Gả cho thô hán, hóa ra là phúc khí cả đời – Chương 47
Gả cho thô hán, hóa ra là phúc khí cả đời
Đi được một đoạn, hai vợ chồng cùng lúc chậm bước.
Mèo con Kute
Đào Hoa vô cùng sùng bái nhìn Tần Phong, hai mắt lấp lánh sáng ngời:
“Tần đại ca, lúc chàng đối đáp với họ thật bình tĩnh, chỉ hai câu đã nói rõ mọi chuyện. Nhưng ta thì không được, nghe họ ở đó đồn bậy, ta quả thực tức c.h.ế.t mất thôi.”
Tần Phong cười với tiểu tức phụ: “Vậy sau này nàng hãy theo ta học hỏi nhiều hơn.
Trước tiên nàng phải giữ bình tĩnh, nếu không rất dễ bị người khác dẫn dắt, thậm chí là lọt vào bẫy đã được người khác giăng sẵn.
Khi tranh luận với người khác cũng đừng nói lung tung, chỉ cần nắm chắc điểm yếu không buông, thì đủ để khiến họ phải câm miệng.”
“Ừm!” Đào Hoa nắm lấy bàn tay to lớn của Tần Phong, gật đầu thật mạnh.
Hai người rất nhanh đã đến nhà họ Tôn, sau khi xác nhận bà thôn trưởng không có gì đáng ngại, họ lại trở về.
Do mấy ngày nay luôn đào đê sông, Tần Phong đều không lên núi săn b.ắ.n mấy.
Chiều nay không có việc gì làm, Tần Phong liền muốn dọn dẹp dụng cụ săn b.ắ.n của mình.
Nhưng đợi y đến gian tạp vật nhìn xem, đồ đạc bên trong đã sớm được Đào Hoa dọn dẹp ngăn nắp sạch sẽ.
Y quay đầu lại, thấy Đào Hoa đang đi theo phía sau mình, không khỏi mỉm cười: “Sao nàng lại làm hết việc của ta rồi?”
Đào Hoa trên mặt cười tủm tỉm:
“Ta ở nhà nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, hơn nữa sắp đến Tết rồi, nhất định phải dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ mới được.
Trước đây chàng sống cũng quá cẩu thả rồi, đồ đạc đều chất đống lộn xộn, e là khi cần dùng thì tìm cũng không thấy.”
“Đúng vậy,” Tần Phong cười đi qua ôm lấy vai tiểu tức phụ, “Cưới được vợ thật tốt, căn nhà rách nát cũng có cảm giác của một gia đình rồi.”
Đào Hoa mỉm cười, trong lòng ngọt ngào, nàng cũng xót trượng phu mình:
“Vậy chiều nay chàng ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, đừng làm việc nữa.”
“Vậy không được!” Tần Phong xoa xoa tay, “Không động tay động chân một chút thì ngứa ngáy, vẫn phải làm gì đó mới được.”
Y nói rồi, lấy một cái cuốc ra, lại hỏi Đào Hoa: “Nàng có muốn một mảnh vườn rau không?”
“Muốn chứ,” Đào Hoa chớp chớp mắt, “Nhà người khác đều có, nhà chúng ta cũng phải có một cái mới được, như vậy có thể tự mình trồng rau rồi.”
“Được, ta liền đi hậu viện khai hoang, chúng ta khai phá một mảnh vườn rau, sang xuân năm sau là có thể gieo hạt rau rồi.”
Nghĩ đến việc rất nhanh có thể có vườn rau của riêng mình, Đào Hoa rất phấn khích:
“Vậy ta đi cùng chàng, trong gian tạp vật còn có một cái cuốc nhỏ!”
“Không cần đâu,” đào đất rất dễ làm trầy xước tay, Tần Phong nhìn đôi tay tiểu tức phụ, kéo nàng đi về phía hậu viện, “Ta một mình đào là được rồi, nàng chỉ cần phụ trách nhặt đá thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Hai vợ chồng phân công làm việc, thời gian trôi qua rất nhanh, cảm giác chỉ một lát đã trời tối rồi.
Đào Hoa muốn kéo Tần Phong về, nhưng Tần Phong còn muốn làm thêm một lát, Đào Hoa đành phải về nhà trước để làm cơm tối.
Cơm tối là thịt thỏ hầm măng, ngày nào cũng ăn thịt thỏ, Đào Hoa cũng hơi ngán rồi, càng đừng nói đến Tần Phong.
Đào Hoa trong lòng nghĩ muốn đổi khẩu vị cho trượng phu mình, liền lật một mảnh vải xô cũ không dùng đến ra.
Nàng trên mảnh vải xô này cắt một cái lỗ, lại trùm lên một cái giỏ tre, định ngày mai mang ra sông bắt ít cá về.
Đợi khi trong nồi truyền ra mùi cơm cháy thơm lừng, Tần Phong cũng vác cuốc trở về.
Trời đông giá rét thế này, Đào Hoa thấy trượng phu mình còn xắn tay áo, lập tức mang áo đông qua cho y mặc vào.
“Chàng không sợ lạnh sao, ngày nào cũng vậy mà không thấy chàng bị cảm lạnh.” Đào Hoa vừa kéo Tần Phong rửa tay, vừa trách yêu.
Tần Phong nắm lấy đôi tay Đào Hoa trong chậu nước, cúi đầu nói bên tai nàng:
“Ta ngày nào cũng tinh lực dồi dào, đặc biệt là hôm nay, toàn thân sức lực đều không có chỗ phát tiết.”
Lúc này Đào Hoa còn chưa nghe hiểu hàm ý của nam nhân, chỉ khẽ cười nói:
“Đương nhiên rồi, chàng cũng không nhìn xem mình vóc người to lớn cỡ nào, thỏ trong núi đâu thể bị chàng ăn uổng phí được.”
Sau này lúc ngủ, Đào Hoa mới hiểu Tần Phong nói toàn thân tràn đầy sức lực là có ý gì.
Khi đó, nàng bị Tần Phong ấn xuống chăn đệm.
Ánh mắt nam nhân u sâu nóng bỏng: “Kỳ thực hôm nay ta có chút tức giận.”
Đào Hoa c.ắ.n môi, không để âm thanh ngượng ngùng tràn ra ngoài: “Ưm… ưm… tại sao lại tức giận?”
Tần Phong dùng sức: “Bởi vì nàng không tin ta, nàng vậy mà lại tin lời của nữ nhân kia.”
“Ưm…………” Một đòn nặng, Đào Hoa không nhịn được giơ tay che miệng,
“Không, không có. Không phải vậy Tần đại ca, là nàng ta cứ luôn nói, nói cứ như thật vậy.
À, ta biết ta không nên để ý đến nàng ta, nhưng lại cảm thấy nàng ta nói cũng khá có lý.”
“Thật ư?” Tần Phong đưa tay Đào Hoa đang che mặt lên, giơ cao qua đỉnh đầu nàng.
“Nàng ta còn nói gì mà nàng chưa kể ta nghe?”
“Ưm… không, không còn gì nữa đâu!!”
“Nàng dối ta, đến cả nhìn ta còn không dám! Nhìn ta.” Tần Phong càng tiến sâu hơn… “Người đàn bà kia rốt cuộc còn nói gì với nàng?”
--------------------------------------------------













