Gió Xuân Rực Cháy – Chương 41: Nổi trận lôi đình
Gió Xuân Rực Cháy
Lòng tốt lại bị coi thường khiến trong lòng Quý Thành Úc bực bội vô cùng, vừa định phản bác thì bạn anh đã đứng dậy, rót đầy rượu vào ly, hướng về phía Quý Bắc Chu, kính cẩn nâng ly.
“Anh Bắc, hiếm khi gặp được anh một lần, em xin kính anh một ly. Lời thì không cần nói nhiều nữa, tất cả đều ở trong ly rượu này.”
Xem ra, họ là đôi lứa đang yêu, mình chen chân vào thật không nên.
Sau này còn phải chạm mặt, không bằng cứ thẳng thắn một chút, đàn ông mà, không có chuyện gì vài ly rượu không giải quyết được.
“Cậu ngồi xuống đi, không cần khách sáo.” Quý Bắc Chu cũng hào phóng nâng ly đáp lễ.
Có người mở đầu, đám bạn của Quý Thành Úc cũng bắt đầu thi nhau kính rượu Quý Bắc Chu.
*
Bữa ăn kết thúc, đám thanh niên vẫn còn chưa đã, chuẩn bị tìm chỗ khác để đi “tăng hai”.
“Sáng mai tớ phải đi làm, không đi cùng các cậu được đâu.” Triệu Thiến biết rõ, đám người này nếu đã hứng lên sẽ không tàn cuộc trước mười một, mười hai giờ đêm.
“Tớ cũng phải về sớm.” Chỉ có hai cô gái, Triệu Thiến đã muốn về thì đưng nhiên Lâm Sơ Thịnh cũng không muốn nán lại.
“Vậy anh đưa hai người về nhé?” Quý Thành Úc đương nhiên muốn tự mình đưa vợ về.
Quý Bắc Chu liếc nhìn đồng hồ, “Tiểu Úc, đây đều là bạn của em, em cứ ở lại với họ đi. Anh đưa họ về, xong việc sẽ quay lại.”
“Anh, nhưng mà…” Đây đều là bạn của Quý Thành Úc, lại là buổi hẹn do anh ấy đứng ra tổ chức, bỏ lại họ thì thật sự không phải phép.
“Đưa chìa khóa xe cho anh.”
“Vậy cảm ơn anh, anh lái xe cẩn thận nhé.”
Quý Thành Úc đứng nhìn ba người lên xe rời đi, không khỏi cảm thán: “Anh tớ từ nhỏ đã thích bắt nạt tớ, nhưng thật lòng mà nói, anh ấy rất tốt với tớ, luôn chăm sóc tớ chu đáo, điểm này thì không thể phủ nhận.”
Chàng trai ngồi cạnh ho khan hai tiếng, nhìn vẻ mặt ngây ngốc của Quý Thành Úc mà vẫn cảm thấy có chút áy náy khi lừa gạt bạn tốt.
Anh ta hạ giọng, “Anh Thành, bao nhiêu năm rồi mà anh Bắc vẫn chưa có bạn gái sao?”
“Ai bảo anh tớ chưa có bạn gái?” Quý Thành Úc nhớ lại bài đăng của Quý Bắc Chu đêm giao thừa, chắc chắn là anh ấy đã ở bên cô gái đó.
Mọi người nghe vậy, lập tức tò mò xúm lại hỏi han, muốn biết cô gái nào lại có thể lọt vào mắt xanh của Quý Bắc Chu.
Thấy anh ấy ấp úng, có người trêu chọc: “Cậu là em trai ruột, lẽ nào lại không biết bạn gái của anh Bắc là ai sao?”
Quý Thành Úc biết, người mà Quý Bắc Chu thích, anh cũng quen.
Đối diện với sự tra hỏi của bạn bè, anh không thể thừa nhận rằng anh trai mình đang theo đuổi bạn của mình, nhưng lại không biết chính xác người đó là ai.
Trong lòng vừa lo lắng vừa bối rối, nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn: “Đương nhiên là tớ biết chị dâu tương lai của tớ là ai rồi. Chuyện này thì liên quan gì đến các cậu, lo thân mình trước đi!”
Chàng trai kia mím môi, thằng ngốc này vẫn còn cố chấp…
Thật sự hết cách cứu chữa.
Cứ để cậu ta ngoan ngoãn chìm nghỉm dưới đáy hố đi.
*
Phía bên kia.
Theo đúng nguyên tắc ưu tiên người ở gần hơn, Quý Bắc Chu đưa Triệu Thiến về trước.
“Anh cả, phiền cậu đưa Sơ Thịnh về nhà nhé.” Triệu Thiến đã nhắc Quý Bắc Chu không dưới bốn năm lần, rồi quay sang Lâm Sơ Thịnh dặn dò: “Về đến nhà nhớ nhắn tin cho tớ nhé. Nếu tới này cậu chưa quay lại trường thì hôm nào đi dạo phố với tớ nhé, chỉ có hai đứa mình thôi.”
Lâm Sơ Thịnh cười đồng ý. Nhìn Triệu Thiến xuống xe vào khu chung cư xong, Quý Bắc Chu mới lái xe đi tiếp.
Đây là lần thứ hai hai người ở riêng với nhau sau khi anh bày tỏ tình cảm, không khí có chút ngượng ngùng. Radio trên xe đang phát những ca khúc từ những thập niên bảy mươi, tám mươi. Lâm Sơ Thịnh vô tình liếc ra ngoài cửa sổ, thấy những bông tuyết trắng xóa đang chậm rãi rơi xuống.
Tuyết rơi càng lúc càng dày, nhuộm trắng cả cảnh vật hai bên đường.
Gió heo may thổi nhẹ, những bông tuyết bay lượn như những cánh b//ư//ớ//m trắng. Không thấy liễu biếc đón xuân, chỉ thấy cành quế phủ đầy tuyết trắng.
Lâm Sơ Thịnh im lặng ngắm cảnh ngoài cửa sổ suốt cả đoạn đường, cho đến khi xe gần đến khu nhà nghỉ của nhà họ Lâm, cô mới lên tiếng: “Anh dừng xe cho tôi xuống ở phía trước được rồi.”
Quý Bắc Chu không nói nhiều, tấp xe vào lề đường, cùng cô mở cửa xuống xe.
Tuyết lất phất bay, đậu trên bờ vai cô. Lâm Sơ Thịnh vẫn còn chút lúng túng khi đối diện với anh lúc này.
“Vào nhà đi, anh nhìn em vào nhà rồi sẽ đi.”
Lâm Sơ Thịnh khẽ gật đầu. Tiết trời quá lạnh, cô theo phản xạ rụt mặt vào cổ áo, cố gắng tránh những cơn gió buốt. Nhưng vì sợ lạnh mà lười biếng không muốn đưa tay ra, chỉ kéo cao thêm chút cổ áo.
Quý Bắc Chu cúi đầu, chăm chú nhìn cô.
Không nói một lời, anh tiến lại gần.
Lâm Sơ Thịnh vừa định lùi lại, ngón tay anh đã nắm lấy cổ áo len của cô, kéo cao lên một chút nữa. Miệng và mũi cô đều bị che kín, ngay lập tức cảm thấy ấm áp hơn hẳn.
“Mặc dù hôm nay em dùng anh làm bia đỡ đạn, nhưng những lời anh nói với em... đều là thật lòng.”
“Người ta thường nói thích một người là không mong cầu báo đáp, nhưng anh lại thấy thích là rất ích kỷ, bởi vì...”
“Anh hy vọng em chỉ thuộc về một mình anh.”
Miệng và mũi bị lớp áo len che khuất, hơi thở ẩm ướt không thoát ra được, hơi nóng phảng phất khiến nửa khuôn mặt ẩn sau lớp vải của Lâm Sơ Thịnh ửng đỏ.
“Không nói nữa, em vào nhà đi kẻo lại bị cảm.”
Quý Bắc Chu mỉm cười nhìn cô, tiễn cô vào nhà.
Lâm Sơ Thịnh biết anh vẫn dõi theo mình, cả người cứng đờ, trong lòng căng thẳng, ngay cả bước chân cũng không biết nên đặt bên nào trước.
*
Về đến nhà, Lâm Sơ Thịnh rửa mặt qua loa rồi pha một chậu nước ấm ngâm chân. Lúc này cô mới cầm điện thoại lên, định nhắn cho Triệu Thiến báo bình an thì thấy tin nhắn của Quý Bắc Chu.
[Anh quay lại gặp Tiểu Úc và mọi người rồi.]
Lâm Sơ Thịnh nhíu mày. Gặp gỡ tụ tập bạn bè thì cứ gặp, cần gì phải báo cáo với cô? Cô trả lời cụt lủn: [Ừm.]
[Mọi người đang hát, chắc sẽ không về muộn quá đâu. Em đang làm gì?]
[Ngâm chân.]
Giọng điệu này cứ như đôi tình nhân báo cáo lịch trình cho nhau vậy.
[Có một chuyện anh cảm thấy cần phải nói rõ với em.]
[Chuyện gì?]
Lâm Sơ Thịnh hỏi một cách hờ hững.
[Thật ra hôm nay anh không nghe thấy cuộc trò chuyện giữa em và cậu ta. Anh không biết hai người đã nói gì cụ thể. Em vẫn chưa là bạn gái của anh, anh có quyền theo đuổi em, cậu ta cũng vậy. Anh tin rằng dù có cạnh tranh công bằng, anh cũng sẽ không thua. Vì vậy, dù biết cậu ta muốn làm gì, anh cũng không có ý định nghe lén hay cố tình phá đám.]
Quý Bắc Chu hiểu rằng tình cảm không thể cưỡng cầu. Anh sẵn sàng cạnh tranh công bằng với bất kỳ ai.
Chắc chắn anh sẽ không vì có người theo đuổi cô mà lo lắng, rồi đi nghe lén, phá đám, làm ra vẻ như không thể thua cuộc.
Lâm Sơ Thịnh bỗng cảm thấy đầu óc choáng váng, toàn thân cứng đờ!
Chuyện gì vậy trời!
Anh mưu mô thật sự!
Thậm chí còn lừa cả cô?
Đáng tiếc cô lại ngốc nghếch mắc bẫy, còn thành thật kể hết mọi chuyện với anh. Hóa ra vì lúc đó cô quá bất an nên mới rơi vào cái bẫy của người đàn ông này.
Điện thoại rung lên, một tin nhắn mới được gửi tới.
[Nhưng được nghe em nói thích anh, anh rất vui.]
Không chỉ nói ra mà còn nói tận hai lần!
Lâm Sơ Thịnh vừa xấu hổ vừa tức giận, hận không thể hắt cả chậu nước ngâm chân vào mặt anh!
--------------------------------------------------













