Gia Cố Tình Yêu – Chương 24
Gia Cố Tình Yêu
Chuông điện thoại báo thức reo inh ỏi ở đầu giường,
Cam Lộ mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trong vòng tay Thượng Tu Văn, đầu gối
lên ngực anh, cằm anh tì vào trán cô, hai tay ôm chặt lấy cô.
Cô hoàn toàn không biết họ đã ngủ thành tư thế này từ
lúc nào.
Tối hôm qua, Cam Lộ về đến nhà vẫn không yên tâm về
Tiền Giai Tây, bèn gọi điện thoại cho cô, chuông đổ rất lâu Tiền Giai Tây mới
nghe máy, cười vô cùng phấn khích, giọng lè nhè: “Không sao, tớ không sao, ha
ha, Lộ Lộ, đừng lo. Dzô dzô, chúng ta dzô cái nữa nào.”
Trong điện thoại là một mớ âm thanh hỗn tạp, tiếng la
hét, cười nói, tiếng nhạc chát chúa hòa lẫn với nhau. Cam Lộ dĩ nhiên không tin
bạn mình không sao, nhưng nghĩ đến ở nơi náo nhiệt như thế, nỗi đau có lớn thể
nào có lẽ cũng có thể để sang một bên, huống hồ gì chỉ là một mối tình chưa lấy
gì làm sâu sắc.
Cô vào phòng làm việc mở laptop lên, tiếp tục tìm vài
tài liệu để hoàn thành luận văn của mình. Một lát sau, thấy thời gian cũng
không còn sớm, theo thói quen thường ngày, cô thay đồ thể dục ra ban công nhảy
dây. Một thời gian dài không vận động, cô nhảy một hồi đã thở không ra hơi, mồ
hôi nhễ nhại. Cô đi tắm rồi lên giường như thường lệ, cầm lấy một quyển tiểu
thuyết, nhưng lòng vẫn chưa yên, cô không xem vào lấy một chữ.
Nghĩ đến việc cùng nằm với Thượng Tu Văn trên một
chiếc giường, cô thật sự không thể làm ra vẻ như không có chuyện gì. Phòng dành
cho khách ở dưới lầu, nếu cô lên tiếng bảo anh xuống đó ngủ, anh có lẽ cũng sẽ
không phản đối. Nhưng đã đồng ý dọn về nhà, lại làm chuyện như thế, vừa kinh
động đến mẹ chồng vừa cảm thấy mình quá quắt.
Cô nghĩ không ra cách nào khả dĩ, bèn đặt tiểu thuyết
xuống, tắt đèn, ngủ hơi sớm hơn thường ngày một chút. Trằn trọc một hồi, cô
chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm, cô trở mình thì chạm phải một cánh tay, giật mình
tỉnh giấc, lúc này mới nhận ra, Thượng Tu Văn không biết đã về và lên giường từ
lúc nào.
Nằm bên cạnh nhau lúc đã ngủ say như thế này cũng
tránh được sự ngượng ngùng khi đối diện nhau, cô chỉ có thể nghĩ như thế.
Cô không dám động đậy, cơ thể co rúm lại đến mức mỏi
nhừ. Hơi thở đều đều và hơi ấm tỏa ra từ cơ thể trong chăn nhắc cô nhớ rằng, có
một người đang nằm cạnh cô trên cùng một chiếc giường.
Họ đã nằm cùng nhau như thế mấy trăm đêm rồi, yên lặng
cũng có, nồng nhiệt cũng có, phóng túng cũng có, dịu dàng cũng có… nhưng đây là
lần đầu tiên cô phải gồng mình nằm yên không nhúc nhích, chỉ sợ một cử động nhỏ
của mình sẽ phá vỡ sự cân bằng đang được duy trì một cách thận trọng này. Không
biết là bao lâu, cô mới mơ màng thiếp đi.
Bây giờ họ lại ôm nhau thân mật như trước, hoàn toàn
không còn cái khoảng cách mà cô cố tình tạo ra khi nửa đêm giật mình tỉnh giấc.
Cô không hiểu là do mình vô thức chui vào lòng anh hay anh nhân lúc cô đang say
giấc đã ôm lấy cô, cô chỉ có thể nghĩ, cô không thể phản kháng như mình dự
định, cũng không thể giữ khoảng cách với anh thêm nữa.
Cô cử động nhè nhẹ, thoát ra khỏi một cánh tay anh bấm
tắt di động, anh tỉnh giấc, ôm cô chặt hơn.
“Em đi chuẩn bị bữa sáng cho mẹ.”
“Hôm qua lúc anh về, mẹ có dặn anh nói với em, sau này
ngày nghỉ không cần phải dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho mẹ nữa. Mẹ ghi danh học
lớp yoga ở công viên, hai ngày cuối tuần sẽ đến đó học yoga. Em ngủ rồi nên anh
không kịp nói cho em biết.” Anh thì thầm.
Cô “ồ” lên một tiếng, cảm thấy thư thái. Nhưng tỉnh
rồi vẫn bị anh ôm chặt thế này cô không khỏi có cảm giác kỳ lạ: cơ thể hình như
có hệ thống ghi nhớ độc lập, chỉ vừa tiếp xúc đã dậy lên cảm giác quen thuộc,
cảm nhận được sự ấm áp, nhẹ nhõm, thân mật tỏa ra từ nhau. Nhưng trái tim thì
lại không thể theo kịp cơ thể, cảm nhận được ham muốn đang kìm nén trong lòng
anh nhưng lại không thể tận hưởng niềm đam mê mà hôn nhân đem lại như trước.
Thượng Tu Văn thay đổi tư thế, vùi mặt vào cổ cô,
không nhúc nhích, hình như là lại ngủ thiếp đi. Hơi thở từ mũi anh phả vào da
cô nóng bỏng, cô cũng dần mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ màng, cô trở về lúc hai người mới cưới, lúc
đó cô vẫn chưa chuyển công tác, vẫn ở căn hộ thuê bên hồ gần trường trung học
văn hóa. Ngoài lúc rảnh rỗi thường ngày ra, Thượng Tu Văn mỗi thứ sáu đều đến
đó, anh không phải là người thích ngủ nưởng, nhưng lại thích nằm lười nhác trên
giường với cô vào mỗi sáng thứ bảy.
Đó có lẽ là quãng thời gian tự do nhất, nhẹ nhàng nhất
trong cuộc sống hôn nhân của họ. Cô tất nhiên là biết lúc đó mình sống không
thực tế cho lắm, không muốn đề cập đến rất nhiều vấn đề thực tế phải đối diện
sau khi kết hôn, nhưng Thượng Tu Văn và cô đều thấy vui với cuộc sống như thế.
Cô lúc đó thật sự đã chuẩn bị sẵn sàng để cùng một
người đàn ông đối mặt với tất cả các vấn đề trong cuộc sống chưa? Cô tự hỏi
mình. Dĩ nhiên, cô chưa. Cô chỉ biết, mình đã chọn một người đàn ông có khả
năng xử lý trong mọi tình huống, lần đầu tiên cô thoát khỏi trạng thái suốt
ngày phải lo lắng cho người khác.
Cô không thể không nói với mình, để cuộc hôn nhân này
nảy sinh vấn đề có lẽ cô cũng có một phần trách nhiệm.
Cô nghiêng đầu, cố cúi nhìn khuôn mặt hao gầy đang áp
vào cổ cô, khoảng cách càng lúc càng gần cô lại càng cảm nhận được chút gì đó
lạ lẫm toát ra từ gương mặt thân quen này. Nhìn từ góc độ này, chân mày của anh
có vẻ hơi nhướng lên, sống mũi cao, bờ môi mỏng mím chặt, có gì đó khác với vẻ
mặt thư thái khi ngủ lúc trước.
Cô biết anh không hề ngủ, chỉ là nhắm mắt mà thôi, cô
bỗng lặng lẽ thở dài, anh dường như cảm nhận được tiếng thở dài không thành
tiếng đó, đầu hơi ngước lên, môi anh dán chặt vào tai cô thì thầm: “Anh yêu em,
Lộ Lộ.”
Đây gần như không phải là một lời tỏ tình mà là một
lời hứa trịnh trọng, cô không trả lời, chỉ nép sát mình vào lòng anh.
Thượng Tu Văn ăn cơm trưa xong, vội trở lại thành phố
J. Những ngày tiếp theo, cuộc sống hoàn toàn khôi phục lại trạng thái bình
thường, ít ra là trên bề mặt. Cam Lộ vẫn hằng ngày đi làm, dọn dẹp nhà cửa. Ngô
Lệ Quân sau hôm hơi ngà ngà say, vẫn giữ vẻ nghiêm nghị ít nói thường thấy, cả
cô và bà đã quen sống chung một nhà như thế rồi.
Thượng Tu Văn mỗi ngày đều gọi điện thoại cho cô, nói
dăm ba câu. Dù có bận rộn đến cỡ nào, anh vẫn cố gắng cuối tuần lái xe về nhà.
Anh giữ đúng lời hứa với cô, không đòi hỏi cô về thể xác, gần như thỏa mãn với
cuộc sống hòa bình này.
Thế nhưng sau khi cơ thể dần dần xích lại gần nhau,
muốn để tim mình vẫ giữ một khoảng cách khách quan gần như là một điều không
tưởng. Cam Lộ không chút ngạc nhiên phát hiện ra, lúc anh đụng chạm cô, cô đã
không còn tránh né theo bản năng nữa, lúc anh ôm lấy cô, cô thậm chí còn chủ
động điều chỉnh tư thế cho phù hợp.
Cam Lộ nghĩ, cứ tiếp tục như thế này, có lẽ cuối cùng
rồi họ cũng trở về con đường kéo dài cuộc hôn nhân này, tương lai đã có thể
chạm tay vào, nhưng cô lại không thể xác định mình thật sự muốn gì. Cô có chút
an ủi nhưng lại có chút hoang mang.
Hôm nay Cam Lộ mang trái cây trường phát đến cho cha,
dì Vương đang làm cơm dưới bếp, ông Cam ấp a ấp úng hỏi Thượng Tu Văn sau này
có phải ở thành phố J làm việc một thời gian dài hay không.
“Tuần trước không phải Tu Văn đã nói chuyện với cha cả
ngày rồi hay sao?” Cam Lộ đau đầu khi nói đến vấn đề này, nên đổ hết cho Thượng
Tu Văn, “Anh ấy đã nói rõ với cha rồi mà.”
“Nó cũng nói không chắc chắn.”
“Trước mắt anh ấy sẽ ở đó nhiều hơn một chút.”
“Hai con sống mỗi đứa một nơi như vậy không tốt chút
nào.”
“Con biết, con biết, chỉ là tạm thời thôi.”
“Lộ Lộ, có một chuyện cha không biết phải nói thế nào
mới phải.”
“Chuyện gì ạ,” Cam Lộ cảnh giác theo bản năng, “Cha cứ
nói thẳng ra đi, đừng dọa con.”
“Vốn dĩ cha muốn để Tu Văn nói với con, nhưng nó nói
cha nói thì tốt hơn.”
Cam Lộ chóng cả mặt với kiểu nói vòng vo của cha mình:
“Cha, nói chuyện chính đi, rốt cuộc là có chuyện gì? Có phải cha lại khó chịu
chỗ nào không?”
“Cha… định đăng ký kết hôn với dì Vương con.”
Cam Lộ lúc này mới cất được cục đá tảng đang đè trước
ngực, dở khóc dở cười: “Con cứ tưởng là chuyện gì, chuyện này đáng lẽ phải làm
từ lâu rồi, có cần phải vòng vo để Tu Văn nói với con không? Cha đúng là thân
thiết với con rể hơn cả con gái đấy.”
Ông Cam hình như cũng thở phào nhẹ nhõm: “Cha thấy Tu
Văn nói có lý, dì Vương chăm sóc cha rất tận tình, cha không thể không suy nghĩ
cho dì ấy.”
Trong lòng Cam Lộ nghĩ, câu nói này mình không nói 100
lần thì cũng đã đủ 99 lần rồi nhưng cha cứ nhất quyết không nghe, phải đến
Thượng Tu Văn nói mới có sức thuyết phục, cô không khỏi thán phục anh. Cô không
ngờ lời nói của Thượng Tu Văn lại có sức nặng với cha đến vậy, bỗng cảm thấy
xúc động, ông Cam thấy cô không nói gì lại sốt ruột: “Lộ Lộ, nếu con không vui,
cha chắc chắn không đi đăng ký đâu, cha nói rồi, căn nhà này cho muốn để cho
con…”
“Đừng đừng, xin cha đấy, con có nhà để ở rồi. Sức khỏe
của cha không tốt lại chẳng có bao nhiêu tiền, tài sản chỉ có căn nhà này thôi.
Dì Vương chịu lấy cha là phúc của cha đấy, cha đừng bao giờ nói những lời làm
đau lòng dì ấy nữa nhé.”
“Tu Văn cũng nói như vậy, nó nói chỉ cần con thích, nó
sẽ kiếm tiền mua nhà cho con.”
Cam Lộ phì cười trước sự vui mừng có chút ngây ngô
trong lời nói của ông Cam, dì Vương bê thức ăn ra có vẻ ngại ngùng, Cam Lộ giữ
bà lại, cười khúc khích: “Đúng rồi, cho nên không cần phải lo cho con đâu. Hai
người định ngày lành đi đăng ký kết hôn, con sẽ dẫn hai người đi ăn chúc mừng
nhé.”
Về đến nhà, Cam Lộ vẫn làm việc nhà như thường ngày,
mãi đến khi Ngô Lệ Quân đột ngột hỏi cô: “Hôm nay có chuyện gì vui à?”
Cam Lộ sững người, lúc đó mới nhận ra miệng mình đúng
thật là đang cười. Việc trao đổi giữa mẹ chồng và nàng dâu trước nay chỉ dừng
lại ở những chuyện nhất thiết phải trao đổi chứ chưa bao giờ đạt đến mức hỏi
han tâm trạng nhau như thế. Nhưng căn phòng rộng lớn thế này, chỉ có hai người
họ, mẹ chồng tuy tính cách mạnh mẽ, dù vẫn chưa có dấu hiệu tuổi già nhưng cũng
có chút gì đó cô đơn. Cô cười: “Cha con định kết hôn với dì Vương, là cái dì
chăm sóc cha con lúc ở bệnh viện đấy ạ.”
Ngô Lệ Quân hơi ngạc nhiên, sau đó gật gù: “Về già có
bạn như thế rất tốt.”
Nếu là những cặp mẹ chồng nàng dâu khác có lẽ đã có
thể nhân cơ hội này trò chuyện một chút về vấn đề riêng tư nhưng Cam Lộ không
nghĩ rằng Ngô Lệ Quân cần cô phải an ủi, cũng không định khinh suất.
Nhưng sau một sự khởi động như thế, họ bắt đầu trò
chuyện với nhau nhiều hơn, gần như tiếp cận với trạng thái trao đổi thường
thấy.
Thượng Tu Văn về nhà lập tức nhận ra điều này, nhưng
không đưa ra bất cứ bình luận gì. Anh chỉ dặn cô mua quà cho dì Vương, “Cha
chắc chắn không nghĩ đến chuyện này đâu, cho dù là hôn nhân cao tuổi, có nhẫn
cưới cũng là một sự tôn trọng.”
“Đúng đó, ngày mai em sẽ đi mua. Đúng rồi, sao anh
thuyết phục được cha vậy? Chỉ nói dì Vương tốt, tận tình chăn sóc cha sao? Mấy
lời đó em đã nói hết rồi mà chẳng có hiệu quả.”
Thượng Tu Văn mỉm cười: “Người cha quan tâm nhất là
em, em càng khuyên cha cha càng nghĩ đến cảm nhận của em. Anh nói chắc chắn là
khác rồi.”
Cam Lộ không thể không một lần nữa thừa nhận, sự tinh
tế của người đàn ông này cô chẳng tài nào theo kịp. Làm được những điều như vậy
đối với cô và gia đình cô, ít ra cũng đã đủ chứng tỏ thành ý của anh rồi.
Dường như biết cô đang nghĩ gì, Thượng Tu Văn vuốt tóc
cô, cười nói: “Lộ Lộ, anh không phải là cố ý quan tâm đến cha đâu, anh luôn
ngưỡng mộ tình cảm giữa em và cha.”
Cô không thể bỏ qua nét buồn trong đáy mắt anh, đồng
thời nhớ đến những ký ức đau thương của anh về cha, đó là nỗi đau mà cô không
thể an ủi, cô chỉ có thể cầm lấy bàn tay đang vuốt tóc cô, siết chặt.
Một tuần sau, Tiền Giai Tây gọi điện đến, hẹn Cam Lộ
cùng đi xem nhà, Cam Lộ hơi ngạc nhiên, dạo này cô cũng đang nghiên cứu các
quảng cáo về địa ốc trên báo.
“Cậu không phải là người làm được đồng nào xài đồng đó
hay sao mà lại có nhã hứng đầu tư bất động sản thế?”
“Chủ nhà đuổi tớ đi rồi, tuy là đã tìm được chỗ ở mới,
nhưng tớ bỗng nhiên có chút khủng hoảng, cảm thấy một căn nhà đáng tin hơn một
người đàn ông nhiều.”
“Cậu cũng biết khủng hoảng cơ đấy?” Cam Lộ buồn cười:
“Cả thế giới này đều đang khủng hoảng, không đến lượt cậu đâu.”
Tiền Giai Tây cười lớn: “Tớ không phải là khủng hoảng
về mình, mà là cảm thấy khủng hoảng về đàn ông.”
Tiền Giai Tây có thể nói đùa thoải mái như vậy, Cam Lộ
cũng mừng cho cô, “Được rồi, tớ cũng đang muốn đi xem nhà đây.”
Đến thứ Sáu, Cam Lộ lái xe đến gặp Tiền Giai Tây. Tiền
Giai Tây hình như đã chuẩn bị sẵn từ lâu, cầm một xấp giấy quảng cáo, chỉ đạo
cô đi khắp thành phố, từ tòa nhà này đến tòa nhà khác. Họ lúc đó mới phát hiện,
sau một mùa đông đóng băng, thị trường bất động sản lại sôi nổi trở lại. Thành
phố này được quy hoạch với nhiều công trình kiến trúc cực lớn, chung cư cao
tầng mọc lên như nấm, các chiêu trò quảng cáo mê hoặc lòng người, nhân viên tiếp
thị địa ốc miệng mồm trơn như bôi mỡ, ra sức lôi kéo khách hàng tiềm năng.
Tiền Giai Tây bảo Cam Lộ chở đến một nơi: “Nghe nói sẽ
xây dựng trạm tàu điện ngầm ở đó đấy.”
“Mỗi tòa nhà đều có mánh khóe để thu hút người mua
mà.”
Tiền Giai Tây cảm thán, “Quả nhiên con chim biết bay
sớm mới có sâu mà ăn. Trước giờ tớ luôn cười nhạo người khác, bây giờ sâu đầy
đường mà chẳng con nào là của mình, thế mới biết không thể phí hoài thời gian.”
“Than thở gì thế hả? Đầy đường đều là nhà mới đúng.”
“Cậu xem giá cả này – một từ thôi – đắt đỏ. Một đồng
nghiệp của tớ biết lo xa, ăn xài tiết kiệm, gần như là đi làm kiếm tiền chỉ để
mua nhà, tớ lúc trước khinh thường cô ta, bây giờ tớ vừa nói là muốn đi xem
nhà, người ta đã thủng thẳng nói người ta đã đầu tư hai căn hộ cho thuê rồi
đấy.”
“Cậu đã tận hưởng tuổi thanh xuân không phải lo nghĩ
gì thì đừng ghen tị với người ta nữa.”
“Hứ, vậy tớ ghen tị với cậu được rồi. Đàn ông giống
như ngôi nhà vậy, đều là những con sâu mà tớ đã bỏ lỡ. Cậu cũng đã tận hưởng
tuổi thanh xuân, bây giờ muốn mua nhà, lại có chồng mua cho cậu.”
“Người đã sớm an phận như tớ có gì để cậu ghen tị đâu
chứ.” Cam Lộ cười.
“Hôn nhân rốt cuộc đã tốt lên chưa?” Tiền Giai Tây đột
ngột hỏi.
Cam Lộ bất chợt im lặng, hồi lâu sau mới nói: “Tình
yêu là một sự kiên nhẫn lâu dài, không thể trả lời “tốt” hay “không tốt” đơn
giản thế được.”
“Ầy, thật cao thâm quá đấy.” Tiền Giai Tây ngạc nhiên;
“La Âm trong một bài viết có nói, hôn nhân có ma lực biến một người bình thường
thành nhà triết học, cô ấy quả nhiên có lý.”
Cam Lộ ngẩn ra rồi cười ngay: “Hôm nào tớ sẽ tìm bài
đó đọc xem thế nào.”
Đến trước một tòa chung cư, Cam Lộ tìm chỗ đậu xe,
bỗng nhìn thấy Tần Trạm đang xuống xe bên cạnh, cô sững người, vội vàng kéo
Tiền Giai Tây lại, Tần Trạm cũng nhìn thấy hai người họ, mặt lộ vẻ sượng sùng.
Cam Lộ liếc nhìn Tiền Giai Tây một cái, phát hiện vẻ
mặt cô vẫn bình thản, mới thấy hơi yên tâm, lên tiếng chào Tần Trạm: “Sao khéo
thế, Tây Môn đại nhân.”
“Chào Lộ Lộ. Dạo này em vẫn tốt chứ Giai Tây?”
Tiền Giai Tây lơ đễnh trả lời: “Nhờ phúc anh, vẫn rất
tốt.”
“Hai người đến xem nhà sao?”
“Bọn tôi dĩ nhiên không phải đến tìm anh rồi,” Cam Lộ
nói không chút khách sáo, đột nhiên bỗng dậy lên một nỗi nghi ngờ, lập tức đi
thẳng vào vấn đề, “Ấy, tòa nhà này là do nhà anh xây đúng không?”
Tần Trạm cười gật đầu: “Tôi phụ trách marketing ở đây,
vẫn chưa chính thức mở bán nhưng phản hồi rất tốt. Tôi đưa hai người vào trong
xem nhé.”
Cam Lộ không khỏi do dự, cô xem quảng cáo chỉ chú ý
đến thông tin căn hộ và môi trường xung quanh chứ không để ý đến nhà đầu tư. Cô
quay sang nhìn Tiền Giai Tây, Tiền Giai Tây lại điềm nhiên nói: “Đã đến rồi,
vào trong xem đi.”
Dù chỉ là căn hộ diện tích nhỏ ở tầng cao, nhưng bố
cục rất tinh tế, cách bài trí cũng vô cùng sang trọng, sạch sẽ. Tần Trạm tự hào








