Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

GẢ CHO THÁI GIÁM – Chương 2

GẢ CHO THÁI GIÁM

Tác giả: Khuyết Danh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hắn chống tay lên người ta, cúi đầu nhìn xuống, giống như đang bố thí cho một kẻ hèn mọn.

Nhưng ta ở lại bên hắn, chưa từng là vì cái gọi là danh phận ấy.

Ta chỉ là đang hoàn trả ân tình của tiên hoàng hậu mà thôi.

Khi ta mới vào cung, bị người khác bắt nạt, suýt nữa thì bị đánh đến c.h.ế.t.

Là tiên hoàng hậu đã cứu ta, để ta theo hầu bên người, dạy ta lễ nghi, dạy ta cách sống sót trong cung cấm.

Bà qua đời khi ta mới chỉ mười hai tuổi.

Khi ấy, bên cạnh bà chẳng còn ai, chỉ có mình ta ở lại lãnh cung bầu bạn.

Bà nắm tay ta, nói rằng kiếp này tâm nguyện đã trọn, chỉ là không yên lòng về Cố Kim Chiêu còn thơ dại.

Bà dùng hơi thở cuối cùng, cài lên tóc ta một cây trâm trắng:

“Oanh Nhi, ta nay chẳng còn ai để nhờ vả, chỉ còn mỗi ngươi.”

“Chốn hậu cung hiểm ác, ta xin ngươi, dù thế nào cũng phải bảo vệ Kim Chiêu bình an lớn lên.”

Bà đã cứu mạng ta, ta đương nhiên phải hoàn thành tâm nguyện cuối cùng ấy. Đây là điều ta nợ bà.O Mai d.a.o Muoi

Vì thế, trước giường bệnh của bà, ta đã gật đầu nói:

“Vâng.”

Mười năm sau đó, vì hắn, ta sống dở c.h.ế.t dở, mỏi mệt trăm bề, nhưng chưa từng oán trách một lời.

Vậy mà bây giờ, Cố Kim Chiêu lại nắm cằm ta, ép ta thừa nhận là ta có lòng dòm ngó hắn.

Ta không làm được, ta nói mình không có.

Chỉ là một câu đơn giản như vậy, lại khiến hắn nổi giận lần nữa.

Hắn hung hăng ném ta lên giường, khiến vết thương sau lưng ta vừa mới lên da non lại lần nữa nứt toạc.

Hắn phất tay áo bỏ đi, cắn răng nói:

“Lý Oanh Nhi, ngươi đúng là… mặt dày không biết xấu hổ.”

Vài ngày sau, Cố Kim Chiêu không buồn liếc nhìn ta lấy một lần.

Hoàng thượng đột ngột phục vị cho hắn làm thái tử, đưa hắn vào Đông Cung, hắn cũng không mang ta theo.

Những kẻ không rõ nội tình, còn tưởng Cố Kim Chiêu có tính toán riêng cho ta.

Nhưng nào ngờ, thánh chỉ lại ghi rằng ta sẽ được chỉ hôn cho một thái giám.

Nghĩ tới nghĩ lui, ta cầm thánh chỉ, đến Đông Cung cầu kiến Cố Kim Chiêu.

3

Ngày trước muốn gặp được Cố Kim Chiêu, chỉ cần đẩy cửa là vào được.

Nhưng giờ đây, để gặp hắn một lần, ta phải đứng chờ tròn ba canh giờ ngoài cửa Đông cung.

Mới đầu, cung nhân bảo hắn đang nghỉ trưa, chưa tỉnh.

Sau lại nói hắn bận xử lý chính sự, không có thời gian gặp ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Tới khi mặt trời ngả về Tây, trời dần tối, cung nhân lại bảo: muốn gặp thái tử, phải có thành tâm, bảo ta quỳ ở ngoài cửa điện.

Ta quỳ đến tê dại chân tay, cuối cùng mới được truyền vào gặp Cố Kim Chiêu.

Giờ đây hắn đã khác hẳn với Cố Kim Chiêu năm xưa trong lãnh cung.

Hắn mặc áo gấm lụa mà năm nào hằng mơ ước, giày khảm trân châu, ngay cả trâm cài tóc cũng là ngọc Hòa Điền tinh xảo.

Hắn nhìn ta, khóe môi nhếch lên lười nhác:

"Lý Oanh Nhi, giờ mới biết sợ rồi sao?"

"Hôm đó nói chuyện với Tưởng Nguyên Gia vui vẻ như thế, cô còn tưởng ngươi thích hắn, mới đặc biệt vì ngươi mà soạn ra thánh chỉ đó đấy."

Hắn chống cằm, cười nhạt mỉa mai:

"Gả ngươi cho Tưởng Nguyên Gia, cũng đâu tính là bạc đãi ngươi. Dù sao hắn từng là Quân tử Vân Trung lừng danh trong kinh, bao nhiêu tiểu thư danh môn muốn gả cho hắn còn không được."

"Nếu không phải mang tội vào cung, với thân phận của ngươi, có mơ cũng chẳng với tới hắn."

"Chỉ là giờ hắn đã bị tịnh thân, người lúc nào cũng nồng mùi nước tiểu ngựa, ngươi có chê thì cũng chẳng lạ gì."

Hắn ghé sát lại, hơi thở phả vào má ta, cúi đầu nhẹ giọng:

"Lý Oanh Nhi, thánh chỉ kia cô chưa đóng dấu, vẫn còn chỗ xoay chuyển."

"Giờ ngươi cầu xin cô, nhận rằng hôm đó chính ngươi dụ dỗ cô, có khi cô sẽ nể tình mà tha cho ngươi khỏi cuộc hôn nhân này."

Hắn cứ tưởng ta đợi hắn suốt ba canh giờ là vì muốn hủy bỏ hôn sự ấy.O Mai d.a.o Muoi

"Điện hạ, hôm nay nô tỳ đến, là để giao trả lại một vật."

Hắn tỏ vẻ thú vị, hỏi:

"Muốn tặng gì để lấy lòng cô đây?"

Ta mở lòng bàn tay, đưa ra cây trâm bạc:

"Tiên hoàng hậu lấy trâm bạc làm tín vật, lúc lâm chung gửi gắm người. Nay điện hạ đã được phục vị, nô tỳ cũng xem như đã hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của người."

Ý cười nơi môi Cố Kim Chiêu đông cứng lại, khẽ sững người, nhíu mày hỏi:

"Ngươi có ý gì?"

"Nô tỳ hèn mọn thấp kém, còn điện hạ là người trên vạn người. Từ nay nô tỳ không dám có bất kỳ ràng buộc nào với người nữa."

Ta quỳ xuống trước mặt hắn, cúi đầu hành lễ:

"Chúc điện hạ vạn sự như ý, cuộc đời suôn sẻ."

"Còn thánh chỉ kia, nô tỳ xin nhận lấy."

Sau một khắc ngỡ ngàng, sắc mặt hắn trầm xuống, đáy mắt cuồn cuộn như có cơn giông đang tích tụ.

"Lý Oanh Nhi, ngươi lặp lại lần nữa cho cô nghe xem?"

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, nhẹ giọng:

"Nô tỳ nguyện ý tuân chỉ, gả cho công công Tưởng Nguyên Gia."

Trong thoáng yên lặng, hắn bất chợt bật cười lạnh, rồi siết chặt cổ tay ta.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
GẢ CHO THÁI GIÁM
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...