Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Error: Điệp Biến - Lân Tiềm – Chương 81

Error: Điệp Biến - Lân Tiềm

Tác giả: Lân Tiềm | Artist: juanmaoao
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Úc Ngạn vịn vào khung cửa kề cà không chịu đi vào, thậm chí còn khép cửa lại. Hóa ra tính cách rối loạn lo âu xã hội chưa bao giờ thay đổi, Chiêu Nhiên sống chung với Úc Ngạn đã lâu, lúc nào cũng thấy mặt tích cực và năng động của y, lo lắng không biết Úc Ngạn có tự mình thành lập đội ngũ như trong kế hoạch không, nhưng bồ hóng nhỏ lại chỉ bám dính lấy anh, chuyện này nghĩ thôi thì cũng khá là thoải mái.

“Thực hiện bước đầu tiên của kế hoạch, cố gắng giao tiếp thân thiện với người khác.” Chiêu Nhiên khẽ huých vào lưng y, “Đi nhanh đi, đây là nhà của mình mà.”

Úc Ngạn đành phải đẩy cửa đi vào, Chiêu Nhiên cũng đi vào theo, mấy tay nhỏ làm việc vặt bưng hai cái ghế đặt ở phía sau hai người, đặt hai chiếc ly sạch sẽ xuống, nâng bình gạn lên rót cho Úc Ngạn một ly nước trái cây mới ép.

Cô Bạc đã nhìn thấy mặt Chiêu Nhiên lúc đang trốn trong túi đeo vai, mũi giày cao gót cọ nhẹ vào mắt cá chân Chiêu Nhiên ở dưới bàn, cô vương đôi tay giấy xinh đẹp của mình ra nhéo vào cánh tay săn chắc của Chiêu Nhiên, sau khi con người hấp thụ phóng xạ đột biến thành dị thể vẫn duy trì thẩm mĩ của con người, dáng người Chiêu Nhiên thẳng tắp cao gầy, mặt trắng như tuyết, với cương vị là một người cuồng sắc đẹp thì cô Bạc đã nhìn trúng anh.

Nhưng thẩm mĩ của dị thể thuần chủng lại khác, tiêu chuẩn của dị thể xinh đẹp là cường tráng mạnh mẽ, người càng cao to vạm vỡ thì càng đẹp, hoặc cực kỳ thông minh, thể hiện khả năng lãnh đạo phi thường mới được dị thể giống đực theo đuổi, bởi vì những giống cái như vậy có thể kiểm soát được gia tộc, cùng nhau bảo vệ lãnh thổ.

Cho nên dưới góc nhìn của Chiêu Nhiên cô Bạc gió thổi nhẹ đã bay này thuộc loại xấu xí không chịu nổi, thế là yên tâm nói chuyện, chắc chắn Úc Ngạn sẽ không ghen.

Nhưng Úc Ngạn lại cảm thấy nhìn cô Bạc ở góc trực diện thực sự rất xinh đẹp, quyến rũ và hơi có cảm giác mạnh mẽ chua ngoa.

Ba người tạo thành vòng tròn khép kín có gu thẩm mỹ kỳ lạ, bầu không khí khá vi diệu ngượng ngùng, Úc Ngạn uống nước trái cây, nhìn chằm chằm vào hai đầu gối Chiêu Nhiên, chân anh rất dài, lúc vào ngồi lên đó thì hay rồi.

“Vị này là…?” Cô Bạc chủ động lên tiếng, hy vọng Úc Ngạn có thể giới thiệu.

Úc Ngạn nói: “Ba mươi tám tuổi đã ly dị có hai con, tôi được anh ấy nhặt về…”

Chiêu Nhiên mọc ra cánh tay thứ ba nhéo đùi Úc Ngạn dưới gầm bàn: “Bảo giao tiếp thân thiện, không phải nói bậy nói bạ.” Nhưng mặt bàn trong suốt, cô Bạc có thể nhìn thấy rõ.

“À? Dị thể.” Cô Bạc che miệng cười: “Bây giờ đã có đồng loại, nói chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

“Cô cũng là dị thể à?” Úc Ngạn tò mò nhìn cô từ đầu đến chân, “Dị hạch của cô ở đâu thế?”

Cô Bạc chỉ vào rốn của mình, một hạt châu nhỏ màu tím mọc bên trong da thịt, đập khá đều như trái tim, Úc Ngạn cứ tưởng đó chỉ là khuyên trang trí ở rốn, thì ra dị hạch của dị thể cũng mọc ở vị trí mắt thường có thể nhìn thấy.

“Hạch tím cấp ba hạch nghề nghiệp – chuyên gia sắc đẹp.” Nhắc tới dị hạch của mình, cô Bạc tự giễu thở dài, “Chắc cậu cũng biết, chỉ người đứng đầu một ngành nghề hoặc lĩnh vực nào đó mới có thể sinh ra hạch nghề nghiệp khi tiếp nhận chất phóng xạ. Vì căn bệnh, tôi không còn ý định theo đuổi sự nghiệp nữa, chỉ mong muốn xinh đẹp trở lại, gần như nổi ám ảnh điên cuồng của tôi đã sinh ra dị hạch này.”

“Bây giờ nên gọi tôi là bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ.” Nỗi buồn trở thành quá khứ, cô Bạc xoắn tóc kiêu ngạo, “Đồng thời, chỉ có những vật dẫn loài người cực kỳ tài năng trong các lĩnh vực chuyên môn tương ứng mới có thể gắn được. Nghe nói hai người lấy được hạch nghề nghiệp – nhà ảo thuật, cậu thử gắn nó chưa?”

Tay nhỏ kẻ nát rượu không biết giữ mồm giữ miệng, đã uống rượu thì chuyện gì cũng nói được.

Bạc cấp ba quá cao, bản thân Úc Ngạn cũng hơi cưỡng lại việc gắn những dị hạch cấp bạc trở lên vào mắt, bởi nổi đau ghi lòng tạc dạ đó, lần nào cố gắng gắn vào y đều có cảm giác “một lần bị rắn cắn cả đời sợ dây thừng”.

Chiêu Nhiên nhíu mày: “Ý cô là, em ấy không gắn được?”

“Tất nhiên là không gắn được.” Cô Bạc lắc ngón tay giấy, “Chỉ có nhà ảo thuật, mà phải là nhà ảo thuật tài giỏi mới có thể gắn được hạch nghề nghiệp – nhà ảo thuật, từ trước tới nay cậu ta chưa bao giờ học ảo thuật, sao có thể gắn được.”

Ngay cả Chiêu Nhiên cũng không biết chuyện này, bởi vì hạch nghề nghiệp rất hiếm, chỉ có những vật dẫn con người yêu điên cuồng với nghề nghiệp của mình mới khốn khổ đi tìm hạch nghề nghiệp để gắn vào người, cho nên Chiêu Nhiên chưa bao giờ thấy trường hợp gắn hạch nghề nghiệp thất bại.

“Không tin cậu thử xem.” Cô Bạc đắt ý hất cằm.

Úc Ngạn không phục, dùng hết can đảm lấy hạch nghề nghiệp – nhà ảo thuật ra, hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần mấy chục giây, nghiến răng giậm chân nhét dị hạch vào hốc mắt.

Mấy giây sau, cơn đau như dự đoán không xuất hiện, ngay cả cảm giác liên kết như khi gắn hạch cấp xanh cũng không xuất hiện, y kinh ngạc mở mắt ra, hạch nhà ảo thuật cũng theo đó rơi ra khỏi hốc mắt, như đĩa CD không đọc được sẽ tự động bị đẩy ra khỏi ổ đĩa quang.

Mọi chuyện đúng như dự đoán nên cô Bạc không nói gì, thay vào đó cô lại hơi khó hiểu trước phản ứng của Úc Ngạn: “Nét mặt kinh ngạc của cậu hơi lạ, tôi đã lĩnh giáo năng lực thay đổi dị hạch của cậu ở thẩm mỹ viện, nhưng tôi rất ngạc nhiên, chẳng lẽ cậu chưa bao giờ thất bại trong việc thay đổi dị hạch à?”

“Đây là lần đầu tiên, dù trước đây gắn hạch cấp cao rất đau đớn, nhưng đều liên kết thành công.” Úc Ngạn trả lời thành thật.

Cô Bạc vỗ bàn: “Vậy thì tôi chắc chắn, trong cơ thể cậu có thứ gì đó giúp cậu gắn hạch.”

Khuôn mặt Úc Ngạn mù mờ, ngẩng đầu nhìn Chiêu Nhiên, biểu cảm anh hơi thay đổi, nhấc ly rượu lên che giấu: “Thứ gì thế?”

“Không rõ lắm, chuyện này phải hỏi bản thân cậu ta.”

Úc Ngạn sờ cả người mình một lượt, nhưng vẫn không nghĩ ra.

“Sao cô biết nhiều chuyện vậy.” Ánh mắt Chiêu Nhiên nhìn cô Bạc ngày càng mang ý thù địch.

“Trong thẩm mỹ viện có rất nhiều người không biết giữ bí mật, làm ở đó lâu như vậy, đương nhiên biết rất nhiều tin tức.” Cô Bạc nói: “Tôi cũng biết bây giờ có một loại thuốc sẽ gây ra phóng xạ mạnh cho người ăn nó, trong cơ thể sẽ xuất hiện dị hạch, đột biến thành dị thể.”

“Có phải là viên thuốc màu xanh huỳnh quang tôi tìm thấy trên gác lửng thang máy không?” Úc Ngạn nhớ đến căn phòng nhỏ tối tăm mà y và cảnh sát Diệp đi vào, trong đó có rất nhiều những kẻ lập dị da bọc xương, trên mặt đất vương vãi bình thuốc như thế, Cục Diều Hâu xét nghiệm viên thuốc kia chứa bức xạ mạnh.

“Đúng vậy, bọn họ chọn rất nhiều người làm thí nghiệm này, tôi cũng là một trong số đó. Năm đó tôi rơi vào tuyệt vọng vì tác dụng phụ của thuốc, bọn họ hứa sẽ tái tạo túi da hoàn hảo cho tôi.”

“Bọn họ là ai?”

“Không biết, tôi chưa nhìn thấy mặt bọn họ, lúc đầu họ chỉ tìm kiếm tình nguyện viên trong xã hội, yêu cầu người ứng tuyển có thành tựu trong một số lĩnh vực nhất định, khi đó ai ai cũng đổ xô tới, nhưng tỷ lệ thành công lại không cao.” Cô Bạc thở dài, “Và một số ít người thành công cũng bị bọn họ dùng đủ mọi cách uy hiếp, tôi được ra lệnh trông coi máy chụp X-quang trong phòng ảo thẩm mỹ viện, nghe bọn điều khiển, vợ chồng bác sĩ phụ trách trông coi phòng ảo, đồng thời cũng dám sát không cho tôi rời đi.”

“Tôi đoán khi tỷ lệ thành công đạt đến mức yêu cầu, bọn họ sẽ bắt đầu sản xuất hàng loạt loại thuốc này, vì hiện nay dị thể ẩn núp ngày càng đông, thiết bị dị động cũng ngày càng nhiều, rất khó tìm ra dị hạch, nhu cầu năng lượng lại tăng cao, có lẽ bọn họ muốn dùng cách này sản xuất dị hạch hàng loạt.”

“Cô có biết ai thành công nữa không?”

“Tôi không chắc, vì tất cả chúng tôi đều đội khăn trùm đầu nên không thể nhìn thấy mặt nhau, nhưng tôi nhớ rất rõ một tình nguyện viên đi cùng tôi.” Cô Bạc mô tả ngoại hình của gã, “Là một người đàn ông rất rất mập, chúng tôi cùng nhau bước qua cửa, bị cơ thể gã ép vào, tôi có thể cảm nhận rõ ràng dáng người của gã.”

“Sau đó, tôi nhận được mệnh lệnh của bọn họ, yêu cầu thẩm mỹ viện tìm cách bắt bệnh nhân béo phì, loại bỏ hết mỡ, sau đó quay video cho bọn họ xem.” Cô Bạc nhấp nhẹ ly vang đỏ, “Tôi đoán lúc đó, chắc chắn người đàn ông mập mạp kia cũng thành công đột biến thành dị thể, trong cơ thể xuất hiện dị hạch nhưng bọn họ không tìm thấy người kia, cho nên ép tôi dùng cách này tìm ra gã.”

“Tôi có sao chép rồi tải những video kia lên dark web, bề ngoài thì đang kiếm tiền nhưng thật ra tôi hy vọng Cục Diều Hâu có thể dựa vào đó để tìm ra, tôi sẽ nhân cơ hội đó chạy trốn, chỉ không ngờ người tới là cậu.”

“Vậy cô đã tìm ra chưa?”

“Vẫn chưa, đang làm thì bị cậu bắt.” Cô Bạc hơi buồn bực, “Ngày cậu đến, vợ chồng bác sĩ đang chuẩn bị giải phẫu người đàn ông béo phì mới bắt, không phải bị mấy người cứu đi à? Người đi đâu rồi.”

“Ông Chu.” Úc Ngạn chợt nhớ lại ngày hôm đó, nghĩ cách giải cứu ông Chu là nhiệm vụ thực tập đầu tiên của y, ông Chu Cung Hành là một kỹ sư có thành tích cao trong lĩnh vực máy móc tinh vi, tham gia biên soạn hàng chục cuốn sách chuyên ngành, chân dung của ông được in trên trang bìa cuốn sách giáo khoa máy móc chính xác của Úc Ngạn.

“Nếu như vậy, có lẽ ông Chu đúng là tình nguyện viên tham gia thử nghiệm thuốc, vậy rất có thể ông ấy đã đột biến sinh ra dị hạch trong cơ thể.”

Chiêu Nhiên xoa cằm suy nghĩ một lúc, cũng nghĩ tới một ít manh mối còn sót lại: “Thật ra ngày gặp nhà ảo thuật, anh dẫn em đến nghĩa trang gần gánh xiếc thú, người của Redneck Drift đã sắp xếp mai phục trước, nhà bào chế thuốc ngài Phương rất được chủ tịch Hùng tín nhiệm đã có mặt tại hiện trường, anh thấy trong tay ông ta có viên con nhộng màu xanh lá.”

Úc Ngạn chắp vá lại đôi câu vài lời: “Tôi nghe cảnh sát Diệp nói sau khi ông Chu bị bệnh, ông ta đã một mình đến thành phố Hồng Ly, rồi mất tích ở bệnh viện Huyện Cổ, có lẽ ông ta đã biết chuyện gì đó, nếu không ông ta sẽ không chạy lung tung trong thành phố bị bỏ hoang nguy hiểm như vậy được.”

“Đợt trước cảnh sát Diệp còn nói ông Chu muốn trực tiếp cảm ơn em, đưa cho em địa chỉ bệnh viện, đi đi xem thử.” Úc Ngạn nhảy lên, kéo Chiêu Nhiên chạy ra ngoài. Từ khi thực hiện kế hoạch, nhóc con luôn tràn đầy năng lượng, dường như cuối cùng cũng bắt đầu có hứng thú với cuộc sống.

Chiêu Nhiên quay đầu giao việc cho mấy tay nhỏ làm việc vặt, chăm sóc cô Bạc thật tốt, mới đi theo Úc Ngạn xuống lầu. Vì cô Bạc đang trốn Cục Diều Hâu và “bọn họ” đuổi bắt nên chắc chắn sẽ không tùy tiện rời khỏi nơi an toàn, nhưng cũng không cần phải hạn chế quyền tự do cá nhân của cô.

Thấy Chiêu Nhiên bị kéo tay đi, cô không những không từ chối mà còn đỏ mặt đặt ly rượu xuống, tức giận lẩm bẩm: “Hừ, biết ngay anh chàng tóc hồng không thẳng mà, còn bị thằng nhóc thối bắt cóc nữa, tức quá đi.”

“Vừa lúc trời sắp tối, bây giờ chúng ta tới bệnh viện đi.” Úc Ngạn cầm túi lên, quấn găng tay anh hùng lên tay, mặc mũ trùm đen nháy, thuận tay nhặt gậy bóng chày kiêu ngạo trong góc rồi nhét vào túi đeo vai.

“Chờ một chút, sao cây gậy này lại thay đổi.” Chiêu Nhiên nhìn quanh tìm kiếm bàn tay nhỏ gây chuyện.

“Ơ…?” Úc Ngạn nhìn cẩn thận vào vẻ ngoài gậy bóng chạy kiêu ngạo, kỳ lạ, hoa văn thay đổi.

Lúc đầu nó chỉ là một cây gậy vân gỗ thông thường nhưng bây giờ bề mặt lại được phun sơn màu cam tím, cộng thêm những họa văn ma quái đáng sợ, khiến nó trở thành một bộ skin giới hạn Halloween.

Tên: Hạch trang bị – Gậy bóng chày kiêu ngạo

Nguồn gốc: Kích hoạt hạch mù trắng ngẫu nhiên.

Chủng loại: Loại bình thường

Đánh giá cấp bậc: Tím cấp 1 (Tím Roland)

Khả năng cơ bản: Một thanh gỗ nặng không thể bị bẻ gãy.

Giới hạn sử dụng: Sau khi sử dụng một lần thì tồn tại vĩnh viễn ở dạng vật chất.

Giới thiệu vắn tắt: Một cây gậy huyền thoại đã được truyền qua tay 29 cầu thủ bóng chày, kì diệu ở chỗ là nó đều tuột tay đánh vào đầu trọng tài trong mỗi trận đấu.

Điều kiện cộng hưởng: [Cơn ác mộng của đứa trẻ nghịch ngợm] sử dụng để đánh một đứa trẻ nghịch ngợm.

Hiệu quả cộng hưởng: [Gậy bóng chày kiêu ngạo] tiến hóa thành [Gậy bóng chày trừng phạt] Những người bị gậy bóng chày này đánh trúng sẽ có cảm giác sợ hãi, tinh thần chiến đấu sẽ suy giảm một chút, mỗi lần đánh trúng, hiệu quả sẽ được cộng dồn tối đa mười lần.

Úc Ngạn ngây người cầm gậy bóng chày.

Chiêu Nhiên khó hiểu sờ cằm, cố gắng không cười thành tiếng: “Nhìn theo hướng tốt thì nó cũng xảy ra cộng hưởng. Nhìn theo hướng xấu thì ngay cả gậy bóng chày cũng đánh giá em là đứa trẻ nghịch ngợm.”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Error: Điệp Biến - Lân Tiềm
Chương 81

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 81
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...