Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gã Độc Thân Vàng Mười – Chương 8

Gã Độc Thân Vàng Mười

Tác giả: Công Tử Ca
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngải Đông Đông mắc cỡ, nó vội vàng ôm chặt quần áo, quay mặt đi.

“Này, thằng kia.”

Giọng Chu Cương vang dội trong nhà tắm làm Ngải Đông Đông rợn cả da gà. Nó ôm quần áo định chạy, Chu Cương lại gọi lớn tiếng hơn: “Thằng kia, đứng lại.”

Lần này giọng gã có vẻ giận, Ngải Đông Đông khựng lại, nó do dự một lát thì chợt thấy mình thế này đúng là kỳ quặc, nó liền quay lại, lắp bắp nói: “Con… cháu… đi tắm, không biết là có…”

Vừa căng thẳng vừa kích động nên nó nói năng hơi lộn xộn.

Đứng đực ra một hồi nó mới nhận ra Chu Cương không định tiếp chuyện mình, nó lại táo gan ngẩng lên, kết quả là thấy Chu Cương đã thản nhiên tiếp tục gội đầu, bọt xà phòng trắng xóa bị nước xối tan thành từng vệt chạy dài xuống cơ thể gã, con mắt Ngải Đông Đông lại không nhịn được liếc bên dưới Chu Cương, nó nuốt nước miếng: Dài… dài thế… to thế…

Vòi hoa sen đột nhiên ngừng xả nước, Ngải Đông Đông thấy Chu Cương giơ tay lấy khăn mặt vắt cạnh đó, nó vội vàng ôm quần áo đi vào tít bên trong nhà tắm. Thật ra nó vẫn đang rất kích động, thứ nhất là vì cái cảnh vừa được thấy, thứ hai là với nó Chu Cương là người xa lạ, một người xa lạ rất nổi tiếng. Nó ngồi xuống băng ghế dài, nhét quần áo vào ngăn tủ rồi bắt đầu tụt đồ trên người ra.

Phòng tắm này bố trí rất hay, khu vực tắm và khu thay quần áo nằm trong cùng một buồng, cách nhau độ hai mét, bên trái kê tủ đựng quần áo và ghế ngồi, bên phải là một loạt vòi hoa sen. Trời lạnh nên hơi nước bốc mù mịt khắp phòng, đâu đâu cũng nghe ẩm ướt. Ngải Đông Đông vừa cởi quần ngoài, đang định tụt nốt quần lót thì Chu Cương bỗng nhiên tới gần, cái vật đang mềm nhũn bên dưới lủng lẳng theo bước chân gã, trông gớm chết.

Ngải Đông Đông sợ thật, nó vội xích sang một bên, Chu Cương ngồi xuống bên cạnh nó, hỏi: “Hôm qua không tắm à?”

“Dạ?” Ngải Đông Đông hơi sửng sốt nhưng nó hiểu ngay tại sao Chu Cương lại hỏi như thế, vì nó chưa tắm hơn tháng nay rồi, hồi trước trời nóng nó có thể ra bờ sông múc nước giội, nhưng từ tầm cuối tháng 10, trời lạnh là nó không tắm nữa, thế nên người nó lúc này ghét bám thành lớp, trông rất dơ dáy.

Tự nhiên nó thấy mắc cỡ không chịu được, nó tụt quần lót ra, chạy nhanh đến dưới vòi hoa sen. Nhưng khổ, chốt vặn vòi hoa sen lắp cao quá, nó kiễng chân cũng không với tới được, nó cuống đỏ cả mặt lại càng cố với… đột nhiên nó cảm thấy sau lưng nóng rực như có cái bếp lò ở đâu áp vào, nó quay phắt lại thì suýt đập mặt vào ngực Chu Cương.

“Cảm… cảm ơn ạ.” nó đỏ mặt nói rồi vội quay đi, đưa lưng về phía Chu Cương. Nước nóng xối ào xuống làm nó giật mình la lên như phải bỏng, Chu Cương phì cười, tiếng cười quện với hơi nước bốc vào tai nó, Ngải Đông Đông chợt thấy sao mà nóng vậy, khó chịu vậy.

Nó quệt nước trên mặt, quay lại nhìn thì thấy Chu Cương đang mặc quần áo, gã nhìn lại nó, Ngải Đông Đông vội vàng quay mặt đi, chăm chăm kỳ cọ toàn thân trong làn hơi nước. Người nó đúng là bẩn thật, nghĩ cũng xấu hổ, rửa ráy hồi lâu nó chợt nhận ra là chưa nghe thấy tiếng chân Chu Cương rời đi, nó lại quay đầu nhìn, kết quả là thấy Chu Cương đang ngồi trên ghế, vừa hút thuốc vừa nhìn nó.

Ngải Đông Đông vuốt nước trên mặt, ngồi xổm xuống cọ kẽ ngón chân, cọ xong nó lại lén nhìn lên, vẫn thấy Chu Cương đang nhìn nó.

Lúc này nó nhịn không nổi, mở miệng hỏi: “Chú nhìn con làm gì?”

“Mày mấy tuổi rồi?”

Thực ra qua tháng sau là Ngải Đông Đông tròn mười lăm tuổi nhưng nó chậm lớn nên trông nhỏ hơn bọn cùng lứa nhiều, với lại nó đã quyết định thống nhất khai mười ba tuổi với mọi người trong trại.

“Mười ba.”

Chu Cương nghe xong cũng không nhận xét gì, chỉ rít một hơi thuốc rồi nói: “Sàn sàn như con tao. Con nhỏ cũng hơn mười tuổi.”

Nghe thấy thế hai mắt Ngải Đông Đông sáng rực, nó nghĩ cuối cùng cũng tìm được cơ hội kiếm chuyện làm quen rồi. Nó vẫn ngồi xổm dưới vòi hoa sen, dòng nước làm nó chốc chốc lại phải đưa tay quệt hai mắt.

“Sao mày phải vào đây?”

Ngải Đông Đông nghĩ thầm rằng nếu Chu Cương đã là anh em kết nghĩa của Triệu Đắc Ý thì nó không thể khai thật chuyện mình gây sự với Triệu Đắc Ý nên bị tống vào tù. Thế là nó đáp: “Con ăn trộm nên bị bắt.” nó đứng dậy, “Nhưng chắc là sắp được ra rồi.” nói xong nó cười cười, tránh khỏi dòng nước từ vòi hoa sen, cố với tay tắt nước. Chu Cương dụi tàn thuốc xuống ghế rồi quăng vào thùng rác bên cạnh: “Tắm thế đã xong à?”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gã Độc Thân Vàng Mười
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...