Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giờ Đang Nơi Đâu – Chương 103

Giờ Đang Nơi Đâu

Tác giả: Duy Đao Bách Tích
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tạ Trạch Ích nghe thấy mình đang nói: “Vui lắm đúng không?”

Anh thấy cô ngẩng đầu lên từ trong lòng mình, đuôi mắt cong cong miệng cười toe toét, để lộ hàm răng trắng đều tít tắp, không hề có vẻ ngây ngô mà lại toát lên sự ranh ma đắc chí. Cũng như cái hồi ở trên đảo xa cách đây hai năm, từ lần đó anh đã biết, cô gái mà bây giờ đang ở trong lòng anh chắc chắn không phải người lương thiện.

Cô luôn có những hành động vượt quá dự đoán của anh.

Phải để bọn họ nếm mùi lợi hại!

Ngày hôm ấy khi cô mỉm cười trước đám đông, anh đã thấy được một tầng nghĩa khác trong nụ cười ấy. Sự cuồng điên và thét gào mà chỉ có đồng loại mới có thể hiểu, đột nhiên đốt lên ngọn lửa rực cháy trong lồng ngực đã cô đơn hai mươi hai năm của anh.

Lần nữa sống lại!

Cô chính là phương Đông mà anh si mê bấy lâu. Không phải một phương Đông có Hương Cảng biến dạng vì chào đón người Anh, càng không phải một phương Đông có Thượng Hải chỉ biết nịnh nọt mặc người làm thịt, mà là vùng đất Viễn Đông cổ xưa như dòng nước chảy trong sâu thẳm máu xương, dù vất vả cùng khổ vẫn muốn nắm giữ, rồi cuối cùng cũng có ngày xuất hiện bóng hình khiến xúc cảm trong anh hừng hực, huyết mạch s//ụ//c sôi, từ từ chinh phục lấy anh.

Lúc này cô đang tựa vào lòng anh, anh cực kỳ dè dặt, rất sợ nếu bất cẩn thì sẽ để cô phát giác ra sự ái mộ trong ánh mắt lẫn hơi thở mình.

Cô dùng sức gật đầu. May mà cô đã nhanh chóng buông tay, chứ nếu lâu thêm một giây nữa thì anh thật sự không dám chắc dưới tình cảnh thần hồn điên đảo, liệu anh có làm gì vượt giới hạn không.

Có người cầm chai rượu Brandy đến, trên nhãn hiệu đã chi chít những cái tên tiếng Trung tiếng Nhật.

Toàn bộ viện nghiên cứu, người có tên tiếng Trung chỉ còn lại Tạ Trạch Ích và cô.

Tạ Trạch Ích đưa chai rượu đến trước mặt Sở Vọng.

Cô nhìn mấy dòng chữ tiếng Trung kia, nói rất rõ ràng bằng tiếng quốc ngữ: “Không ký.”

Anh cầm chai rượu về.

Cô thấp giọng nói nhỏ: “Ký tên

cái đách

.”

Nghe cô nói câu này, Tạ Trạch Ích bật cười. Đột nhiên nhớ lại hình như anh từng chế giễu cô: “Nói tiếng Quảng không tệ.” Giờ anh lại nghiêm túc lặp lại câu đó một lần: “Nói không tệ.”

Cô mỉm cười: “Không còn chuyện của chúng ta nữa rồi đúng không?”

“Ừ.”

“Vậy về nhé?” Cô nói.

Anh gật đầu.

Cô đi ba bước, anh sải dài hai bước. Anh không đi lên trước mà chỉ đi theo sau, giữ khoảng cách không gần không xa. Lúc băng qua đám đông, cảnh vật xung quanh trở nên mơ hồ; rời xa đám đông, không thứ gì lọt vào đáy mắt anh.

Anh vốn là người thế nào cũng được. Đời này đã quen với tiêu cực, rồi người yêu nhiều lần làm anh thất vọng, cứ thế để anh sống ngày qua ngày trong chết lặng, và không phải là không thể sống tiếp với tình trạng đó. Bởi vì dẫu sao anh cũng luôn được mọi người tỏ tình, rồi chỉ nói vài câu là có thể dỗ dành được người ta; dù bị chê bai cũng chẳng muốn giải thích, không có kỳ vọng gì trong cuộc sống của mình, không tin tình yêu sẽ lại đến với mình lần nữa, và cũng không nghĩ bản thân sẽ gặp được người mình thích. Người Anh xem anh là khẩu súng, là đồng lõa thực dân nối áo cho giặc, mà anh cũng ngầm chấp nhận. Bởi lẽ chưa bao giờ có người thật sự công nhận sự tồn tại của anh, và anh cũng chẳng có bến bờ nào để dừng chân.

Anh vẫn luôn đợi cô xuất hiện, nhưng không kỳ vọng cô sẽ xuất hiện, giống như người chết khát rốt cuộc cũng nhìn thấy ốc đảo, cuối cùng cũng được nhìn thấy ánh sáng một lần trong cuộc đời tràn ngập bóng đêm tăm tối; là món quà quá đỗi ngạc nhiên, cứ như được thần linh ban tặng…

Ngay từ khi chào đời đã bị mù, chưa một lần thấy được ánh sáng, suốt đời lầm lũi trong bóng tối như loài chồn túi, sống thế cũng được. Nhưng nếu đã để anh gặp được một lần…

Rồi hai lần ba lần, không biết gặp bao nhiêu lần, chỉ muốn giam giữ cô bên cạnh mình mãi mãi.

Nếu lúc này cô ngoái đầu lại, nhất định sẽ giật mình bởi vẻ mặt của anh. Tình cảm cháy bỏng đó gần như thiêu anh hóa thành tro, đến chính anh còn cảm thấy khó tin.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Giờ Đang Nơi Đâu
Chương 103

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 103
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...