Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gả Cho Tội Thần – Chương 3

Gả Cho Tội Thần

Tác giả: Cố Sinh Mễ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ỷ vào thân hình linh hoạt, tiểu hài tử thực mau vọt tới trước mặt Khương Đào.

Người nhà họ Khương thấy hắn, trên mặt cũng không có chút kinh ngạc nào.

Đứa nhỏ này chính là ấu đệ của Khương Đào, Khương Lâm. Khương Lâm hiện nay mới năm tuổi, còn chưa cao tới eo người ta.

Cho nên hắn vừa xông tới, Khương lão thái gia liền dễ như trở bàn tay mà duỗi tay xách cổ hắn.

Khương Lâm giống như con cá chạch béo điên cuồng giãy giụa, không những không thoát được khỏi tay lão thái gia mà còn bị Triệu thị lấy mất đòn gánh.

Khương Lâm mếu máo khóc nức nở, vội vàng hô toáng lên: “Trả đòn gánh cho con … Không phải, trả tỷ tỷ cho con!”.

“Lâm ca nhi đừng nháo, nãi nãi đưa con về nhà ăn kẹo được không?” Lão thái thái Tôn thị dỗ hắn.

Tiểu Khương Lâm tham ăn nhất, thường nghe tới kẹo thì chuyện gì cũng chẳng lo.

Lúc này lại không giống, hắn không chút nào dao động, dường như không nghe thấy, một cái tay thò tới chỗ người Khương Đào.

Khương lão thái gia tuy rằng lớn tuổi nhưng cũng có sức lực của một người nông dân, Khương Lâm cố tới mức nghẹn đỏ cả mặt nhưng cũng không cách nào thoát được. Làn da của trẻ con rất trắng, lập tức liền thấy trước cổ đỏ một vòng.

Khương Đào thấy mà đau lòng, chỉ có thể ngồi dậy nói: “Gia gia xin hãy buông A Lâm ra đi, cháu sẽ nói chuyện với thằng bé”.

Khương lão thái gia đối với Khương Đào vốn mang lòng áy náy, hơn nữa hôm nay Khương Đào cũng coi như phối hợp, bọn họ chuẩn bị đưa nàng lên núi, Khương Đào không khóc không nháo, khiến lão gia tử mềm lòng vài phần. Cho nên, Khương Đào vừa mở miệng, ông liền buông tay.

Khương Lâm vội vàng tới bên người Khương Đào.

Khương Đào thấy hốc mắt hắn đỏ lên, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, còn tưởng rằng hắn nhịn không được muốn khóc, liền dứt khoát ôm hắn vào lòng, lấy ống tay áo lau mắt cho hắn.

Tiểu Khương Lâm lại đem đầu trở ra, mang theo giọng mũi ồm ồm kiên định mà nói: “Đệ mới không khóc! Tỷ tỷ không sợ, đệ bảo vệ tỷ!”.

Trong lòng Khương Đào đều mềm nhũn một đoàn.

Sau khi tiếp thu ký ức của thân thể này, Khương Đào đối với đệ đệ mũm mĩm này vẫn là rất có hảo cảm.

Chỉ là nàng xuyên tới đây hai tháng, lại chỉ thấy hắn có một lần.

Nửa đêm hôm ấy, nàng đột nhiên tỉnh, sau đó liền phát hiện trong ổ chăn cư nhiên lại vô cùng ấm áp, không hề lạnh băng giống ngày thường. Nàng đứng dậy xem xét, liền nhìn thấy trong ổ chăn của mình phồng lên một khối thật lớn.

Đem chăn xốc lên, Khương Đào liền thấy Khương Lâm đang ở trong chăn ngủ ngon lành.

Khương Đào đánh thức hắn, hỏi hắn sao lại ngủ ở đây, sao lại chạy tới nơi này của nàng rồi.

Khương Lâm xoa xoa đôi mắt, nhưng cũng không mở mắt ra, nói với nàng: “Đệ sợ tỷ tỷ lạnh, tới làm ấm chăn cho tỷ, cũng không biết như nào ngủ quên mất”.

Khương Đào vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.

Sau đó, Khương Lâm cũng không ngủ, vuốt ổ chăn ấm ấm nói: “Hôm nay đã ấm rồi, đệ là đại nam nhân, không thể ngủ cùng tỷ được nên đệ đi về trước, mai đệ lại tới nhé”.

Khương Đào còn không kịp trả lời hắn, hắn liền bước ngắn bước dài xuống giường, lê giày chạy đi.

Nhưng cũng chỉ có một lần, sau đó Khương Lâm không có đến.

Khương Đào cũng không trách hắn nói chuyện không nhớ, hài tử năm tuổi, vốn dĩ cũng hay quên, rất có khả năng ngủ một giấc liền không nhớ.

Chỉ là Khương Đào không nghĩ tới đệ đệ nghe chính mình bị tiễn đi, cư nhiên lại cầm theo đòn gánh mà đuổi theo xa như vậy – núi Tam Tiêu cách Khương gia cũng là cả một chặng đường, người lớn đi cũng mất mười lăm phút.

Trong lòng Khương Đào vừa ấm áp vừa chua xót, nhịn không được thở dài.

Khương Lâm ngồi trong lòng nàng, đôi tay gắt gao nắm lấy vạt áo của nàng, tựa như sợ nàng nháy mắt đã không thấy tăm hơi. Nghe được nàng thở dài, Khương Lâm cho rằng nàng giận hắn, vội giải thích: “Tỷ tỷ, đệ không có nói dối, trước đó đệ thật sự nghĩ tối hôm sau sẽ đi xem tỷ nhưng bị nãi nãi phát hiện. Nãi nãi không cho đệ đi, còn nói tỷ đang dưỡng bệnh, đệ đi sẽ quấy rầy tỷ, đệ chỉ cần ngoan ngoãn, tỷ tỷ sẽ nhanh chóng khỏe lại…”. Nói tới đây hắn ngừng một chút, lấy một hơi lại nói: “Đệ thật sự không cố ý gạt tỷ”.

Khương Đào vội vàng đáp: “Tỷ tỷ biết, tỷ không trách A Lâm”.

Tỷ đệ bọn họ nói lời như vậy, người nhà họ Khương nghe được đều thấy không đành lòng.

Triệu thị e sợ trì hoãn sẽ sinh biến, lập tức nói: “Lâm ca nhi lo lắng cho tỷ tỷ cũng đúng, chỉ là vào miếu cũng cần chú ý canh giờ, chúng ta đứng đây nói chuyện cũng không tốt, không bằng để tỷ đệ bọn họ vừa đi vừa nói chuyện”.

Tiểu Khương Lâm nghe xong vội nhe răng tức giận,. lại muốn nhảy xuống từ trên ván.

Khương Đào bèn ôm lấy hắn, gật đầu nói: “Đúng là nên như vậy, Đại bá, nhị bá đi tiếp là được”.

Khương lão đại cùng lão nhị vô cùng khỏe, nâng thêm một đứa trẻ béo tròn cũng không thành mất sức, đoàn người liền hướng trên núi mà đi.

“A Lâm không vội, nghe tỷ tỷ nói”. Khương Đào một bên nhuận khí cho Khương Lâm, một bên đạm đạm nói: “Tỷ tỷ không phải bị vứt bỏ, là bệnh của tỷ tỷ vẫn luôn không tốt, gia gia muốn đưa tỷ tỷ tới miếu để thần tiên chữa khỏi bệnh cho tỷ”.

Cảm xúc của hài tử dễ chịu ảnh hưởng của người lớn, nhìn tỷ tỷ tới giờ còn trấn định như vậy, Khương Lâm thật sự đã bình tĩnh trở lại, nửa tin nửa ngờ hỏi nàng: “Thật sự?”.

Khương Đào cười cười, lộ ra lúm đồng tiền trên má, càng thêm ôn nhu mà nói: “Đúng vậy nha. A Lâm nhất định là nghe lầm, gia gia, nãi bãi, đại bá, nhị bá đều là người thân nhất của tỷ, làm sao sẽ vì tỷ tỷ bị bệnh mà đem tỷ tỷ ném đi đâu?”.

Khương Lâm quay đầu đi nhìn Khương lão thái gia cùng Khương lão thái thái, hai vị lão nhân đều không đành lòng mà xoay người lại nhưng cũng không có mở miệng phản bác.

Triệu thị cười gượng lập tức phụ họa: “Đúng vậy đúng vậy, tỷ tỷ ngươi là đi thỉnh thần tiên chữa bệnh. Chờ trị hết liền trở về”.

Khương Lâm chậm rãi gật đầu, ngay sau đó phản ứng lại hỏi bọn hắn: “Tiên nhân kia không tới thì phải làm sao? Hoặc là tiên nhân không trị hết bệnh cho tỷ tỷ thì làm sao bây giờ?”.

Những người khác của Khương gia đương nhiên là không trả lời, Khương Đào liền nhéo mũi hắn nói: “Không tới tỷ tỷ liền về nhà chữa bệnh. Đệ còn nhỏ như vậy, sao giống như ông cụ lo lắng nhiều vậy? Cái đầu nhỏ cả ngày suy nghĩ vớ vẩn”.

Tiểu Khương Lâm bĩu môi nói: “Đệ mới không phải suy nghĩ vẩn vơ, là Khương Kiệt nói cho đệ biết, nói tỷ tỷ không hết bệnh, mọi người trong nhà đều muốn ném tỷ ra ngoài”.

Khương Kiệt là hài tử của nhị phòng Chu thị, tuổi tác cũng tầm như Khương Lâm. Nhưng khác hoàn toàn với Khương Lâm ngoan ngoãn hiểu chuyện, hắn là đứa nghịch ngợm hay gậy sự nhất trong nhà, lên núi leo cây, chọc mèo chọc chó,, còn thích đi nghe lén chuyện của người lớn, học người ta nói chuyện.

Thần sắc trên mặt Chu thị càng thêm xấu hổ, khô cằn cằn mà mắng: “Tên tiểu tử thúi đấy nghịch ngợm quá mức, liền nói bừa. Trở về xem ta thu thập hắn như nào”.

Khương Kiệt cũng thường cuyên gạt người chơi chơi, Khương Lâm cũng có chút không hiểu rốt cuộc ai nói không đúng rồi. Khương Đào trấn an cảm xúc hắn một hồi mới phát hiện giày bông của hắn cư nhiên là lê trên đất, nửa gót chân đều lộ ra bên ngoài. Lúc này chân hắn như cái màn thầu nhỏ đông lạnh đến đỏ bừng, còn dính  bùn đất và đá vụn, bàn chân còn bị xước một ít do dẫm vào đá.

Cũng không biết đứa nhỏ này là làm sao có thể chạy tới đây.

Trong tay Khương Đào cũng không có khăn, liền lấy một góc chăn ra lau chân cho hắn,  Khương Lâm ngoan ngoãn ngồi trong lòng Khương Đào mặc nàng đùa nghịch, sau nhìn thấy trên chăn có ít vệt màu xám xám, hắn mới đỏ mặt ngượng ngùng, muốn đem chân giấu vào trong giày.

Khương Đào nhéo chân không buông tay, hắn cố kỵ tỷ tỷ sinh bệnh nên cũng không dám dùng sức. Cứ như vậy Khương Đào lau xong hai chân hắn, liền để chân hắn vào trong chăn làm ấm.

Khương Lâm lâu rồi không thấy tỷ tỷ như vậy, chỉ cảm thấy tỷ tỷ ôn nhu hơn rất nhiều so với trước, nhẹ nhàng hưởng thụ mà rúc vào trong lòng nàng.

Không bao lâu sau, đoàn người liền tới miếu Tam Tiêu nương nương.

Đây cũng không tính là giàu có do thôn có đúng một miếu thờ, gạch xanh cổ xưa, khí đại trang nghiêm, cho dù hiện tại nhìn có chút quạnh quẽ rách nát nhưng cũng không thể so với nhà ngói kém của nông thôn.

Nơi này đều đã có không ít người bệnh chết, lão thái gia cùng lão thái thái khẳng định không thể đi vào.

Triệu thị cùng Chu thị cũng vì vậy mà khiếp đảm, cũng ở ngoài cửa.

Khương Lâm thế nhưng không sợ, một hai phải cùng tỷ tỷ vào trong.

Khương lão thái gia cũng không nghĩ ở nơi như vậy giáo huấn hài tử nên để Khương đại cùng Khương nhị coi chừng hắn.

Khương đại cùng Khương nhị lên tiếng, nâng ván cửa qua bậc thang tiến vào chính điện.

Trong chính điện là một thần tượng khuôn mặt từ bi, bên dưới là một cái bàn thờ cũng có mấy cái đệm bồ hương, bên cạnh là một đống cỏ khô, nhìn có chút bẩn nhưng thật ra Khương Đào nghĩ cái loại dơ bẩn này còn tốt hơn không ít.

Nhưng không biết như nào, bên ngoài rõ ràng là ban ngày mà trong chính điện lại thật âm u. Hơn nữa, không biết có phải các bức tường quá mức rắn chắc hay không mà trong điện một động tĩnh cũng không nghe được, an tĩnh như vậy thực có chút quỷ dị. Ngoài cửa sổ, cành lá đại thụ tươi tốt, bóng cây đổ vào trong điện, có hơi lay động, cũng không biết ban đêm sẽ là cảnh tượng đáng sợ cỡ nào.

Khương đại cùng Khương nhị tuy là hai đại nam nhân khổng võ hữu lực nhưng thình lình vào tới trong lòng cũng không nhịn được mà phát rét.

Tiểu Khương Lâm càng không phải nói, sợ tới mức chôn mặt ở cổ Khương Đào.

So sánh ra, Khương Đào được xem như tỉnh táo nhất.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 190: PN7: Tiêu Thế Nam: Trốn được mùng một, tránh không được mùng mười…
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gả Cho Tội Thần
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...