Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giả Yêu Thành Thật – Chương 41

Giả Yêu Thành Thật

Tác giả: Thánh Yêu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chỗ Minh Tranh nói tới là một khu nhà ở bên cạnh một trường trung học trong thị trấn Nghênh An.

Vào tầm thời gian như thế này học sinh đều phải ở lớp tự học buổi tối, nhà

trọ cách trường học bên cạnh cũng gần mà giá cả lại rẻ, thành nơi chung

sống tốt nhất của không ít cặp tình nhân nhỏ.

Minh Thành Hữu

thuận đường đi ô tô về phía trước, thấy đỗ ở dưới đèn đường cách đó

không xa là một chiếc Audi màu đỏ, nhìn lại biển số xe, sao có thể không phải là Phó Nhiễm?

Bên trong đường bị hai bên quán nhỏ chiếm đi

không ít diện tích, căn bản là không thể đi vào. Minh Thành Hữu ngừng xe xong, hỏi đường mới biết được cụ thể nơi cần đến.

Hắn bước vào

con đường trong ngõ, ánh sáng ngọn đèn tiêu điều run rẩy phản chiếu

không rõ thần sắc người đàn ông trong lúc này, bên tai chỉ nghe tiếng

bước chân bình tĩnh vang lên.

Minh Thành Hữu suy đoán, khả năng

trước kia Phó Nhiễm cùng Minh Tranh đã từng ở đây, nếu không sẽ không

vào ngày hắn đính hôn lại chạy đến nơi này.

Mặc dù biết hiện tại

Phó Nhiễm cùng Minh Tranh không thể như trước nữa, nhưng khi nghĩ đến

điều này trong lòng Minh Thành Hữu lại không tránh khỏi khó chịu.

Hắn đi lên lầu, tìm biển số nh

à trong bóng đêm. Trong tầng lầu ấn chuông đủ kiểu, rồi đưa tay gõ cửa, lại không thấy người nào trả lời.

Minh Thành Hữu chưa từ bỏ ý định, đem cánh cửa gõ rung lên loảng xoảng.

"Mở cửa!"

Thấy đợi mãi không có người, hắn giơ chân lên.

"Minh Thành Hữu."

Một giọng nói như có như không bay tới, hắn nhìn chung quanh, chỉ thấy bên cửa sổ cuối hành lang thò ra một cái đầu.

Cảm giác này, không thể không thấy kinh hãi.

Hắn bước qua hướng phía Phó Nhiễm.

"Mở cửa cho anh!"

"Em không có chìa khóa."

Phó Nhiễm̉n nhiên thấp giọng xuống chứ không lớn tiếng như Minh Thành Hữu.

"Vậy sao em vào được?"

Phó Nhiễm chỉ chỉ phía trước cửa sổ chỗ Minh Thành Hữu đứng, nhà cũ đều sẽ

cố gắng lợi dụng từng khoảng trống, nhưng ở chỗ này không thế, hai cái

cửa sổ nối liền thành một chuỗi, còn có thể bày được một ít hoa cỏ cùng

bồn thông.

"Em bò vào."

"..."

"Vậy sao em vẫn chưa quay lại?"

"Làm sao anh tìm được chỗ này?"

Phó Nhiễm mặc chiếc áo len cao cổ màu trắng làm nổi bật lên một khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt.

Ánh mắt Minh Thành Hữu nhìn cô không rời.

"Đại ca nói cho anh biết."

"Anh về đi, em sẽ ở lại đây."

Phó Nhiễm mới xoay người liền nghe thấy một tiếng 'két', Minh Thành Hữu

nhảy lên bệ cửa sổ, hướng trên lan can bên cạnh vừa bò vừa nói.

"Em thật là có khả năng, cũng không sợ rơi xuống đó té ngã thành người què?"

Phó Nhiễm đưa tay giữ chặt hắn, Minh Thành Hữu tung người nhảy vào ban công.

"Buổi tối chớ để cho người ta nghĩ mình là ăn trộm."

"Anh bớt nói đi."

Phó Nhiễm

"Anh quên anh là mỏ quạ đen rồi sao? Việc tốt thì không linh, việc xấu thì lại linh."

Hừ, có khoa trương như vậy sao?

Nếu như thực sự hắn có thể nói đúng được như thế, hắn chỉ cần nói em hãy

đem chuyện suy nghĩ trong đầu về Minh Tranh quên đi cho anh, sao còn

phải cần tới buổi tối đêm khuya chạy tới đây chịu lạnh làm gì?

Xem ra Phó Nhiễm đã đứng ở nơi này một hồi lâu, cô giương mắt nhìn hướng

trường học rộng khoảng ngoài hai trăm thước, trong các lớp học đèn điện

sáng trưng.

Cô đem hai tay đã lạnh cóng đến đỏ bừng tới bên miệng hà hơi, Minh Thành Hữu cầm lấy tay của cô sau đó nhét vào trong túi áo

gió vải nỉ.

Phó Nhiễm cứ mặc hắn cầm tay như vậy.

"Anh không cần phải đến đây tìm, đợi tí nữa em sẽ tự trở về."

"Em cùng Đại ca biết nhau mấy năm?"

Phó Nhiễm lại trả lời không cùng chủ đề.

"Chỗ này là ngày học cấp ba em cùng Mộ Mộ và Xèo Xèo mướn chung, bởi vì ký

túc xá có quy định thời gian tắt điện, sau nửa học kỳ cấp ba rời ký túc

xá ra đây ở, ca ca..."

Phó Nhiễm ngừng lại, thay đổi cách xưng hô.

"Đại ca đã tới một lần."

Cô hời hợt nói qua, Minh Thành Hữu lại không cho rằng chuyện đơn giản đúng như trong lời nói của Phó Nhiễm.

"Em cùng Đại ca tại sao biết nhau

"Năm ấy..."

Gương mặt Phó Nhiễm lạnh nhạt, nhớ tới cảnh tượng lần đầu tiên gặp mặt, xa

xôi như vậy, nhưng khi đề cập tới một lần nữa lại luôn giống như đang ở

trước mắt.

"Xèo Xèo cùng bạn trai cô ấy gây họa, cùng một nam

sinh học trường khác đánh nhau, lúc em cùng Mộ Mộ đến đó thấy bọn Xèo

Xèo đang bị một đám người vây quanh không thoát ra được. Khi đó bọn em

đều còn trẻ, bị nguyên một đám hù dọa ngay cả khóc cũng quên mất. Sau

đó, một chiếc xe con đột nhiên xông đến, một người bước xuống... Công

khai đem bọn em lên xe."

Phó Nhiễm còn nhớ rõ lúc đó cô ngồi ở vị trí kế bên chỗ tài xế, người đàn ông bên cạnh giống như không thích nói chuyện.

Xèo Xèo ôm lấy bạn trai bị đánh rách nát đầu gào khóc thảm thiết, lúc lái

xe người đàn ông lạnh lùng bỏ lại câu: "Không có bản lãnh có thể làm gì? Chết ở bên ngoài còn muốn người khác thay mình nhặt xác."

Lúc ấy Xèo Xèo tức thiếu chút nữa hụt hơi, nhưng không có cách nào, ai bảo người ta cứu mạng của bọn họ.

Đứng trên ban công ở nhiệt độ gần dưới 0 độ nói mát, Minh Thành Hữu hoài nghi đầu óc hắn khẳng định là có vấn đề.

Điện thoại trong túi không chỉ vang lên một lần, hắn không nghe cũng có thể

biết là Lý Vận Linh. Lúc này chỉ sợ là đang ở lễ đính hôn náo nhiệt.

"Ai u, nghe nói đêm nay có mưa, lão Vương, hoa của ông tôi chuyển đến trong hành lang cho ông nha, chớ để cho chết úng..."

Minh Thành Hữu nghe thấy tiếng nói chuyện, vội vàng ôm bả vai Phó Nhiễm lùi lại bên cạnh.

Một người phụ nữ trung niên đang đem cửa sổ để ngang bệ đóng lại, Phó Nhiễm muốn đi tới, lại bị Minh Thành Hữu giữ chặt tay

"Em muốn người khác nói chúng ta ăn trộm sao?"

"Vậy đợi tí nữa chúng ta đi ra ngoài như thế nào?"

Minh Thành Hữu thò người ra, thấy người phụ nữ đi xa rồi mới lên tiếng.

"Cửa bày ra ở đó, em không nên làm Spider Man?"

Phó Nhiễm nổi cáu, nghĩ thầm cũng thấy theo lẽ thường thì Đại thiếu gia này đương nhiên sẽ nhiều chuyện hơn đi.

Cô đẩy Minh Thành Hữu tới trước cửa sân thượng.

"Nếu không phải là bị khóa trái, em phải dùng tới anh leo cửa sổ hộ cho sao?"

Minh Thành Hữu bỏ tay Phó Nhiễm ra, bước đến trước bệ cửa sổ, xong đời, cửa

đã bị khoá trái, trừ phi có thể thổi bay vách tường, bằng không chỉ có

thể ở lại nơi này.

Nhưng Minh Tam thiếu lại là người chết cũng

không chịu thừa nhận sai lầm, hắn nghiêng đầu hướng Phó Nhiễm đang tức

giận tới mức giậm chân.

"Cho em thêm nhiều thời gian để em nhớ lại quá khứ không phải là tốt hơn sao? Em nên cảm kích anh."

"Linh linh linh - - "

Xa xa, truyền đến tiếng chuông kết thúc giờ học muộn.

Tâm tình Phó Nhiễm vốn đang nặng nề lại bị quấy rối lên thành một mớ, cô khóc cũng không được mà cười cũng không xong.

Minh Thành Hữu thấy cô xoay quanh như kiến bò trên chảo nóng, lúc này tâm tình thật tốt.

"Không thấy qua lá gan nha?"

Trong thang lầu rất nhanh truyền đến từng tiếng bước chân đi tới, Phó Nhiễm

kéo Minh Thành Hữu co lại ngồi xuống bên dưới cọc treo đồ, mới đầu Minh

Thành Hữu không chịu, chuyện này thật mất mặt.

Nhưng Phó Nhiễm đâu thèm để ý hắn, so với chuyện bị người ta nghi ngờ là ăn trộm thì như thế lại tốt hơn.

Cửa cùm cụp một tiếng, tiếng nói nữ sinh khoan khoái dứt khoát.

"Cuối cùng kết thúc rồi sao, ghét nhất là tự học, bảo chuyển ra bên ngoài anh còn không đi."

"Thành tích em thật vất vả mới có được, nhất định phải kiên trì."

Nói chuyện chính là một nam sinh.

"Ông xã..."

Phó Nhiễm không được tự nhiên ôm chặt bả vai, lúc này như trẻ con mới lớn,

Minh Thành Hữu nhìn phía bên trong thăm dò, một tay Phó Nhiễm tóm lấy

hắn trở lại.

"Làm cái gì đấy?"

"Nói không chừng có ảnh cấm."

"..."

Rõ ràng là nhìn lén?

"Ông xã, em đã nói với anh, Mỹ Mỹ ngồi ở phía trước em thật đáng ghét, không phải chỉ mua áo khoác ngoài ONLY sao? Hôm nay trước mặt nữ sinh cả lớp

lên mặt một vòng, còn nói quần áo của đều là hàng rẻ tiền nữa, tức chết

đi được..."

Tuổi còn trẻ rốt cuộc thật tốt, mặc dù có chút chuyện phiền não nhưng tất cả đều là chuyện đơn giản.

Nam sinh ở bên cạnh cười.

"Không có việc gì, chờ ông xã có tiền sẽ mua cho em LV, đến lúc đó em hẹn cô ta ra rồi lên mặt trở về."

Cô gái cười, hôn lướt qua trên môi hắn.

"Được, em đi thu y phục trước."

Nói xong, bỏ tay ra tung tăng bước tới.

Ngón tay Phó Nhiễm nhéo cánh tay Minh Thành Hữu, tiếng nói gấp gáp đến độ biến giọng.

"Làm sao bây giờ?"

Sẽ không cho là bọn họ là hai người toàn đi nhìn lén chứ?

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Giả Yêu Thành Thật
Chương 41

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 41
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...