Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gió Xuân Rực Cháy – Chương 41: Nổi trận lôi đình

Gió Xuân Rực Cháy

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lòng tốt lại bị coi thường khiến trong lòng Quý Thành Úc bực bội vô cùng, vừa định phản bác thì bạn anh đã đứng dậy, rót đầy rượu vào ly, hướng về phía Quý Bắc Chu, kính cẩn nâng ly.

“Anh Bắc, hiếm khi gặp được anh một lần, em xin kính anh một ly. Lời thì không cần nói nhiều nữa, tất cả đều ở trong ly rượu này.”

Xem ra, họ là đôi lứa đang yêu, mình chen chân vào thật không nên.

Sau này còn phải chạm mặt, không bằng cứ thẳng thắn một chút, đàn ông mà, không có chuyện gì vài ly rượu không giải quyết được.

“Cậu ngồi xuống đi, không cần khách sáo.” Quý Bắc Chu cũng hào phóng nâng ly đáp lễ.

Có người mở đầu, đám bạn của Quý Thành Úc cũng bắt đầu thi nhau kính rượu Quý Bắc Chu.

*

Bữa ăn kết thúc, đám thanh niên vẫn còn chưa đã, chuẩn bị tìm chỗ khác để đi “tăng hai”.

“Sáng mai tớ phải đi làm, không đi cùng các cậu được đâu.” Triệu Thiến biết rõ, đám người này nếu đã hứng lên sẽ không tàn cuộc trước mười một, mười hai giờ đêm.

“Tớ cũng phải về sớm.” Chỉ có hai cô gái, Triệu Thiến đã muốn về thì đưng nhiên Lâm Sơ Thịnh cũng không muốn nán lại.

“Vậy anh đưa hai người về nhé?” Quý Thành Úc đương nhiên muốn tự mình đưa vợ về.

Quý Bắc Chu liếc nhìn đồng hồ, “Tiểu Úc, đây đều là bạn của em, em cứ ở lại với họ đi. Anh đưa họ về, xong việc sẽ quay lại.”

“Anh, nhưng mà…” Đây đều là bạn của Quý Thành Úc, lại là buổi hẹn do anh ấy đứng ra tổ chức, bỏ lại họ thì thật sự không phải phép.

“Đưa chìa khóa xe cho anh.”

“Vậy cảm ơn anh, anh lái xe cẩn thận nhé.”

Quý Thành Úc đứng nhìn ba người lên xe rời đi, không khỏi cảm thán: “Anh tớ từ nhỏ đã thích bắt nạt tớ, nhưng thật lòng mà nói, anh ấy rất tốt với tớ, luôn chăm sóc tớ chu đáo, điểm này thì không thể phủ nhận.”

Chàng trai ngồi cạnh ho khan hai tiếng, nhìn vẻ mặt ngây ngốc của Quý Thành Úc mà vẫn cảm thấy có chút áy náy khi lừa gạt bạn tốt.

Anh ta hạ giọng, “Anh Thành, bao nhiêu năm rồi mà anh Bắc vẫn chưa có bạn gái sao?”

“Ai bảo anh tớ chưa có bạn gái?” Quý Thành Úc nhớ lại bài đăng của Quý Bắc Chu đêm giao thừa, chắc chắn là anh ấy đã ở bên cô gái đó.

Mọi người nghe vậy, lập tức tò mò xúm lại hỏi han, muốn biết cô gái nào lại có thể lọt vào mắt xanh của Quý Bắc Chu.

Thấy anh ấy ấp úng, có người trêu chọc: “Cậu là em trai ruột, lẽ nào lại không biết bạn gái của anh Bắc là ai sao?”

Quý Thành Úc biết, người mà Quý Bắc Chu thích, anh cũng quen.

Đối diện với sự tra hỏi của bạn bè, anh không thể thừa nhận rằng anh trai mình đang theo đuổi bạn của mình, nhưng lại không biết chính xác người đó là ai.

Trong lòng vừa lo lắng vừa bối rối, nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn: “Đương nhiên là tớ biết chị dâu tương lai của tớ là ai rồi. Chuyện này thì liên quan gì đến các cậu, lo thân mình trước đi!”

Chàng trai kia mím môi, thằng ngốc này vẫn còn cố chấp…

Thật sự hết cách cứu chữa.

Cứ để cậu ta ngoan ngoãn chìm nghỉm dưới đáy hố đi.

*

Phía bên kia.

Theo đúng nguyên tắc ưu tiên người ở gần hơn, Quý Bắc Chu đưa Triệu Thiến về trước.

“Anh cả, phiền cậu đưa Sơ Thịnh về nhà nhé.” Triệu Thiến đã nhắc Quý Bắc Chu không dưới bốn năm lần, rồi quay sang Lâm Sơ Thịnh dặn dò: “Về đến nhà nhớ nhắn tin cho tớ nhé. Nếu tới này cậu chưa quay lại trường thì hôm nào đi dạo phố với tớ nhé, chỉ có hai đứa mình thôi.”

Lâm Sơ Thịnh cười đồng ý. Nhìn Triệu Thiến xuống xe vào khu chung cư xong, Quý Bắc Chu mới lái xe đi tiếp.

Đây là lần thứ hai hai người ở riêng với nhau sau khi anh bày tỏ tình cảm, không khí có chút ngượng ngùng. Radio trên xe đang phát những ca khúc từ những thập niên bảy mươi, tám mươi. Lâm Sơ Thịnh vô tình liếc ra ngoài cửa sổ, thấy những bông tuyết trắng xóa đang chậm rãi rơi xuống.

Tuyết rơi càng lúc càng dày, nhuộm trắng cả cảnh vật hai bên đường.

Gió heo may thổi nhẹ, những bông tuyết bay lượn như những cánh b//ư//ớ//m trắng. Không thấy liễu biếc đón xuân, chỉ thấy cành quế phủ đầy tuyết trắng.

Lâm Sơ Thịnh im lặng ngắm cảnh ngoài cửa sổ suốt cả đoạn đường, cho đến khi xe gần đến khu nhà nghỉ của nhà họ Lâm, cô mới lên tiếng: “Anh dừng xe cho tôi xuống ở phía trước được rồi.”

Quý Bắc Chu không nói nhiều, tấp xe vào lề đường, cùng cô mở cửa xuống xe.

Tuyết lất phất bay, đậu trên bờ vai cô. Lâm Sơ Thịnh vẫn còn chút lúng túng khi đối diện với anh lúc này.

“Vào nhà đi, anh nhìn em vào nhà rồi sẽ đi.”

Lâm Sơ Thịnh khẽ gật đầu. Tiết trời quá lạnh, cô theo phản xạ rụt mặt vào cổ áo, cố gắng tránh những cơn gió buốt. Nhưng vì sợ lạnh mà lười biếng không muốn đưa tay ra, chỉ kéo cao thêm chút cổ áo.

Quý Bắc Chu cúi đầu, chăm chú nhìn cô.

Không nói một lời, anh tiến lại gần.

Lâm Sơ Thịnh vừa định lùi lại, ngón tay anh đã nắm lấy cổ áo len của cô, kéo cao lên một chút nữa. Miệng và mũi cô đều bị che kín, ngay lập tức cảm thấy ấm áp hơn hẳn.

“Mặc dù hôm nay em dùng anh làm bia đỡ đạn, nhưng những lời anh nói với em... đều là thật lòng.”

“Người ta thường nói thích một người là không mong cầu báo đáp, nhưng anh lại thấy thích là rất ích kỷ, bởi vì...”

“Anh hy vọng em chỉ thuộc về một mình anh.”

Miệng và mũi bị lớp áo len che khuất, hơi thở ẩm ướt không thoát ra được, hơi nóng phảng phất khiến nửa khuôn mặt ẩn sau lớp vải của Lâm Sơ Thịnh ửng đỏ.

“Không nói nữa, em vào nhà đi kẻo lại bị cảm.”

Quý Bắc Chu mỉm cười nhìn cô, tiễn cô vào nhà.

Lâm Sơ Thịnh biết anh vẫn dõi theo mình, cả người cứng đờ, trong lòng căng thẳng, ngay cả bước chân cũng không biết nên đặt bên nào trước.

*

Về đến nhà, Lâm Sơ Thịnh rửa mặt qua loa rồi pha một chậu nước ấm ngâm chân. Lúc này cô mới cầm điện thoại lên, định nhắn cho Triệu Thiến báo bình an thì thấy tin nhắn của Quý Bắc Chu.

[Anh quay lại gặp Tiểu Úc và mọi người rồi.]

Lâm Sơ Thịnh nhíu mày. Gặp gỡ tụ tập bạn bè thì cứ gặp, cần gì phải báo cáo với cô? Cô trả lời cụt lủn: [Ừm.]

[Mọi người đang hát, chắc sẽ không về muộn quá đâu. Em đang làm gì?]

[Ngâm chân.]

Giọng điệu này cứ như đôi tình nhân báo cáo lịch trình cho nhau vậy.

[Có một chuyện anh cảm thấy cần phải nói rõ với em.]

[Chuyện gì?]

Lâm Sơ Thịnh hỏi một cách hờ hững.

[Thật ra hôm nay anh không nghe thấy cuộc trò chuyện giữa em và cậu ta. Anh không biết hai người đã nói gì cụ thể. Em vẫn chưa là bạn gái của anh, anh có quyền theo đuổi em, cậu ta cũng vậy. Anh tin rằng dù có cạnh tranh công bằng, anh cũng sẽ không thua. Vì vậy, dù biết cậu ta muốn làm gì, anh cũng không có ý định nghe lén hay cố tình phá đám.]

Quý Bắc Chu hiểu rằng tình cảm không thể cưỡng cầu. Anh sẵn sàng cạnh tranh công bằng với bất kỳ ai.

Chắc chắn anh sẽ không vì có người theo đuổi cô mà lo lắng, rồi đi nghe lén, phá đám, làm ra vẻ như không thể thua cuộc.

Lâm Sơ Thịnh bỗng cảm thấy đầu óc choáng váng, toàn thân cứng đờ!

Chuyện gì vậy trời!

Anh mưu mô thật sự!

Thậm chí còn lừa cả cô?

Đáng tiếc cô lại ngốc nghếch mắc bẫy, còn thành thật kể hết mọi chuyện với anh. Hóa ra vì lúc đó cô quá bất an nên mới rơi vào cái bẫy của người đàn ông này.

Điện thoại rung lên, một tin nhắn mới được gửi tới.

[Nhưng được nghe em nói thích anh, anh rất vui.]

Không chỉ nói ra mà còn nói tận hai lần!

Lâm Sơ Thịnh vừa xấu hổ vừa tức giận, hận không thể hắt cả chậu nước ngâm chân vào mặt anh!

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Trông rất quen, hóa ra là mối tình đầu của em trai
Chương 2: Cầm tay mà lòng chợt ngứa ngáy
Chương 3: Ngồi cạnh, sự chủ động nhiệt tình của anh
Chương 4: Tình báo gã đàn ông thối tha quý bắc chu
Chương 5: Lén lút tán tỉnh
Chương 6: Chị dâu? lòng như lửa đốt
Chương 7: Yêu đương, có muốn cùng anh không?
Chương 8: Đỏ mặt, chỉ là bạn bè bình thường
Chương 9: Bối rối
Chương 10: Bồn chồn, cái gọi là chị dâu như mẹ
Chương 11: Vân nam, đội trưởng nhớ con gái nhà người ta rồi
Chương 12: Gặp lại
Chương 13: Tim đập nhanh
Chương 14: Đồng hành
Chương 15: Tai nóng, tắm cũng chạm mặt
Chương 16: Bỏ chạy
Chương 17: Đến gần, em nỡ để tôi đi sao?
Chương 18: Cai thuốc lá, lấy về là được lời
Chương 19: Sợ hãi
Chương 20: Lũ săn bắn trái phép toàn là những kẻ liều mạng
Chương 21: Nỗi khiếp sợ còn đó
Chương 22: Lả lơi
Chương 23: Thân mật
Chương 24: Quá đỗi ngọt ngào
Chương 25: Nắm tay
Chương 26: Ngọt ngào, không thể chống đỡ
Chương 27: Quá xảo trá
Chương 28: Bực bội
Chương 29: Gặp phải rắn
Chương 30: Chụp ảnh chung, tuổi trẻ tràn đầy khí huyết
Chương 31: Đều nói em là vợ tôi
Chương 32: Châm thuốc, anh tắm, cô canh chừng
Chương 33: Tạm biệt
Chương 34: Không thể kiềm chế
Chương 35: Đút cho ăn
Chương 36: Đêm giao thừa
Chương 37: Quỷ sứ
Chương 38: Tán tỉnh công khai
Chương 39: Miệng lưỡi độc địa
Chương 40: Tỏ tình
Chương 41: Nổi trận lôi đình
Chương 42: Xót xa một bó hồng diễm lệ
Chương 43: Vào nhà, ở lại nhà cô
Chương 44: Lấy lòng
Chương 45: Nụ hôn đầu
Chương 46: Hội đồng thẩm vấn
Chương 47: Nguời nhà
Chương 48: Thân mật
Chương 49: Ngôi sao
Chương 50: Khác phái
Chương 51: Phản công, anh thích tôi đến mức nào?
Chương 52: Chụp trộm
Chương 53: Ngà voi
Chương 54: Tiếng súng, Quý bắc chu bị thương?
Chương 55: Hôn trộm
Chương 56: Giúp một tay
Chương 57:  Xác định tình cảm: Thịnh Thịnh, ở bên anh nhé
Chương 58: Mong ngóng
Chương 59: Hẹn hò
Chương 60: Ngọt ngào, đến gió cũng như thoảng hương đường
Chương 61: Đắc ý
Chương 62: Ngọt quá
Chương 63: Oan gia
Chương 64: Động lòng, ngày càng yêu em
Chương 65: Chia xa, tình huống khẩn cấp bất ngờ
Chương 66: Cuộc tập kích và sự hung hãn của bọn săn trộm
Chương 67: Khoe khoang, nhóm chat dành riêng cho người nhà
Chương 68: Khó xử
Chương 69: Vả mặt, cô em gái lâm đầy mưu mẹo
Chương 70: Không trùng hợp, tôi là anh trai ruột của nó
Chương 71: Thú nhận
Chương 72: Đào hố, cuộc đời đã đạt đến đỉnh cao
Chương 73: Gặp mặt
Chương 74: Sụp đổ, tình đầu biến thành chị dâu
Chương 75: Tự kỷ
Chương 76: Tai nóng bừng, lại bị anh bắc trêu ghẹo
Chương 77: Mẹ chẳng thương, vợ chẳng yêu
Chương 78: Tới thăm hỏi
Chương 79: Xin lỗi
Chương 80: Du ngoạn
Chương 81: Kích thích
Chương 82: Cầu hôn? anh như gió xuân rực lửa
Chương 83: Điên cuồng, khom lưng “bắt nạt” cô
Chương 84: Nhà họ quý
Chương 85: Xuân ấm áp, vạn vật rục rịch hồi sinh
Chương 86: Khiêu khích, bước chân mềm nhũn
Chương 87: Tình thú, dồn nén gần ba mươi năm
Chương 88: Trước khi chia xa, lửa bùng cháy lan cả đồng nội
Chương 89: Hỗn chiến, bỏ tiền thuê người lấy mạng anh
Chương 90: Dịu dàng
Chương 91: Sự dịu dàng mãnh liệt thường nhật của anh
Chương 92: Tin vui
Chương 93: Sập bẫy, trở thành con mồi
Chương 94: Giao chiến
Chương 95: Trở về
Chương 96: Hy sinh, chuẩn bị sẵn tinh thần đối mặt với cái chết
Chương 97: Cô nói: em muốn đến bên anh
Chương 98: Động tĩnh lớn? tôi đã kiềm chế lắm rồi
Chương 99: Còn nhìn nữa, e rằng anh sẽ không kìm lòng được
Chương 100: Kết truyện: Mong vạn vật đều được dịu dàng

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gió Xuân Rực Cháy
Chương 41: Nổi trận lôi đình

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 41: Nổi trận lôi đình
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...