Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gió Xuân Rực Cháy – Chương 39: Miệng lưỡi độc địa

Gió Xuân Rực Cháy

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Sơ Thịnh nhớ lại sự lựa chọn kỳ quặc của Quý Bắc Chu khi nãy, bên tai lại văng vẳng câu nói:

“… Em vẫn thích anh hơn!”

Cô không kìm được mà mặt đỏ bừng. May mà ở trong phòng xông hơi, da cô đã bị hơi nóng làm ửng hồng nên Triệu Thiến cũng không để ý lắm, vẫn thao thao bất tuyệt về Quý Bắc Chu.

“Thực ra, bề ngoài thì bố mẹ và anh cả có vẻ hòa thuận, nhưng sâu trong lòng vẫn còn những khúc mắc.”

“Tại sao vậy?” Lâm Sơ Thịnh nhấp một ngụm nước chanh, hỏi một cách tự nhiên.

“Vì công việc của anh ấy.” Triệu Thiến mím môi, “Cậu nghĩ xem, muốn thi đỗ trường quốc phòng khó thế nào, tốt nghiệp là được phân vào quân đội địa phương ngay, vậy mà anh ấy lại từ chức, bỏ lên vùng đất Tây Bắc hoang vu, giờ lại đến khu bảo tồn nào đó, nghe nói còn nguy hiểm đến tính mạng nữa. Bố mẹ làm sao mà chấp nhận được?”

Lâm Sơ Thịnh gật đầu. Bậc làm cha mẹ, ai chẳng mong con cái có một công việc ổn định.

Hơn nữa, vị trí trước đây của Quý Bắc Chu chắc hẳn là bao người mơ ước còn chẳng được.

“Anh cả cứng đầu lắm, ai nói cũng vô ích. Mỗi lần nhắc đến anh, bố mẹ lại cằn nhằn vài câu.” Triệu Thiến vừa nói vừa cười, “Nhưng tớ thấy anh ấy ngầu lắm đó, dám từ bỏ cuộc sống an nhàn để theo đuổi đam mê.”

“Không như tớ với anh Thành, chỉ là dân văn phòng quèn, cả ngày bị ông chủ bóc lột sức lao động.”

“Cậu không biết đâu, tớ đã phải bắt đầu dùng dầu gội chống rụng tóc rồi đấy.”

Lâm Sơ Thịnh bật cười.

“Nhưng điều đau lòng nhất là Taobao ấy, từ khi tớ mua dầu gội chống rụng tóc, giờ app toàn đề xuất quảng cáo tóc giả cho tớ, cậu bảo thế là có ý gì chứ!”

Lâm Sơ Thịnh cười thành tiếng, “Chắc nó nghĩ tóc cậu hết cứu nổi rồi.”

“Quá đáng! Thôi, bỏ qua chủ đề này đi.” Triệu Thiến vừa ăn trái cây vừa xoa bụng, “Cậu nói xem, sao bụng tớ vẫn chưa có gì vậy? Tớ với anh Thành ‘cố gắng’ lắm rồi đấy.”

“Mong có con đến thế cơ à? Không phải cậu không thích trẻ con sao?”

“Đợi khi cậu gặp được người mình yêu rồi cậu cũng sẽ muốn có một đứa con là kết tinh tình yêu của hai người thôi.”

“Nghe nói sau khi mang thai, hormone thay đổi còn dễ rụng tóc hơn đấy.”

“...”

Triệu Thiến nghe cô nói vậy thì nghẹn lời, bỗng thấy trái cây trong miệng chẳng còn vị ngọt ngào nữa.

Hai cô gái thân thiết, chẳng ngại ngần chia sẻ mọi chuyện trên trời dưới đất.

*

Ra khỏi phòng xông hơi, cả nhóm quyết định đi ăn buffet.

Triệu Thiến vẫn níu lấy Lâm Sơ Thịnh, cả hai thì thầm không ngớt. Sau đó, họ cùng lên xe của Quý Thành Úc. Quý Bắc Chu ngồi ở ghế phụ lái, bốn người chung một xe.

Quý Thành Úc vẫn còn ấm ức chuyện thua bài, nghĩ rằng đều là người nhà cả nên vừa lái xe vừa trách móc anh trai không hề nể nang, “Anh à, mình là người một nhà, phải cùng nhau đối ngoại chứ, sao anh lại gài em?”

“Anh gài em à?” Quý Bắc Chu cười nhạt, “Chẳng phải tại em đánh dở sao.”

“Em...”

“Thua còn đổ thừa, nhân phẩm người chơi bài kém quá.”

Quý Thành Úc suýt chút nữa phun máu, anh lừa em, còn dám chê nhân phẩm của em?

“Anh, dạo này em có chọc giận anh không vậy? Sao em cứ cảm thấy anh cứ nhằm vào em thế?”

“Anh thể hiện rõ ràng vậy sao?”

“...”

Quý Thành Úc hoàn toàn phát điên. Chưa bao giờ thấy ai vô liêm sỉ đến vậy, lại còn thừa nhận nữa chứ!

Lâm Sơ Thịnh và Triệu Thiến ngồi ở hàng ghế sau nghe hai anh em nhà họ Quý cãi nhau chí chóe mà cố gắng nén cười.

Người ngoài đều gọi Quý Thành Úc là “anh Thành”, đủ thấy ngày thường anh ấy cũng là một nhân vật có máu mặt. Ai ngờ, trước mặt anh trai mình lại bé nhỏ yếu đuối đến vậy.

Em trai thì mãi mãi vẫn chỉ là em trai thôi.

“Tiểu Thiến, thấy chưa, anh có nói điêu đâu. Ở nhà, anh ấy toàn bắt nạt anh như thế đấy.” Quý Thành Úc thở dài, lắc đầu ngao ngán.

Triệu Thiến tỏ vẻ bất lực: “Em vừa bị Sơ Thịnh bắt nạt xong đây này. Anh Thành, anh phải giúp em mới được!”

“Lâm Sơ Thịnh, cậu dám làm gì vợ tớ hả?” Quý Thành Úc vờ lên giọng chất vấn, nhưng chưa dứt lời, Quý Bắc Chu đã lạnh lùng ngắt ngang:

“Lái xe cho cẩn thận, đừng có mà lơ đãng.”

Gặp phải Quý Bắc Chu, Quý Thành Úc chỉ có thể lập tức ngoan ngoãn, tập trung lái xe.

Ngược lại, Lâm Sơ Thịnh lại nhận được tin nhắn từ Quý Bắc Chu:

[Đừng sợ thằng nhóc đó, chỉ là đồ mã thôi.]

Lâm Sơ Thịnh khẽ mỉm cười.

“Xem gì mà cười tươi thế kia?” Triệu Thiến huých tay cô, “Hay là có biến rồi hả?”

“Đâu có.” Lâm Sơ Thịnh tắt màn hình, giấu điện thoại vào túi.

“Lâm Sơ Thịnh, cậu không bình thường chút nào.” Triệu Thiến xích lại gần, “Quen nhau bao nhiêu năm nay, tớ còn lạ gì cậu. Cái nụ cười này, rõ ràng là yêu đương rồi.”

“Tớ không có mà.”

“Vậy tớ cá một gói bánh quẩy, người vừa nhắn tin cho cậu là con trai, đúng không?”

“...”

“Thấy chưa, tớ đã bảo mà, còn chối. Cậu chắc chắn là có cảm tình với người ta rồi.”

Giữa con gái với nhau, trực giác thường rất nhạy bén. Triệu Thiến nào biết “người ta” mà mình đang nói đến lại đang ngồi ngay trên xe. Quý Bắc Chu khẽ mỉm cười, còn Lâm Sơ Thịnh thì chỉ muốn bịt miệng cô bạn thân lại, ngăn không cho cô ấy nói thêm nữa.

Quý Thành Úc nghe thấy câu này thì bất đắc dĩ thở dài. Xem ra, hoa thơm đã có chủ rồi.

Có vẻ như miếng mỡ béo bở này rơi vào tay kẻ khác mất rồi.

Đến nhà hàng buffet, vì khách đông nên họ phải chia ra ngồi hai bàn. Chàng trai vừa nãy còn đòi ngồi cùng bàn với Lâm Sơ Thịnh đã bị Quý Thành Úc kéo sang một bên, Hình như cô ấy có người thích rồi, cậu đừng tơ tưởng nữa.”

Thông tin này như một tiếng sét giữa trời quang khiến chàng trai lập tức ỉu xìu như quả cà dính sương giá.

*

Trong bữa ăn, Lâm Sơ Thịnh và Triệu Thiến ngồi sát bên nhau, dường như có vô vàn điều muốn thì thầm to nhỏ.

Quý Bắc Chu không ngồi cùng bàn với cô mà bị mấy chàng trai khác kéo đi, nằng nặc đòi anh kể chuyện về những chuyện hay gặp. Dường như ai nấy đều rất hứng thú với công việc của anh. Duy chỉ có chàng trai kia là ăn không ngon, nói chẳng nên lời, ánh mắt cứ dán chặt vào Lâm Sơ Thịnh.

Khó khăn lắm mới gặp được người mình thích, đương nhiên anh ta không dễ dàng từ bỏ như vậy.

Khi Lâm Sơ Thịnh đi vệ sinh, chàng trai do dự một lát rồi cũng lẳng lặng đi theo.

Lâm Sơ Thịnh vừa ra khỏi nhà vệ sinh, đang đứng ở hành lang gọi điện thoại cho bố mẹ. Vô tình liếc thấy chàng trai đi tới, cô cứ ngỡ anh ta cũng đi vệ sinh nên đã mỉm cười chào một cái.

“... Đang ăn cơm ạ, ăn xong con về liền.” Lâm Sơ Thịnh vừa nói chuyện với gia đình, chàng trai vừa lướt qua trước mặt cô. Chỉ vài giây sau, anh ta quay lại.

Khi cô vừa tắt máy, anh chàng kia mới rụt rè tiến lại, giọng ngập ngừng: “Ờ… chuyện là…”

“Sao vậy?”

“Thì là…” Anh ta gãi đầu, né tránh ánh mắt cô, “Cậu… có người yêu chưa?”

Lời Quý Bắc Chu vừa rồi vẫn còn văng vẳng bên tai, Lâm Sơ Thịnh biết rõ chàng trai này có ý với mình. Cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Nếu không có tình cảm thì đương nhiên cô không muốn cho anh ta bất kỳ hy vọng nào, nên thẳng thắn đáp: “Tớ có người mình thích rồi.”

“Tớ nghe anh Thành bảo cậu độc thân mà. Người đó… là bạn học nghiên cứu sinh của cậu à?”

Chàng trai vẫn còn chút không cam tâm, cố hỏi thêm vài câu.

“Không phải bạn học.”

“Vậy chắc hẳn người cậu thích phải rất xuất sắc.”

“Anh ấy từng cứu tớ.”

Một lời nói dối nửa thật nửa giả, dễ khiến người ta tin hơn.

“Anh hùng cứu mỹ nhân, thảo nào.” Chàng trai nhìn vẻ mặt cô, thấy không giống nói dối, liền gãi gãi đầu, vội vã bỏ chạy: “Tớ không làm phiền cậu nữa, tớ đi vệ sinh.”

Lâm Sơ Thịnh mím môi cất điện thoại, quay người định trở vào ăn cơm.

Mới đi được vài bước thì ở góc hành lang…

Bóng cây đổ dài qua khung cửa kính, loang lổ trên bức tường trong nhà dưới ánh đèn đường. Gió thổi, bóng đen chao đảo hệt như tâm trạng rối bời của Lâm Sơ Thịnh lúc này.

Quý Bắc Chu tựa lưng vào khung cửa sổ, một tay kẹp điếu thuốc, dáng vẻ lười biếng.

Anh đưa tay còn lại lên khẽ vẫy gọi cô.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Trông rất quen, hóa ra là mối tình đầu của em trai
Chương 2: Cầm tay mà lòng chợt ngứa ngáy
Chương 3: Ngồi cạnh, sự chủ động nhiệt tình của anh
Chương 4: Tình báo gã đàn ông thối tha quý bắc chu
Chương 5: Lén lút tán tỉnh
Chương 6: Chị dâu? lòng như lửa đốt
Chương 7: Yêu đương, có muốn cùng anh không?
Chương 8: Đỏ mặt, chỉ là bạn bè bình thường
Chương 9: Bối rối
Chương 10: Bồn chồn, cái gọi là chị dâu như mẹ
Chương 11: Vân nam, đội trưởng nhớ con gái nhà người ta rồi
Chương 12: Gặp lại
Chương 13: Tim đập nhanh
Chương 14: Đồng hành
Chương 15: Tai nóng, tắm cũng chạm mặt
Chương 16: Bỏ chạy
Chương 17: Đến gần, em nỡ để tôi đi sao?
Chương 18: Cai thuốc lá, lấy về là được lời
Chương 19: Sợ hãi
Chương 20: Lũ săn bắn trái phép toàn là những kẻ liều mạng
Chương 21: Nỗi khiếp sợ còn đó
Chương 22: Lả lơi
Chương 23: Thân mật
Chương 24: Quá đỗi ngọt ngào
Chương 25: Nắm tay
Chương 26: Ngọt ngào, không thể chống đỡ
Chương 27: Quá xảo trá
Chương 28: Bực bội
Chương 29: Gặp phải rắn
Chương 30: Chụp ảnh chung, tuổi trẻ tràn đầy khí huyết
Chương 31: Đều nói em là vợ tôi
Chương 32: Châm thuốc, anh tắm, cô canh chừng
Chương 33: Tạm biệt
Chương 34: Không thể kiềm chế
Chương 35: Đút cho ăn
Chương 36: Đêm giao thừa
Chương 37: Quỷ sứ
Chương 38: Tán tỉnh công khai
Chương 39: Miệng lưỡi độc địa
Chương 40: Tỏ tình
Chương 41: Nổi trận lôi đình
Chương 42: Xót xa một bó hồng diễm lệ
Chương 43: Vào nhà, ở lại nhà cô
Chương 44: Lấy lòng
Chương 45: Nụ hôn đầu
Chương 46: Hội đồng thẩm vấn
Chương 47: Nguời nhà
Chương 48: Thân mật
Chương 49: Ngôi sao
Chương 50: Khác phái
Chương 51: Phản công, anh thích tôi đến mức nào?
Chương 52: Chụp trộm
Chương 53: Ngà voi
Chương 54: Tiếng súng, Quý bắc chu bị thương?
Chương 55: Hôn trộm
Chương 56: Giúp một tay
Chương 57:  Xác định tình cảm: Thịnh Thịnh, ở bên anh nhé
Chương 58: Mong ngóng
Chương 59: Hẹn hò
Chương 60: Ngọt ngào, đến gió cũng như thoảng hương đường
Chương 61: Đắc ý
Chương 62: Ngọt quá
Chương 63: Oan gia
Chương 64: Động lòng, ngày càng yêu em
Chương 65: Chia xa, tình huống khẩn cấp bất ngờ
Chương 66: Cuộc tập kích và sự hung hãn của bọn săn trộm
Chương 67: Khoe khoang, nhóm chat dành riêng cho người nhà
Chương 68: Khó xử
Chương 69: Vả mặt, cô em gái lâm đầy mưu mẹo
Chương 70: Không trùng hợp, tôi là anh trai ruột của nó
Chương 71: Thú nhận
Chương 72: Đào hố, cuộc đời đã đạt đến đỉnh cao
Chương 73: Gặp mặt
Chương 74: Sụp đổ, tình đầu biến thành chị dâu
Chương 75: Tự kỷ
Chương 76: Tai nóng bừng, lại bị anh bắc trêu ghẹo
Chương 77: Mẹ chẳng thương, vợ chẳng yêu
Chương 78: Tới thăm hỏi
Chương 79: Xin lỗi
Chương 80: Du ngoạn
Chương 81: Kích thích
Chương 82: Cầu hôn? anh như gió xuân rực lửa
Chương 83: Điên cuồng, khom lưng “bắt nạt” cô
Chương 84: Nhà họ quý
Chương 85: Xuân ấm áp, vạn vật rục rịch hồi sinh
Chương 86: Khiêu khích, bước chân mềm nhũn
Chương 87: Tình thú, dồn nén gần ba mươi năm
Chương 88: Trước khi chia xa, lửa bùng cháy lan cả đồng nội
Chương 89: Hỗn chiến, bỏ tiền thuê người lấy mạng anh
Chương 90: Dịu dàng
Chương 91: Sự dịu dàng mãnh liệt thường nhật của anh
Chương 92: Tin vui
Chương 93: Sập bẫy, trở thành con mồi
Chương 94: Giao chiến
Chương 95: Trở về
Chương 96: Hy sinh, chuẩn bị sẵn tinh thần đối mặt với cái chết
Chương 97: Cô nói: em muốn đến bên anh
Chương 98: Động tĩnh lớn? tôi đã kiềm chế lắm rồi
Chương 99: Còn nhìn nữa, e rằng anh sẽ không kìm lòng được
Chương 100: Kết truyện: Mong vạn vật đều được dịu dàng

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gió Xuân Rực Cháy
Chương 39: Miệng lưỡi độc địa

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 39: Miệng lưỡi độc địa
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...