Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gã Đàn Ông Xấu Xa – Chương 42

Gã Đàn Ông Xấu Xa

Tác giả: Công Tử Ca
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tôi muốn xuống xe!" Lâm Lang nghẹn ngào quát: "Đồ lưu manh!"

"Không được!" Hàn Tuấn một tay lôi cậu về. Lâm Lang cuống đến đỏ mắt, vỗ một phát lên cánh tay bị thương của hắn. Hàn Tuấn nhịn đau giữ chặt áo cậu: "Còn dám giãy nữa đừng trách tôi cưỡng bức cậu!"

Lâm Lang tức khắc cứng đờ tại chỗ, dù cậu không rõ đàn ông cưỡng bức đàn ông thế nào, song vẫn chẳng dám nhúc nhích. Hàn Tuấn đột nhiên móc di động trong túi ra, Lâm Lang chỉ thấy sáng lên một cái, cậu vội vàng kéo quần, nhưng Hàn Tuấn đã đưa điện thoại đến gần. Lâm Lang trên màn hình khóc như hoa lê đọng mưa, m//ô//n//g lộ hơn nửa, thậm chí thấy rõ chất lỏng trăng trắng phía trên. Đầu cậu nổ cái "bùm", bị dọa choáng váng.

Hình khỏa... khỏa thân? Tống... tống tiền?...

Lâm Lang ngỡ đời mình xong rồi, ảnh chụp này mà bị phát tán, cậu cũng không muốn sống nữa.

"Sợ?"

Lâm Lang hận đến mức cắn chặt răng: "Sao anh lại làm thế, tôi tốt bụng tới chăm sóc anh, vậy mà anh dám ức hiếp người!"

Phát hiện ánh mắt người nọ vẫn chăm chăm vào chất lỏng bắn trên eo cậu, sắc mặt Lâm Lang càng đỏ. Trong xe tràn ngập hương vị nam tính sau cao trào, Hàn Tuấn lấy khăn tay đưa qua, Lâm Lang nén xấu hổ lau sạch thứ ấy đi, nước mắt trên mặt không ngừng rơi.

Hàn Tuấn thắt lại đai lưng, nhìn không ra thỏa mãn hay ảo não: "Cũng có phải bé gái đâu, cần gì khóc thê thảm dữ vậy?"

Lâm Lang sợ tới mức cuống quýt duỗi cổ nhìn tài xế, tài xế kia vẫn tiếp tục lái xe như không, hoàn toàn không biết đằng sau mới phát sinh chuyện "táng tận lương tâm". Bấy giờ Lâm Lang rốt cuộc hiểu cái gì gọi là bất lực, đáng thương nói: "Bé gái gì chứ, nam sinh cũng không được."

Nói đoạn, cậu dịch sát vào trong: "Tấm... tấm ảnh kia..."

"Ảnh tôi giữ, sau này có chỗ dùng."

Lâm Lang gấp đến độ muốn thò tay cướp, nước mắt lại ầng ậng dâng lên, cất giọng nài nỉ: "Anh... anh đừng cho người khác xem..."

Hàn Tuấn không đáp, sườn mặt anh tuấn bị ánh đèn ngoài cửa sổ hắt lên, rành rành mặt người dạ thú. Xe ngừng lại, Hàn Tuấn đẩy cửa xe ra, Lâm Lang tức tốc theo sau.

Đám Quách Đông Dương cũng vừa có mặt, đang đứng trước cổng lớn nói chuyện. Lâm Lang thấy trước tòa nhà đậu đầy xe, bắt gặp Hàn Tuấn tới gần, ấy mà có rất nhiều người lại đây gọi "anh Hàn", ai nấy đều tất cung tất kính. Người nọ như biến thành người khác, chỉ gật đầu lạnh lùng. Mấy người Quách Đông Dương cũng đến, phát hiện Lâm Lang đứng sau Hàn Tuấn thì đều ngây ngẩn. Vẻ mặt Hàn Tuấn không chút thay đổi, giới thiệu: "Lâm Lang."

Cao Chí Kiệt "chậc chậc" tán thưởng từ trên xuống dưới một vòng: "Quả nhiên người đẹp nhờ lụa, nom dáng dấp này mà xem, ai nghĩ cậu ta là nhóc nhà quê mới lên tỉnh chớ."

Quách Đông Dương mỉm cười, nhìn thẳng vào Lâm Lang: "Đến tôi cũng chẳng dám thừa nhận nữa là, mặc đẹp lắm."

Lâm Lang cười cười ngại ngùng, bám sát gót Hàn Tuấn, toàn thân bứt rứt vô cùng.

Ai biết cầm thú kia vừa vào phòng khách liền bỏ mặc cậu, quay sang đàm luận với tốp đàn ông bên cạnh. Dì Văn còn đỡ, phụ nữ hơn bốn mươi, dù thoạt nhìn là nữ cường nhân, nhưng nói năng lại mềm mỏng ôn hòa, luôn miệng khen Lâm Lang thông minh ngoan ngoãn, cuối cùng cười nói: "Tính tình Hàn Tuấn không tốt, con khoan dung với nó một chút, nó lại không chịu cho dì tìm người, đành làm phiền con vậy. Nếu nó nổi cáu với con thì cứ bảo dì, dì dạy dỗ nó cho con."

Lâm Lang cười gượng, nói tới nói lui hình như dì Văn này nắm rất rõ hoàn cảnh của cậu, ngay cả cậu bao nhiêu tuổi, đến từ đâu cũng biết. Cậu xưa nay hướng nội ít nói, ngoại trừ cười ngây ngô thì chả biết làm gì. Dì Văn mới đi tức thì, Cao Chí Kiệt phía sau đã đi tới: "Hồi hộp lắm đúng không?"

Giờ đây Lâm Lang nhìn Cao Chí Kiệt cũng cảm thấy thân thương, cái khác thì miễn, chứ ba cái vụ dỗ dành thì Cao Chí Kiệt là nhất, thoáng cái đã chọc Lâm Lang cười ha ha không ngừng. Quách Đông Dương bê ly rượu qua, hỏi: "Chuyện gì mà cười vui thế?"

Lâm Lang vội nhường chỗ cho hắn. Quách Đông Dương ngồi xuống kế cậu: "Ban nãy có nhiều người đi theo tôi dò hỏi chuyện về cậu lắm, ai cũng hỏi cậu bé xinh đẹp kia đến từ đâu."

Lâm Lang cười nói: "Tôi cũng đâu lùn, sao họ cứ gọi cậu bé cậu bé suốt thế."

Quách Đông Dương nghiêng về phía cậu: "Nhỏ hay không viết cả trên mặt rồi, nhìn sơ cũng biết cậu là nhóc con chưa dứt sữa, có gì khó hiểu đâu."

Cao Chí Kiệt nghe vậy, mặt mày tự dưng hớn hở, sáp qua hỏi: "Tôi nói nè Lâm Lang, cậu ở chỗ Hàn Tuấn có gì bất tiện không?"

Lâm Lang sửng sốt, tưởng bị hắn nhìn ra sơ hở gì, lông tơ muốn dựng đứng cả lên: "Anh... anh nói vậy là sao?"

Cao Chí Kiệt cười d//â//m đ//ã//n//g: "Trong đám huynh đệ, Hàn Tuấn thuộc dạng tính dục thừa mứa, hôm nào đó chịu không nổi phải tìm gái hạ hỏa. Cậu ngây thơ thế liệu có quen không đây?"

Mặt Lâm Lang phát nóng, lắp bắp cười ngu: "Có... có gì mà bất tiện chứ."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gã Đàn Ông Xấu Xa
Chương 42

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 42
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...