Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gã Đàn Ông Xấu Xa – Chương 214

Gã Đàn Ông Xấu Xa

Tác giả: Công Tử Ca
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kỳ thực Lâm Lang cũng thường ngấm ngầm chích ngừa cho bà nội mình rồi. Bình thường gọi điện về, cậu sẽ lơ đãng khen Hàn Tuấn tốt, kể hắn chăm sóc cậu, giúp đỡ cậu ra sao, còn nói mình hiện tại tìm được công việc này cũng nhờ công Hàn Tuấn, nhờ hắn chạy ngược chạy xuôi mấy chuyến, tìm biết bao nhiêu người, bằng không với năng lực của cậu, có lẽ chẳng vô nổi công ty ngon lành và đỡ được nhiều tiền vậy đâu. Bà nội Lâm nghe thế, đương nhiên mừng rỡ khôn xiết, chiêu đãi Hàn Tuấn cũng càng chu đáo cẩn thận, quả thực đối xử như ân nhân. Hàn Tuấn cũng giỏi chiếm cảm tình của bà cụ, thường ngày rảnh rỗi còn gọi điện đến đây, thành ra bà nội Lâm vẫn hay bảo: "Thầy Hàn của con làm người được lắm, lần trước còn điện hỏi thăm sức khỏe và sinh hoạt của nội nữa."

Lâm Lang nghe xong chỉ biết cười ngượng, cũng đâu thể nói những ưu đãi mà ngài đây được hưởng là cháu trai cưng dùng máu thịt đổi lấy đúng không? Sự thật chứng minh Hàn Tuấn đi tuyến đường bà nội Lâm là chính xác, bởi bà cụ chẳng có sở thích gì, chỉ ưa lải nhải. Nhờ bà nói rất nhiều lời tốt về Hàn Tuấn, nên sau này ngay cả bác với cô của Lâm Lang cũng bắt đầu biết ơn Hàn Tuấn, hễ nhắc thầy Hàn là khen liên tù tì.

Hàn Tuấn ở nhà Lâm Lang hai ngày, còn trúng ngay thời điểm Tô Y Nhiên sinh nở. Lúc bụng Tô Y Nhiên được sáu tháng, bà nội Quan Bằng liền đón cô đến đây, bảo là săn sóc cho tiện. Quan Bằng là con trai độc nhất nhà họ Quan, nên ba mẹ hết sức coi trọng đứa bé trong bụng Tô Y Nhiên. Tô Y Nhiên đẻ sớm hơn dự kiến, nhưng may mà hai ngày này Quan Bằng về nhà rồi. Lúc Lâm Lang đến bệnh viện, đứa bé đã được đặt trong phòng nuôi trẻ. Cậu và Quan Bằng vui sướng quan sát qua lớp kính, trong lòng thấy tài tình quá đỗi. Lâm Lang quay sang nhìn Quan Bằng, nói: "Tiểu Quan Bằng, ha ha."

Hốc mắt Quan Bằng ươn ướt: "Từ hôm nay trở đi tớ cũng là người có con rồi."

Lâm Lang nghe vậy cũng mừng thay hắn, lại hỏi: "Vợ cậu sao rồi?"

"Đang nghỉ ngơi, ba mẹ cô ấy cũng ở đó."

Lâm Lang qua thăm Tô Y Nhiên một lát rồi phải về, Quan Bằng tiễn cậu ra khỏi bệnh viện, đi đến cổng bệnh viện thì bật cười. Lâm Lang quay qua cười nói: "Coi cái bộ dạng hí hửng của cậu kìa."

"Không phải." Quan Bằng cười he he nhìn cậu, chỉ quán cà phê bên kia đường: "Còn nhớ hồi trước mỗi lần tụi mình đi ngang qua đó, cậu luôn nói chờ mai mốt cậu có tiền sẽ mời tớ vô uống cà phê không?"

Lâm Lang ngẩng đầu nhìn, thấy ngay quán cà phê đối diện. Ngày xưa lúc họ mới lên cấp ba, thị trấn chỉ có mỗi quán cà phê này, hôm khai trương đặc biệt mời một dàn đồng ca đến hát, còn đốt pháo đùng đoàng. Khi ấy là cuối tuần, Quan Bằng cưỡi xe đạp chở cậu đi ngang qua chỗ này, rồi cậu bảo: "Mai mốt tớ có tiền sẽ mời cậu vô uống cà phê!"

Thời đó, một nơi trang hoàng xa hoa như quán cà phê luôn là một giấc mộng mỹ lệ với cậu, cũng là một trong những động lực thôi thúc cậu chăm chỉ học tập. Chuyện qua lâu quá rồi, Lâm Lang chỉ đáp: "Tớ sắp quên xừ nó rồi, sao, muốn tớ mời cái gì?"

"Bữa nay thì thôi, không có thời gian, ngày mai được không, cậu cũng ở nhà được vài ngày mà nhở?"

Lâm Lang gật đầu: "Mai tính tiếp."

"Vậy cậu khoan hẵng về, từ thị trấn đến nhà cậu vòng vèo mệt lắm, hôm nay ở nhà tớ đi, tối mình đi nhậu."

Lâm Lang có chút xấu hổ: "Hàn Tuấn... còn ở nhà tớ chưa đi."

Quan Bằng thoáng sửng sốt: "Ôi cái đệt, đây là tính làm chi, con dâu xấu tới gặp ba mẹ chồng hở?"

"Ảnh đến thăm tớ, tiện thể thăm nội tớ luôn. Cậu về trông vợ đi, tớ đi mình được rồi, mai lại ngồi xe lên, cũng không mệt lắm đâu."

Giờ hai người họ đều đi làm, không gặp mặt thường xuyên như bình thường nữa, tháng gặp hai lần là khá lắm rồi. Đi làm rồi mới nhận ra bạn bè tốt tới nhường nào. Quan Bằng tiễn cậu lên xe bus, nói: "Về nhà nhớ gửi tin nhắn cho tớ."

Lâm Lang gật đầu, qua cửa kính thấy Quan Bằng vẫn đứng tại nhà ga trông theo cậu, cõi lòng đột nhiên chua xót, không phải khổ sở, cũng không phải vui sướng, mà là cái cảm giác hoảng sợ và bùi ngùi trước tháng năm vụt trôi. Cậu dựa vào ghế, nhớ hồi mình và Quan Bằng mới quen, vẫn là hai thiếu niên thanh xuân phơi phới. Năm ấy Quan Bằng vẫn là cậu trai sáng sủa như ánh dương, khoác vai cậu bảo: "Tớ thấy tụi mình thân thế này, hay mốt đừng kết hôn nữa, hai ta ở chung cả đời được rồi."

Giờ ngẫm lại, cậu năm ấy cũng rất vui vẻ, không liên quan đến tình yêu, chỉ là tình bạn của thiếu niên luôn ngập tràn sắc thái mà ấm áp như vậy.

Nháy mắt, họ đã tự tìm được bến bờ của mình, có người yêu, có gia đình mà bản thân chẳng nỡ chia lìa.

Về chuyện Tô Y Nhiên sinh con, cậu đã gọi điện kể cho Hàn Tuấn nghe ngay từ lúc còn ở thị trấn, nên về đến nhà lại muốn kể tiếp. Dè đâu vừa vào sân tức thì, Hàn Tuấn đã đón đầu rồi kéo cậu ra ngoài, cảnh cáo: "Em đừng nói gì khiến bà em cao hứng quá."

"Tại sao?"

"Em ngốc hả, em mà kể Quan Bằng đến con cũng có rồi, tụi em lại học chung, bà em không giục em kết hôn mới lạ đó?"

Thời điểm nói lời này, ánh mắt Hàn Tuấn nhìn cậu có chút khẩn trương, Lâm Lang "à" một tiếng, nói: "Đúng là em không nghĩ tới."

Tuổi càng lớn, chuyện cần lo lắng cũng càng nhiều. Lâm Lang nghĩ đến chuyện ấy, tâm trạng vốn vui vẻ bị ảnh hưởng đôi chút. Họ ra sườn núi phía sau ngồi chốc lát, Lâm Lang nằm một hồi lại hỏi: "Anh thấy có kỳ diệu không?"

"Cái gì?"

Lâm Lang quay sang nhìn mặt Hàn Tuấn: "Thời gian. Thời gian qua lẹ quá trời, nghĩ thấy kỳ diệu ghê, chớp mắt chúng ta đã lớn từng này rồi."

Hàn Tuấn phì cười, xoa đầu Lâm Lang: "Em mới bao lớn mà đã bày đặt cảm khái rồi, đến tuổi tôi thì biết sống kiểu gì đây?"

Lâm Lang bật cười, hỏi: "Mai Quan Bằng rủ em lên thị trấn họp mặt, anh đi không?"

Hàn Tuấn nhíu mày: "Chẳng phải hôm nay gặp rồi à, sao còn đi nữa?"

"Hôm nay cậu ấy muốn ở cùng Tô Y Nhiên, không rảnh, tối nay em định chẳng về đâu, nhưng nghĩ anh đang ở đây, sợ anh một mình ở nhà em không tự nhiên nên mới về đó."

Hàn Tuấn đáp tỉnh bơ: "Tôi coi đây thành nhà mình rồi, em không thấy bà em đối tốt với tôi cỡ nào đâu, sao lại không tự nhiên. Em muốn ôn chuyện với bạn cũ thì cứ việc đi, quan tâm tôi làm chi, đằng nào tôi trong lòng em cũng chẳng nặng bằng bạn em."

Lâm Lang đắc ý bắt chéo chân: "Đúng vậy, anh lúc nào chả nhẹ."

Cậu vừa nói xong, Hàn Tuấn đã hung hăng sấn tới đây, ôm cậu thọc lét không ngừng, làm cậu cười gập cả eo. Đang giỡn thì bỗng dưng có người gọi từ xa: "Lâm Lang về đấy à?"

Lâm Lang giật mình, cuống quýt đẩy Hàn Tuấn ra, bấy giờ mới thấy là một người trong thôn họ, đang khiêng cuốc cười ha ha nhìn họ từ bên kia sườn núi. Cậu vội đứng lên gọi một tiếng thím, giới thiệu: "Đây... đây là thầy con, đến thôn chúng ta tham quan."

Không ngờ người nọ vậy mà biết Hàn Tuấn: "Gặp rồi gặp rồi, xe thầy này đậu trước nhà con mà, thím có thấy, dân thành phố à?"

Người nọ nhìn Hàn Tuấn bằng ánh mắt tràn ngập hiếu kỳ, cũng phải, khí chất với cả tướng mạo kia quả tình quá gây chú ý. Người nọ nói thêm dăm câu với Lâm Lang, đoạn khiêng cuốc đi, Hàn Tuấn lại hơi ngại, sờ mũi nói: "Người chỗ em chưa thấy dân thành phố bao giờ à, sao ai cũng nhìn tôi kiểu đó vậy, nhiều khi làm tôi xấu hổ muốn chết."

Lâm Lang ồ lên hai tiếng, quay lại cười hỏi: "Da mặt dày cui cỡ anh mà cũng biết xấu hổ hả?"

Hàn Tuấn ngoài cười nhưng trong không cười mà nhìn cậu, Lâm Lang toan nhanh chân bỏ chạy, lại bị Hàn Tuấn tóm được đè xuống dưới thân. Lâm Lang cười lớn, vùng vẫy liên tục: "Đừng phá đừng phá mà, người ta thấy nữa bây giờ."

"Thấy thì thấy, lén lén lút lút quá đủ rồi." Hàn Tuấn túm cậu không buông, Lâm Lang liền nổi giận: "Không muốn lén lút thì anh đừng theo tới đây, ui da, anh làm gì..."

Hàn Tuấn cũng không thực sự tính làm gì Lâm Lang, ăn mấy miếng đậu hủ rồi thả cậu ra, nhưng trong mắt lại xẹt ra lửa, thế là định lôi Lâm Lang ra sau tảng đá. Lâm Lang đỏ mặt, dứt khoát không chịu đi, rồi nhân cơ hội chạy về nhà nhanh như chớp.

Cậu vẫn muốn kể cho bà nội nghe chuyện Quan Bằng có con, bà cụ thích nghe mấy chuyện vui này. Hơn nữa, cậu và bà nội đã sớm đạt thành nhận thức chung, đi làm trước mới bàn vấn đề cưới xin, không lo bà hối thúc. Với cả chuyện lớn như vầy, dù cậu không kể, Quan Bằng cũng sẽ tới báo tin vui thôi. Để cậu tự chia sẻ với bà vẫn hay hơn.

Hàn Tuấn nhanh chóng chạy theo, mặt trời đã ngả về tây, ánh nắng chiếu lên bóng dáng thật dài của hai người họ, một trước một sau trùng điêp lên nhau. Thoáng chốc, hắn đã bắt kịp bước chân Lâm Lang, đi sát bên cạnh cậu, gọi: "Lâm Lâm..."

Lâm Lang quay đầu qua, chỉ thấy Hàn Tuấn nhìn mình bằng ánh mắt ấm nồng.

Chẳng cần hắn nói cậu cũng hiểu được, bèn lặng lẽ thò tay nắm hờ ngón tay Hàn Tuấn, rồi tức khắc buông ra. Cả hai cùng nở nụ cười nhàn nhạt, sóng vai bước vào nhà.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gã Đàn Ông Xấu Xa
Chương 214

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 214
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...