con người ta thương tiếc

không?" Hứa An Ly không biết đây là một kế hoạch. Có thể nói thầy Chu là

một thầy giáo tâm lý rất hiểu cách nắm bắt thời cơ, lời nói của thầy khiến

người ta không tìm được bất cứ lý do nào khác, lại khiến cho bạn vô tình nói

theo chủ đề của thầy.

"Có một số cây, ví dụ bạch

dương. vé dẹp của nó không giống như ngân hạnh, đều là đẹp, nhưng vẻ đẹp lại

khác nhau". Lời nói của Hứa An Ly giống như cây bạch dương mà cô thích,

đầy sự bướng bỉnh mà buồn bã.

"Thế nhưng nếu không để cây vào trong rừng, nó sẽ

rất cô đơn, cũng sẽ không thấy được vẻ đẹp độc nhất vô nhị của nó".

Vì cây, mà câu chuyện của Hứa An Ly và thầy Chu trở

nên lôi cuốn hơn. Thầy đúng lả một kỹ sư tâm hồn. Thầy luôn biết cách: xâm nhập

vào tâm hồn bạn" và "nuôi dưỡng nó trong yên lặng", không phải

cố ý, mà là tự nhiên. Trước vị kỹ sư tâm hồn này, Hứa An Ly bất

giác thay đổi ý định ban đầu. Sau đó, thầy kể cho cô nghe một câu chuyện tình,

kết thúc câu chuyện là khi chàng trai này đến trường đại học của cô gái, cô đã

yêu người khác. Anh rất đau lòng, nhưng anh nghĩ nếu cứ suy sụp, cô gái sẽ coi

thường anh, ngay tình bạn cũng không thể giữ nổi. Đã tăng thêm sự phong độ cho

mình, anh đã tự tin đi tiếp. Sau này trường đã cho anh đi học nghiên cứu sinh,

học tiến sĩ rồi giờ trở lại trường dạy học.

"Người này chính là tôi." Thầy Chu không

nhìn Hứa An Ly mà nói. "Có những lúc, em không bi đánh bại bởi người mà là

bị đánh bại bởi chính

mình!"

Đúng vậỵ. Chúng ta chịu

thua tình yêu, nhưng không chịu thua chính bản thân mình!

Chúng ta chịu thua

tuổi trẻ, nhưng

không chịu thuangày mai? Chúng tạ chiu thua hiện tại nhưng thua

tương lai. Chúng ta chịu thua một lúc,

nhưng không thể chịu thua cả một đời người! Đời người chỉ có một lần, tuổi trẻ

chỉ có mấy năm, tình yêu thì lại có thế có vô số lần. Con người trong cuộc đời

có rất nhiều việc xảy ra và luôn quan trọng hơn rất nhiều so với tình yêu. Chỉ

có điều, chân lý này không phải bất cứ người trẻ tuổi đang yêu nào có thể thực

sự hiểu và lý giải được. Khi người ta đã tới tuổi trung niên, hoặc là đã trải

qua nhiều gian nan trắc trở, trải qua bao nắng mưa, họ mới có thể dần lĩnh hội

được. Những điều sâu sắc như thế còn đáng khắc cốt ghi tâm hơn ngàn vạn lần so

với những lời nói không đáng tin cậy mà người ta nói với bạn.

Thế nhưng! Mãi mãi là muộn màng.

Thầy Chu lúc này không giống chút nào so với một người

đàn ông ba mươi tuổi mà là một chàng trai anh tuấn ngời ngời khiến cho người ta

tin tưởng, khiến cho người ta có mong muốn được nói chuyện cùng.

“Thầy thực sự chưa từng hận cô ấy sao?” Đám lá rụng

bay lượn trước mắt, ánh trăng không biết từ bao giờ đã trèo lên tít ngọn cây,

tỏa ánh sáng mềm mại như những sợi bông, chiếu rọi cả một vườn trường và những

người trẻ tuổi đang ngồi tại các góc rì rầm nói chuyện. Có lúc, không biết có

phải vì ánh trăng sáng mềm mại này đã khiến cho buổi đêm trở nên như thơ như

họa hay là nhưng đôi trai gái đã làm mềm mượt cho không gian buổi đêm vốn đã mơ

hồ.

Cho dù là loại này thì nó cũng đều khiến cho tâm trạng

của con người trở nên tươi sáng.

Thầy Chu thu lại ánh mắt xa xăm, nhìn sang Hứa An Ly:

“Thẳng thắn mà nói, đã từng hận! Bởi vì tình yêu là sự ích kỷ. Thế nhưng hận

chỉ có thể làm tôi càng đau khổ, chỉ có thể khiến tôi càng canh cánh trong

lòng. Mặc dù mất đi rồi, tại sao không

thể vượt qua bản thân? Tại sao không thể

khiến mình sống một cách

vui vẻ một chút?"

Hứa An Ly cúi đầu xuống, trầm

lặng nhìn đôi chân của mình.

"Sau này, tôi phát hiện ra rằng những điều đã mất

đi như thế, có nghĩa là một khởi đầu

hoàn toàn mói. Bạn còn có cơ hội gặp được nhiều người còn tốt hơn cô ấy. Trời

cũng không sập đất củng không lún, là do bạn tự ngăn cản niềm vui và hạnh phúc

của mình. Nói thực, tôi sau này, thực sự còn nên cám ơn cô ấy."

"Cám ơn?"

"Rất đơn giản, đây không phải lỗi của cô ấy. Một

người bi quan cả ngày sẽ nghĩ về những đau khổ đã qua. Một người vui vẻ, tích

cực sẻ coi những gì đã qua là một lần cơ hội khó mà có được. Lẽ nào không phải

sao? Đúng rồi, An Ly, rất nhiều chuyện trong lớp, tôi muốn nghe ý kiến của em.

Tôi phát hiện rằng em là một cô gái rất có tư tưởng và chủ kiến."

"Em thật sự quan trọng như thế

này sao?” Sau hồi lâu trầm lặng Hứa An

Ly ngẩng mặt lên, nhìn thầy Chu, người luôn quan tâm cô một cách chân thành.

Thầy Chu nhẹ nhàng nắm chặt lấy vai của Hứa An Ly. Sau

đó ôm chặt cô một lát.

Đâu phải là ôm? Đó là một ngọn núi, là cho cô một điểm

tựa.Trong phút giây thầy Chu rời khỏi Hứa An Ly, trái tim cô cũng có chút run

rẩy.

Dưới không gian đêm tối của sân thượng, Hứa An Ly đứng

đó, hai tay ôm mặt, tự nhiên nước mắt tuôn rơi.

Cô sẽ được hồi sinh từ trong đau khổ?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gửi Người Tôi Yêu
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...