Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giờ Đang Nơi Đâu – Chương 51

Giờ Đang Nơi Đâu

Tác giả: Duy Đao Bách Tích
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tư Ngôn Tang tức giận thật, nhưng không biết có phải như Lâm Tử Đồng nói không, tóm lại không cho Sở Vọng cơ hội gặp anh.

Ngay từ đầu Sở Vọng cho rằng anh chỉ giận cô, cho nên mới xuất hiện vào những lúc không có cô. Về sau mới phát hiện, không chỉ cô, mà toàn bộ biệt thự nhà họ Lâm, hay thậm chí bà Tư cũng đã mấy ngày rồi không gặp Ngôn Tang. Lúc này Sở Vọng mới ý thức được, anh thật sự “giận bản thân mình”.

Ngày Tiết Chân Chân đến nhà họ Lâm chơi, Lâm Doãn Yên đang dẫn nhóm người khiêng rương lớn rương nhỏ của mình vào phòng khách, kiểm tra xem còn thiếu đồ gì không. Tiết Chân Chân vừa lại gần vừa cười nói, “Lâm nhị tiểu thư muốn chuyển cả nhà đến Pháp à? Vậy thì đem luôn mấy thứ nồi niêu xoong chảo này đi luôn đi… Vì nghe nói người nước ngoài không ăn đồ nấu chín đâu.”

Bà Kiều với Kiều Mã Linh và hai phu nhân khác đang ngồi đánh bài, thấy cô đến thì nói, “Chân Chân, đừng đùa nghịch nữa. Cháu có nhiều cách, con bé lo lắng mấy hôm rồi, nhanh tới xem hộ nó có thiếu gì không.”

Kiều Mã Linh nói, “Thuốc vitamin Đức, thuốc say sóng, có thể phải đến cửa hiệu Tây mua một ít.”

Tiết Chân Chân mỉm cười, “Thế thì đem theo một bộ mạt chược đi – trên thuyền tẻ nhạt, vừa hay để cậu ta học đánh bài, sau này cũng có thể xã giao thay cậu Trịnh.”

Kiều Mã Linh cốc đầu cô nàng, nói, “Đừng có nói em ấy. Lần này về, cha em không nói gì về nhà chồng tương lai với em à?”

“Nó?” Bà Kiều nói, “Cha con bé cưng nó như cưng trứng, bà mối đến cửa làm mai cho nó còn bị cha nó mắng một trận, nói con bé mới có mấy tuổi? Gia đình kiểu mới như họ, con gái chí ít cũng phải sau hai mươi tuổi mới kết hôn. Đợi năm năm nữa, cha nó sẽ cha nó lại muốn đổi lời, ‘25 tái giá!’ cũng có khi.”

Các bà các cô cười to giễu cợt Chân Chân. Cô nàng chỉ đứng đằng kia cười hì hì lắng nghe, rồi đi lên lầu tìm Sở Vọng chơi.

Tuy mấy ngày trước đó bà Cát vì chuyện của Sở Vọng mà đến gây ầm ĩ một trận, chẳng mấy ai vui vẻ. Nhưng Lâm Du nhớ lại lần này đi là đi hai năm, nên cũng không trách mắng gì Sở Vọng, chỉ gọi cô tới căn dặn những câu như “hai năm tới đừng mải mê chơi bời quá” “cha không mong con có tiền đồ lớn, chỉ cần không học thói xấu là được”.

Sở Vọng cười vâng dạ, xoay người ra khỏi thư phòng thì đối mặt với Tiết Chân Chân mặt mày ủ rũ.

“Ai khiến Tiết đại tiểu thư của chúng ta biến thành bánh bao 18 nếp gấp thế này?” Sở Vọng cười hỏi.

Tiết Chân Chân cau mày, “Em nói xem bây giờ đã là thời đại nào rồi mà vẫn còn cha mẹ đặt đâu còn ngồi đấy? Giờ người Hương Cảng được tự do yêu đương rồi.”

“Hả? Mai mối cho cậu ấm nhà nào thế?”

“Chị kể khổ với em đấy! Em còn đùa chị hả?” Tiết Chân Chân xì một tiếng, “Cũng may cha chị thương chị nên đuổi mấy chú bác kia đi hết.” Nói đến đây, cô đột nhiên nhớ ra Sở Vọng đã được đính hôn từ bé, không muốn làm nổi bật cha không thương mẹ không yêu, thế là vội nói, “Nếu có người tuấn tú được như cậu Tư thì chắc cha chị cũng đồng ý đấy.”

Sở Vọng mỉm cười, hỏi, “Vậy làm mối cậu Diệp cho chị nhé?”

“Thế thì không được…” Tiết Chân Chân nghiêm túc suy nghĩ, “Cha chị là nhà nghiên cứu học vấn, là học giả truyền thống. Nhà họ, sợ anh ta là người duy nhất viết được tiếng Trung. Chắc chắn không hợp với nhà chị. Và chắc chắn sau này anh ta cũng sẽ cưới con gái nhà kiểu nước ngoài, hoặc kết hôn với người nước ngoài luôn.”

Nghe cô nói thế, Sở Vọng thật sự khá bất ngờ.

“Ngay từ đầu chị đã nghĩ như thế, hay chỉ mới nghĩ thông gần đây thôi?”

“Hồi đầu chẳng nghĩ gì cả, người tự do yêu đương sao có thể nghĩ nhiều được vậy? Chỉ cảm thấy anh ta đáng yêu, là hình mẫu lý tưởng của nữ sinh giáo dục kiểu mới muốn yêu đương tự do. Chỉ là gần đây mới ý thức được một chuyện, yêu đương là một chuyện, thành gia lập thất lại là chuyện khác. Ầy, khó nói lắm.” Tiết Chân Chân liếc cô, “Sau này em đến nhà bên ở thật à?”

“Bác cả vốn không thích em, chị cũng biết mà.” Sở Vọng cười bất đắc dĩ, “Nếu không phải cô út đồng ý để em ở lại, khéo em phải ở ký túc xá đấy.”

“Mợ chỉ thích một mình Doãn Yên, hồi đầu nhìn là chị biết rồi. Tuy ba người chúng ta được dạy chung, nhưng đối nhân xử thế thế nào, ăn nói đi đứng ra sao, mợ chỉ bày vẽ cho mỗi nó. Hiện tại lời nói cử chỉ của Doãn Yên không phải như đúc từ khuôn của mợ ra à? Mợ tổng kết chỗ thành công và thất bại trong việc dạy dỗ chị Mã Linh, rồi áp dụng lên người Doãn Yên cả. Hiện tại đi du học hai năm về, đến lúc đó tầm mắt của Lâm nhị tiểu thư ở tít trên trời, sợ là không ai lọt vào được mắt xanh của nó cả, không tin em cứ chờ xem.”

Ăn uống xong xuôi, hai người định đến Đại Thế Giới chơi, kết quả là người hầu nhà họ Tư đến mời, nói bà Tư mời thợ chụp ảnh đến nhà chụp ảnh gia đình, vì nhà mình sắp đi nên mời nhà họ Lâm đến chụp chung cho vui nhà vui cửa. Người hầu nhà họ Tư vừa dứt lời, Doãn Yên đã đặt đồ trong tay xuống, cầm ba năm bộ sườn xám lên hỏi bà Kiều bộ nào đẹp. Kiều Mã Linh cười nói: “Em gái vất vả thật đấy, dù là màu tím, màu hồng mân côi hay trắng ngà, thì khi chụp ảnh cũng ra màu xám thôi, không khác nhau mấy đâu.” Bà Kiều đang định trả lời, nhưng nghe Kiều Mã Linh nói thế thì cũng không nâng mí mắt lên, chỉ nói, “Trắng ngà đi, sẽ sáng hơn.”

Chân Chân và Sở Vọng đang đứng ở cửa xỏ giày, vừa nghe bà Kiều nói thế thì cúi đầu nhìn, Sở Vọng đang mặc áo lụa màu trắng ngà thêu hình cá chép. Hai người nhìn nhau cười không nói gì. Chuông cửa vang lên, mở cửa ra, đứng ngoài cửa là Lâm Tử Đồng mặc quân trang giày bó, hàm răng trắng đều tít tắp: “Vừa hay cô Tiết đến chơi, có thể đi chụp ảnh chung không?”

“Thôi cho em xin, đỡ sau này người ta chỉ vào ảnh gia đình rồi hỏi: ‘Cô gái này xinh đẹp quá, không biết là con dâu nhà họ Lâm hay là con dâu nhà họ Tư?’ thì các anh định trả lời thế nào?” Tiết Chân Chân khoát tay đang định đi, thì Sở Vọng đã kéo về lại, ‘Cậu Lâm đã mời chị, sao mặt mũi chị lớn thế?”

Tiết Chân Chân nhìn quân hàm của anh, lúc này mới vô cùng miễn cưỡng đồng ý, “Vậy là chị nể mặt của Lâm thiếu úy chứ không phải nể mặt cậu Lâm.”

Ba người cười cười nói nói đi đến ngoài cửa nhà họ Tư, giá đỡ máy ảnh cũng đã được dựng, thợ chụp ảnh được mời là người Mỹ, nhưng máy ảnh lại là kiểu Đức. Đợi tới khi người đến đông đủ mà máy ảnh vẫn chưa hoạt động được. Tư Ưng và Lâm Du ngồi trước dàn dây mây lúc thì hàn huyên lúc thì ngoái đầu nhìn lại, nhưng không nhìn Tư Ngôn Tang. Bà Tư quan sát sắc mặt, ôm Ngôn Bách tiện bảo giúp việc đi mời cậu chủ tới, chỉ nói là “máy ảnh Leica không được”.

Qua một lúc sau, Tư Ngôn Tang không tình nguyện đi đến, mặc áo sơ mi khoác thêm áo khoác, mí mặt cụp xuống nhìn mặt cỏ. Người Mỹ mỉm cười nhường chỗ cho anh, anh lập tức chui vào trong vải trùm. Điều chỉnh một lúc rồi nhô đầu ra, “Cười lên nào.”

Tách tách chụp liền mấy tấm, bà Tư sốt ruột nói: “Gọi cậu ấy nhanh nhanh đến chụp chung đi.”

Tư Ngôn Tang lại chẳng để ý đến ai, anh gỡ máy ảnh ra, không biết chĩa ống kính về phía nào, tách tách vài tấm rồi mới cảm thấy mỹ mãn, miễn cưỡng mỉm cười đi đến gần người Mỹ nói vào vai câu gì đó, lúc này mới đi tới đám đông, bị cha mắng một hồi.

Hai người đứng một trái một phải trong đám đông nhìn nhau từ xa, cách đám đông ngăn cách anh lườm Sở Vọng rồi xoay đầu đi.

Chụp ảnh xong, Tư Ưng cười nói, “Mấy tấm ảnh này cần phải rửa đã, chỉ có thể gửi thư đường biển cho ông và cháu hai, và cả thằng nhóc Ngôn Tang nữa. Nhanh nhất cũng mất một tháng.”

Người Mỹ cất máy ảnh và giá lên xe, rồi dùng tiếng Anh hỏi, “Còn mấy tấm ảnh gửi đi đâu đây?”

Tư Ngôn Tang nhìn lướt qua người Mỹ, nói: “Gửi đến địa chỉ tôi mới nói với anh.”

“Còn có ảnh gì khác à?” Tư Ưng hỏi.

Ngôn Tang cười cười cho qua, không trả lời cha.

*

Trước một ngày rời Thượng Hải, Lâm Tử Đồng đưa vé thuyền hạng hai đi châu Âu tới. Anh đang giải thích lý do mua vé thuyền hạng hai: “Tuy nhà ta không phải mua không được vé hạng nhất, có điều người Trung Quốc đi nước ngoài toàn mua vé hạng ba. Ở trên thuyền gần một tháng, không thể thiếu hỗ trợ lẫn nhau. Khoang cao cấp dễ làm người ta ghét. Cha lần đầu chăm sóc em xuất ngoại nên mới mua vé thuyền hạng hai, chứ không cũng…”

Hoàng Mark cười nói: “Khoang hạng nhất và hạng hai cũng không khác nhau là bao, chỉ là đồ đạc đơn giản hơn mà thôi, vẫn có người hầu đến đưa đồ ăn sáng tối.”

Kiều Mã Linh lại hỏi Hoàng Mark, “Các anh đi du học châu Âu về cũng ngồi khoang hạng hai à?”

Hoàng Mark gật đầu, “Khoang hạng hai dễ tiếp xúc với bạn học cùng về ở khoang hạng ba hơn, mà lại còn tốt hơn khoang hạng ba.”

Bà Kiều bèn hỏi, “Thế cậu Tư cũng đi hạng ba?”

Lâm Tử Đồng nói, “Đúng thế.”

Một lát sau bà Cát sai người đến, nói sáng mai sẽ cho người lái xe tới chở Sở Vọng ra bến cảng. Bà đã mua vé thuyền rồi, đến lúc đó Sở Vọng sẽ cùng bà về Hương Cảng. Bà Kiều cười nói “Biết tôi gần đi mới mua vé, tiết kiệm cho tôi một khoản. Cô ta nghĩ cũng chu đáo đấy.”

Đưa đến chung là tấm vé thuyền hạng nhất, là thuyền Singapore. Vé đi qua tay Kiều Mã Linh, chị nhìn lướt qua rồi cười nói, “Ớ, mẹ xem, không phải cùng con thuyền với chúng ta sao?”

Bà Kiều chẳng thèm nhướng mày, “Ồ, thế à? Đi Hương Cảng vào ngày này có đến bốn năm chuyến, cô ta mua vé cũng khéo thật.”

Cuối cùng vé thuyền cũng vào tay Sở Vọng, một tờ giấy mỏng tanh in rất nhiều con dấu. Trên vé ngoài hai chữ Hongkong và Shanghai ra, bắt mắt nhất chính là tên tiếng Anh của Sở Vọng. Đằng sau khi hai hàng chữ phồn thể to tướng: Để làm thủ tục cần mang theo đầy đủ, nếu thiếu tấm vé này sẽ không có hiệu lực.

Chỉ là một tờ vé mỏng ơi là mỏng, nhưng Sở Vọng cầm trên tay lại thấy nặng trĩu, như thể số mệnh của mình lần đầu tiên đi qua tay bà Cát, rồi trịnh trọng được đặt vào tay cô.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Giờ Đang Nơi Đâu
Chương 51

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 51
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...