Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gói Biểu Cảm Cung Đấu – Chương 7

Gói Biểu Cảm Cung Đấu

Tác giả: Nguyệt Ly Tranh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mãi đến khi hồi phủ, Nhan Hoan Hoan vẫn không biết rốt cuộc lục lạc vàng trên b//í//m tóc của mình rơi đi đâu rồi.

Kỹ thuật của Thu Vân rất giỏi, bản thân nàng cũng đã sờ qua b//í//m tóc dài được tết rất chắc chắn, nàng cũng đâu có lăn lộn đánh đấm gì, sao lục lạc lại không cánh mà bay được nhỉ? Lục lạc tuy được chạm rỗng nhưng vẫn là vàng thật hơn nữa lại hoa lệ tinh xảo, đang có một đôi thiếu đi một cái thì không thể tết hai b//í//m tóc được nữa.

Rộng lượng như Nhan Hoan Hoan cũng đau lòng một hồi, nghi ngờ là mưa mô của cái tên thiếu niên nghèo túng kia, nhưng dù có là con của thiếp, có thể tới phủ Quốc Công làm khách đều là con cháu quan viên, có thể có thủ đoạn linh hoạt không tiếng động như vậy chăng?

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Phía bên kia.

Khu vực sống dưới chân Thiên Tử được chia ranh giới rõ ràng, con đường từ phủ Quốc Công đến hoàng cung, đừng nói là ăn mày ngay cả người mặc quần áo tả tơi cũng không có. Một kiệu bốn người đi trên đường không nhanh không chậm, ngoại trừ phu nâng kiệu bên ngoài còn có mấy nam nhân mặt mũi bình thường, bước chân vững vàng hùng hồn, hai tay đung đưa có lực vừa nhìn là biết người có võ.

Người trên đường tránh ra hết cũng là do mấy thị vệ này.

Trong kinh, người nâng kiệu luôn có quy định nghiêm khắc, cường hào ngang ngược kiêu ngạo cũng không thể làm càn ở nơi này, kiệu có bốn người nâng chắc là của quan kinh thành tam phẩm trở lên, nhìn mấy thị vệ mà đoán ít nhất phải là hoàng thân quốc thích nào đó đi ra ngoài.

Trong kiệu chính là thiếu niên nghèo túng trong mắt Nhan Hoan Hoan.

“Tùy Tỉnh,”

“Nhị điện hạ có gì phân phó?” Thái giám Tùy Tỉnh cúi đầu đứng bên cạnh thiếu niên nhẹ giọng trả lời.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Biết rõ không thể mà vẫn làm, có phải ngu dốt không?”

“Nô tài ngu muội, không dám kết luận bừa, chỉ biết nếu là Nhị điện hạ thì không có chuyện gì là không thể.”

Thường thì tiểu thái giám hay tâng bốc khả năng của chủ tử.

Thiếu niên khẽ cười một tiếng: “Các ngươi đều thích gạt ta.”

Tùy Tỉnh quỳ xuống: “Nô tài không dám.”

Mồ hôi lạnh ròng ròng tuôn.

Trước nay Nhị điện hạ không được sủng ái, hoàng đế có năm nhi tử, không một ai sợ hắn, nhưng có điều vẫn đủ quyền lực để xử lý một tên hạ nhân, huống chi hắn ta đi theo Nhị điện hạ chưa lâu, chỉ thăm dò thói quen sinh hoạt hắn nhưng không đoán ra được tính cách vui giận của hắn.

Đối với một kẻ nô bộc quen phải hầu hạ người khác và sống phụ thuộc, lúc nào mà không nắm rõ được chủ tử sẽ phát giận là chuyện đáng sợ nhất.

Tên của Nhị điện hạ chỉ có một chữ độc nhất là Trạm, một chữ Trạm có ý trong veo trong vắt.

Nói chung là ngay cả khi Hoàng Thượng lấy tên này cũng có vài phần yêu thích Nhị hoàng tử, sau đó tin vui liên tiếp truyền ra, trước là huynh trưởng Thái Tử danh chính ngôn thuận, sau là đệ đệ càng trưởng thành càng được yêu mến, Hoàng Thượng càng lạnh nhạt với nhi tử tầm thường không có gì lạ lại còn không thích cười.

“Xem ra doạ tới ngươi rồi,"

Triệu Trạm lại nhớ tới tiểu cô nương trời đất không sợ mà khuyên hắn kia, mi thư mục triển*, mắt cong hình trăng lưỡi liềm long lánh lấp lánh thì khóe môi không khỏi nhếch lên, ánh nến màu nghệ chiếu lên làn da trắng tinh tế của hắn trông rất đẹp mắt: “Đứng lên đi, ta chỉ hỏi bừa thôi không có ý trách phạt.”

*chỉ vẻ mặt hào hứng, tinh thần phấn khởi

Cuối cùng, lại như đưa mồi nhử chuột, giọng điệu ôn hòa nói thêm một câu: “Nếu ngươi thật sự trả lời thì ta đã phải xử lý ngươi rồi, đến ta còn chưa trả lời được vấn đề thì sao ngươi có thể biết được chứ?”

“Nô tài tạ ơn điện hạ.”

Tùy Tỉnh tự biết tránh được một kiếp nhưng cũng không dám kiêu căng, tạ ân xong mới dám đứng lên.

Ở trong cung hầu hạ không tiếng không động mà quan sát chủ tử là một trong những kỹ năng cơ bản nhất, chỉ liếc nhìn phải đoán được vui giận của chủ tử, lúc này vừa nhìn, trong lòng Tùy Tỉnh ơ một tiếng, thầm kinh ngạc-- không ngờ Nhị điện hạ cười lên lại đẹp như vậy.

Mà lại chứa vài phần buồn trời thương người.

Triệu Trạm cũng không hề để ý đến hắn ta, trong bàn tay trắng trẻo chơi đùa  một chiếc lục lạc nho nhỏ, lúc lắc qua lắc lại tiếng chuông phát ra lanh lảnh. Khoé mắt Tùy Tỉnh nhìn lướt qua, nguyên vật liệu tạo ra lục lạc đều tốt cả nhưng vẫn kém xa đồ chơi trong hoàng cung nhiều, cũng không biết thứ đồ nhỏ bé này Nhị điện hạ lấy ở đâu.

Càng không chiếm được thì lại càng muốn hơn.

Người đã coi thường đường chết, không ai ngăn được.

Nhan Hoan Hoan còn chưa biết lục lạc bảo bối của mình đã rơi vào trong tay kẻ trộm hoàng gia nào đó, lại còn chơi đùa không một chút nào áy này nào. Từ phủ Quốc Công về, nàng bị một tiểu cô cùng bàn tiệc cùng tuổi k.ích thích nên càng hăng hái giảm béo, sau một năm đã thấp thoáng có nét của mỹ nhân.

Đáng tiếc đứa nhỏ mười tuổi, chưa tới kỳ kinh nguyệt, chưa ph*t d*c nên dù có tập luyện thường xuyên cũng chưa thể có dáng người nóng bỏng mê người được.

Không sai, Nhan Hoan Hoan vì để trở thành một thế hệ hồng nhan họa thủy mà không ngừng nỗ lực.

Đúng giờ đi ngủ, ăn uống thanh đạm, kiêng ngọt kiêng dầu, từ chối các món ăn có tính kíc.h thích-- Mặc dù đồ ăn thời cổ đại thêm một chút muối đã là nể mặt, rất nhiều hương liệu chưa được nhập từ Tây Vực vào nhưng tự bản thân kiểm soát tới mức độ này cũng là không phải người bình thường nào cũng có thể làm được. May mà kiếp trước làm diễn viên nàng biết qua quy tắc mười cân thấy béo, vì bụng vì dáng có muốn gì cũng không dám làm càn được.

Có thói quen đúng là tốt.

Chỉ là Nhan Hoan Hoan nỗ lực như vậy cũng không phải đều là vì yêu cầu của hệ thống.

Cô vốn rất trần tục, xuyên đến cổ đại chưa từng mơ mộng kiểu làm ruộng sống qua ngày, nàng chỉ muốn đeo vàng đội bạc ra vẻ làm người bề trên mỗi ngày. Nhưng mà xuất thân của nữ tử nếu muốn phấn đầu thì chỉ có thể tiến cung thôi, vả lại bề ngoài của nàng lại xinh đẹp, còn có hệ thống giúp đỡ, sao lại không mạnh tay đọ sức chứ?

Phủ Quốc Công đã xa hoa thoải mái như vậy rồi, huống chi là hoàng cung?

Nếu như thất bại thì thảm nhất là không được sủng cả đời-- Dù sao so với gả cho nam nhân mà mình thích, nhìn cơ thiếp của hắn đầy phòng, còn thỉnh thoảng đi tới xem mình có sống tốt không.

Nhìn cô như vậy, người vui nhất là Nhan Thanh.

Sự thay đổi như vậy của muội muội từ lúc sinh ra đã luôn ham ăn thích ngọt chắc hẳn là xuất phát từ trái tim ngưỡng mộ hắn. Rõ ràng là vì sùng bái ca ca mà làm tới mức độ này, muội muội đúng là đáng yêu quá, chỉ là gầy tới mức khiến hắn đau lòng, mập mạp nhỏ nhắn giống như một bé Dango trước kia đâu rồi? Nhưng mà ây giờ cũng không tệ, cô nương nhà khác cũng không bằng một sợi tóc của muội muội...... Càng nhìn càng thích, nhìn thế nào cũng đáng yêu hơn nhiều so với hai thứ đệ chỉ biết trèo cây đọ rết.

Không thể không nói đây đúng là một hiểu lầm rất tốt đẹp.

Năm tháng như thoi đưa, thời gian như bóng câu qua cửa.

Nhan Hoan Hoan mười ba tuổi thấy kinh lần đầu, dáng người tiểu cô nương bình thường đã bắt đầu lộ ra đường cong, thành quả duy trì việc tập luyện trước đây cuối cùng cũng có thể đơm hoa kết trái, xiêm y cũng bị rộng ra, được dạy bảo cùng lễ nghi nhưng nàng ngồi im hay hoạt động, đều có phong thái khác không còn bộ dáng trẻ con nữa.

Mà nàng lúc này cũng gần tới tuổi tiến cung tuyển tú.

Căng thẳng giống như con bạc trước khi cá độ, Nhan Hoan Hoan không nhịn được mà bắt đầu hiếm thấy đi nghe ngóng Nhan Thanh: “Đại ca, lần trước huynh theo cha tiến cung, có gặp Hoàng Thượng không?”

“Nhìn thấy từ xa không thấy rõ lắm, sao ta có thể dám nhìn thẳng long nhan chứ?”

Nhan Hoan Hoan thấy có hi vọng: “Vậy…… Không biết là Hoàng Thượng với đại ca ai đẹp trai hơn?”

Lời này quá càn rỡ, nếu để người ngoài nghe được sẽ nói nàng không biết xấu hổ, cũng có khả năng liên lụy cả gia tộc, nàng vội vàng nói thêm: "Muội chỉ hỏi đại ca thôi sẽ không nói trước mặt người ngoài đâu."

Nhan Thanh coi trọng lễ nghi nhất, lúc này nghiêm mặt: "Sau này muội muội chớ nói mấy lời này!" Quở trách xong thì hắn vẫn muội khống mà đáp ứng Nhan Hoan Hoan, chỉ là nghĩ tới câu hỏi của muội muội thì vẻ mặt không khỏi thấy kỳ lạ: "Hoàng Thượng có phong thái xuất chúng...... Đương nhiên ta không thể nào so bề kịp, nhưng năm nay Hoàng Thượng đã bốn mươi rồi, dùng chữ l* m*ng như tuấn tú...... Không thích hợp!"

……

????

Bốn mươi tuổi sao?

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gói Biểu Cảm Cung Đấu
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...