Gả Cho Viên Lãng – Chương 20
Gả Cho Viên Lãng
... tế là một ly rượu trộn loại mạnh. Viên Lãng không say mới là lạ!
Cô bé này còn nói mùi vị không tệ. Cô ta không biết đây là cocktail à? Tôi nghi ngờ liếc mắt ngập nước một cái. Cô ta đang rót đầy một ly nước. Ly nước che đi khuôn mặt của cô ta. Đáng tiếc, thật đáng tiếc, tôi ngồi trước mặt cô ta, có thể dễ dàng nhìn thấy ánh mắt liếc về phía Viên Lãng của cô ta.
Quá tập trung chú ý, hoàn toàn không phát hiện ra tôi đang nhìn cô ta.
Tôi tìm theo ánh mắt của cô ta: Viên Lãng mặt đỏ bừng bừng đang đứng trước cửa sổ hóng gió, cúc áo mở ra, lộ ra áo trong quân trang, mà anh đang rút vạt áo sơ mi đẫm mồ hôi từ lưng quần ra, từng chút từng chút.....
Mắt ngập nước đã quên uống nước, vẻ mặt si mê ngắm nhìn.
Tôi bỗng tức giận trong lòng, ruột gan lộn lên, khóe miệng từ từ nhếch lên.
Tôi nhớ Tề Hoàn từng nói, lúc tôi có ý định hư hỏng gì thì nụ cười rất giống Viên Lãng. Bây giờ, tôi cảm thấy nụ cười của mình còn giống Viên Lãng hơn chính nụ cười của anh.
Viên Lãng phanh áo ra hóng gió, có lẽ rượu đã có tác dụng. Anh từ từ chuyển tới ghế sofa bên cạnh, ngồi xuống.
Mắt nhắm lại, lại mở ra, nhìn về phía tôi, nhếch lên một nụ cười, dùng khẩu hình nói: Anh ngủ một lát.
Tôi cười với anh, cũng dùng khẩu hình đáp: Được!
Bên cạnh xoảng một tiếng, ly của mắt ngập nước rơi xuống, nước tung tóe trên đất, ướt cả thảm trải sàn. Hừ hừ, không phải nhìn cô cười, cô hồi hộp cái gì?
Viên Lãng ngã vào sofa thiếp đi, tôi cố ý không tới chăm sóc anh.
Tôi muốn xem xem sẽ xảy ra chuyện gì.
Lát sau, mắt ngập nước rời khỏi bàn, mở TV hát K với Tiểu Hạ. Đương nhiên hiệu quả trong phòng riêng không bằng KTV nhưng gào hai tiếng thì cũng có thể.
Hát một bài, mắt ngập nước đưa mic cho người bên cạnh, mình thì tới ngồi trên ghế cạnh sofa.
Tôi vừa chiến đấu từ nam ra bắc với đám Tiểu Kim, vừa liếc cô bé.
Người hát K đứng cạnh cô ta, dường như cô ta có ý muốn nhường ghế, ngồi xuống sofa một cách tự nhiên.
Cô em, góc áo của cô đụng tới quần của chồng chị rồi!
Mắt ngập nước không thèm liếc Viên Lãng một cái, chăm chú nhìn màn hình TV, vỗ tay theo nhịp.
Dường như là nhìn lướt qua trong lúc vô tình, thuận tay cầm lên áo khoác không biết của ai trên lưng ghế, đắp cho Viên Lãng.
Gần như tôi muốn cười lớn, Viên Lãng, quả dưa leo già, lại còn có cô bé nhớ thương anh. Lần này anh đắc ý nhé.
Tôi l//i//ế//m l//i//ế//m môi, tuyên bố: “Tiểu Kim, chúng ta chơi trò khác. Chị thua thì uống một ly lớn, em thua thì phần thưởng là hôn chồng chị. Chị biết em thầm mến anh ấy đã lâu.” Cả nhà cười ầm.
Tiểu Kim nhìn mập mạp, bộ dạng như thể hành động chậm chạp nhưng thực ra là người tinh ý, lập tức đồng ý.
“Một con ong nhỏ bay tới bụi hoa.”
“Bay, chậc chậc.”
“Bayyyyyyyy.....”
“Bayyyy....”
Tôi thua, uống một ly lớn. Đấu lại.
“Một con ong nhỏ bay vào bụi hoa....”
Tiểu Kim thua, mặt cậu ta bi tráng, quẹt miệng một cái, đi về phía Viên Lãng.
Ôm đầu anh, hôn một cái thật kêu lên mặt anh. Viên Lãng say thật, không tỉnh.
Trong phòng vỗ bàn, giậm chân, hú lên quái dị, tôi thách: “Ai tới nữa?”
Phía sau tiếp trước giơ tay đăng ký.
Tôi chỉ đích danh: “Tiểu Chu!”
Tiểu Chu là thư ký phòng tiêu thụ, là một cô bé không hề có tâm cơ, cởi mở.
Tiểu Chu thua, mọi người hét ầm lên, cô cười khúc khích, bị đẩy qua.
Tôi nhìn trộm mắt ngập nước, vẫn giả vờ bình tĩnh nhưng ánh mắt đã khác thường.
Cô có muốn tới chút không? Tôi chống tay lên bàn.
Tiểu Chu lắc lư tới cạnh ghế sofa, đang lấy dũng khí thì Viên Lãng lật người một cái, mặt quay vào trong mà ngủ.
Tiểu Chu mờ mịt nhìn tôi: “Chị Sư, đây không phải là em chơi xấu nha.”
Tôi rộng lượng vung tay lên: “Qua!”
Đứng dậy: “Chị say rồi, đến đây là kết thúc, mọi người về nhà đi, chị cũng về ngủ.”
Mọi người dọn dẹp đồ đạc của mình. Tôi đánh thức Viên Lãng: “Chồng, về nhà.”
Trên đường đi, tôi không nhịn được mà cười vui vẻ, Viên Lãng không có biểu tình gì.
Tôi hỏi: “Ngủ thiếp đi thật à?”
Viên Lãng không nói gì, lấy tay quẹt quẹt chỗ bị Tiểu Kim hôn.
Tôi cười tới mức ngã vào lòng anh: “Căn bản là anh không ngủ.”
Viên Lãng thở dài: “Bị người ta nhìn chằm chằm nửa giờ, ai còn không tim không phổi mà ngủ được. Lại còn bị đàn ông hôn, anh thật oan ức.”
Về tới nhà, tôi thay đồ ngủ: “Anh tỉnh rồi? Tỉnh thật nhanh.” Bước tới bên cạnh anh: “Aizzz, lại uống trà lạnh Trường Đảo thôi.”
Viên Lãng cởi đồ: “Cảm ơn, không cần.”
“Thật ra thì mùi vị cũng không tệ lắm, qua đây uống một ly đi.” Tôi nhìn anh cởi thắt lưng, bàn tay cởi đồ, vòng eo dẻo dai như ẩn như hiện.
Viên Lãng thành khẩn từ chối, “Cảm ơn, thật không cần, thân thể không chịu nổi.”
Tôi cười sâu xa, đập đập giường rồi ngẩng đầu lên: “Cùng tắm đi...”
Viên Lãng liếc nhìn tôi: “Em muốn làm gì?”
Tôi nhìn anh cởi tất, cái quần lính từ từ trượt xuống mu bàn chân, ngẩn ra, híp mắt đánh giá từ dưới lên trên một cách tà ác: “Đêm này, trong bồn tắm...” Răng cắn vào môi dưới.
Viên Lãng đứng thẳng lên, duỗi lưng một cái: “Tiếp nhận khiêu chiến!”