Gả Cho Quyền Thần – Chương 1: Từ hôn
Gả Cho Quyền Thần
Mưa bụi như khói, bao trùm lấy toàn bộ thành Trường An.
Trời tối sầm, trên chân nến đang thắp một ngọn nến, gió khẽ thổi qua, ngọn lửa chao đảo khiến mũi kim trong tay nàng cũng theo đó mà lệch đi vài đường.
Tô Thanh Lạc bất cẩn để kim đ//â//m vào đầu ngón tay trỏ, cơn đau nhói thấu tâm can ập đến tức thì.
Vài giọt máu đỏ tươi thấm lên bộ giá y chưa thêu xong, vừa vặn nhuộm đỏ đôi cánh uyên ương.
Giá y vấy máu, thật là điềm chẳng lành.
Tử Diên đứng cạnh lập tức kêu khẽ một tiếng, vội lấy khăn tay bịt lấy vết thương cho Tô Thanh Lạc.
“Cô nương, hôm nay trời mưa, ánh sáng lại quá tối, hay là để hôm khác hẵng thêu tiếp ạ. Dù sao vẫn còn nửa năm nữa, thế nào cũng kịp thôi.”
Tô Thanh Lạc rũ mắt, không nói lời nào.
Đã hầu hạ Tô Thanh Lạc sáu năm, Tử Diên thấy tiểu thư nhà mình ngày càng xinh đẹp, có lẽ là do đã đến tuổi trổ mã.
Nàng có làn da trắng nõn như ngọc, đôi mắt sáng trong như làn nước mùa thu, đuôi mắt hơi nhướng lên, nét thanh tú lại ẩn chứa một vẻ quyến rũ thiếu nữ vô cùng vừa mắt.
Đầu ngón tay trắng ngần thon dài khéo léo cuộn chỉ lại, Tô Thanh Lạc khẽ đáp: “Vậy thì không thêu nữa, chúng ta ra ngoài một chuyến.”
Tử Diên không khỏi kinh ngạc, đây vốn không phải phong thái hành xử thường ngày của nàng.
Tô Thanh Lạc xuất thân từ gia tộc họ Tô, vốn là gia đình giàu nhất Kim Lăng, nhưng năm mười tuổi cha mẹ sớm qua đời, nàng đành phải nương nhờ nhà ngoại tổ mẫu.
Vì không phải nhà mình, tuy lão thái thái đối xử với nàng còn thân thiết hơn cả cháu ruột, nhưng từ khi vào phủ nàng đã vô cùng hiểu chuyện, không bao giờ muốn gây phiền phức cho ai, dù đối với hạ nhân cũng rất khách sáo, nên rất được lòng mọi người.
Chuyện như hôm nay, trời mưa mà còn ra ngoài gây phiền cho kẻ khác, trước giờ chưa từng có.
Tử Diên không nhịn được hỏi: “Tiểu thư muốn đi đâu ạ? Để nô tì đi dặn xa phu.”
“Đến tiệm Kim Ký.” Giọng Tô Thanh Lạc rất dịu dàng, lại chu đáo dặn thêm: “Cho xa phu thêm chút tiền thưởng.”
Tử Diên đã hiểu, hóa ra vẫn là muốn đi xem trang sức dùng cho ngày xuất giá đã làm xong chưa, trách không được.
Hai người đi ra từ cửa hông rồi lên xe ngựa, cũng không kinh động đến ai.
Xe ngựa chậm rãi chuyển bánh, khi gần đến tiệm trang sức Kim Ký, lòng Tô Thanh Lạc lại càng lúc càng thêm căng thẳng.
“Sẽ không đâu.” Nàng thầm trấn an mình trong lòng, nhà họ Lục đối đãi với nàng không tệ, Lục Diễn cũng luôn đối xử với nàng rất tốt, chắc chắn sẽ không làm chuyện có lỗi với nàng.
Nhưng nàng cũng không hiểu, tại sao đêm qua mình lại mơ một giấc mơ như thế.
Trong mơ, sau khi nàng gả cho Lục Diễn thì rất nhanh đã mang thai.
Từ lúc nàng có thai, Lục Diễn lấy cớ bận ôn thi hội nên hiếm khi trở về, nàng vốn tin tưởng chàng, chưa từng nghi ngờ điều gì.
Cho đến khi nàng sắp đến ngày lâm bồn, nửa đêm đột nhiên đói bụng xuống bếp tìm chút gì ăn, thì bất chợt nghe thấy hạ nhân lén lút bàn tán rằng “vị chủ tử bên ngoài kia ngược lại đã sinh hạ tiểu thiếu gia trước rồi”.
Nàng nghe thấy có điểm bất thường, liền bình tĩnh sai Tử Diên và Mai ma ma bắt người đến tra khảo, qua một hồi thẩm vấn mới biết Lục Diễn đã lập riêng một tòa trạch viện bên ngoài, nuôi dưỡng tiểu thiếp.
Nàng tức giận lập tức dẫn người tìm đến nơi, phát hiện ngoại thất mà Lục Diễn nuôi dưỡng lại chính là biểu muội của chàng - Liễu Yên Nhiên, trách không được hạ nhân lại gọi người bên ngoài kia là chủ tử.
Hơn nữa không chỉ có Lục Diễn, mà cả mẹ chàng - mẹ chồng của nàng, Liễu phu nhân cũng ở đó.
Vừa thấy nàng, Liễu Yên Nhiên giật mình hoảng sợ, ôm con trốn sau lưng Lục Diễn, Lục Diễn nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng ta trấn an, giọng điệu dịu dàng: “Không sao.”
Liễu phu nhân chỉ ngượng ngùng trong chốc lát, rồi lập tức nghiêm giọng nói: “Con đã đến rồi thì tốt, chuyện này vốn cũng nên cho con biết. Yên Nhiên đã sinh hạ trưởng tử cho Lục Diễn, chúng ta đương nhiên không thể bạc đãi nó, Diễn nhi dự định sẽ nạp nó làm thiếp.”
Nàng chỉ cảm thấy một trận buồn nôn trào dâng.
Tính toán thời gian, e là khi còn chưa thành hôn, Lục Diễn đã sớm an bài người bên ngoài, nên mới sinh con trước nàng.
Nàng da mặt mỏng, bị ức hiếp như thế cũng chẳng biết làm sao, chỉ biết rơi lệ đầm đìa, đau đớn gào thét hỏi Lục Diễn tại sao lại đối xử với nàng như vậy?
Lục Diễn lại chỉ thản nhiên nói: “Sao nàng lại không hiểu chuyện như thế? Đàn ông ai mà chẳng năm thê bảy thiếp?”
“Ta đối xử với nàng còn chưa đủ tốt sao? Vì thông cảm nàng mang thai nên vẫn chưa nạp Yên Nhiên vào cửa, nàng ấy ở bên ngoài đã phải chịu bao nhiêu uất ức rồi?”
Trong lời nói toàn là lỗi của nàng.
Nàng chưa từng trải qua chuyện như vậy, tim đau như cắt, vì quá tức giận mà động thai khí.
Vì quá đau buồn, lại thêm khó sinh, nàng thế mà không thể giữ nổi đứa trẻ.
Nàng cô độc nằm giữa vũng máu, nhìn máu tươi nhuộm đỏ chăn đệm, chảy tràn ra sàn, nghe tiếng khóc thương tâm của Tử Diên.
Nhưng mãi chẳng thể tỉnh lại.
Nàng nằm trong cỗ quan tài lạnh lẽo, hồn phách phiêu dạt giữa không trung, nghe Lục Diễn nói với Liễu Yên Nhiên bằng giọng dịu dàng: “Là Tô Thanh Lạc nàng ta không gánh nổi phúc phần này. Đợi qua trăm ngày, ta sẽ nâng nàng lên làm chính thất.”
Sao có thể như vậy, ngay trước bài vị của nàng mà lại thốt ra những lời đó.
Tô Thanh Lạc tức đến mức bật khóc thành tiếng, cuối cùng choàng tỉnh khỏi giấc mơ, lại phát hiện toàn thân mình đã đẫm mồ hôi lạnh.
Tử Diên cũng bị dọa sợ, sau khi biết nàng gặp ác mộng, lập tức thay y phục cho nàng, lại lấy nước ấm lau người cho nàng.
Nàng uống một ngụm nước rồi dần bình ổn lại, nhưng vẫn cảm thấy giấc mơ ấy quá chân thực, chân thực như thể đã từng xảy ra ở kiếp trước, khiến lòng người sợ hãi.
Mở mắt nằm đợi đến tận sáng, không ngờ trời lại bắt đầu mưa lất phất.
Vốn đã hẹn với Lục Diễn, hôm nay chàng sẽ cùng nàng đi xem trang sức ngày xuất giá đã làm xong chưa, tiện thể chọn thêm vài món yêu thích.
Kết quả tiểu đồng nhà Lục Diễn là Thính Thư lại đến báo từ sớm, nói Lục Diễn hôm nay đột nhiên được đồng liêu mời đi, hẹn hôm khác sẽ đi cùng cô nương sau.
Nàng gật đầu đáp ứng, sau khi tiểu đồng rời đi, lòng nàng cứ mãi bất an.
Vốn muốn thêu giá y để ổn định tâm trí, nhưng nỗi bất an trong lòng lại ngày càng lớn, đến mức bất cẩn đ//â//m chảy máu ngón tay.
Thôi thì cứ ra ngoài một chuyến vậy.
Trong mơ, sau khi Lục Diễn mới cưới nàng, thường cùng Liễu Yên Nhiên lén lút gặp nhau ở tiệm Kim Ký.
Sắp đến cửa tiệm, Tô Thanh Lạc giả vờ bảo khát nước, xuống xe đuổi xa phu đi, tự mình dẫn Tử Diên vào quán trà Phúc Ký đối diện tiệm Kim Ký.
Nàng thuê một gian phòng riêng trên tầng hai, mở cửa sổ quan sát phía đối diện.
Một canh giờ trôi qua, chẳng thấy có gì bất thường.
Tô Thanh Lạc thở phào nhẹ nhõm, không khỏi thấy mình có chút đa nghi, đang định bật cười, thì đột nhiên nhìn thấy bóng dáng Lục Diễn.
Lục Diễn thích màu trắng, chàng mặc một bộ y phục trắng ngần, tay cầm quạt xếp, như một công tử phong lưu ôm ấp giai nhân bước ra, dáng vẻ thân mật.
Người phụ nữ đó chính là Liễu Yên Nhiên.
Tử Diên vừa kinh ngạc vừa tức giận: “Tiểu thư?”
Tô Thanh Lạc lắc đầu, ra hiệu nàng đừng nói chuyện.
Lục Diễn không biết nói khẽ câu gì, ôm giai nhân bước vào quán trà, hai người lên tầng, lại ngồi ngay vào gian phòng bên cạnh họ.
Cách âm ở đây không tốt lắm.
Giọng nói dịu dàng của Lục Diễn xuyên qua bức tường mỏng được nghe thấy vô cùng rõ ràng: “Dạo một buổi sáng mệt rồi phải không? Ở đây nghỉ ngơi ăn chút gì đó, điểm tâm ở quán trà này cũng khá lắm.”
Giọng Liễu Yên Nhiên ngọt đến mức khiến người ta cảm thấy ngấy: “Thiếp không mệt, chỉ là thấy chàng vất vả quá. Dù sao chàng cũng sắp đại hôn rồi, vậy mà còn phải dành thời gian đi cùng thiếp.”
“Đi cùng nàng là điều nên làm mà.” Lục Diễn dịu dàng hỏi: “Hôm nay cây kim cài vàng nàng chọn, nàng có thích không?”
Liễu Yên Nhiên ứa lệ nói: “Thích ạ, đây là cây kim cài đầu tiên thiếp nhận được, đa tạ biểu ca. Chỉ tiếc là sau khi chàng thành thân, chàng sẽ là của người ta mất rồi.”
“Ăn loại dấm chua này sao? Chẳng phải ta đã sớm là của nàng rồi à?” Lục Diễn dường như khẽ cười: “Yên tâm, sau khi thành thân với nàng ta, ta sẽ cho nàng một lời giải thích.”
Giọng Liễu Yên Nhiên nhỏ dần: “Vậy tối nay chàng có đến không…”
Tô Thanh Lạc không nghe nổi nữa, chỉ thấy ghê tởm.
Nàng lập tức đứng dậy, dùng lực đẩy mạnh cửa phòng ra ngoài.
“Rầm” một tiếng, nàng đẩy cửa gian phòng bên cạnh.
Lục Diễn và Liễu Yên Nhiên đang ôm ấp nhau, cổ áo Liễu Yên Nhiên thậm chí còn hơi xộc xệch.
Thấy người đến, cả hai giật bắn mình, vội vàng tách ra.
Lục Diễn đầy vẻ kinh ngạc, trên mặt thoáng chút áy náy, đứng dậy bước về phía nàng: “Thanh Lạc, sao nàng lại ở đây? Nàng nghe ta giải thích đã…”
Tô Thanh Lạc toàn thân lạnh lẽo, sắc mặt tái nhợt, hất tay chàng ra: “Lục Diễn, chúng ta từ hôn đi, là tự chàng đi nói với cữu mẫu, hay là để ta đi nói?”
[END]













