Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gã Đàn Ông Xấu Xa – Chương 45

Gã Đàn Ông Xấu Xa

Tác giả: Công Tử Ca
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Lang tưởng mình thoát không khỏi số mệnh bị "tàn phá", liền cuộn người bật khóc. Cậu muốn liều mạng phản kháng, với sức lực của cậu, nếu cố sức chạy thì chưa chắc không có khả năng, nhưng cậu biết Hàn Tuấn nhất định không buông tha cho mình, hắn sẽ phát tán ảnh chụp hại cậu thân bại danh liệt, hoặc sẽ thực sự cưỡng bức rồi nhốt cậu lại. Cậu thì không quan trọng, nhưng bà nội phải làm sao, cháu trai bảo bối bị đàn ông cưỡng bức, nếu truyền ra thì bà biết ngẩng đầu trước mặt bà con xóm giềng thế nào. Cậu nỗ lực nhiều năm, ngậm đắng nuốt cay mà sống rốt cuộc vì cái gì, chẳng phải vì muốn người thân được sống hạnh phúc vui vẻ sao?

Lâm Lang khóc không thành tiếng, nghẹn ngào nói: "Anh... anh đừng thương tổn tôi..."

Tuy nhiên, không ngờ rằng Hàn Tuấn thế mà nằm xuống bên cạnh cậu, đùi kẹp lấy eo cậu: "Nếu em không muốn hối hận thì đừng nghĩ tới chuyện chạy trốn, tôi sẽ đánh gãy chân em, hung hăng cưỡng bức em."

Lời nói hung ác lại dùng ngữ điệu quá đỗi dịu dàng. Lâm Lang đã sớm không khóc nổi nữa, đầu óc hỗn loạn, thiết nghĩ đây chỉ là giấc mộng thôi, có lẽ ngủ một giấc là hết. Ngày xưa mỗi lần gặp ác mộng, Lâm Lang thường tự nhủ với mình rằng không phải sợ không phải sợ, là mơ thôi mà, cậu chỉ việc xô người xuống đất, hoặc nhéo mình thật mạnh, thì sẽ lập tức bước vào giấc mộng khác.

Đêm dần sâu, Hàn Tuấn rốt cuộc thả cậu ra, chìm vào giấc ngủ. Cậu mở to mắt, nhìn sườn mặt tuấn tú nghiêm nghị của Hàn Tuấn, thầm nghĩ cứ lấy gối đè chết hắn là mình được giải thoát rồi, nhưng vừa nghĩ vậy lại cảm thấy mình ác độc. Cậu tự thấy bản thân tương đối thiện lương, cõi đời có biết bao nhiêu người, cớ gì kẻ xui xẻo luôn là mình, ông trời sao lại bất công như thế.

Lâm Lang thao thức trắng đêm, tinh thần cũng rã rời. Đêm khuya vắng người, cậu lặng lẽ trốn đi, ngoại trừ xe cộ thỉnh thoảng chạy qua, trên đường chẳng có lấy một bóng người, cậu lang thang không mục đích, chợt nhận ra thế giới rộng lớn lại không có chốn mình nên đi. Cậu nghĩ mình thực sự phải khuất phục như vậy ư, học tập chăm chỉ còn ý nghĩa gì, tương lai nên đối mặt với người nhà ở quê thế nào. Bà nội mà biết chắc chắn sẽ đau lòng chết mất, bà chỉ trông chờ mỗi cậu nối dõi tông đường cho nhà họ Lâm thôi, mà Hàn Tuấn không đời nào cho phép cậu kết hôn.

Lâm Lang nghĩ một hồi lại khóc nấc lên, đường phố 3 giờ sáng, tiết trời lạnh buốt thấu xương. Cậu muốn lao đầu quách vào chiếc xe nào đó, nhưng không đành lòng bỏ mặc bà nội, sau lại nghĩ giả như ngay bây giờ sẽ có một gã du côn lao ra, cướp sạch mọi thứ trên người cậu, cậu sẽ cố tình chống cự, khiến gã giết chết mình, vậy không tính là tự sát nữa.

Cậu cứ vậy suy nghĩ miên man, rồi chẳng biết đi tới trường từ lúc nào. Cổng trường khép chặt, cậu sợ bảo vệ bắt gặp nên nhảy qua hàng rào sắt bên cạnh để vào. Giờ không thể quay về ký túc xá, đành phải cất bước vô định trên sân trường. Bốn bề thật tĩnh lặng, chỉ có tiếng nước chảy róc rách. Cậu ngồi xổm bên bờ suối khóc nức nở.

Lâm Lang mơ mơ màng màng thiếp đi, tỉnh dậy thấy trời đã sáng trưng, cậu nghiêng ngả đứng lên, nhìn từ xa thấy đã có tốp năm tốp ba sinh viên đi qua đi lại trên khu phòng học. Lâm Lang biết mình phát sốt, mắt nhắm lại là rơi lệ ngay. Cậu cố sức lê hai bước, sực nghe có người gấp gáp gọi mình. Thân thể chấn động dữ dội, muốn bỏ chạy ngay tắp lự, ngặt nỗi vừa bước hai bước đã ngã xuống, ngã đúng vào lồng ngực dày rộng của người nọ. Ngất đi cũng tốt, biết đâu người ta thấy cậu đáng thương sẽ không đánh gãy chân cậu.

Giấc ngủ này rất dài. Trong mộng, Lâm Lang uất ức vô cùng, nghĩ mình chưa từng làm chuyện gì thương thiên hại lý, tại sao bất hạnh cứ đổ dồn lên người cậu? Cậu muốn khóc, song cổ họng không khóc nổi, ngực cũng đau buốt. Cậu lại nghĩ, chắc hẳn mọi việc cuối cùng sẽ có biện pháp, bị Hàn Tuấn cưỡng bức thì có sao, cậu là con trai, cố chịu đựng rồi cũng qua. Huống hồ Hàn Tuấn chưa làm gì cậu, không chừng hắn chỉ mê muội nhất thời thôi, chả phải hắn bảo trước kia không thích đàn ông đó sao. Hiện tại là pháp chế chủ nghĩa xã hội khoa học, Hàn Tuấn có quyền có thế tới mức nào cũng đâu thể coi trời bằng vung.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gã Đàn Ông Xấu Xa
Chương 45

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 45
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...