Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gã Đàn Ông Xấu Xa – Chương 17

Gã Đàn Ông Xấu Xa

Tác giả: Công Tử Ca
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Lang nhất thời không kịp phản ứng: "Ờ, Hàn Tuấn nói ký túc xá khóa cổng rồi, nên bọn tớ ở ngoài một đêm."

"Tớ đi rồi, cậu còn đứng ngốc trên cầu bao lâu vậy, sao lại đến mức khóa cổng chứ?"

Lâm Lang cười gượng, bắt đầu chọc cười: "Hôm nay các cậu cũng trống tiết mà, dậy sớm thế?"

Quan Bằng liếc cậu từ trên xuống dưới: "Giờ cánh cứng cáp rồi ha, dám lừa phỉnh cả anh giai cơ đấy."

Lâm Lang xấu hổ cười cười: "Bữa nay cậu rảnh không, hay tụi mình ra ngoài chơi đi?"

Quan Bằng làm bộ như giật mình lắm, chạy lên bậc thềm trước cổng ký túc xá nữ đối diện căn tin, nhón chân dòm dòm. Lâm Lang chớp mắt hỏi: "Làm gì vậy?"

"Nhìn thử coi bữa nay mặt trời có mọc đằng Tây không!"

Quan Bằng nói xong lại giả vờ nhìn, chọc mấy nữ sinh đi ngang qua cười hi hi nhìn sang. Lâm Lang cuống quýt lôi hắn về, cười mắng: "Khùng hả?"

Quan Bằng bấy giờ mới nghiêm chỉnh trở lại, cười hỏi: "Hồi trước lần nào tớ rủ đi chơi cũng không thèm đi, nay là sao đây?"

"Tóm lại có đi hay không?"

"Đi! Đi chớ, mấy khi Lâm đại gia cho mặt mũi, tiểu nhân dù thế nào cũng phải hầu ngài đi một chuyến."

Thành thật mà nói, Lâm Lang chẳng biết đi đâu chơi. Chẳng qua cậu sợ Hàn Tuấn biết cậu nói dối, nếu đã bảo ra ngoài chơi với Quan Bằng, hiển nhiên không thể lượn lờ hoài trong sân trường. Hai người chạy đến công viên Châu Hà chơi một lát, xem thời gian đã là mười giờ trưa. Quan Bằng nghĩ một hồi, nói: "Mình đi chơi bida đi, chơi hai tiếng vừa lúc đi ăn cơm luôn."

Con đường phía Bắc đại học F là khu ăn uống vui chơi lập nên nhờ một đại học duy nhất. Lâm Lang vừa đẩy cửa vào, mùi thuốc lá nồng nặc đã ập vô mặt. Bên trong có mấy thanh niên trẻ đang chơi, thấy Quan Bằng thì ngoắc ngay: "Tới rồi hả!"

Quan Bằng cười cười, nhận điếu thuốc từ tay một người để hút. Lâm Lang hoảng hốt, khẽ hỏi: "Cậu hút thuốc từ bao giờ đấy?"

Quan Bằng rít mạnh một hơi: "Lâu rồi, tại cậu chưa thấy thôi."

Lâm Lang nhíu mày, thấp giọng nói: "Vô duyên vô cớ hút thuốc làm chi, hại sức khỏe lắm."

Quan Bằng thấy cậu lộ vẻ ghét bỏ, liền quẳng thuốc xuống đất rồi đạp lên: "Cậu ghét thì tớ không hút nữa, đến đây, tụi mình chơi một ván nào."

Người đưa thuốc cho Quan Bằng sáp tới: "Ai đây, không tính giới thiệu cho anh em biết mặt à?"

Quan Bằng khoác vai Lâm Lang, cười đáp: "Em trai tôi, người ta là sinh viên gương mẫu đó nha, không cùng một giuộc với mấy người đâu, ít trêu chọc thôi."

Nhóm người kia bật cười, rồi ai chơi phần người nấy. Lâm Lang không quen ngửi mùi thuốc lá, đi tới cạnh bàn bida, bảo: "Tớ đâu biết chơi trò này, hay mình đi thôi."

Quan Bằng giữ chặt cậu: "Không biết thì tớ dạy, đã đến đây rồi, nói đi là đi coi sao được, xem như giúp tớ được không?"

Lâm Lang bất đắc dĩ, chỉ đành học tư thế cầm cơ. Quan Bằng cười ha ha, vòng ra sau lưng cậu, áp sát cậu nói: "Tay đặt ở đây nè."

Hơi thở lúc nói chuyện phun hết lên sau tai cậu, cả người Lâm Lang không được tự nhiên: "Cậu cũng biết tay chân tớ vụng về mà."

Quan Bằng dựa vào lưng cậu, cười hắc hắc: "Không phải vụng về, mà là không chịu học. Nè, người lui ra sau một chút, m//ô//n//g cong lên, phát lực phải nhanh, thử xem nào!"

Cửa phòng đột ngột bật mở, mấy người bên trong rối rít đứng lên gọi "anh Hàn", Lâm Lang nghe giọng nói quen thuộc thì sợ hoảng hồn, gậy cũng đánh hụt. Quan Bằng cười, đứng sau đè lại hai tay cậu: "Tay cậu run cái gì thế?"

Lâm Lang lúng túng muốn chết, chợt nghe phía sau có người cười nói: "Ố, đây không phải Lâm Lang sao, lần đầu tiên thấy cậu ở đây nha!"

Lâm Lang quay đầu, phát hiện lại là Cao Chí Kiệt, hắn đang cợt nhả nhìn cậu. Cậu giật thót, liền bắt gặp ngay Hàn Tuấn đang mím môi nhìn cậu chằm chằm. Chẳng rõ có phải do chột dạ không, cậu chỉ cảm thấy đôi mắt ấy có thể phun ra lửa, hại cậu sợ quýnh lên, hấp tấp thoát khỏi lòng Quan Bằng để đứng thẳng. Quan Bằng cũng hoảng, vội đỡ lấy hông cậu, hỏi: "Sao thế?"

Lâm Lang thấy mình như kẻ thông d//â//m bị người ta bắt quả tang tại giường, lời nói dối bị chọc thủng, nhất thời sượng mặt thốt không ra lời. Cao Chí Kiệt tưởng Lâm Lang sợ mình, sắc mặt lập tức khó coi: "Thấy tôi có cần sợ tới mức đó không?"

Hàn Tuấn lại bỗng nhiên lên tiếng, nhìn Lâm Lang nói: "Cậu ra đây, tôi có lời muốn hỏi."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gã Đàn Ông Xấu Xa
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...