Gả Đi – Chương 3: Canh gừng
Gả Đi
Tất nhiên Bích Mai không hề hay biết những mưu tính đen tối đó. Lúc này nàng đang thừa lúc Kha Viêm quay lưng lại, muốn lén lút đổ chén canh gừng đi, nhưng không may bị Kha Viêm phát hiện: “Tiểu thư, đổ một chén, nô tỳ sẽ đem cho tiểu thư ba chén khác đến đấy.”
Bích Mai hết hồn, tay vô thức run lên một cái. May là chỉ có một chút canh tràn ra ngoài thôi. Nàng bình tâm lại, chăm chú nhìn chén canh gừng rầu rĩ không vui: “Đã uống ba ngày rồi.”
“Mới có ba ngày, nô tỳ đã chuẩn bị canh gừng đủ uống trong ba tháng, uống đến vào hạ luôn.”
Bích Mai hoảng hốt há to miệng, còn Kha Viêm làm vẻ mặt như là đương nhiên, tiện thể cúi đầu rót thêm canh gừng vào.
Nàng uống chén canh, nước nóng chảy từ miệng vào dạ dày làm cả người nàng đều ấm lên.
Kha Viêm hài lòng cầm lấy chén không, ngay lúc đó có một tỳ nữ khác đang lật đật chạy vào phòng: “Tiểu thư, tam gia đến.”
Bích Mai mở to mắt: “Mau mời tam gia vào.”
Dứt lời, tam gia Thượng Ngũ Binh tiến vào phòng, vẫy tay cho hai tỳ nữ lui xuống. Thượng Ngũ Binh tự rót cho mình ly trà nóng, thấy bộ dạng ngơ ngác của tiểu muội, không khỏi đưa tay xoa đầu nàng: “Muội đã nghĩ ra một ý tưởng giẻ rách.”
Bích Mai rụt đầu, lấy lòng bằng cách rót thêm trà, ánh mắt nàng nhìn hắn lấp lánh.
Đúng là, trong nhà từ trước đến giờ, không ai có thể cứng rắn được với tiểu muội này, Thượng Ngũ Binh hắng giọng nói: “Hoàng thượng đã hạ lệnh tiếp tục chi viện cho phía nam.”
Khóe miệng vốn vì căng thẳng mà đông cứng của nàng chợt hóa thành một nụ cười: “Vậy thì tốt quá.”
Ngay sau đó, Bích Mai lại bị huynh trưởng gõ đầu cho một cái: “Tốt? Vương Hoa Thành thì tốt rồi. Còn muội thì sao? Cho dù hắn có sống lại thì muội cũng chẳng gặp được hắn đâu.”
“Thì… cũng không còn cách nào khác mà…” Nàng cúi đầu: “Coi như muội trả lại một mạng cho huynh ấy.”
“Phải, mẫu thân nói coi như năm đó muội đã chết ở Kính Hồ, không ai cứu về. Nói muội sau này có việc gì cũng không cần báo cho người nhà biết, có gì cứ trực tiếp báo mộng là được.”
Nghe là biết mẫu thân muốn chuyển lời này đến cho nàng rồi. Kể từ ngày đó, mẫu thân của Bích Mai không hề nói lời nào với nàng nữa, nàng có cho tỳ nữ của mình đi nghe ngóng một chút, nhưng đều bị ma ma của mẫu thân chặn ngoài cửa.
Thấy Bích Mai yên lặng không nói gì, Thượng Ngũ Binh nói tiếp, “Ta có hỏi mấy bằng hữu hay đi kinh thương bên Đế Quốc, hắn nói Vua Đế Quốc năm nay đã 70 tuổi rồi. Con trai lớn nhất của ông ta còn lớn hơn phụ thân chúng ta 5 tuổi, người bên đó nói, các tiểu quốc xung quanh mỗi năm đều tiến cống hàng trăm mỹ nhân, lão già đó thu hết nửa số vào hậu cung của mình.”
“À, còn nữa,” Thượng Ngũ Binh cầm miếng bánh ngọt lên chậm rãi ăn xong mới nói: “Hằng năm Đế Quốc có một ngày lễ, mỗi nhà đều phải bắt một con dê, cắt cổ lấy máu treo ở trước nhà. Mấy ngày đó đường xá đều bị nhuộm đỏ, toàn thành mùi tanh bốc ngút trời, dẫn dụ mấy dã thú trong rừng xuống núi.”
“Ca, đừng luyên thuyên nữa.” Bích Mai nhét vào miệng Thượng Ngũ Binh một miếng bánh sữa, thành công bịt miệng hắn lại: “Chắc là muội sẽ không thể đợi tới ngày đón tân nương của huynh rồi, huynh nhớ đối đãi tốt với tẩu tẩu của muội đó.”
Nghe vậy, Thượng Ngũ Binh nuốt vội miếng bánh xuống bụng rồi đứng dậy: “Tam ca của muội là một kẻ vô dụng. Ta đi tìm nhị ca thương lượng đây.”
Sau đó Thượng Ngũ Binh cầm luôn dĩa bánh ngọt vọt lẹ, làm Bích Mai không kịp cản lại, chỉ có thể nhìn trà bánh của mình biến mất.
--------------------------------------------------