Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gần Như Vậy, Xa Đến Thế – Chương 18

Gần Như Vậy, Xa Đến Thế

Tác giả: Tình Không Lam Hề
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thoáng chốc, trong cái chung cư không lớn lắm chỉ còn

lại hai người. Tiểu Dĩnh giữ cánh cửa một lúc lâu mới quay đầu lại, dưới ánh

đèn cô đụng phải ánh mắt đen láy của Diệp hạo ninh đang nhìn cô, dường như có

một cái gì đó ngẩn ngơ, lặng lẽ.

Thật ra anh rất ít khi như vậy, it nhất là trước mặt

cô,hiếm khi anh để lộ ra thái độ như thế.

Cô nhìn anh một cách nghi hoặc rồi mới lê chân bước

vào, đôi chân bây giời mới thật sự là đau, đứng thêm một giây nữa thôi cũng là

cực hình với cô. Từ bàn chân đến gót chân đứng trên nền nhà cứ giống như là bị

hàng ngàn mũi kim châm vào vậy. Về đên 1nhà đã một lúc lâu rồi mà chưa đỡ chút

nào.

“ Em sao vậy” bỗng chốc giọng nói của Diệp Hạo Ninh

lạnh lùng vang lên.

Cô cắn chặt răng không buồn quay đầu lại nói: “Nhờ

phúc của anh đó”.

Nào ngờ anh chỉ cười nhẹ một cái, hai ba bước thì đã

vượt qua mặt cô, vô cùng thản nhiên leo lên giường

Anh tựa người vào đầu giường nói với cô: “Bây giờ em

đi tắm mà? Vậy đưa máy sấy tóc cho anh trước đi, vừa rồi anh tìm trong phòng

tắm không thấy”

Tóc của anh vẫn ướt, có lẽ lúc nãy chỉ dùng khăn khô

lau sơ qua vì vậy nên lúc này tóc có vẻ rối, thậm chí còn có mấy lọn tóc ước

dính vào trước trán, nhưng lại là một sự lôi thôi khó mà có được, trông anh như

mang một nét trẻ con đáng yêu của đàn ông.

Cô mệt đến nỗi ngay cả nhìn cũng không buồn nhìn anh,

cũng chẳng buồn lên tiếng chỉ tiện tay chỉ vào góc tường, rồi xoay người đi

thẳng vào phòng tắm đóng sầm cửa lại.

Nhìn theo chiếc bóng mờ ảo đằng sau cánh cửa kính

trắng đục, Diệp Hạo Ninh bất giác nhếch mép rồi tự mình nhảy xuống giường đến

mở hành lý của cô ra.

Đến khi Tiếu Dĩnh bước ra khỏi bồn tắm một cách luyến

tiếc, lúc này mới phát hiện ra là Diệp Hạo Ninh đã ngủ mất rồi. Đèn trần đã

tắt, chỉ còn lại chiếc đèn bàn màu cam cạnh đầu giường tỏa ra thứ ánh sáng mờ

mờ, còn một nữa khuôn mặt của anh thì ẩn trong bóng tối một cách yên lặng.

Đột nhiên cô có chút nghi hoặc, không phải là đang ly

thân sao? Tuy là chưa chính thức ký đơn, nhưng dù sao lúc đầu đã cãi nhau một

trận kia mà, trong tình trạng cô thì kiên trì ra đi còn anh thì ngầm đồng ý, cô

đã dọn đến thành phố B ở. Vốn cho rằng sẽ tiếp tục chiến tranh lạnh như thế cho

đến lúc ly hôn, đường ai nấy đi, mọi việc sẽ tiếp diễn rõ ràng rành mạch như

thế. Nhưng bây giờ là sao chứ? Đầu tiên là nụ hôn say đắm tối hôm trước, say đó

lúc này đây anh ta lại một lần nữa ngủ trên giường của cô.

Cuối cùng, cô cũng phải nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh,

cân phòng thật tĩnh lặng, dường như chỉ nghe được tiếng hơi thở của hai người.

Tiếu dĩnh cũng không biết mình đã thiếp đi từ lúc nào, nhưng chỉ đến nửa đêm

đột nhiên có một hơi thở nóng hổi phả vào sau gáy cô, nhẹ nhàng, kéo dài

Cô cố tình tằng hắng một tiếng, giọng cô mơ hồ không

rõ lắm, thật ra ngay cả cô cũng chẳng biết phải nói câu gì, cô nhích ra ngoài

một cách bản năng. Nhưng cái tên ở đằng sau dường như không dễ dàng bỏ qua, hắn

chỉ ngừng một lát rồi lại tiếp tục nhích sang bên cô, cánh tay dài và khỏe vòng

qua eo cô, bàn tay bắt đầu từ từ chuyển động lên trên.

Lúc này, cô cuối cùng cũng dần dần tỉnh giấc, màn đêm

đen phủ kín căn phòng một tia sáng cũng không xuyên qua được, hơi thở của Diệp

Hạo Ninh gần sát bên tai, rõ ràng từng chút một, khe khẽ vang lên trong bóng

đêm. Và điều mà rõ ràng cũng giống như thế chính là nụ hôn của anh, nhẹ nhàng,

liên tục không ngừng lướt nhẹ trên lưng và gáy cô trong bóng đêm,mang một hơi

ấm khó tả.

Cơ thể cô cứ thế nóng lên, sức nóng này thậm chí như

xuyên qua da thịt lan truyền đến huyết quản khiến cho từng mạch máu như bắt đầu

bị đốt cháy. Co khẽ thở dốc một tiếng. Tay của anh nhẹ nhàng luồn vào trong áo cô, những ngón tay

lành lạnh mơn man trên bụng trần, vòng eo cô, cô như bị điện giật bất giác rùng

mình một cái, hai mắt khép chặt lại ngay cả hai hàng mi cũng đang rung lên khe

khẽ. Cô muốn đưa tay ra chặn lại nhưng tay cô lại đụng phải một cánh tay rắn

chắc, nóng rực.

Miệng cô khô ráp, ý thức mơ hồ, cơ thể như kông còn

chút sức lực nào chỉ còn lại hơi thở yếu ớt.

Có lẽ máy lạnh trong phòng để nhiệt độ quá thấp, cơ

thể cô đang bị bao phủ bởi một hơi thở ấm nóng, cuối cùng cô cũng xoay người

lại, tay cô bấu chặt vòm lưng rắn chắc của anh rướn người lên.

Cơ thể anh và cô như hợp lại làm một, quấn chặt lấy

nhau, tấm chăn trải giường cũng theo đó mà trở nên nhăn nhúm, cô bấu chặt lấy

vai anh trong đêm tối tĩnh lặng chỉ nghe tiếng hơi thở gấp của anh và cả của cô

kéo dài không dứt, đôi khi dứt quãng nhưng lại rất rõ ràng.

Rất lâu sau, ngưng lại một lát, anh im lặng rồi đột

nhiên nói: “ … Tiểu dĩnh, chúng ta hòa nhé!“ mặt anh vẫn vùi vào cổ cô, giọng

nói trầm đầy mơ hồ. Cô như sực tỉnh, hai tay dùng lực mạnh hơn lúc nãy móng tay

cô ấn sâu vào bả vai anh.

Buổi sáng sớm, lúc Tiểu Dĩnh ra khỏi nhà, Diệp Hạo

Ninh vẫn chưa dậy. Thật ra cô cũng buồn ngủ, nửa đêm ồn ào như vậy thật sự là

mệt rã rời, nhưng cuối cùng cô cũng đành phải đấu tranh tinh thần mà lao ra

khỏi giường, trên đường cô đã thiếp đi một lúc trên xe taxi, kết quả là bác tài

xế phải gọi cô dậy.

Lúc đi lên lầu, cô mới nhớ ra hôm nay công ty sắp xếp

một buổi kiểm tra sức khỏe thường kỳ. Tất cả nhân viên đều tập hợp lại một cách

có tô chức và được xe đưa đến bệnh viện.

“Suýt nữa là quyên khuấy chuyện này, cũng may là chưa

ăn gì” Tiểu Dĩnh trò chuyện với cô bạn đồng nghiệp Tiểu Lý.

“Cậu không kịp ăn sáng à? Vừa rồi suýt nữa là đến muộn

đó”

Cô cười khỏa lấp, bỗng dưng lại nhớ đến Diệp Hạo Ninh

ngộ nhỡ mà đến muộn thì thật cũng là do anh ta hại mình.

Buổi sáng, trước khi ra khỏi nhà, những động tác chuẩn

bị của cô không mấy là nhẹ nhàng, vậy mà cũng chẳng thể làm anh tỉnh giấc, anh

ta cuộn người trên giường có vẻ như ngủ rất say, chiếc chăn mỏng quấn ngang

hông, tấm lưng trần lộ ra ngoài, trên lưng còn có những vết cào màu đỏ nổi lên

rõ rệt, nhìn mà rùng mình.

Cô chỉ nhớ lúc đó anh bất giác r//ê//n lên một tiếng, sau

đó phì cười nói: “Sao em lại giống Mai Chiêu Phong vậy hả” rồi lại tiếp tục hôn

cô, chưa được một lát anh lật người qua, nhẹ nhàng ôm lấy cô vào lòng rồi thiếp

đi một cách nhanh chóng, còn cô thì mở to đôi mắt trong bóng tối, cứ nghĩ mãi,

vừa rồi anh ta đã nói gì nhỉ? Lúc anh ta úp mặt lên cổ mình rốt cuộc anh ta đã

nói câu gì chứ?

Lúc lấy máu, bỗng nhiên chuông điện thoại vang lên,

Tiểu Dĩnh quay đầu lại, vừa khéo nhìn thấy nửa xilanh máu đỏ tươi, thông qua

tĩnh mạch tay trái của cô bị người ta từ từ rút ra khỏi cơ thể. Tim cô khẽ run

lên, vội vàng ngoảnh mặt đi, đến cả tay cô cũng như mềm nhũn ra, mà điện thoại

lại chẳng may để ở trong túi quần bên trái, túi lại chật, cô không dám cử động,

thế là cô cứ để nó mặc nhiên reo lên.

Quả nhiên đối phương cũng chẳng nhẫn nại được lâu, sau

mấy tiếng thì cũng cúp máy. Đến khi cô lấy máu xong lại phải dùng bông gòn áp

vào mũi tiêm, rất lâu sau mới nhớ ra là phải gọi điện thoại lại. Trên màn hình

điện thoại hiển thị tên của Diệp Hạo Ninh, cô ấn số gọi lại, độ rất lâu sau mới

nghe tiếng anh ta bắt máy, giọng khàn đục ngái ngủ, trong điện thoại còn nghe

như có tiếng nước chảy, nhưng không rõ lắm.

Anh hỏi: “…. Em có nhìn thấy con dao cạo râu của anh

không?”

Cô nói: “Không phải ở trên bồn rửa tay sao?”

“Không có”

“Anh tìm kỹ lại xem”

“Anh tìm rất kỹ rồi, thật sự là không có”. Sao lại thế

chứ? Phản ứng đầu tiên của Tiểu Dĩnh là Diệp Hạo Ninh thật nhàm chán, cố ý trêu

ghẹo cô, phòng tắm nhỏ như thế, hơn nữa cô làm gì mà dùng dao cạo râu, con dao

cạo râu đó sao có thể đương không biến mất được chứ?

Cô y tá đến hối thúc mọi người đi đến phòng kiểm tra,

cô đang cảm thấy mất kiên nhẫn, muốn cúp máy cho xong, nhưng trong đầu đột

nhiên lóe lên một tia sáng. Cuối cùng cô cũng lờ mờ nhớ ra, hình như là nó bị

cô gom lại. Buổi sáng, sau khi rửa mặt xong cô thường có thói quen dọn dẹp mặt

bồn rửa tay, luôn tiện đem những thứ linh tinh bỏ vào trong sọt rác, e rằng

trong đó có cả con dao cạo râu của Diệp Hạo Ninh.

Thế là, cô nghĩ một lúc rồi nói: “Trên cái giá thủy

tinh bên trái bồn tắm có một cái hộp màu trắng, anh xem bên trong đó có không?”

Đầu dây bên kia nhất thời không có lời đáp lại, có lẽ

đang tìm kiếm. Quả nhiên một lúc sau tiếng của Diệp Hạo Ninh vang lên: “Nhìn

thấy rồi”!

“Vậy em cúp máy đây”. Nhưng anh ta lại hỏi: “Em đang

làm việc à?”

“Khám sức khỏe”.

Anh ngẩn người một lúc, cô vội nói tiếp: “Là công ty

tổ chức”.

Lúc này đã đi đến trước cửa phòng khám khoa nội, một

dãy người đang ngồi trên chiếc ghế dài đợi gọi đến số của mình, tuy rằng còn

phải đợi rất lâu nữa mới đến lượt mình, nhưng Tiểu Dĩnh vẫn nói: “Không còn

việc gì nữa chứ?”.

Diệp Hạo Ninh ngừng một lát, giọng nói vẫn rất từ tốn:

“Phải kiểm tra những gì?”

“… Nhiều lắm”. Cô rũ đầu xuống nhìn tờ giấy trên tay,

mười mấy mục được liệt kê ra trong đó, nhìn hoa cả mắt, bụng càng lúc càng đói,

cô r//ê//n rỉ: “Một đống hỗn độn”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười khúc khích, hỏi

tiếp: “Đã lấy máu chưa?”,

“Rồi” Cô bất giác tự hỏi, hình như hôm nay tên này tâm

trạng rất tốt thì phải? Vì trước đây, mỗi buổi sáng thức dậy, tính khí của anh

ta lúc nào cũng rất tệ, cô luôn cho rằng đó gọi là “sự nổi giận khi thức dậy”

mà người ta thường nói. Nhưng hôm nay thì khác hoàn toàn, lại còn quan tâm đến

những việc lặt vặt này nữa chứ.

Nhưng thật là không đúng lúc, tâm trạng của cô bây giờ

tệ hại đến cực điểm, vừa đói lại còn phải lấy máu, triệu chứng lượng đường

trong máu thấp bắt đầu hiện ra. Do định là cố làm xong những hạng mục xét

nghiệm này mới đi ăn sáng ở nhà ăn, vì vậy mà cái thời khắc này thật là khó

khăn để vượt qua.

Ngay cả việc nhẫn nại thêm một chút hay nói thêm một

câu dường như cũng là chuyện tiêu hao sức lực, thế nhưng Diệp Hạo Ninh có lẽ

như không muốn dễ dàng buông tha cho cô.

Giọng nói mang sức hút của nam châm lại một lần nữa

vang lên: “Áo sơ mi màu xám thì phải mang cavat màu gì mới đẹp?”

Khóe miệng cô khẽ nhếch lên, nói một cách cứng ngắc:

“Tùy anh” sau đó liền cúp máy.

Cái tên này nhất định là cảm thấy quá nhàm chán thì

phải, vì trong chuyện phối hợp trang phục cô mãi mãi không thuộc đẳng cấp của

anh. Trước giờ cô chưa từng thấy ai có con mắt chọn quần áo tuyệt vời hơn anh,

bất kể là nam hay nữ. Trước đây không có, bây giờ cũng vậy. Vì vậy, khi tin

nhắn của diệp hạo ninh gửi đến, cô càng khẳng định suy đoán của mình.

Anh nói: “Em dám cúp ngang điện thoại hả”

Điện thoại cúp thì cũng đã cúp rồi, còn có thể làm gì

được chứ?, Có thể thấy anh ta đang rất rãnh, lại còn có tâm trạng nhắn tin từng

chữ một để trách móc cô nữa chứ. Cô đói bụng đến phát điên lên được, xem xong

tin nhắn cũng chẳng buồn trả lời lại. Ai ngờ chẳng lâu sau chuông điện thoại

lại vang lên.

Tiếu Dĩnh cài nhạc chuông rất trẻ con, đó là giọng của

một đứa trẻ hát bài “Hai con hổ” lại còn bị lạc điệu nữa, thật ra, đó là giọng

hát của cháu gái cô thu âm hồi Tết, cô nhất thời hứng lên cài làm nhạc chuông

điện thoại.

Đột nhiên cùng một lúc những người bạn đồng nghiệp của

cô quay đầu sang nhìn cô, trong đó còn có một vài người lạ một mình đến khám

sức khỏe, ánh mắt họ nhìn cô giống như đèn tụ quang vậy. Cô hơi lúng túng, vội

vàng nhấn nút nhận cuộc gọi, cúi đầu nói: “anh làm cái gì vậy?”

Diệp Hạo Ninh cười nhẹ: “À, anh tưởng là em ngất đi

rồi chứ!”

“Vô duyên”. Cô như sắp khùng lên, vừa nghe thấy tiếng

cô y tá gọi ở ngay cửa: “số 11” cô vội vàng giơ tay lên “Có ạ” rồi đứng dậy

bước vào trong.

Diệp Hạo Ninh hiển nhiên cũng nghe thấy, trước khi cô

một lần nữa vội cúp máy anh mới nói: “Trưa nay cùng ăn cơm nhé”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gần Như Vậy, Xa Đến Thế
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...