Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gói Biểu Cảm Cung Đấu – Chương 167

Gói Biểu Cảm Cung Đấu

Tác giả: Nguyệt Ly Tranh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Có bạn chơi, thời gian một tháng chẳng mấy chốc đã trôi qua.

Tố nhi luôn nói phải chăm sóc mẫu thân nhưng thật ra khi nghỉ ngơi đều được chăm sóc, tâm lý càng ỷ vào mẫu thân, đưa người "tỷ tỷ" ngốc hơn, nhỏ hơn hắn đi chơi khắp nơi, năng lực tự lo và chăm sóc người khác càng ngày càng tăng, ai nói người được chăm sóc chiếm được lợi thế hơn chứ? Theo cách nhìn của Nhan Hoan Hoan thì con trai thật ra đã học được cái tốt đó là chăm sóc người khác.

Trên đường trở về, bốn người ngồi chung một xe ngựa, Triệu Tố bóc quýt cho Phúc An. Hắn rất ghét cung nữ bên cạnh nàng ấy mà bọn họ làm sao thích hoàng tử của Quý Phi được chứ, mà càng không muốn chủ tử của mình giao thiệp với hắn, dưới sự ghét bỏ lẫn nhau, hai bên thấy nhau là ghét, hắn thân là hoàng tử vẫn tốt hơn có thể đuổi hết bọn họ ra chỗ khác, tránh luôn nói bóng gió với Phúc An đừng ở cùng với hắn. Hoàng Thượng rất tán đồng đối với chuyện này nên cũng đuổi Ôn mỹ nhân sang xe ngựa khác để độc hưởng Nhan Hoan Hoan.

Ngón tay của Triệu Tố nhanh nhẹn, hai ba cái đã bóc xong quả quýt: "Này."

Phúc An nhận quả quýt cảm ơn, tách múi quýt ra thử, ngọt tới mức lông mày cũng cong lên như đang cười, đưa quả quýt còn lại dâng trước Nhan Hoan Hoan: "Quý Phi, quả quýt này ngọt lắm, người nếm thử đi."

"..."

Triệu Tố đảm nhiệm việc bóc quýt cảm giác địa vị của bản thân lại trượt đi một bậc rồi.

Múi quýt căng mọng giống như cánh hoa đầy đặn, Nhan Hoan tách một nửa để trong tay rồi đặt vào tay Hoàng Thượng: "Phúc An nói cái này ngọt, người cũng nếm thử đi."

Hoàng Thượng liếc nhìn nhi tử, gật đầu nếm thử.

???

Triệu Tố nhận ra bản thân đã tụt tới tận tầng cuối của đồ ăn rồi sao?

Lúc đang thầm thương cho địa vị của mình càng ngày càng sa sút thì Phúc An đã học theo động tác của hắn, lột vỏ của một trái quýt khác rồi, trong lúc hắn ngốc nghếch không kịp đề phòng thì nắm lấy tay của hắn đặt trái quýt căng mọng vào trong lòng bàn tay: "Cái này ta bóc đó cho đệ hết."

"..."

Triệu Tố chết lặng tách từng múi quýt bảo vào miệng, hắn không may mắn lắm, trong giỏ quýt đầy quả chỉ có mỗi quả này là chua, vừa cắn một miếng vị chua khiến hắn suýt nữa nhăn hết cả mặt lại, nhưng còn chưa kịp để lộ bộ mặt ghét bỏ thì đã nhận được ánh mắt mong đợi của Phúc An: "Hoàng đệ, quýt ta bóc có ngọt không?"

"...Ngọt."

Triệu Tố không còn cách nào khác nữa rồi.

Nhan Hoan Hoan chăm chú nhìn, chỉ biết nhi tử bị chua rồi, vội không ngừng bỏ đá vào giếng: "Nếu như ngọt như thế thì thật sự phải ăn hết nó đấy."

Hắn giương mắt trao đổi một ánh mắt ngầm với mẫu thân, hai người đều hiểu rõ đối phương.

"Mẫu phi, quýt ngọt như vậy phận làm con sao lại độc hưởng được? Còn lại..." đều cho người hết.

Triệu Tố đang muốn giơ tay thì cổ tay đã bị Phúc An nắm lấy.

Hắn khó hiểu nhìn sang, nàng ấy buông tay giải thích: "Cái này là ta bóc cho hoàng đệ, cảm ơn đệ đệ đã luôn dẫn ta đi chơi ở sơn trang, con bóc quả khác cho Quý Phi nhé."

"À, hóa ra là đặc biệt bóc cho Tố nhi à, vậy đương nhiên ta không thể chiếm ý tốt của người khác rồi." Nhan Hoan Hoan không nhịn cười nổi nữa rồi: "Nhanh lên, ngọt như thế nhất định phải từ từ thưởng thức đấy."

Triệu Tố: "...Mẫu phi, con thật sự không phải do người nhặt về đấy chứ?"

Hoàng Thượng gật đầu: "Con ruột đấy, lúc đó trẫm ở ngoài cửa đợi mà."

Nhan Hoan Hoan phủ nhận: "Ta và Hoàng Thượng xuất cung dạo thị trấn, lúc mua ba cây kẹo hồ lô thì được tặng đấy, Hoàng thượng, người nói đúng không?"

Phụ hoàng!

Triệu Tố nhìn về phía hắn nghĩ tới thế giới của phụ tử hai người họ đã trải qua suốt một tháng, trong thư phòng thân mật khăng khít, đúng là gây dựng tình cảm giữa đàn ông, há lại vì một câu nói lung tung mà có thể tiêu tan được, phụ hoàng nhất định... Khụ, chắc là, có lẽ, hẳn là sẽ đứng về phía hắn thôi...

"Ừ, mua kẹo hồ lô được tặng đấy."

Này!

Khuôn mặt tuấn tú của Hoàng Thượng vẫn thản nhiên, hiệu quả trợn mắt nói dối đã được dày công tôi luyện với cái nhìn kinh ngạc không dám tin của nhi tử là vẫn thản nhiên cười như cũ, tiện thể còn dỗ dành nữ nhi với vẻ mặt đã tin vào chuyện này: "Phúc An, con là sinh ra đấy."

Phúc An mở to đôi mắt quay đầu nhìn về phía đệ đệ.

Triệu Tố nhanh chóng giải thích: "Phúc An, mẫu phi đang trêu ta thôi, người đừng có tin lời nàng nói, nàng chỉ đang tìm thú vui trên người ta thôi."

Nàng ấy nghiêng đầu nhỏ, hai má thoáng đỏ, quần thêu cành hoa màu anh đào càng tôn cơ thể nàng ấy, khuôn mặt nhỏ như trái táo khảm mắt thu thủy, tin là thật an ủi đệ đệ: "Hoàng đệ, cho dù có như vậy, đệ cũng vẫn là đệ đệ của ta, ta sẽ vĩnh viễn chăm sóc cho đệ."

"Nói hay lắm, Tố nhi còn không mau gọi tỷ tỷ đi."

Nhan Hoan Hoan mà trợ giúp e rằng thiên hạ bất loạn.

Trẻ con lúc nào cùng dễ thành thật nói ra lời lẽ tốt đẹp, "cho dù thế nào" và "vĩnh viễn" đều là từ rất vĩ đại, tuổi thọ của con người không quá ngắn ngủi hơn mười năm, nói gì tới vĩnh viễn, mà sức người mỏng manh có tư cách ngăn tất cả sự thay đổi của số phận hay không? Nhưng lời thành tâm thật lòng nói ra lại êm tai như vậy, Triệu Tố rời tầm mắt, áo giáp mềm xuống không thừa chỗ nào, không bằng lòng gọi tỷ tỷ nên nhanh chóng bóc một trái quýt khác, nếm thử một múi rồi lại đặt vào trong tay nàng ta.

"Ăn đi."

Phúc Yên tròn mắt nhìn hắn một hồi, cuối cùng nghe lời vùi đầu ăn quýt.

"Con trai à, không ngờ mấy ngày không gặp mà con đã trở nên chu đáo như thế rồi."

Nhan Hoan Hoan rất biết nhìn người, động tác nhỏ này của hắn nàng đều thu hết vào đáy mắt. Hắn vốn không thích ăn quýt, chỉ cùng ăn với bột đá tuyết, chẳng qua là ăn một quả chua muốn rớt cả răng thì sợ là các múi còn lại cũng sẽ chua thôi, mỗi một quả đều nếm thử một múi trước, xác nhận là quýt ngọt mới đưa cho tỷ tỷ.

Quả nhiên, nói một vạn lần để hắn độc lập chút đều không bằng đưa hắn cho một đối tượng cần chăm sóc mà.

Có thể là một sủng vật cũng có thể là một người bạn nhỏ.

Cùng lúc đó, cả hậu cung đều đang trông mong ngóng đợi, biết rằng hôm nay là ngày mà Hoàng Thượng quay về nên từ một tuần trước đã bắt đầu ngóng đợi hắn quay lại rồi.

Các nàng ta rất rõ, cho dù Hoàng Thượng ở trong cung cũng chưa từng tới cung nữ nhân khác, nhưng mà ít nhất cũng có một hy vọng, lỡ như ngày nào đó Hoàng Thượng lạc đường biết quay đầu tỉnh ngộ không thể độc sủng một người, muốn vũ lộ quân triêm* thì sao? Dù thế nào thì cũng không có chuyện gì làm trong cùng, cả ngày chỉ ngắm hoa ngắm chim rồi mở tiệc trà, vô cùng ngột ngạt.

(*) Vũ lộ quân triêm (雨露均沾): ý nói Hoàng đến không quá sủng ái ai, cũng không hề lạnh nhạt với ai, trong một tháng, đa số cung tần phi tử đều được Hoàng đế ‘sủng hạnh’ qua.

Ngược lại Thái Hậu còn được hoan nghênh hơn Hoàng Hậu, Thái Hậu không chịu cô đơn vả lại làm việc gì cũng không bị giới hạn nhiều như phi tần, bất cứ lúc nào cũng có thể kêu gánh hát tới hát kịch, xem kịch một mình càng không thú vị, hậu phi văn phong mà tới xem khua chiêng gõ trống, thú vị hơn nhiều. Mặc dù trước đó mâu thuẫn với Hoàng Thượng nhưng Hoàng Thượng chưa từng đối xử tệ bạc làm khó bà trên chuyện nhỏ này, hậu phi có niềm vui, hắn đỡ phải ngày ngày bị gặp gỡ, thế là toàn hậu cung, trừ ngóng Hoàng Thượng, điều trông mong thứ hai là mong thái hậu đưa các nàng ta đi chơi.

Từ Hoàng Hậu một lòng mưu cầu, đáng tiếc lúc sinh Phúc An bị thương từ bên trong, thái y nói rõ không chăm sóc tốt cho cơ thể thì mang thai lần nữa sẽ nguy hiểm tới tính mạng-- công bằng suy nghĩ vì nàng ấy, tiếc là Từ Hoàng Hậu lại không nghĩ như thế, đại hoàng tử càng ngày càng trưởng thành, nàng ta trong lòng như lửa đốt gấp gáp muốn có một đứa con nữa, nhưng Hoàng Thượng bận tâm tới cơ thể của nàng ta nên luôn không sinh hoạt cùng.

Thật sự là vì nghĩ cho cơ thể của nàng ta hay là ghét bỏ đây?

Lâu ngày, Từ Hoàng Hậu cũng không nghĩ thông nữa, chén thuốc đắng chát uống càng nhiều cũng không làm dịu được trái tim khô cạn này.

Tuy rằng ngay cả đối thủ lớn nhất của nàng ta là Nhan Hoan Hoan cũng cảm thấy Hoàng Thượng là thật lòng nghĩ cho cơ thể của Từ Hoàng Hậu, nếu không với sự trách nhiệm tuân thủ quy tắc của hắn, các hậu phi khác thì hắn có lẽ ngại phiền không tới nhưng Dực Khôn cung thì chắc chắn hắn sẽ tới. Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, đổi lại lập trường của nàng ta e rằng cũng sẽ muốn có một nhi tử giữ lòng quân thôi!

Lần này Hoàng Thượng hồi cung, Từ Hoàng Hậu đếm đầu ngón tay mong ngóng, thái y nói nàng ta điều trị cũng ổn rồi.

"Ánh Tụ." Cung nữ thoa phấn trên mặt nàng ta, nàng ta nhắm mắt nói, thu lại toàn bộ yếu ớt trong mắt: "Hôm nay Hoàng Thượng trở lại, hắn sẽ ở lại Dực Khôn Cung chứ? Ta định nói với hắn một tin tốt, có lẽ hắn sẽ ở lại nhỉ."

Từ Hoàng Hậu thở dài một hơi.

Lòng vua khó dò nàng ta làm sao có thể đoán được.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gói Biểu Cảm Cung Đấu
Chương 167

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 167
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...