Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gói Biểu Cảm Cung Đấu – Chương 9

Gói Biểu Cảm Cung Đấu

Tác giả: Nguyệt Ly Tranh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kỳ tuyển tú tới gần, Nhan Hoan Hoan sống càng an phận.

Không đến dâng hương trong miếu, không có nam giả nữ kiêu ngạo đắc ý trên đường, dân phong Đại Tấn cởi mở, nữ tử đi trên đường chỉ cần đội mạng che mặt, chú ý hơn chút thì mang theo nha hoàn thị vệ, nàng nghĩ nếu như thật sự được vào cung rồi, như trong tiểu thuyết cổ đại nếu được Hoàng Thượng ân sủng thì cơ hội xuất cung du ngoạn chắc chắn sẽ rất ít, vậy thì tranh thủ trước đó cứ mặc sức hưởng thụ cái đã.

Tuy không có điều hòa có hàng hoá bao la như thời hiện đại nhưng mang theo nha hoàn lên phố nếm thử đủ loại món ăn vặt trên phố cũng sẽ có chút đặc sắc khác.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Hiếm khi cái bụng mới được thả ga ăn một chút nhưng dạ dày Nhan Hoan Hoan sớm đã được tôi luyện mà nhỏ đi rồi, để tránh việc ăn mấy miếng đã có cảm giác no bụng nên mỗi thứ nàng nếm một vị như vậy chỉ tiện cho tôi tớ mà nàng đưa theo ăn tới tròn bụng thôi.

Hồ lô ngào đường không tính là đồ vật hiếm lạ, đi ngang qua không có cảm giác gì-- Cái này làm dễ quá, vị gần như đều giống nhau chẳng thú vị gì. Nhưng còn cái gì trứng chưng rượu ngọt, mì lạnh trộn, gỏi ngó sen, bánh bột mì chiên……Nhan Hoan Hoan thấy cái gì mới lạ bắt mắt thì mua một phần, đứng trong góc vén khăn che mặt lên ăn, Đàn Văn đứng trước người nàng bảo vệ ngăn cách với dòng người. Bánh bột mì chiên nóng hổi đến nỗi nàng không ngừng hà hơi. Rượu ngọt thấm vào trứng, mỗi một miếng ngọt đến mê say, hỗn hợp lòng đỏ hơi mặn không cần phải thêm gia vị cũng đã ngon tới mức nàng muốn nuốt đầu lưỡi vào. Đương nhiên vẫn kém xa đồ ăn nhanh ở thời hiện đại nhưng Nhan Hoan Hoan ăn uống đơn giản nhiều năm nên ngay cả bánh bột mì chiên thông thường cũng cảm thấy vừa thơm vừa giòn.

“Lâu rồi không được thấy tiểu thư ăn vui vẻ như vậy.” Đàn Văn chợt xúc động.

Nhan Hoan Hoan đang nhấm nháp kẹo mè xửng giương mắt: “Hưởng thụ mỹ thực chỉ có mười lăm phút, no bụng là đã bắt đầu hối hận rồi, đâu bằng giữ dáng soi gương làm ta vui cả ngày.”

“Là vậy sao.” Nhớ tới dáng vẻ tiểu thư soi gương đồng cười hạnh phúc, Đàn Văn gật đầu: "Vẫn là tiểu thư hiểu xa ạ."

Lý thị quen chăm sóc dạy bảo người khác, đương nhiên người đứa tới bên cạnh tiểu nữ nhi cũng một lòng với nàng, cho dù  Nhan Hoan Hoan chỉ chó nói là mèo thì từ tận đáy lòng nàng ấy cũng sẽ bị thuyết phục bởi suy nghĩ độc đáo của chủ tử. Nô tính ăn sâu vào xương tủy, phục vụ người quá lâu rồi nên lắm khi có ảo giác không phải một người mà là một đồ vật. Kỳ diệu ở chỗ bọn họ lại thật sự là người, có nhược điểm của nhân tính, được tâng bốc tới mức quên hết tất cả mà coi thường nô bộc mà  ‘quý nhân’ trên người bọn họ đâu phải ít.

Nhan Hoan Hoan bỏ kẹo mè xửng say sưa nhìn mặt mày ngoan ngoãn của Đàn Văn, nàng ấy vẫn luôn theo dõi động tác của chủ tử lập tức nhận lấy đồ ăn: "Tiểu thư no rồi sao?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nàng gật đầu.

Dáng dấp của Đàn Văn không tệ, nếu ở thời hiện đại thì cũng là một hoa khôi xinh đẹp đấy, trang điểm một chút nếu như liều một phen bên cạnh phú thương thì có thể thoát khỏi tầng lớp vốn có không khó. Nhưng ở thời đại này hành vi giống vậy cũng chỉ là từ hạ nhân trở thành một hạ nhân hầu giường mà thôi.

Nếu hỏi Nhan Hoan Hoan khác gì so với mấy cô nương đi tuyển tú khác thì trừ nhan sắc ra thì còn có là lòng cảnh giác này.

Cấp bậc sinh ra mà có, thời hiện đại lười biếng một chút nhiều nhất được nhận trợ cấp xã hội còn ở Đại Tấn muốn làm tay sai đều phải cố gắng cẩn thận mạng của mình.

Nghĩ đến đây Nhan Hoan Hoan không còn khẩu vị nữa.

Nàng mất hứng: “Về phủ thôi.”

“Tiểu thư không dạo thêm một lát nữa sao? Mấy khi lão gia cho phép tiểu thư ra ngoài.” Đàn Văn không nói rằng bây giờ chỉ cần cha mẹ đồng ý là có thể ra ngoài đi dạo rồi, sau này xuất giá nếu không có tướng công đi cùng phụ nữ có thân phận cao quý một chút nhiều lắm thì được ngồi kiệu, vén một góc mành nhìn cảnh phổ từ xa không thể tự do dạo chơi như lúc này được.

Vừa dứt lời, cách đó không xa có một trận xôn xao.

“Ta thật sự không có đụng vào ngươi!”

“Ta mặc kệ, ngọc bội bị ngươi đụng rớt rồi, đây là vật ta mua tặng nương tử, ít ra cũng hai quan tiền, ngươi không bồi thường ta sẽ đi báo quan tìm công đạo!” Tiếng này át tiếng kia giọng của gã nam nhân vạm vỡ vang vọng ngay cả Nhan Hoan Hoan từ xa cũng bị giật mình mà ngước mắt nhìn, gã tiếp tục chỉ trên mặt đất nói tiếp: “Các vị đều thấy nhìn thấy rõ, nhất định không được để hắn chạy thoát!”

“Hai quan tiền, ngươi lừa ta sao?” Hai quan tiền với dân đen mà nói đúng là không ít.

Chỉ là giọng của người gầy không vang bằng gã nam nhân vạm vỡ, bỗng dưng nghe thấy thế thì có cảm giác chột dạ.

Nhan Hoan Hoan nghe được hai câu nhưng không nghĩ ra cách ra khỏi quần chúng xem náo nhiệt-- Nàng luôn cảm thấy đây đúng là ăn vạ thời cổ đại. Hạ nhân Nhan phủ được huấn luyện nề nếp không tùy ý đi xem cũng không phát biểu ý kiến, chủ tử nói muốn về phủ thì che chở thuận đường cho nàng về nhưng cũng khó tránh được phải tiếp cận đám người.

Thủ đoạn của gã nam nhân vạm vỡ rất thuần thục, vài ba câu đã tạo sự chú ý tới quần chúng, một dân thường đập hư vật phẩm quý giá lại có phản ứng này sao? Đừng nói ngọc bội quăng cái đã vỡ làm đôi, chỉ một vô tình va phải lại càng không có khả năng. Mặc dù Nhan Hoan Hoan cảm thấy tám chín phần là ăn vạ rồi nhưng nàng chỉ liếc một cái, không hứng thú thu tầm mắt. Nơi này dưới chân thiên tử, tuần vệ sẽ đến rất nhanh, chả mấy chốc sẽ giải tán đám người cho nên chắc cũng không náo nhiệt lâu.

Nhưng có người lại tới nhanh hơn cả tuần vệ.

“Ban ngày ban mặt làm chuyện lừa bịp tống tiền, còn ra thể thống gì nữa?”

Giọng nói trong trẻo, tuy không vang như chuông lớn nhưng khiến người khác không thể không chú ý.

…… Bởi vì phía sau người nói kia là một đám thị vệ áo quần ngăn nắp.

Không như Nhan Hoan Hoan giỏi trốn, người làm nghề trộm cắp vốn rất có nhãn lực, vừa thấy người đến không phải người quan phủ mà là tiểu đệ vừa nhìn đã rất có địa vị thì nhất thời kinh hãi bày tỏ uất ức chuyển từ vẻ hung dữ sang lệ rơi đầy mặt, có lẽ chưa tới một giây quỳ xuống uỵch một tiếng khóc lóc kể lể ngọc bội là đồ vật rất yêu thích, câu nào nói cũng rất xúc động.

Lúc này nàng dừng bước. Nguyên nhân không phải vì nó mà là vị công tử này nhìn hơi quen.

Hắn hiển nhiên không nghĩ tới chuyện phát triển thế này, hắn từng nghĩ cho rằng khi bản thân vạch trần hành vi của gã này thì gã sẽ lớn giọng cãi lại hay còn có thể nhục mạ mình..... Những điều đó thì hắn đều sẽ biết đối phó như thế nào nhưng mà nói chuyện không hợp đã quỳ xuống nhận sợ khóc thảm rồi? Sao hắn lại cảm thấy bây giờ người xấu mới là hắn vậy.

“Có lẽ đại nhân không biết, ngọc bội hai quan tiền đối với dân đen tiểu nhân là ăn ráo ăn cháo vất vả tiết kiệm để làm nương tử bảo bối vui vẻ nếu không thì tiểu nhân cần gì phải mất mặt như vậy chứ? Tiểu nhân là người thô kệch, nếu ngọc bội không sao thì thôi, đụng một có gì to tát đâu nhưng giờ ngọc bội đã vỡ làm đôi……” Dứt lời thì lại khóc không thành tiếng.

Đám quần chúng cúi đầu nhìn gã nam nhân vạm vỡ khóc lóc ngã lăn ra đất rồi lại ngẩng đầu nhìn thiếu niên cẩm y hoa phục thì bắt đầu có vài tiếng xì xào.

Nhan Hoan Hoan nhìn thấy thật sự không nhịn được cười.

Mất mặt thì sao chứ?

Công tử này lên tiếng thì càng đúng ý gã, trong tình cảnh này người có tinh thần trọng nghĩa như thế chắc chắn sẽ đánh gã một trận trước mặt bàn dân thiên hạ. Đánh nhau là một chủ ý khiến gã không kịp phòng bị thôi, không biết chừng nhìn gã không giống dân thường, thái độ thấp kém không biết chừng lại có thể kiếm thêm một khoản đấy.

Nếu như không bỏ qua cho người này hay tin vẻ đáng thương của gã thì tiêu nhiều tiền chút cũng kiếm được hời rồi.

Thiệp thế bất thâm, nhân thượng thiên chân*.

*Vào đời chưa lâu, người còn ngây thơ.

Nhưng mà nhìn quen mặt thật đã từng gặp hắn ở đâu rồi nhỉ? Nhưng mà bát quái thì không thể xem lung tung được.

Trong lúc Nhan Hoan Hoan suy tư còn chưa đến một phút, tròng mắt gã nam nhân vạm vỡ đảo quanh một vòng dập đầu về phía nàng: “Cô nương, cô nương thấy rồi đó, giúp tiểu nhân phân xử công bằng đi!”

Người người nhìn theo hướng hắn dập đầu thì thấy một thiếu nữ dù che mặt vẫn có thể nhìn ra là nhan sắc diễm lệ.

Lúc này, thiếu nữ giật mình lùi ra sau một bước ngay lập tức có tôi tớ bảo vệ nàng khiển trách gã nam nhân vạm vỡ.

Thiếu nữ này nhìn có vẻ nhu nhược, khó lắm mới lùi được một bước, lại không thấy hoảng loạn chút nào, ung dung bình tĩnh liếc gã đàn ông trên mặt đất, nghĩ thầm, liên quan cái rắm gì đến bà đây chứ?

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gói Biểu Cảm Cung Đấu
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...