Giao ước với quỷ quản gia – Chương 2: Cảnh Kinh Điển Cho Uống Máu! Cảm Giác Lệ Thuộc Của Ác Ma Tai Thỏ Quá Dễ “đẩy Thuyền”
Giao ước với quỷ quản gia
Khoảnh khắc Dạ Tẫn buông cổ tay Lâm Sương ra, đôi mắt tím sẫm của cậu vẫn còn vương lại tầng hơi nước mỏng manh, long lanh như một đóa hồng đỏ vừa bị cơn mưa dục vọng thấm ướt.
Giọt máu đỏ tươi dính trên môi cậu chậm rãi trượt xuống, lăn qua khóe miệng rồi rơi vào hõm xương quai xanh trắng nõn, loang ra thành một vệt đỏ tươi đầy ám muội và khiêu khích.
【!!! Cảnh này… xương quai xanh này, giọt máu này… tim ta suýt ngừng đập.】
【Ánh mắt cậu ấy nhìn ta vừa ngoan ngoãn vừa mềm mại, giống như đang chờ chủ nhân khen thưởng bằng thân thể.】
【Dấu răng trên cổ tay vẫn còn nóng bỏng… hậu đãi ngọt ngào đến mức khiến người ta nghiện.】
Lâm Sương cố gắng kiềm chế ý muốn đưa tay lau vết máu bên môi cậu. Bên ngoài, cô vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng tàn nhẫn của một Công tước bạo ngược. Khi rút cổ tay về, cô cố ý giảm bớt lực — dù sao, cô cũng không nỡ làm đau con thỏ nhỏ vừa mới được thuần phục bằng máu và khát vọng.
“C… cảm ơn Công tước đại nhân.”
Giọng Dạ Tẫn mềm mại hơn rất nhiều, không còn khàn khàn cầu xin mà mang theo một chút lệ thuộc dè dặt, ngọt ngào. Đôi tai thỏ trên đầu cậu khẽ lay động, đầu tai hồng nhạt cọ nhẹ vào mu bàn tay Lâm Sương.
Cảm giác mềm mại, ấm nóng, lông xù ấy khiến trái tim Lâm Sương tan chảy theo bản năng.
【Aaa… cọ vào tay ta rồi. Tai thỏ này mềm mại đến mức chỉ muốn nắm chặt trong lòng bàn tay.】
【Muốn ôm cậu ấy vào lòng, xoa nắn thật mạnh… nhưng ta là Công tước bạo ngược, phải kiềm chế.】
【Da cậu ấy mềm mại quá… lúc nãy chạm vào, suýt nữa ta đã run tay.】
Dạ Tẫn dường như cảm nhận được sự cho phép ngầm từ chủ nhân, trở nên gan dạ hơn một chút. Cậu khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ nhìn chằm chằm vào cổ tay cô — nơi dấu răng cậu cắn vẫn còn rỉ máu nhẹ, bên cạnh là dấu ấn tai thỏ màu bạc đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
“Công tước đại nhân… vết thương của ngài…”
Giọng cậu mang theo lo lắng chân thành. Cơ thể khẽ nghiêng về phía trước, như muốn lao vào lòng cô nhưng vẫn kìm nén, đầy khát khao.
【Hu hu… bảo bối của ta còn biết lo cho ta. Chủ cũ đúng là không biết hưởng phúc.】
【Cậu ấy muốn chạm vào vết thương của ta sao? Muốn dùng thân thể chữa trị cho ta?】
【Mau lại đây… để ta trải nghiệm ma pháp trị liệu từ ác ma tai thỏ này.】
Lâm Sương đang định gật đầu thì —
Một tiếng cười khẩy lạnh lẽo vang lên từ phía sau, phá tan bầu không khí mập mờ gợi tình.
“Chỉ cho uống chút máu mà đã diễn trò tình cảm rồi sao?”
Giọng Lăng Dạ lạnh như băng. Anh khoanh tay trước ngực, mái tóc bạc phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, đồng tử dọc nhìn cô đầy khinh miệt.
“Lỵ Lỵ T//i, từ bao giờ cô trở nên nhân từ như vậy?”
【Chồng ơi… tuy anh nói hung dữ, nhưng ta vẫn thích khí chất lạnh lùng này của anh.】
【Anh đang ghen sao? Không thích Dạ Tẫn bám lấy ta?】
【Ánh mắt sát khí này… lại khiến ta run lên vì thích thú.】
Lâm Sương quay đầu, trừng anh một cái, cố bắt chước giọng điệu tàn bạo của chủ cũ:
“Ta muốn làm gì với huyết nô của ta, cần báo cáo với ngươi sao?”
Trong lòng cô lại gào thét điên cuồng:
【Cãi lại anh! Dù không nỡ, nhưng phải giữ hình tượng! Anh đừng giận nhé… đợi ta chinh phục được anh, ngày nào cũng cho anh uống máu của ta.】
Lăng Dạ nhướng mày, không nói thêm gì, nhưng ánh mắt càng lạnh hơn. Khi nhìn về phía Dạ Tẫn, ánh mắt ấy rõ ràng mang theo cảnh cáo chiếm hữu.
Dạ Tẫn bị nhìn đến run lên, vô thức lùi về phía sau Lâm Sương, tai thỏ ép sát đầu, giống như một con vật nhỏ bị dọa sợ.
【Aaa… bảo bối của ta dựa vào ta rồi. Cảm giác được cậu ấy coi là nơi trú ẩn… thật ngọt ngào.】
【Lăng Dạ, anh đừng dọa cậu ấy nữa.】
【Không được… phải bảo vệ đối tượng công lược đầu tiên của ta!】
Lâm Sương lập tức bước lên một bước, che chắn trước mặt Dạ Tẫn, lạnh lùng nhìn Lăng Dạ:
“Người của ta, ngươi cũng dám dọa?”
【!!! Ta vừa ngầu quá phải không? Chế độ bảo vệ kích hoạt! Dạ Tẫn chắc cảm động lắm…】
Ngay lập tức, âm thanh hệ thống vang lên:
【Dạ Tẫn hảo cảm: -30 → 0】
【Sợ hãi hoàn toàn biến mất, bắt đầu tin tưởng sâu sắc】
【Lăng Dạ hảo cảm: -50 → -45】
【Chán ghét giảm nhẹ, sinh ra tò mò】
【Mở khóa cốt truyện ẩn của Dạ Tẫn: sẵn sàng dùng thân thể và ma pháp để trị liệu cho bạn】
Dạ Tẫn nhẹ nhàng kéo góc áo cô, giọng nhỏ nhẹ:
“Công tước đại nhân…”
Lâm Sương quay đầu lại. Ánh mắt đỏ lấp lánh của cậu khiến trái tim cô mềm nhũn.
【Aaa… cậu ấy kéo áo ta! Ngoan quá…】
【Mau dùng thân thể chữa trị cho ta đi. Ta muốn cậu chạm vào ta.】
“Chữa vết thương cho ta.”
Lâm Sương cố ý ra lệnh lạnh lùng, nhưng trong lòng đã kích động đến mức không chịu nổi.
Dạ Tẫn lập tức gật đầu. Ngón tay trắng thon dài của cậu nhẹ nhàng đặt lên cổ tay cô. Đầu ngón tay hơi lạnh, nhưng nơi chạm vào lại truyền tới cảm giác ấm áp, tê dại, lan tỏa khắp cơ thể.
【!!! Chạm rồi… tay cậu ấy dài và đẹp quá. Cảm giác này… thật dễ chịu.】
Ánh sáng trắng nhàn nhạt tỏa ra từ tai thỏ của cậu. Cơn đau trên cổ tay dần tan biến, máu ngừng chảy. Lâm Sương cảm nhận rõ ràng sức lực đang hồi phục, nhưng vẫn cố ý không rút tay về ngay.
“Xong chưa?”
Cô giả vờ lạnh nhạt hỏi, ánh mắt lại dính chặt vào bàn tay cậu.
【Sờ thêm chút nữa đi… ta còn chưa đủ.】
Dạ Tẫn thu tay lại, giọng run run:
“Bẩm Công tước đại nhân, đã lành rồi.”
Cổ tay Lâm Sương giờ chỉ còn lại dấu ấn tai thỏ màu bạc, giống như một hình xăm tinh xảo đầy chiếm hữu.
【Dấu này thật đẹp… sau này sẽ là ký hiệu riêng của chúng ta.】
Lúc này, Mặc Từ đẩy kính, giọng lạnh lùng vang lên:
“Công tước đại nhân, bên ngoài còn rất nhiều việc cần xử lý. Ngài định ở đây mãi sao?”
【Mặc Từ… giọng anh thật mê người. Phong cách cấm dục lạnh lùng này… đúng là khiến người ta khao khát.】
Lâm Sương quay sang nhìn anh. Cuốn sổ đen trong tay anh đã mở từ lúc nào, dường như đang ghi chép gì đó.
【Anh đang ghi lại hành vi của ta sao…?】
“Biết rồi.”
Lâm Sương khôi phục khí thế Công tước:
“Dạ Tẫn, theo ta.”
【Mang theo bảo bối của ta. Đi đâu cũng phải dẫn theo… để ta có thể chiếm hữu bất cứ lúc nào.】
Dạ Tẫn lập tức gật đầu, ngoan ngoãn đi theo sau cô. Ánh mắt cậu luôn dính chặt vào bóng lưng cô, đầy lệ thuộc ngọt ngào.
【Cậu ấy nhìn ta… bị người khác phụ thuộc như thế này, thật dễ khiến người ta nghiện.】
Đúng lúc đó, Xích Kiêu bước lên, chặn đường cô. Áo bào đỏ kéo dài trên thảm, hương hoa hồng nhàn nhạt lan tỏa. Hắn tiến lại gần từng bước, giọng trầm khàn đầy mê hoặc:
“Lỵ Lỵ T//i, bỏ mặc chúng tôi như vậy… không tốt lắm đâu?”
【Xích Kiêu… cái kiểu áp sát từng bước này quá biết trêu người.】
Xích Kiêu cúi xuống, thì thầm bên tai cô, hơi thở nóng ẩm phả vào da thịt:
“Hay là… huyết nô này quan trọng hơn chúng tôi?”
【!!! Môi hắn sát tai ta quá… câu này chua chát, lại khiến ta run lên. Anh cũng ghen sao?】
Lâm Sương nghiêng đầu tránh, giọng lạnh lùng:
“Tránh ra.”
Xích Kiêu không nhúc nhích. Ngón tay hắn khẽ lướt qua cổ tay cô, chạm đúng vào dấu ấn tai thỏ bạc.
“Dấu này… cũng khá thú vị.”
【!!! Ngón tay hắn chạm vào dấu của ta… lạnh lẽo mà lại nóng bỏng.】
Lâm Sương lập tức lùi lại:
“Vô lễ!”
Xích Kiêu nhìn vành tai cô đỏ lên, khẽ cười:
“Được rồi. Nếu Công tước đã bảo vệ hắn như vậy… ta không làm phiền nữa.”
Lâm Sương không để ý tới hắn, dẫn Dạ Tẫn rời khỏi phòng.
Trong hành lang dài, Dạ Tẫn vẫn đi phía sau cô, bước chân nhẹ nhàng như mèo. Lâm Sương đột nhiên dừng lại.
“Công tước đại nhân?”
Dạ Tẫn nghiêng đầu, tai thỏ cũng nghiêng theo một cách cực kỳ quyến rũ.
【Trời ơi… đòn nghiêng đầu này. Dễ thương đến mức khiến người ta muốn chiếm hữu ngay lập tức.】
“Vết thương còn đau không?”
Dạ Tẫn sững lại, sau đó lắc đầu:
“Không đau nữa. Cảm ơn ngài.”
Hệ thống lập tức vang lên:
【Dạ Tẫn hảo cảm: 0 → 10】
【Mở khóa tương tác: cho phép chạm vào tai thỏ】
Mắt Lâm Sương sáng lên.
【!!! Được sờ tai rồi…】
“Ngẩng đầu lên.”
Dạ Tẫn ngoan ngoãn ngẩng đầu. Lâm Sương chậm rãi đưa tay lên, ngón tay chạm vào tai thỏ mềm mại.
Khoảnh khắc đó — tim cô suýt ngừng đập.
Mềm mại. Lông xù. Ấm nóng. Giống như chạm vào lụa mịn nhất, lại mang theo sức sống rung động.
Tai thỏ khẽ run lên. Cơ thể Dạ Tẫn căng cứng theo bản năng, nhưng không hề né tránh.
【Mềm mại quá… muốn nắm chặt, muốn vuốt ve thật lâu.】
Lâm Sương không nhịn được, xoa nhẹ rồi siết mạnh hơn một chút. Tai thỏ càng đỏ rực. Dạ Tẫn chỉ nhìn cô bằng ánh mắt long lanh, như đang rất thích bị chủ nhân sờ soạng chiếm hữu.
【Cậu ấy không từ chối… thậm chí còn khao khát.】
Hệ thống vang lên:
【Dạ Tẫn hảo cảm: 10 → 20】
【Mở khóa kỹ năng: Huyết khế cộng minh】
Lâm Sương miễn cưỡng thu tay lại, giọng khàn khàn:
“Đi thôi.”
Dạ Tẫn vẫn ngoan ngoãn theo sau, ánh mắt càng thêm dính chặt. Cậu khẽ chạm vào tai mình, nơi đó dường như còn lưu lại nhiệt độ và mùi hương của cô.
Trong bóng tối cuối hành lang —
Xích Kiêu đứng nhìn theo hai người, khóe môi cong lên nụ cười nguy hiểm. Trên tay hắn là vết thương nhỏ cố ý để lại.
“Lỵ Lỵ T//i… cô quả nhiên khác rồi.”
“Như vậy… mới thú vị.”
Hắn muốn cô chú ý đến mình. Muốn cô đau lòng vì mình. Muốn cô dùng thân thể để chữa trị cho hắn.
Trò chơi mang tên “chinh phục” này — mới chỉ bắt đầu.