Gió Xuân Rực Cháy – Chương 39: Miệng lưỡi độc địa
Gió Xuân Rực Cháy
Lâm Sơ Thịnh nhớ lại sự lựa chọn kỳ quặc của Quý Bắc Chu khi nãy, bên tai lại văng vẳng câu nói:
“… Em vẫn thích anh hơn!”
Cô không kìm được mà mặt đỏ bừng. May mà ở trong phòng xông hơi, da cô đã bị hơi nóng làm ửng hồng nên Triệu Thiến cũng không để ý lắm, vẫn thao thao bất tuyệt về Quý Bắc Chu.
“Thực ra, bề ngoài thì bố mẹ và anh cả có vẻ hòa thuận, nhưng sâu trong lòng vẫn còn những khúc mắc.”
“Tại sao vậy?” Lâm Sơ Thịnh nhấp một ngụm nước chanh, hỏi một cách tự nhiên.
“Vì công việc của anh ấy.” Triệu Thiến mím môi, “Cậu nghĩ xem, muốn thi đỗ trường quốc phòng khó thế nào, tốt nghiệp là được phân vào quân đội địa phương ngay, vậy mà anh ấy lại từ chức, bỏ lên vùng đất Tây Bắc hoang vu, giờ lại đến khu bảo tồn nào đó, nghe nói còn nguy hiểm đến tính mạng nữa. Bố mẹ làm sao mà chấp nhận được?”
Lâm Sơ Thịnh gật đầu. Bậc làm cha mẹ, ai chẳng mong con cái có một công việc ổn định.
Hơn nữa, vị trí trước đây của Quý Bắc Chu chắc hẳn là bao người mơ ước còn chẳng được.
“Anh cả cứng đầu lắm, ai nói cũng vô ích. Mỗi lần nhắc đến anh, bố mẹ lại cằn nhằn vài câu.” Triệu Thiến vừa nói vừa cười, “Nhưng tớ thấy anh ấy ngầu lắm đó, dám từ bỏ cuộc sống an nhàn để theo đuổi đam mê.”
“Không như tớ với anh Thành, chỉ là dân văn phòng quèn, cả ngày bị ông chủ bóc lột sức lao động.”
“Cậu không biết đâu, tớ đã phải bắt đầu dùng dầu gội chống rụng tóc rồi đấy.”
Lâm Sơ Thịnh bật cười.
“Nhưng điều đau lòng nhất là Taobao ấy, từ khi tớ mua dầu gội chống rụng tóc, giờ app toàn đề xuất quảng cáo tóc giả cho tớ, cậu bảo thế là có ý gì chứ!”
Lâm Sơ Thịnh cười thành tiếng, “Chắc nó nghĩ tóc cậu hết cứu nổi rồi.”
“Quá đáng! Thôi, bỏ qua chủ đề này đi.” Triệu Thiến vừa ăn trái cây vừa xoa bụng, “Cậu nói xem, sao bụng tớ vẫn chưa có gì vậy? Tớ với anh Thành ‘cố gắng’ lắm rồi đấy.”
“Mong có con đến thế cơ à? Không phải cậu không thích trẻ con sao?”
“Đợi khi cậu gặp được người mình yêu rồi cậu cũng sẽ muốn có một đứa con là kết tinh tình yêu của hai người thôi.”
“Nghe nói sau khi mang thai, hormone thay đổi còn dễ rụng tóc hơn đấy.”
“...”
Triệu Thiến nghe cô nói vậy thì nghẹn lời, bỗng thấy trái cây trong miệng chẳng còn vị ngọt ngào nữa.
Hai cô gái thân thiết, chẳng ngại ngần chia sẻ mọi chuyện trên trời dưới đất.
*
Ra khỏi phòng xông hơi, cả nhóm quyết định đi ăn buffet.
Triệu Thiến vẫn níu lấy Lâm Sơ Thịnh, cả hai thì thầm không ngớt. Sau đó, họ cùng lên xe của Quý Thành Úc. Quý Bắc Chu ngồi ở ghế phụ lái, bốn người chung một xe.
Quý Thành Úc vẫn còn ấm ức chuyện thua bài, nghĩ rằng đều là người nhà cả nên vừa lái xe vừa trách móc anh trai không hề nể nang, “Anh à, mình là người một nhà, phải cùng nhau đối ngoại chứ, sao anh lại gài em?”
“Anh gài em à?” Quý Bắc Chu cười nhạt, “Chẳng phải tại em đánh dở sao.”
“Em...”
“Thua còn đổ thừa, nhân phẩm người chơi bài kém quá.”
Quý Thành Úc suýt chút nữa phun máu, anh lừa em, còn dám chê nhân phẩm của em?
“Anh, dạo này em có chọc giận anh không vậy? Sao em cứ cảm thấy anh cứ nhằm vào em thế?”
“Anh thể hiện rõ ràng vậy sao?”
“...”
Quý Thành Úc hoàn toàn phát điên. Chưa bao giờ thấy ai vô liêm sỉ đến vậy, lại còn thừa nhận nữa chứ!
Lâm Sơ Thịnh và Triệu Thiến ngồi ở hàng ghế sau nghe hai anh em nhà họ Quý cãi nhau chí chóe mà cố gắng nén cười.
Người ngoài đều gọi Quý Thành Úc là “anh Thành”, đủ thấy ngày thường anh ấy cũng là một nhân vật có máu mặt. Ai ngờ, trước mặt anh trai mình lại bé nhỏ yếu đuối đến vậy.
Em trai thì mãi mãi vẫn chỉ là em trai thôi.
“Tiểu Thiến, thấy chưa, anh có nói điêu đâu. Ở nhà, anh ấy toàn bắt nạt anh như thế đấy.” Quý Thành Úc thở dài, lắc đầu ngao ngán.
Triệu Thiến tỏ vẻ bất lực: “Em vừa bị Sơ Thịnh bắt nạt xong đây này. Anh Thành, anh phải giúp em mới được!”
“Lâm Sơ Thịnh, cậu dám làm gì vợ tớ hả?” Quý Thành Úc vờ lên giọng chất vấn, nhưng chưa dứt lời, Quý Bắc Chu đã lạnh lùng ngắt ngang:
“Lái xe cho cẩn thận, đừng có mà lơ đãng.”
Gặp phải Quý Bắc Chu, Quý Thành Úc chỉ có thể lập tức ngoan ngoãn, tập trung lái xe.
Ngược lại, Lâm Sơ Thịnh lại nhận được tin nhắn từ Quý Bắc Chu:
[Đừng sợ thằng nhóc đó, chỉ là đồ mã thôi.]
Lâm Sơ Thịnh khẽ mỉm cười.
“Xem gì mà cười tươi thế kia?” Triệu Thiến huých tay cô, “Hay là có biến rồi hả?”
“Đâu có.” Lâm Sơ Thịnh tắt màn hình, giấu điện thoại vào túi.
“Lâm Sơ Thịnh, cậu không bình thường chút nào.” Triệu Thiến xích lại gần, “Quen nhau bao nhiêu năm nay, tớ còn lạ gì cậu. Cái nụ cười này, rõ ràng là yêu đương rồi.”
“Tớ không có mà.”
“Vậy tớ cá một gói bánh quẩy, người vừa nhắn tin cho cậu là con trai, đúng không?”
“...”
“Thấy chưa, tớ đã bảo mà, còn chối. Cậu chắc chắn là có cảm tình với người ta rồi.”
Giữa con gái với nhau, trực giác thường rất nhạy bén. Triệu Thiến nào biết “người ta” mà mình đang nói đến lại đang ngồi ngay trên xe. Quý Bắc Chu khẽ mỉm cười, còn Lâm Sơ Thịnh thì chỉ muốn bịt miệng cô bạn thân lại, ngăn không cho cô ấy nói thêm nữa.
Quý Thành Úc nghe thấy câu này thì bất đắc dĩ thở dài. Xem ra, hoa thơm đã có chủ rồi.
Có vẻ như miếng mỡ béo bở này rơi vào tay kẻ khác mất rồi.
Đến nhà hàng buffet, vì khách đông nên họ phải chia ra ngồi hai bàn. Chàng trai vừa nãy còn đòi ngồi cùng bàn với Lâm Sơ Thịnh đã bị Quý Thành Úc kéo sang một bên, Hình như cô ấy có người thích rồi, cậu đừng tơ tưởng nữa.”
Thông tin này như một tiếng sét giữa trời quang khiến chàng trai lập tức ỉu xìu như quả cà dính sương giá.
*
Trong bữa ăn, Lâm Sơ Thịnh và Triệu Thiến ngồi sát bên nhau, dường như có vô vàn điều muốn thì thầm to nhỏ.
Quý Bắc Chu không ngồi cùng bàn với cô mà bị mấy chàng trai khác kéo đi, nằng nặc đòi anh kể chuyện về những chuyện hay gặp. Dường như ai nấy đều rất hứng thú với công việc của anh. Duy chỉ có chàng trai kia là ăn không ngon, nói chẳng nên lời, ánh mắt cứ dán chặt vào Lâm Sơ Thịnh.
Khó khăn lắm mới gặp được người mình thích, đương nhiên anh ta không dễ dàng từ bỏ như vậy.
Khi Lâm Sơ Thịnh đi vệ sinh, chàng trai do dự một lát rồi cũng lẳng lặng đi theo.
Lâm Sơ Thịnh vừa ra khỏi nhà vệ sinh, đang đứng ở hành lang gọi điện thoại cho bố mẹ. Vô tình liếc thấy chàng trai đi tới, cô cứ ngỡ anh ta cũng đi vệ sinh nên đã mỉm cười chào một cái.
“... Đang ăn cơm ạ, ăn xong con về liền.” Lâm Sơ Thịnh vừa nói chuyện với gia đình, chàng trai vừa lướt qua trước mặt cô. Chỉ vài giây sau, anh ta quay lại.
Khi cô vừa tắt máy, anh chàng kia mới rụt rè tiến lại, giọng ngập ngừng: “Ờ… chuyện là…”
“Sao vậy?”
“Thì là…” Anh ta gãi đầu, né tránh ánh mắt cô, “Cậu… có người yêu chưa?”
Lời Quý Bắc Chu vừa rồi vẫn còn văng vẳng bên tai, Lâm Sơ Thịnh biết rõ chàng trai này có ý với mình. Cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Nếu không có tình cảm thì đương nhiên cô không muốn cho anh ta bất kỳ hy vọng nào, nên thẳng thắn đáp: “Tớ có người mình thích rồi.”
“Tớ nghe anh Thành bảo cậu độc thân mà. Người đó… là bạn học nghiên cứu sinh của cậu à?”
Chàng trai vẫn còn chút không cam tâm, cố hỏi thêm vài câu.
“Không phải bạn học.”
“Vậy chắc hẳn người cậu thích phải rất xuất sắc.”
“Anh ấy từng cứu tớ.”
Một lời nói dối nửa thật nửa giả, dễ khiến người ta tin hơn.
“Anh hùng cứu mỹ nhân, thảo nào.” Chàng trai nhìn vẻ mặt cô, thấy không giống nói dối, liền gãi gãi đầu, vội vã bỏ chạy: “Tớ không làm phiền cậu nữa, tớ đi vệ sinh.”
Lâm Sơ Thịnh mím môi cất điện thoại, quay người định trở vào ăn cơm.
Mới đi được vài bước thì ở góc hành lang…
Bóng cây đổ dài qua khung cửa kính, loang lổ trên bức tường trong nhà dưới ánh đèn đường. Gió thổi, bóng đen chao đảo hệt như tâm trạng rối bời của Lâm Sơ Thịnh lúc này.
Quý Bắc Chu tựa lưng vào khung cửa sổ, một tay kẹp điếu thuốc, dáng vẻ lười biếng.
Anh đưa tay còn lại lên khẽ vẫy gọi cô.
--------------------------------------------------