Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giả Yêu Làm Thật – Chương 58

Giả Yêu Làm Thật

Tác giả: Thánh Yêu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Minh Thành Hữu nhanh

chóng mở mạng ra, nhìn thấy tất cả ảnh của Vưu Dữu trên trang nhất, số

lượt xem cùng với số lần click càng lúc càng cao không có dấu hiệu tụt

hạ, màu trên tiêu đề đỏ như máu nhấn mạnh hai từ hủy hoại gương mặt và

công tử nhà giàu.

Đây là điều Minh Thành Hữu lo lắng nhất, một khi động chạm đến dư luận, chuyện này có muốn cũng không cho qua được.

Người lập topic lại bất ngờ hành động.

Minh Thành Hữu đặt điện thoại vẫn chưa tắt máy xuống bên cạnh, hắn cẩn thận

xem xét từng trang một, rất rõ ràng, góc độ hình ảnh là khoảng cách rất

gần, chuyện xảy ra với Vưu Dữu, trừ khi là người rất thân thiết mới có

thể ra vào phòng bệnh, bàn tay hắn chống trên trán, năm ngón tay từ từ

thu lại thành nắm đấm.

"Tam Thiếu, Tam Thiếu…"

Hắn cầm điện thoại di động lên.

"Nói đi."

"Bây giờ có cần đi bệnh viện nữa không?"

"Không cung tiền thuốc cùng viện phí nữa, ông cứ suy nghĩ đến chuyện sẽ gặp trên tòa đi, cứ như vậy."

Minh Thành Hữu tắt điện thoại, dùng sức áp nửa người trên về phía sau, ghế

ngồi làm bằng da thật lõm xuống, hắn đưa ngón trỏ cùng ngón cái ra đặt

nhẹ ở giữa hai lông mày.

Lúc Phó Nhiễm nhận được điện thoại của

chú Vưu, cô mới ra khỏi Y Vân Thủ Phủ, nghe giọng nói của chú rất kém

nhưng cũng không nói rõ là chuyện gì, bọn họ quyết định lựa chọn âm thầm giải quyết chuyện này, Phó Nhiễm cũng không muốn tham gia nữa.

Cô lái xe tới bệnh viện, chỉ thấy người đứng chật cứng ở cửa phòng bệnh,

có người cầm hoa rồi giơ giỏ trái cây trong tay lên, mấy vị y tá có ý

tốt khuyên bảo.

"Thật xin lỗi, hiện tại bệnh nhân cần nghỉ ngơi."

"Cô gi, phải kiên cường vượt qua, chúng tôi ủng hộ cô kiện cáo đến cùng!"

"Đúng vậy, người quyền thế giàu có thì có gì đặc biệt hơn người?"

Phó Nhiễm xen vào đám người, mở hé cửa ra đi vào, chú đang lo lắng đi đi

lại lại ở trước cửa sổ, thím thì đang ngồi khóc bên giường của Vưu Dữu,

nhìn thấy Phó Nhiễm đi vào, chú lắc đầu một cái rồi thở dài, cũng chưa

nói gì.

"Chuyện này là sao vậy?"

"Chị. . . . . ."

"Tiểu Nhiễm, con thấy rồi đấy, lúc này con hài lòng sao?"

Giọng điệu thím tràn đầy trách cứ.

"Hiện tại chuyện của Vưu Dữu huyên náo làm tất cả mọi người đều biết, những

người đó đứng ở cửa giống như muốn xem quái vật, còn có cả trên t//i vi,

trên mạng. . . . . . Tiểu Nhiễm, chúng ta đều nói sẽ không kiện tụng gì

nữa, tại sao nhất định con phải làm lớn chuyện? Bây giờ thì tốt rồi,

tiền thuốc thang bị ngưng lại, chuyên gia mời từ nước ngoài cũng từ chối trở về nước, về sau phải làm thế nào? Con nói cho ta biết đi."

Cuối cùng Phó Nhiễm cũng bị ảnh hưởng trong lời nói của thím nghẹn ngào không ngừng, cô liên tục lắc đầu.

"Con không có đem bất kỳ tin tức gì đưa lên mạng, mọi người muốn âm thầm

giải quyết, con nhất định sẽ tôn trọng ý kiến của mọi người."

"Chị, em tin chị mà."

Vưu Dữu đưa tay nắm lấy tay mẹ mình.

"Mẹ, chuyện này có lẽ là do ý trời đã định."

"Đứa nhỏ ngốc nghếch này."

Thím xúc động gạt nước mắt.

"Rõ ràng là có người cố ý tung tin ra ngoài ."

Phó Nhiễm mở máy tính xách tay mang theo ra, không ít thông tin, từng hình

ảnh của Vưu Dữu xuất hiện ngay trước mắt, làm cho cô giật mình hơn cả là một tấm ảnh của Vưu Dữu trước khi bị hủy gương mặt, đó là ảnh chụp

chung cùng với Phó Nhiễm, bắt buộc Phó Nhiễm phải đương đầu với chuyện

này. Vì tấm hình đó Phó Nhiễm vẫn giữ ở trong máy tính, ngay cả Vưu Dữu

cũng không có.

Mới vừa rồi còn kiên trì giờ biến thành thất bại

mệt mỏi, tâm trí cũng trống rỗng, lòng bàn tay Phó Nhiễm đầy mồ hôi,

nhiệt độ bên trong phòng bệnh thích hợp mà chiếc áo cô đang mặc trên

người lại bị thấm ướt sau đó dán chặt vào người.

Trước và sau khi bị hủy hoại gương mặt rất đối lập, cô nhìn ánh mắt Vưu Dữu trong tấm

ảnh trống rỗng mà vô hồn, Phó Nhiễm tắt máy tính, ngẩng đầu, lúc này cô

nhìn về ánh mắt của Vưu Dữu lại thấy tràn đầy hoang mang cùng sợ hãi,

Vưu Dữu không biết sẽ còn có bao nhiêu nỗi đau đang chờ cô.

"

"Tiểu Nhiễm, ta biết rõ con muốn giúp chúng ta."

Chú tựa bên cửa sổ, khuôn mặt ảm đạm.

Phó Nhiễm đứng lên, một ánh mặt trời bao phủ trên vai cô, ánh mắt vẫn duy

trì nét kiên cường không màng đến vật chất, cô đi tới trước giường bệnh

của Vưu Dữu.

"Lúc còn rất nhỏ chị đã coi em là em gái thân thiết

nhất của chị, nếu như có một phương pháp có thể làm nỗi đau của em xuống đến mức thấp nhất, dù là chị không đồng ý, nhưng tối thiểu chị sẽ không phản đối. Chuyện này nếu như là ý của em, chị sẽ làm việc nghĩa không

được chùn bước, nhưng cho dù nếu như em có một chút không tình nguyện,

tin tưởng chị, coi như là sai chị cũng sẽ bảo vệ em đến cùng."

Phó Nhiễm đi ra khỏi phòng bệnh, kiên nhẫn cự tuyệt những người tốt bụng

nghe tin tức đến thăm, cô đi qua hành lang đầy mùi thuốc khử trùng, nếu

mỗi tế bào thần kinh trong cơ thể chết lặng thì sẽ không đau nữa, những

tấm ảnh được tung trên mạng kia là tự tay cô chụp, cô nhìn một cái là có thể nhận ra.

Nói cách khác, ảnh là trong máy vi tính của cô phát ra ngoài.

Lý gia yêu cầu luật sư thất hứa, không cần phải nói, những chuyện này Minh Thành Hữu cũng đã biết.

Vưu gia bị buộc lên đầu sóng ngọn gió, thân phận đối phương lại một lần nữa bị dư luận lên án, người giàu sang rồi quyền thế… Mọi chuyện ồn ào đến

bây giờ, hoàn toàn không còn là chuyện Vưu gia nói không truy xét thì sẽ không truy xét nữa.

Trên đường trở về Y Vân Thủ Phủ nhận được

điện thoại của Minh Thành Hữu gọi tới, không nói gì thêm, chỉ ném lại

một câu tôi ở nhà chờ em.

Phó Nhiễm liên tiếp suy nghĩ, cho đến lúc xuống xe đầu óc vẫn còn trống rỗng.

Cô đứng đổi dép ở cửa trước, Tiêu quản gia đang nơm nớp lo sợ đứng ở trong phòng khách.

"Thiếu phu nhân, Tam Thiếu nói cô lên lầu."

"Tôi biết rồi."

Cô vịn vào lan can, bước đi khó khăn, không biết sau khi gặp Minh Thành

Hữu nên mở miệng như thế nào. Chỉ cần vài tấm hình, cho dù Minh Thành

Hữu nửa tin nửa ngờ nhưng phần tin là cô làm đã có thể chiếm hơn một

nửa.

Phó Nhiễm đẩy cửa phòng ra, nhìn thấy người đàn ông ngồi ở

trước sô pha đưa lưng về phía cô, mùi thuốc lá trong phòng quanh quẩn

không chịu tan hết, cô đi tới, thấy chấm lửa trên điếu thuốc Minh Thành

Hữu kẹp giữa ngón tay như một chấm sao nhỏ.

"Em cũng biết rồi hả?"

Người đàn ông liếc xéo, khẽ nhếch mặt lên nhìn cô chằm chằm.

Phó Nhiễm đặt máy tính trên bàn, cân nhắc xem nên nói thế nào, đã thấy Minh Thành Hữu bỗng nhiên đứng dậy, nhấc máy tính của cô lên dùng sức nện

trên mặt đất.

Lời nói đến tới cổ họng lại cố gắng nuốt trở về.

"Em hài lòng sao? Phó Nhiễm, em rất có bản lãnh!"

Phó Nhiễm nén lại tâm tình, cô biết lúc này giận dỗi đối với cô không có lợi.

"Không phải là em làm."

"Hừ."

Minh Thành Hữu cười lạnh.

"Nhất định em phải gây ra chuyện thì mới thấy vui vẻ phải không? Hiện tại dư

luận đã xôn xao huyên náo, ngược lại tôi rất muốn thấy, mọi chuyện có

phải giống như em mong muốn!"

"Em đã nói này chẳng liên quan gì tới em. "

Phó Nhiễm lướt qua Minh Thành Hữu đi về phía ghế sa lon đối diện.

"Huống chi, mấy người ra điều kiện mê người như vậy, em còn có lý do gì để phản đối đây?"

Trong lời của cô có mang bao nhiêu châm chọc, không phải Minh Thành Hữu nghe không hiểu.

Hắn khẽ nhếch môi mỏng, đứng dậy tới trước mặt Phó Nhiễm, bàn tay nặng nề đặt lên vai cô.

"Em luôn luôn thông minh, tôi không nghi ngờ điều đó, nếu như em không tìm

được chiêu cuối cùng sao chịu đưa ra trò này? Bây giờ mọi chuyện đang có lợi nhất với em, Phó Nhiễm, tôi khổ tâm khuyên em buông tay, thật sự em coi lời nói của tôi là gió thoảng bên tai sao?"

Phó Nhiễm mệt mỏi, chỉ lặp lại.

"Em không có."

Minh Thành Hữu khom lưng lấy tờ báo mở ra đặt trên bàn trà, hắn rút ra một tấm hình ném đến hướng Phó Nhiễm.

"Không nghĩ tới, lúc quan trọng nhất em lại sẽ đi tìm anh ta."

Cô nhặt lên nhìn, là tấm hình lúc cô nhận lấy chi phiếu của Minh Tranh,

giờ Phó Nhiễm mới hiểu ý tứ trong lời nói kia của Minh Thành Hữu, cô vội vàng tranh cãi.

"Anh ta cho em chi phiếu, nhưng mà em lại không cầm."

"Vậy sao?"

Thất vọng trong mắt Minh Thành Hữu theo hắn ngã vào ghế sa lon mà không che giấu thêm.

"Hai ngày trước, trong tài khoản ngân hàng của em có gửi vào một khoản tiền

200 vạn, sau khi chuyển tiền trong bốn giờ, các tấm ảnh của Vưu Dữu bị

truyền lên mạng. Phó Nhiễm, cũng chính là có s tiền kia, em mới không có sợ hãi gì, bạo gan chuẩn bị đọ sức phải không?"

Nghe một chút, bao nhiêu nước chảy thành sông, chuyện này nếu nói không phải là cô làm, ngay cả ông trời cũng sẽ không tin.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Giả Yêu Làm Thật
Chương 58

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 58
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...