Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gã Đàn Ông Xấu Xa – Chương 50

Gã Đàn Ông Xấu Xa

Tác giả: Công Tử Ca
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi trận tuyết đầu tiên của năm 2005 trút xuống, Lâm Lang vẫn đang trong lớp, giáo viên từ tốn giảng bài trên bục, sinh viên bên dưới lại nhốn nháo hết cả lên. Cậu ngắm bông tuyết rơi lả tả ngoài cửa sổ, mỉm cười khe khẽ, bi ai trong mắt vụt qua rồi biến mất. Lý Yến bên cạnh sáp tới hỏi: "Tuyết đầu mùa đó."

Lâm Lang quay đầu cười, mặt Lý Yến lại đỏ lên, chớp chớp mắt to: "Mình nghe lớp trưởng nói bồ dọn ra ngoài hả?"

Lâm Lang lắc đầu: "Chỉ tạm thời thôi, ký túc xá có người bị thương, tôi tạm thời chuyển ra chăm sóc."

Từ ngày Lâm Lang cắt tóc, cậu phát giác thường xuyên có nữ sinh tiếp cận mình. Mới đầu chẳng chú ý mấy, dần dà rồi cũng nhìn ra, nam sinh trong lớp rất hay lôi chuyện này ra chọc cậu, lúc họp lớp cứ gọi "Lâm soái ca, Lâm soái ca" mãi. Lâm Lang dễ thẹn thùng, nhưng dù sao đang tuổi trọng hình thức, bụng dạ cũng có chút đắc ý, hiềm nỗi rất khó tránh ngại ngùng. Lý Yến là người địa phương, tính cách hoạt bát như con trai, trong đám nữ sinh, Lâm Lang quen thân với cô nhất, công việc gia sư lần trước cũng nhờ cô tìm giúp. Lâm Lang nhỏ tuổi nhất lớp, được cái không đến nỗi lùn, 1m7 xem như trung bình trong lớp, cộng thêm vẻ ngoài đẹp trai, nghe lớp trưởng bảo rất nhiều nữ sinh thích cậu.

Dù Lâm Lang không định yêu đương trong trường đại học, nhưng trong lòng vẫn cao hứng. Tan học, Quan Bằng rủ cậu đi ăn, hai ngày này Hàn Tuấn đi công tác nên không có mặt ở thành phố F, Lâm Lang cũng vui vẻ đồng ý. Vả lại, lâu rồi cậu không đi ăn với Quan Bằng, hồi cấp ba hai người họ còn thường xuyên ăn chung cà mèn ấy chứ, Lâm Lang thật hoài niệm quãng ngày ấy.

Quan Bằng mới nhận phí sinh hoạt, hắn dẫn cậu đến tiệm cơm nhỏ dưới ký túc xá. Nhắc đến tiệm cơm này, Lâm Lang thực tình chả dám khen tặng, không phải tại nấu dở, tay nghề đầu bếp còn rất khá, mỗi tội giá mắc cắt cổ, bình thường chỉ có sinh viên lắm tiền đến ăn, hơn nữa đa số thường là tình nhân đi chung. Lâm Lang không nỡ lãng phí, bắt chước Quan Bằng chỉ gọi nửa phần. Kết quả khi món ăn bưng lên, Quan Bằng liền trộn hai đĩa làm một, cười hì hì bảo: "Cơm tập thể!"

Lâm Lang nhoẻn cười, cậu xem Quan Bằng như anh em ruột thịt, nên cũng không nhiều lời, hai người vừa ăn vừa tán dóc. Quan Bằng vẫn chọn hết thịt nạc cho cậu, còn mình tiêu diệt thịt mỡ. Cơm nước xong, Quan Bằng lau miệng, nhìn tuyết mỗi lúc mỗi lớn ngoài cửa kính: "Một tiếng nữa là chơi ném tuyết được rồi."

Lâm Lang nghe vậy cũng nhìn ra ngoài, nhưng đứng dậy ngay sau đó. Người nọ diện áo khoác đen, mặt mũi lạnh tanh, đang đứng ngoài nhìn cậu qua cửa kính. Quan Bằng cũng thấy, nhăn mày hỏi: "Việc gì phải sợ anh ta thế?"

Lâm Lang cười ngu: "Cậu nhìn kiểu gì vậy, đây không phải sợ, thôi không nói chuyện với cậu nữa, tớ về trước đây, mai bao cậu ăn cơm!"

Quan Bằng nhướng mày nhìn cậu, ra chiều được cưng mà hãi. Lâm Lang cười gian trá: "Màn thầu căn tin, ăn thỏa thích nhé!"

Lâm Lang chạy ra ngoài thì Hàn Tuấn đã đi xa. Cậu thở phì phò đuổi theo, gọi: "Anh về lúc nào vậy, sao không báo cho tôi biết, mà anh ăn chưa?"

Người nọ đến cạnh xe, mở cửa nói: "Đi vào."

Tình thế này, Lâm Lang nào dám nghe lời, dùng dằng đứng trên đường, nói quanh co: "Tôi... tôi còn tiết học."

Hàn Tuấn lại cười nhẹ: "Tôi thuộc lòng thời khóa biểu của em rồi. Lên xe, phía sau có người đang nhìn đấy."

Lâm Lang ngoảnh lại thấy Quan Bằng đang dòm sang đây, trong lòng căng thẳng, cuống quýt chui vào xe.

Hàn Tuấn im lặng suốt đường đi, Lâm Lang nghĩ cứ thế này không phải cách hay, song cậu ăn nói vụng về, lại chẳng rõ chuyện gì xảy ra, đành phải thành thật rúc một bên, liên tục đưa mắt nhìn lén. Xe dừng trước nhà, người nọ mở cửa xe: "Đi ra."

Lâm Lang vội tháo dây an toàn rồi xuống xe. Vừa vào nhà ngồi thì ngạc nhiên phát hiện trong phòng ấm áp lạ thường, mừng rỡ quay đầu hỏi: "Máy sưởi thông rồi hả?"

Hàn Tuấn cởi áo khoác: "Đi nấu cơm cho tôi."

Lâm Lang lập tức ngừng cười, tất tả chạy vào bếp. Cậu không tài nào hiểu nổi, tay nghề bếp núc của cậu nát như vậy, lăn qua lộn lại chỉ có từng đó, chính mình ăn còn thấy bối rối, sao hắn phải cố chấp thế chứ. Cậu nghĩ một hồi, sực nhớ Quách Đông Dương từng nói thần kinh Hàn Tuấn không bình thường, nhịn không được len lén bật cười. Mới đậy xong vung nồi, sau lưng đột nhiên vọng đến giọng nói lạnh lùng của người nọ: "Hôm nay trông em có vẻ vui nhỉ."

Lâm Lang hoảng sợ, quay lại thấy Hàn Tuấn đang dựa cửa, trên mặt nở nụ cười âm hiểm.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gã Đàn Ông Xấu Xa
Chương 50

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 50
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...