Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gia Cố Tình Yêu – Chương 4

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhiếp Khiêm và Cam Lộ cùng sống trong một khu dân cư

từ nhỏ, nhưng hai người chỉ biết mặt nhau chứ không thể gọi là hàng xóm, càng

không thể nói là thanh mai trúc mã, ít nhất Nhiếp Khiêm trong một thời gian khá

dài chẳng để Cam Lộ lọt vào mắt.

Sau khi yêu nhau, Nhiếp Khiêm cũng thẳng thắn thừa

nhận ấn tượng về cô trước đây chỉ là cô nữ sinh tốt nghiệp một trường đại học danh

tiếng nhưng cuộc sống vô cùng tẻ nhạt với người cha thích đánh mạt chược và nát

rượu.

“Cộng thêm một người mẹ dứt áo ra đi sau ly hôn nữa.”

Cam Lộ bổ sung.

Khu dân cư đó vô cùng rộng lớn, trước khi bị dỡ bỏ,

một bên là những ngôi nhà tư nhân đủ kiểu dáng, một bên là chung cư kiểu cũ,

chẳng có bí mật gì mà giấu được, chuyện trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường,

bàn tán, xì xào chuyện xui xẻo của người khác chỉ là một thù tiêu khiển chứ

chẳng hề có ác ý, cô hiểu rất rõ những lời bàn tán của người ta về nhà cô nhưng

cũng chẳng mấy để tâm, còn Nhiếp Khiêm thì xót xa ôm cô vào lòng.

Cái ôm đó chứa đựng sự cảm thông và lực bất tòng tâm,

họ như người đồng bệnh tương lân, nhà Nhiếp Khiêm có lẽ càng khốn khó hơn.

Trước khi bị dỡ bỏ, nhà anh ở một ngôi nhà tự xây bốn

tầng, diện tích không nhỏ, nhìn bề ngoài rất bề thế nhưng cả một gia tộc đầy đủ

từ trên xuống dười cùng chung sống dưới một mái nhà, ông bà nội anh xây nên,

đời cha anh có ba anh em lại thêm một người chị toàn bộ đều thành gia lập thất

sinh con đẻ cái sống chen chúc chật chội ở đây. Mỗi ngày đều có thể nghe tiếng

cha con, mẹ con, mẹ chồng nàng dâu, anh chị, chú cháu, chị em dâu, anh chị em

họ tranh cãi, nhiếc móc nhau, hoàn cảnh mỗi nhà đều không tốt, không gian chật

chội càng làm tăng thêm bất hòa, chỉ cần một chuyện vụn vặt cũng dẫn đến một

trận cãi vã long trời lở đất.

Lúc Cam Lộ học cấp hai, hàng ngày đi học đều phải đi

qua nhà anh, cô đã quen với âm thanh lời qua tiếng lại chốc chốc lại từ bên

trong vọng ra, cũng quen với cả thái độ lạnh lùng của một cậu bé đẹp trai từ

trong nhà đi ra. Họ học chung trường cấp hai, anh lớn hơn cô ba tuổi, cao gần

gấp đôi cô, trên đường đến trường lúc nào cũng là kẻ đi trước, người đi sau và

không mở miệng nói với nhau câu nào.

Khi cha cô không say rượu, ông quản cô rất nghiêm, nên

cô chẳng có cơ hội nào để trò chuyện, giao tiếp với người khác; bọn cô đều vô

cùng chán ghét gia đình cũng như toàn bộ khu dân cư ấy, nên chẳng thèm ngó

ngàng gì đến xung quanh.

Nhiếp Khiêm thi đậu vào một trường kiến trúc nổi tiếng

ở miền Bắc với điểm số rất cao, Cam Lộ tiếp tục với cuộc đời học sinh cấp ba.

Cô chưa bao giờ thật sự yên tâm về cha mình, nên không có ý định thi vào một

trường nào đó ngoại tỉnh.

Mùa hè năm Cam Lộ lên lớp 12, cô đăng ký học hè như

thường lệ, một buổi chiều vào thời gian tự học, Nhiếp Khiêm mồ hôi mồ kê nhễ

nhại xuất hiện trước cửa phòng học, anh đã biết mặt cô từ lâu nhưng không biết

tên cô, chỉ chỉ vào cô rồi cao giọng gọi: “Ê, cậu ra đây mau lên.”

Một chàng trai khôi ngô công nhiên chạy đến tìm một cô

gái trong giờ học, thế là bọn trong lớp đang vừa căng thẳng vừa chán ngấy với

việc học được phen nhốn nháo, tụm đầu kề tài, huýt gió nháy mắt đủ kiểu. Lớp

học đang trật tự bỗng chốc huyên náo, chẳng còn ai để tâm vào bài học nữa. Giáo

viên đứng lớp vừa nhìn đã nhận ra ngay đó là học trò cưng mà mình từng dạy, còn

cô bé ngại ngùng đứng lên lại là Cam Lộ thường ngày luôn dịu dàng ít nói, cô

bỗng giận sôi người, đang định cao giọng giảng một bài đạo đứa thì Nhiếp Khiêm

vội vàng giải thích: “Cô Trương, cha bạn ấy bị bệnh rồi, em đến báo bạn ấy đến

bệnh viện ạ.”

Cam Lộ nghe như sét đánh ngang tai, không kịp cầm cả

cặp sách, càng không kịp để ý cô giáo nói gì, hộc tốc chạy ra khỏi lớp. Nhiếp

Khiêm chạy theo kéo cô lại: “Tôi đạp xe đến, để tôi đưa cậu qua đó.”

Cô ngồi sau xe đạp của Nhiếp Khiêm, anh nói với cô,

cha cô đang đánh bài với người ta trong quán trà thì đột nhiên nôn ra máu, đã

được đưa đến bệnh viện, anh đi ngang qua đúng lúc đó nên hứa giúp đến báo cho

cô hay.

Ông Cam vì uống quá nhiều rượu mà bị loét dạ dày, lúc

được đẩy vào phòng phẫu thuật may mà ông vẫn còn tỉnh táo nên đã tự mình ký vào

giấy cam kết phẫu thuật.

Bạn đánh bài sau khi đưa ông vào bệnh viện cũng tản đi

hết, Nhiếp Khiêm cũng định đi, ngay lúc anh định hỏi Cam Lộ có cần giúp đỡ gì

không cho phải phép lịch sự thì nhìn thấy y tá đưa cho Cam Lộ giấy nộp tiền

viện phí. Doanh nghiệp mà ông Cam đang làm việc lúc đó đã bị sáp nhập từ lâu,

trên lý thuyết ông có bảo hiểm y tế nhưng số tiền đóng vào đó ít đến tội

nghiệp, gặp phải bệnh nặng hầu như đều phải tự đóng, Cam Lộ vội vàng chạy đến,

trong người lại chẳng có bao nhiêu tiền, cô mân mê tờ giấy mặt đầy lo lắng. Y

tá tốt bụng nói với cô: “Mau gọi điện thoại bảo người thân mang tiền đến.”

Cam Lộ như tỉnh ra, chạy thẳng đến buồng điện thoại ở

hành lang, gọi một số điện thoại, lúc đầu nhẹ nhàng nói một câu gì đó, rồi bỗng

nhiên lớn tiếng: “Con không cần biết mẹ đang ở đâu, mẹ phải mang tiền đến cho

con ngay lập tức, nếu không đừng trách sau này con không nhận mẹ nữa.”

Cô giận dữ cúp điện thoại, chán nản quay lại ngồi trên

ghế dài bên ngoài phòng phẫu thuật, mặt úp vào hai tay. Cô vừa rồi chạy tới

chạy lui làm giấy tờ, tóc bết lại, lưng áo ướt đẫm mồ hôi càng lộ rõ thân hình

gầy gò, da dẻ xanh xao.

Tính cách Nhiếp Khiêm tuy lạnh lùng, trước nay không

thích lo chuyện bao đồng, cũng bất giác cảm thấy tội nghiệp. Anh bước đến ngồi

cạnh cô, nhẹ nhàng nói: “Bác sĩ cũng nói rồi, cha em được đưa đến kịp thời,

chắc là không sao đâu.”

“Em luôn cảm thấy trong lòng cha có gì đó không vui,

uống rượu cũng là cách để ông giải sầu, nên không quan tâm lắm.” Giọng buồn bã

của cô vọng ra từ kẽ tay, “Bây giờ ông ấy ra thế này...” cô bỗng nghẹn lại,

nuốt tiếng nấc nhỏ xíu vào trong.

Nhiếp Khiêm có chút bất ngờ nói: “Ồ, cha em đã là

người lớn rồi, phải có trách nhiệm với lối sống và sức khỏe của mình chứ, em có

cần phải tự dằn vặt mình như thế không?”

Cam Lộ không nói gì, cô chẳng thể giải thích với một

gã trai không quen biết, cô chăm sóc cuộc sống cho cha mình cũng đã mấy năm

rồi.

“Có... có cần anh giúp em đi mua cái gì đó ăn không?”

Cô ngước mặt lên, gương mặt nhỏ nhắn nhòe nhoẹt nước,

là mồ hôi hay nước mắt, ngay cả chính cô cũng chẳng biết, lắc đầu: “Cám ơn anh,

không cần đâu, hôm nay làm phiền anh quá.”

“Em có còn người thân nào có thể đến giúp em không, em

còn phải đi học mà.”

Cô lại lắc đầu: “Nhà em chẳng có ai thân thích ở đây

cả.”

Nhiếp Khiêm sống với đại gia đình một thời gian dài,

bị bao vây bởi cha mẹ, họ hàng, ngoài những lúc cãi cọ inh tai ra, nhỡ ai có

chuyện gì cũng còn có người này người kia giúp đỡ, ý kiến ý cò này nọ, vừa rối

vừa phiền nhưng cũng khiến người ta yên tâm, trước nay anh chưa từng chứng kiến

hoàn cảnh neo đơn đến vậy. Nhưng vẻ mặt Cam Lộ ngoài lo lắng ra chẳng có chút

gì gọi là bấn loạn sợ hãi, chỉ lặng lẽ thẫn thờ nhìn về phía trước. Anh bỗng

chốc chẳng biết nói gì cho phải, cũng không vội về ngay, yên lặng ngồi bên cạnh

cô.

Một lúc sau, một người phụ nữ xinh đẹp vận quần áo hợp

mốt, tóc uốn thời trang, lênh khênh trên đôi giày cao gói sải bước thật nhanh

đi đến, bà ta nhìn Nhiếp Khiêm một cái, sau đó quay sang Cam Lộ: “Tình hình ông

ấy thế nào rồi?”

“Đang phẫu thuật, phải cắt bỏ một phần dạ dày.”

“Cứ xem cái cách ông ấy uống rượu thì sớm muộn cũng hại

đến sức khỏe.” Bà ta chau mày, lấy ra một tấm thẻ ngân hàng: “Trước đây con có

khí tiết là thế, không cần nhận tiền của mẹ, bây giờ biết tiền quan trọng thế

nào chưa.”

Cam Lộ giựt lấy tấm thẻ, lạnh lùng nói: “Mẹ đi đi.”

Người phụ nữ ngớ ra, tức giận: “Con chết tiệt, chưa

qua cầu đã đòi rút ván, mẹ chưa nói mật mã, con đến khóc cho bác sĩ xem à?”

Cam Lộ cứng họng, dừng một lát, khẽ nhếch khỏe miệng

gượng cười: “Mẹ, mẹ được lắm đấy...”

Người phụ nữ đó bịt miệng cô lại, gằn giọng nói: “Con

cứ ghê tởm mẹ đi, chút đanh đá này của con đều dùng để đối phó với mẹ mà.”

Bà ta cúi đầu xuống, Cam Lộ ngẩng đầu lên, hai người

đối mặt không ai chịu nhường ai, hai gương mặt này, một xinh đẹp, một thanh tú,

tuy không hoàn toàn như nhau nhưng lại có nét giống nhau đến kỳ lạ.

Cuối cùng Cam Lộ quay đầu sang một bên, nước mắt theo

khóe mắt trào ra, người phụ nữ đó lấy khăn tay lau nước mắt và mồ hôi trên trán

cho cô: “Mẹ sẽ thuê người đến chăm sóc ông ấy, đảm bảo ông ấy được chăm sóc tốt

nhất, con sắp lên lớp 12 rồi, dọn sang sống với mẹ đi, chuyên tâm học hành để

còn thi tốt nghiệp nữa.”

“Cha không chịu để mẹ thuê người chăm sóc đâu, con

cũng không thể bỏ cha mà đi được.”

“Ai bảo con phải bỏ ông ấy,” Người phụ nữ đó dường như

lại phát hỏa, “Con cho rằng mẹ đến giành con với ông ấy à? Con lớn thế này rồi

lại đanh đá như thế, giành con về để ngày ngày cãi nhau với mẹ à, có gì là

tốt?”

“Con biết mẹ có ý tốt, nhưng con không đến ở với mẹ

đâu.”

“Con thì lúc nào chẳng tỏ ra chống đối mẹ để lấy lòng

ông ấy, an ủi trái tim mong manh dễ vỡ của ông ấy, riết rồi thành nghiện. Cả

đời ông ấy sống ấu trĩ, cố chấp hết thuốc chữa rồi, con cũng phải có ngày khôn

lớn chứ.”

“Thôi, mẹ về trước đi, con bây giờ chẳng có hơi sức

đâu để cãi nhau với mẹ.”

Người phụ nữ đó trợn mắt nhìn cô, nhưng lực bất tòng

tâm, đưa khăn tay cho cô: “Mật mã là sinh nhật của con, có chuyện gì thì gọi

điện thoại cho mẹ, đừng có cố chịu một mình.”

Bà ra đi cũng như đến, tiếng giày cao gót vội vã nện

cồm cộp trên nền đá Đại Lý. Cam Lộ mân mê chiếc thẻ ngân hàng trên tay, nghĩ

thẫn thờ, một lúc lâu sau, cô nhẹ nhàng nói: “Bà ấy là mẹ em.”[1]

“Bà ấy họ Lục, tên của em ghép từ họ của cha và họ của

mẹ, em đoán ít ra cho đến lúc em ra đời, hai người vẫn còn rất thắm thiết.” [2]

Nhiếp Khiêm không nói gì, chỉ lắng nghe.

“Bà ấy thật ra rất thương em, sau khi ly hôn vẫn

thường giấu cha mua quần áo hoặc dấm dúi tiền cho em, sợ em sống không được

thoải mái.”

Điều này Nhiếp Khiêm cũng có thể nhận ra, người phụ nữ

đó tuy miệng mồm đanh đá, khắc khẩu với con gái, không có những cử chỉ thân

thiết như người khác nhưng trong lời nói luôn biểu lộ sự quan tâm, lo lắng hết

mực.

“Hai người đều rất tốt với em, đều là người tốt, nhưng

chẳng thể chung sống với nhau.”

“Người tốt chung sống với người tốt, cũng có thể là bi

kịch mà.” Nhiếp Khiêm bình thản trả lời cô.

Nhiếp Khiêm ở cạnh Cam Lộ cho đến lúc ông Cam được đưa

ra khỏi phòng phẫu thuật mới ra về. Sau ngày hôm đó, Nhiếp Khiêm và Cam Lộ

thỉnh thoảng chạm mặt nhau đều gật đầu chào hỏi nhau. Chớp mắt kỳ nghỉ hè đã

kết thúc, ông Cam xuất viện, Nhiếp Khiêm trở lại Bắc Kinh học tập, Cam Lộ lên

lớp 12, hai người không hề liên lạc với nhau.

Bác sĩ nói dạ dày ông Cam bị loét dẫn đến xuất huyết

đường tiêu hóa có quan hệ mật thiết với việc ông uống rượu trong một thời gian

dài, đồng thời bác sĩ cũng trịnh trọng cảnh báo, các chỉ số sức khỏe khác của

ông cũng chẳng lạc quan cho lắm, nếu còn tiếp tục uống rượu thì đừng nói dạ dày

bị tổn hại, mà khả năng xơ gan thậm chí ung thư gan cũng sẽ rất cao.

Cam Lộ lúc trước thương cha cô bất đắc chí nên không

quan tâm lắm đến việc ông uống rượu, chỉ yêu cầu ông không uống đến mức say

mèm. Nghe bác sĩ dặn dò xong, cô về nhà tra cứu thêm tư liệu, sau đó trước mặt

ông Cam, cô đập nát tất cả các chai rượu trong nhà, đồng thời nói với cha:

“Cha, cha chọn đi. Nếu cha tiếp tục uống rượu, con đành phải rời khỏi cái nhà

này đến sống với mẹ, con không thể giương mắt ngồi nhìn cha chết mòn được.”

Cô luôn từ chối lời đề nghị đón cô về ở chung của mẹ

dù điều kiện kinh tế của bà rõ ràng tốt hơn cha rất nhiều, vả lại từ trước đến

nay cô chưa bao giờ lấy chuyện này ra uy hiếp cha. Ông Cam biết con gái không

nói chơi, cuối cùng đồng ý cai rượu.

Tiếp sau đó khu vực nhà cô bị dỡ bỏ trên quy mô lớn, ông

Cam đã quen sống ở đây, sau khi bàn bạc với con gái, đã lựa chọn sống trong một

căn hộ chung cư đền bù cách đấy không xa; còn Nhiếp Khiêm ở phương Bắc xa xôi

quyết liệt thuyết phục ba mẹ mình nhận tiền bồi thường sau đó mua một căn hộ ở

nơi khác.

Mùa đông đến, mọi người lục tục chuyển nhà, nguyên khu

vực xe tải của công ty dọn nhà ra vào không ngớt, buổi tối những nhà còn sáng

đèn cũng ít dần đi, ông Cam ngày nào cũng đến căn hộ mới của mình trông coi

việc trang hoàng bên trong. Ngày hôm đó Cam Lộ ở trường về, nhìn thấy trước cửa

nhà Nhiếp Khiêm đậu một chiếc xe tải to đùng, cha mẹ anh đang chỉ đạo nhân viên

dọn nhà di chuyển đồ đạc ra ngoài, cô bất chợt dừng bước.

Nhiếp Khiêm xách một chiếc va li bước ra, chau mày

nói: “Mấy cái cũ nát này vứt đi nhé, giữ lại cũng chẳng dùng đến.” Anh là đang

nói đến mấy vật dụng vừa cũ vừa hư trong nhà, nhưng mẹ anh lại không nỡ vứt đi,

kiên quyết bảo nhân viên dọn nhà khiêng lên xe. Anh chán nản tránh sang một bên

thì nhìn thấy Cam Lộ.

Một ngày mùa đông lạnh lẽo ảm đảm, khắp nơi thùng lớn

thùng nhỏ nằm ngổn ngang, người đi qua đi lại đến chóng cả mặt, trong khung

cảnh hỗn tạp, hai mắt họ chạm nhau. Cam Lộ mỉm cười, lên tiếng trước: “Anh đang

dọn nhà à? Tạm biệt nhé.”

Nhiếp Khiêm vốn định vĩnh biệt cái nơi mà anh chán

ghét từ nhỏ, không bao giờ quay trở lại. Thế nhưng từ giây phút đó, nhìn người

con gái thanh tú đang đứng đối diện mình trong gió lạnh, anh chợt nhận ra rằng,

chí ít anh chẳng hề muốn nói lời tạm biệt với cô bé này rồi sau đó không bao

giờ gặp lại.

Anh vội vàng lấy giấy bút, ghi số điện thoại di động,

email của mình đưa cho cô: “Cho anh số của em, rảnh rỗi thì liên lạc nhé.”

Hai người rất ít liên lạc với nhau. Cam Lộ sắp thi tốt

nghiệp, căn bản là chẳng còn thời gian lên mạng để tán gẫu, thi thoảng gọi

điện, hai người lại chẳng biết nói gì. Nhiếp Khiêm khích lệ cô thi tốt, cô chỉ

gật đầu rồi gác điện thoại, mỗi người đều có nỗi niềm riêng, và cũng có niềm

vui thầm kín.

Cam Lộ vừa chăm sóc cha, giám sát ông cai rượu, vừa

chuẩn bị thi cử, nhưng cai rượu nói dễ mà làm chẳng dễ chút nào, cô thật sự

không cách nào chuyên tâm học hành. Lúc đó kỳ thi tốt nghiệp là vào tháng 7,

đúng vào lúc thành phố này nóng như lò lửa. Dù trong phòng thi có trang bị quạt

máy nhưng phả ra chỉ toàn gió nóng hâm hấp, có một thí sinh đó quá hồi hộp lại

không chịu nổi cái nóng như thiêu như đốt đã ngất xỉu, được nhân viên y tế

khiêng đi, càng làm không khí phòng thi thêm căng thẳng.

Sau khi thi xong, đâu đâu cũng thấy phụ huynh hỏi han

tình hình thi cử của con em. Cam Lộ uống nước đậu xanh mát lạnh cha mình mang

đến, cười tít mắt, cô nghĩ, cô không thật hài lòng với bài thi cho lắm nhưng dù

kết quả thế nào thì cũng xem như đã bước qua một cửa ải quan trọng của đời

người, phải chơi cho thỏa thích mới được.

Ngoài hẹn bạn bè đi chơi ra, cô lần đầu tiên trong đời

nhận cuộc hẹn qua điện thoại, là Nhiếp Khiêm gọi đến: “Dạo này rạp phim đang

chiếu “ Ma trận” hay lắm, có rỗi không, cùng đi xem nhé.”

Cam Lộ rõ ràng có chút không tin vào tai mình. Cô ngẩn

ra một hồi rồi vội vàng nói: “Em rỗi, khi nào thì đi?”

Phim “Ma trận” hay tuyệt, Keanu Reeves rất đẹp trai,

phong độ. Quan trọng hơn là, đây là lần đầu tiên Cam Lộ đi xem phim với con

trai, cô thật thà thừa nhận, cô không chú tâm xem phim mà trong lòng thầm so

sánh, cảm thấy Nhiếp Khiêm và diễn viên nam chính đều có đôi lông mày thẳng,

khuôn mặt có nét giống nhau.

Ra khỏi rạp chiếu phim, Nhiếp Khiêm hỏi cô tình hình

thi cử, rồi có chút trầm ngâm: “Điểm số này đủ để vào các trường top trên rồi,

em định đăng ký học trường nào?”

“Em muốn ở lại thành phố này.”

“Không có chút mong muốn nhìn ngắm thế giới bên ngoài

nào sao?”

Cam Lộ lắc đầu: “Sức khỏe cha em không tốt, em ở lại

đây thì tốt hơn.”

Nhiếp Khiêm không nói gì nữa, đưa cô về nhà. Trời đã nhá

nhem tối, khu nhà bị dỡ bỏ đã biến thành công trường xây dựng, đèn đuốc sáng

choang, xe tải chở nguyên vật liệu ra vào không ngớt, đường đi gồ ghề, xi măng

rơi vãi lỗ chỗ, chẳng còn dấu tích gì của ngày trước nhưng hai người đi không

chút trù trừ, chân bước đều nhau, không hẹn mà gặp đều biết rõ đi đến đâu phải

rẽ, đến đâu phải đi thẳng. Cam Lộ vẫn sống ở khu vực này, nên không để tâm cho

lắm. Nhiếp Khiêm nhận ra điều này nên không khỏi ngạc nhiên.

Anh chán ghét cuộc sống ở đây, luôn cho rằng cha mẹ

dọn đến nơi ở mới được quy hoạch đàng hoàng thì có thể xóa đi những ký ức chẳng

lấy gì làm vui vẻ ngày trước, nhưng cách thức và thời gian lưu giữ ký ức tận

đáy sâu tâm hồn không do bản thân quyết định, hệt như yên lặng đi bên cạnh

người con gái vậy, cảm xúc luôn trào dâng trong tim.

Tiễn cô đến tận khu nhà cô ở, anh nói: “Hai ngày nữa

bạn anh có hẹn nhau đi bơi sông, em đi không?”

Nhìn thấy cô nhanh chóng gật đầu, anh cảm thấy rất

vui.

Mùa hè năm đó hai người gặp gỡ thường xuyên, Nhiếp

Khiêm chẳng quản ngại cái nóng gay gắt, lần nào cũng ngồi xe buýt từ nơi ở mới

hơn tiếng đồng hồ để đến nơi ở cũ, bản thân cũng không hiểu nổi hành động của

mình. Tất nhiên anh đã học đại học hai năm, đã từng có bạn gái, nhưng suy nghĩ

của anh trước nay đều không giống với bạn bè cùng trang lứa, đối với tình yêu

anh luôn giữ thái độ có cũng được không có cũng chẳng sao, cũng không có ý định

dành nhiều thời gian và tâm trí theo đuổi ai, tình yêu có phai nhạt dần anh

cũng chẳng có gì tiếc nuối.

Thế nhưng đối với Cam Lộ, anh có cảm giác khác hẳn. Số

lần gặp mặt nhiều lên, anh phát hiện cô có những điểm không giống so với ấn

tượng ban đầu. Cam Lộ nhìn bề ngoài dịu dàng ít nói, nhưng tính cách lại hoạt

bát vui vẻ, chẳng bao giờ nhõng nhẹo hay làm bộ làm tịch, không hề giấu giếm

việc mình thích ở bên cạnh anh.

Hôm nhận được giấy gọi nhập học, cô điện thoại cho

anh, hốt hoảng nói với anh cô bị xếp vào khoa Lịch sử trường Đại học Sư phạm mà

cô không hề đăng ký, anh học kiến trúc, ghét các môn học thuộc lòng hơn cả cô,

nhất thời không biết an ủi cô như thế nào, cô lại cười: “Cha em mừng lắm, nói

con gái làm cô giáo dạy Lịch sử là tốt nhất, công việc ổn định lại không quá

mệt.”

Nghe điện thoại xong, anh phát giác mình đang mỉm

cười, đáng lẽ phản ứng ủa anh đối với hai cha con chẳng có mắt nhìn xa trông

rộng, chẳng có kế hoạch, mục đích này là xem thường mới đúng nhưng anh nghĩ, có

lẽ thái độ sống của cô cũng không tệ chút nào.

Cam Lộ và Nhiếp Khiêm mỗi người học một nơi, thường

chat qua lại trên QQ, mật độ nhiều hơn lúc trước một chút, đề tài cũng dần dần

không chỉ còn xoay quanh việc học. Thế nhưng vì mỗi người một nơi nên mối quan

hệ chẳng phát triển thêm là bao, vẫn chỉ là bạn bè bình thường. Dưới sự tra

hỏi, thẩm vấn nghiêm túc của cô bạn thân Tiền Giai Tây, Cam Lộ đều không đưa ra

được câu trả lời khiến bạn mình hài lòng.

“Nói như vậy, cậu đang chuẩn bị yêu xa đó à?”

Cam Lộ thật thà: “Anh ấy chưa bao giờ nói thích mình

hết, được chưa?”

“Vậy cậu có thích anh ấy không?”

Anh đã từng đi phía trước cô không biết bao nhiêu lần,

dáng người thẳng, rắn rỏi khiến cho cuộc sống thời trung học tẻ nhạt của cô

được tô thêm chút màu sắc; anh từng yên lặng ngồi bên cô hàng giờ bên ngoài

phòng phẫu thuật nồng đặc mùi thuốc sát trùng; anh từng cho cô cuộc hẹn đầu

tiên với người khác giới, khiến tim cô loạn nhịp... Cam Lộ mặt đỏ lên, gật gật

đầu.

Tiền Giai Tây đến từ một thành phố nhỏ của một tỉnh

miền Trung, dáng người thấp bé, nhưng gương mặt lại lanh lợi ưa nhìn, biết yêu

từ hồi cấp hai, tuy chỉ là nắm tay, chuyền giấy, thỉnh thoảng rảnh rỗi ra ngoài

xem phim, dạo phố với bạn trai cùng lớp nhưng lại thấy trước mặt một người

chẳng có chút kinh nghiệm gì như Cam Lộ, mình có đủ tư cách để nhận lãnh vai

trò quân sư tình trường. Cô kết luận dứt khoát rằng: “Tớ không tán thành yêu

xa, nước giếng xa không giải được cơn khát gần. Nhưng nhìn bộ dáng bẽn lẽn của

cậu là tớ biết không cho cậu tỏ tình thì chắc cậu sẽ chết không cam lòng.”

“Tỏ tình?” Cam Lộ lắc đầu nguầy nguậy, “Tớ không cần

tỏ tình gì hết, nhỡ đâu anh ấy không thích tớ, nghe tỏ tình xong không phải là

rất khó xử hay sao, đến lúc đó làm bạn cũng chẳng được.”

“Vậy cậu định chơi trò thầm thương trộm nhớ đấy ả?”

Cam Lộ cười khì: “Thương thầm cũng chẳng muốn, khiêu

vũ một mình thì chẳng khác gì đồ ngốc, như hiện giờ là tốt nhất.”

Tiền Giai Tây trợn mắt trước lập luận của cô.

Tất nhiên không thể cứ như thế mãi. Có một anh chàng

lớp trên theo đuổi Cam Lộ, mặc dù Tiền Giai Tây cảm thấy anh chàng này rất bình

thường nhưng vẫn ra sức cổ vũ Cam Lộ chấp nhận sự theo đuổi của anh ta: “Cậu

đừng vì một tình yêu chưa từng bắt đầu mà thủ tiết được không?”

Cô phản đối yếu ớt: “Thủ tiết cái gì chứ? Tớ... chỉ

cảm thấy anh ta không hợp.”

“Không tiếp xúc với người ta làm sao biết người ta

không hợp với mình?”

Cam Lộ thấy Tiền Giai Tây nói không phải là không có

lý, thế là hẹn gặp anh chàng đấy một lần, nhưng ngoài đi ăn thức ăn nhanh như

bao cặp đôi hẹn hò lần đầu tiên ra, lại có thêm tiết mục xem triển lãm nghệ

thuật hiện đại, cô chẳng thể hiểu nổi loại hình nghệ thuật đó, chàng này học

chính trị, lại thích tất cả những môn nghệ thuật phi truyền thống, rất hăng hái

giải thích với cô nội hàm sâu sắc của nó, cô chỉ có thể “ừ”, “ồ” đáp lại, cảm

thấy thật vô vị.

Cô về ký túc xá lên mạng, Nhiếp Khiêm đúng lúc cũng

đang online, thuận miệng hỏi cô dạo này làm gì, cô ma xui quỷ khiến thế nào lại

khai thật vừa mới ở chỗ hẹn về, bên kia im lặng hồi lâu khiến cô thấy bất an,

cô bổ sung thêm một câu: “Chẳng có gì thú vị cả.” Dòng chữ này vừa nhảy lên,

bản thân cô cũng cảm thấy như vẽ rắn thêm chân.

Thế nhưng cửa sổ đối thoại xuất hiện một hàng chữ: “Lộ

Lộ, nếu cảm thấy anh ta chẳng có gì thú vị, thì suy nghĩ đến anh nhé.”

Cam Lộ không dám tin vào mắt mình, ngồi thẫn thờ một

lát, kêu Tiền Giai Tây đang ngồi lên mạng bên cạnh lại xem. Tiền Giai Tây cười

lớn, thò mười đầu ngón tay gõ như bay lên bàn phím, Cam Lộ ngăn lại không kịp,

một dòng đối thoại đã được gửi đi: “Được, từ hôm nay anh theo đuổi em nhé.”

Cam Lộ lấy hết sức bình sinh đẩy Tiền Giai Tây đang

cười ngặt nghẽo về chỗ cũ, mặt nóng bừng bừng, nhìn lên màn hình, hồi lâu không

thấy có động tĩnh gì. Lúc tâm trạng cô đang rối bời thì điện thoại reo lên, là

Nhiếp Khiêm gọi đến, cô vội vàng cầm lấy điện thoại chạy ra khỏi phòng lên tầng

thượng mới bấm nút nghe.

“Anh không có nhiều kinh nghiệm theo đuổi con gái.”

Giọng Nhiếp Khiêm từ đầu bên kia vọng đến, “Hơn nữa bọn mình ở cách xa nhau như

vậy, hy vọng sẽ không làm em cảm thấy chẳng thú vị gì hết.”

Cô cầm điện thoại, hồi lâu không nói, Nhiếp Khiêm

tưởng rằng tín hiệu không tốt “Alo” liên tục mấy tiếng liền: “Em không sao chứ,

Lộ Lộ?”

“Em đây, em rất vui.” Đang là mùa đông, trên tầng

thượng gió Bắc rít từng đợt, khiến giọng cô có chút run run đứt đoạn. Bàn tay

cầm điện thoại của cô lạnh buốt, thế nhưng trong lòng cô lại rất ấm áp như đang

đắm mình trong đêm mùa xuân.

Tiền Giai Tây nhiệt liệt biểu dương mình: “Nếu không

phải là tớ thúc cậu thì cậu đã chẳng đi xem triển lãm nghệ thuật với người

khác; nếu cậu không hẹn hò với người khác thì anh chàng bạn trai ghê gớm của

cậu không biết chừng nào mới chịu mở miệng; nếu không phải anh ta cuối cùng

cũng mở miệng thì hai anh chị tẩm ngẩm tầm ngầm không biết đến khi nào mới bắt

đầu.”

Cam Lộ vẫn chìm đắm trong cảm giác yêu đương ngọt ngào

lúc nãy, nghe những suy luận phức tạp của Tiền Giai Tây, chỉ cười trừ.

Tiền Giai Tây rầu rĩ nhìn cô: “Nhưng yêu xa thế

này....” rồi lắc đầu, “Tớ không biết có nên chúc mừng cậu hay không, cho dù có

kiên trì thì cũng rất khó khăn.” Nhưng Cam Lộ ngồi trước mặt đang cười ngọt

ngào, cô nên nuốt những lời muốn nói còn lại vào trong thì hơn.

Tất nhiên, yêu xa thật sự rất khó khăn. Bọn cô bình

thường chỉ liên lạc qua QQ và tin nhắn điện thoại, chỉ những dịp nghỉ lễ mới

được gặp nhau. Sau khi niềm phấn khởi ban đầu qua đi, những lời yêu thương có

lặp đi lặp lại bao nhiêu thì cũng không thể thay thế được những cái ôm thiết

thực, huống hồ Nhiếp Khiêm không phải là người chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì.

Thành tích của anh vượt trội, mục tiêu rõ ràng, bắt đầu từ năm thứ ba đại học

đã đến thực tập ở công ty bất động sản, đến năm thứ tư, thậm chí các kỳ nghỉ

cũng không về.

Nhìn thấy bạn thân và bạn học ai cũng có cuộc sống đầy

màu sắc, rất nhiều lần Cam Lộ không thể không hoài nghi lựa chọn của mình, cô

không chút do dự từ chối sự theo đuổi của vài chàng trai có điều kiện ưu tú,

thế nhưng khi ngồi đối diện với máy tính trò chuyện với Nhiếp Khiêm, cô thật sự

cảm thấy lực bất tòng tâm và cô đơn. Tiền Giai Tây bình luận không chút khách

khí rằng cô có người bạn trai này, so với không có bạn trai chẳng khác gì nhau,

cô chỉ cười trừ, tự an ủi mình, đợi tốt nghiệp rồi hai người sẽ có thể ở bên

nhau.

Cam Lộ trầm ngâm: “Anh không định về đây làm việc à?”

“Anh vốn định đi Bắc Kinh, nhưng phó tổng giám đốc của

một công ty ở Thâm Quyến đích thân đến phỏng vấn anh, cơ hội làm việc cũng rất

hiếm có, không gian phát triển rất lớn.” Nhiếp Khiêm rõ ràng chẳng có ý muốn

quay về.

“Vậy chúng ta sẽ thế nào đây?”

“Bây giờ liên lạc rất thuận tiện, đợi năm sau tốt

nghiệp rồi em cũng có thể suy nghĩ việc đến làm việc ở đây.”

Cô căn bản là chẳng có cớ gì để phản đối, anh từ

trường đến thẳng Thâm Quyến, thậm chí chẳng về nhà một chuyến.

Nhiếp Khiêm tập trung toàn bộ tâm trí vào công việc,

còn bận rộn hơn cả lúc đi học, chẳng còn thời gian rảnh để lên mạng trò chuyện.

Hai người liên lạc bằng email, thi thoảng gọi điện thoại, thưa thớt hơn nhiều

so với lúc anh đi học. Cam Lộ đau khổ phát hiện ra rằng tình cảm này quả thật

không dễ dàng chút nào, thêm vào đó ngày càng có nhiều vấn đề của hiện thực xen

vào mối quan hệ giữa họ.

Cam Lộ gửi đi một email rất dài, kể chuyện vui ở

trường, kể lúc thực tập gặp phải học sinh nghịch ngợm, anh hồi âm ngắn gọn như

mọi lần khiến cô muốn phát điên lên. Gọi điện thoại đi, anh cũng nói qua quýt

vài câu rồi kết thúc. Hai người đều cảm nhận được rằng tiếng nói chung giữa họ

dường như ngày càng ít đi.

Quan trọng hơn là toàn bộ những gì Nhiếp Khiêm kể cho

cô nghe đều là kế hoạch công việc của anh. Anh thẳng thắn nói với cô, anh không

muốn nghĩ đến chuyện lập gia đình trước khi thành công trong sự nghiệp: “Lộ Lộ,

anh không muốn giống cha mẹ kết hôn sớm, an phận cuộc sống bình thường cả đời.”

“Vậy anh muốn em đợi anh cho đến khi anh thành công

ư?” Cô thấy tim mình nhói lên nhưng vẫn nhẹ nhàng hỏi.

“Nếu em tin anh, hãy cho anh thời gian.”

Cô tận mắt chứng kiến cuộc hôn nhân của cha mẹ đổ vỡ

như thế nào. Mẹ cô đề nghị ly hôn, cha cô vì tự ái mà không muốn buông tay, ra

sức cứu vãn, nhưng lại khiến người vợ vốn đã chẳng coi ông ra gì, mục tiêu cao

hơn những gì ông có càng xem thường và nhất quyết rời bỏ ông hơn, những cuộc

cãi vã triền miên đã làm mất đi chút tình cảm còn sót lại. Cô nghĩ, cô không

thể cho phép mình đi theo vết xe đổ đó.

Thời khắc đó, những gì còn do dự trong một thời gian

dài bỗng chốc được quyết định, cô mở miệng khó khăn: “Em không có lòng tin với

người bạn trai chẳng bao giờ bàn bạc với em bất cứ một quyết định gì, anh cũng

chẳng cần em cho anh thời gian, Nhiếp Khiêm ạ. Với tài năng và ý chí của anh,

em không chút hoài nghi sớm muộn gì anh cũng sẽ thành công, nhưng em không định

đợi anh, vậy đi nhé.”

Nhiếp Khiêm rõ ràng rất ngạc nhiên, thậm chí kinh

ngạc, nhưng anh không hỏi tại sao, chỉ im lặng hồi lâu, sau đó anh mới nói: “Em

đã quyết định như vậy, anh chỉ đành chấp nhận thôi.”

Cam Lộ đi học sớm một năm, đến năm thứ tư đại học cô

chỉ mới 21 tuổi, căn bản là chưa từng nghĩ đến việc kết hôn, cũng hoàn toàn tán

thành suy nghĩ lập nghiệp trước rồi mới lập gia đình, thậm chí khi nghĩ đến

việc cha mình đã có dì Vương chăm sóc, cô cũng không còn lo lắng nhiều như lúc

trước, nên có thể bàn bạc với anh rồi sau đó đến Thâm Quyến tìm việc làm, ít ra

thì có thể ở bên bạn trai nhiều hơn một chút. Thế nhưng hành động và lời nói

của Nhiếp Khiêm khiến cô quyết định từ bỏ.

Tiền Giai Tây luôn cảm thấy không tài nào hiểu nổi

tình yêu mỗi người một nơi trong suốt ba năm của Cam Lộ, vả lại sau khi gặp mặt

Nhiếp Khiêm một lần, cô đánh giá không cao về anh. Cô hoàn toàn tán thành quyết

định của cô bạn thân: “Cậu có ngốc mới chạy đến đó, một người đàn ông có tham

vọng như thế, tất nhiên sẽ hoan nghênh một cô bạn gái có sẵn, vừa có thể hưởng

thụ tình yêu lại không phải chịu trách nhiệm. Nhưng anh ta coi tiền đồ của mình

quan trọng hơn bất kỳ thứ gì trên đời, một

khi cảm thấy cậu là chướng ngại vật thì lập tức sẽ hất cậu đi ngay. Dựa vào cái

gì mà cậu phải bỏ cả tuổi thanh xuân của mình để chờ đợi anh ta? Anh ta ở đó

phấn đấu, cậu ở đây chờ đợi mòn mỏi, anh ta tưởng mình là Tiết Bình Quý à?”

Cam Lộ lại không cho rằng Nhiếp Khiêm có suy nghĩ thực

tế như vậy với cô, anh đúng là rất tham vọng nhưng từ trước đến nay luôn tỏ ra

thẳng thắn không bao giờ lừa dối cô, hai người cũng từng có giai đoạn ngọt ngào

hạnh phúc. Cô cũng biết cô tất nhiên không phải là Vương Bảo Xuyến, không có ý

vò võ chờ đợi để viết nên một câu chuyện truyền kỳ lâm ly thời hiện đại.

Sinh viên khoa Lịch sử Đại học Sư phạm không dễ tìm

được việc làm ở nơi này, cô gửi hồ sơ xin việc, đi phỏng vấn, dạy thử, cuối

cùng được nhận vào trường Trung học Văn hóa. Cho dù trường này nằm ở ngoại

thành nhưng thuộc trường trọng điểm của thành phố, môi trường làm việc tốt, cô

nghĩ mình vậy là đã may mắn lắm rồi.

Cha cô đi lại với dì Vương từ khi cô bắt đầu học đại

học, Cam Lộ xin được việc làm, lập tức thuê một căn hộ nhỏ dọn đến đó sống một

mình, bắt đầu tận hưởng cuộc sống tự do tự tại mà trước nay chưa từng có.

Vài tháng sau, cô quen với Thượng Tu Văn.

___________________________________________

[1] Vì

cách xưng hô trong tiếng trung không thể hiện rõ quan hệ, ngôi thứ trong giao

tiếp xã hội nên lúc này Cam Lộ mới giới thiệu đó là mẹ mình.

[2] Trong

tiếng Trung, âm Lục và Lộ đọc giống nhau.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gia Cố Tình Yêu
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...