Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Error: Điệp Biến - Lân Tiềm – Chương 115

Error: Điệp Biến - Lân Tiềm

Tác giả: Lân Tiềm | Artist: juanmaoao
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Con dao găm rút ra khỏi xương thịt, máu tươi bắn ra, màu đỏ tươi phủ đầy một nửa khuôn mặt Chiêu Nhiên.

Anh ôm lấy vết thương đang chảy máu của Tiểu Ngạn, yết hầu dồn nét phát ra tiếng ùng ục, đồng hồ bất thường đảo ngược năm giây, đồng hồ mặt trời lấp lánh ánh vàng đưa hai bảo vệ trở lại năm giây trước.

“Ở đây không đánh được.” Chiêu Nhiên bế Tiểu Ngạn lên, nhanh nhẹn lướt khỏi sân khấu nhà hát, lách mình vào một lỗ hổng do bom tạo ra.

Anh vào trong bóng tối không cần thích nghi, trái lại còn nhìn rõ hơn, lợi dụng thời gian hai vệ sĩ bị mất tầm nhìn trong bóng tối, anh đưa Tiểu Ngạn trốn vào một chỗ an toàn.

“Xin lỗi.” Chiêu Nhiên ngồi xuống bên bậc thang, băng bó vết thương cho Tiểu Ngạn.

Đôi găng tay anh hùng từ phòng ảo Vua Trò Chơi thực chất là hai dải băng tăng cường sức mạnh, bị Chiêu Nhiên quấn lên tay Tiểu Ngạn để cầm máu.

“Chỉ có năm giây quay ngược thời gian, nếu lúc nãy dùng đồng hồ bất thường để chữa trị vết thương của em, chúng ta chắc chắn sẽ bị tấn công, nên anh đành phải đẩy họ ra mang em đi.” Chiêu Nhiên khẽ thì thầm trách móc bản thân.

“Nếu anh phối hợp với em, họ đã chết rồi. Chỉ là hai vật dẫn gắn hạch bạc cấp hai thôi mà, anh không đối phó được ạ?” Tiểu Ngạn nghiêng đầu hỏi, “Chỉ có năm giây, nghĩa là sao?”

“Năng lực của người phụ nữ đó khắc chế anh, đánh trực diện rất dễ xảy ra chuyện.” Chiêu Nhiên thở dài, băng bó xong thì thắt nút, Tiểu Ngạn ngoan ngoãn ngồi chờ không nói một lời, khuôn mặt bình tĩnh.

“Không đau à?”

“Anh quên rồi sao, em thường lén vào phòng ảo đấu trường, đối thủ có thể là dị thể mà cũng có thể là vật dẫn, em không là gì cả, nên mỗi lần có thể chọn một vũ khí dị động để vào trận.” Tiểu Ngạn cầm nắm tay, kiểm tra độ linh hoạt của ngón tay, hai chân đung đưa trên bậc thang. “Mỗi lần lén đi chơi bị anh bắt gặp, về nhà còn bị anh đánh, đau đ//í//t hơn vết thương nhiều.”

“Em bé mạnh mẽ.” Chiêu Nhiên nhẹ nhàng véo má Tiểu Ngạn, không biết ai vừa mới khóc đỏ mắt chảy nước mũi nữa.

Được khen ngợi, cơn đau dường như giảm bớt, mồ hôi lạnh trên trán Tiểu Ngạn cũng từ từ bốc hơi.

Cậu nắm một lọn tóc của Chiêu Nhiên, sợi tóc có màu hồng nhạt, thoang thoảng hương gỗ.

“Sao anh cũ kỹ thế này, giống như bị phai màu vậy.” Tiểu Ngạn nhảy vào lòng Chiêu Nhiên, treo mình trên cổ anh, mượn chút ánh sáng bên ngoài cửa sổ, chăm chú nhìn gương mặt Chiêu Nhiên. “Trông yếu ớt lắm.”

“Vài ngày trước trước anh đấu với một nữ bọ cạp thoát xác, độc tố trong cơ thể vẫn chưa loại bỏ hết.” Lời Chiêu Nhiên nửa thật nửa giả.

“Không phải.” Tiểu Ngạn đặt hai tay lên ngực Chiêu Nhiên, như một pháp sư thành kính cảm nhận quả cầu pha lê thần bí, “Nhiệt độ của anh giảm xuống rồi. Có phải vì anh rời xa quê hương quá lâu? Anh có nhớ nhà không?”

Khuôn mặt chân thành không phòng bị của cậu hiện lên vô cùng rõ ràng trong tầm nhìn của Chiêu Nhiên, trước đây anh đã thô lỗ đến mức nào, khi nghĩ Tiểu Ngạn chỉ biết phá phách, trong khi tâm hồn nhạy cảm, tinh tế của cậu như những chồi non leo lên, luôn cố gắng vươn tới anh mà anh lại không hề hay biết.

Qua một bức tường mỏng, Tiểu Ngạn nghe thấy tiếng sột soạt của cặp vệ sĩ đang dò dẫm trong bóng đêm, lập tức nhảy xuống khỏi người Chiêu Nhiên, đôi tai cảnh giác giật giật.

“Gã đàn ông đó dễ đánh hơn. Anh phối hợp với em, trước tiên hạ gục một tên đã.”

“Được.” Chiêu Nhiên không còn thói quen che chắn Tiểu Ngạn như mọi khi, mà lùi lại nửa bước, hoa văn mặt trời vàng rực dưới chân anh tỏa ra thành hình xoắn ốc, một vòng tròn nhỏ màu vàng nổi lên phía trước, bao quanh trong vòng vàng là linh hồn kỵ sĩ mới được đánh thức.

Anh sử dụng Lá cờ Thần chiến tranh triệu hồi một trong sáu linh hồn kỵ sĩ, Ninja Kunai giáp nhẹ, Ninja trên vòng vàng bước lên phía trước, hòa vào cơ thể Tiểu Ngạn, cậu giơ tay lên, linh hồn kỵ sĩ sẽ thực hiện những động tác tương tự, làm lá chắn bảo vệ cậu và tăng cường các thuộc tính chiến đấu cho Tiểu Ngạn.

Hoa văn mặt trời xoay tròn liên tục cung cấp năng lượng cho vòng vàng của kỵ sĩ, Chiêu Nhiên khẽ nói: “Đi thôi.”

*

Úc Ngạn lấy túi rác buộc chặt bức tượng nữ vũ công ballet ngăn không cho các hạt màu xanh lá phát tán ra không khí, gây cản trở hành động của Chiêu Nhiên.

Ông Vương nói, ông còn thấy hai bức tượng thạch cao nữa, một cái ở bếp và một cái ở chỗ nhân viên vệ sinh, dựa theo sơ đồ thoát hiểm của du thuyền, có thể thấy tổng thể hình dạng của du thuyền giống như viên đạn, nhà bếp và nơi ở của nhân viên vệ sinh chiếm hai góc ở phía sau, còn nhà hát nằm gần giữa.

Úc Ngạn xác định lúc lên tàu có bảy người mẫu đi ngang qua y, có vẻ các góc khuất của du thuyền ẩn chứa bảy bức tượng xác chết đầy vi khuẩn kỵ khí, xác chết là môi trường nuôi cấy vi khuẩn, khi lên men đến mức độ nhất định sẽ liên tục phát nổ, các hạt màu xanh lá sẽ lan tỏa khắp du thuyền.

Khả năng cao là các bức tượng được đặt đều ở năm góc và hai vị trí trung tâm của du thuyền, gần giống như bố trí trận pháp.

Phải bao bọc các bức tượng còn lại.

Ông Vương đưa cho Úc Ngạn tất cả các túi rác mà ông tiện tay lấy trộm được, run rẩy đi theo sau y.

“Đừng theo cháu.” Úc Ngạn lạnh lùng quay đầu lại nói. Không Đáng Tin đứng trên vai Úc Ngạn cũng chó cậy thế chủ làm điệu bộ xua đuổi ông cụ.

Ông ngớ người, mắt kém không nhìn rõ đó là gì.

“Ông giúp Chiêu Nhiên nhiều như vậy, nếu cuối cùng ông chết đi thì anh ấy sẽ áy náy lâu lắm.”

“Không, ông chỉ muốn theo cậu… Ông sợ mà.” Ông Vương cũng khá cứng đầu, sợ hãi nhưng vẫn đi theo sau.

Họ rời khỏi nhà hát đi về hướng phòng bếp, buổi biểu diễn ảo thuật vừa kết thúc, vài nhân viên phục vụ đang kiểm kê xem có khách VIP bỏ quên đồ vật trên ghế hay không, Úc Ngạn luồn ra khỏi cửa thoát hiểm, vừa vặn bị một nhân viên phục vụ nhìn thấy bóng dáng của y.

Nhân viên phục vụ đặt đồ trong tay xuống, đi đến cửa nhìn ra ngoài sau đó nấp sau cánh cửa, rút điện thoại ra gọi một cú điện thoại.

“Người tên Úc Ngạn vừa rời khỏi cửa hông nhà hát, mấy người đến cửa Đông chặn cậu ta lại, tôi sẽ khóa cửa Tây.” Nhân viên phục vụ che miệng, đè thấp giọng nói.

Ngay khi cúp máy, nhân viên phục vụ bỗng thấy rợn tóc gáy, Úc Ngạn thì thầm vào tai gã nói: “Tút tút.”

Rồi y vung gậy bóng chày kiêu ngạo vào đầu nhân viên phục vụ, làm hắn hôn mê ngay tại chỗ, đổ sầm xuống đất.

“Còn dám mật báo, tưởng mình thông minh lắm à.” Úc Ngạn cất gậy bóng chày vào túi đeo vai rồi lẻn ra cửa Tây.

Nam nữ vệ sĩ nhận được tin báo, lập tức quay lại nhưng chặn ở cửa Đông không có kết quả, bọn họ đi vào nhà hát tìm kiếm, phát hiện nhân viên phục vụ nằm bất tỉnh sau cửa thoát hiểm, đầu bầm tím.

Úc Ngạn chạy nhanh vào phòng bếp, điều kỳ lạ là không gặp ai trên đường đi, phòng bếp vốn dĩ bận rộn nấu đồ ăn khuya, giờ đây lại trống trơn.

Trên cao treo một màn hình giám sát, chia thành bốn khung hình, giám sát các khu vực làm việc khác nhau.

Trên màn hình ở gần cửa kho lạnh, có một bức tượng thạch cao mặc trang phục đầu bếp.

“Đừng nhúc nhích.”

Giọng nói của nữ vệ sĩ đột ngột vang lên từ cửa bếp, Úc Ngạn lập tức quay lại đối diện bọn họ.

“Đến nhanh vậy? Mấy người biết các bức tượng được giấu ở đâu, nên trực tiếp đến điểm giấu tìm tôi, đúng không?” Úc Ngạn giơ hai tay lên đầu hàng, “Tại sao? Phương Tín muốn xúc tiến quá trình hóa kén của dị thể, rồi tự mình thoát thân, còn hai người đều phải chôn vùi trong kén.”

“Chỉ có kẻ ngốc mới chôn cùng, chúng tôi tất nhiên có cách rời đi. Ông Charlie…” Người đàn ông đang đắc ý nói, bị người phụ nữ ngắt lời, “Đừng nói nhiều với cậu ta, trực tiếp ra tay.”

Cô ta rút ra một con dao găm dài, từng bước tiến gần đến Úc Ngạn.

Úc Ngạn xoay đầu ngón tay, nhanh chóng tìm kiếm lỗ hổng để phản kích. Không Đáng Tin và Điên ngồi xổm trong ba lô, chờ cơ hội ra tay.

Đột nhiên, bước chân của người phụ nữ dừng lại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào thứ gì đó xuất hiện sau lưng Úc Ngạn, bỗng khuôn mặt cô ta tái nhợt, lùi lại từng bước.

Người đàn ông cũng đứng hình, vẻ mặt kinh hoàng như gặp phải ma quỷ.

“?” Úc Ngạn khó hiểu quay đầu nhìn, thấy một khuôn mặt quỷ dán trên màn hình giám sát, đôi mắt rơi ra khỏi hốc mắt, chỉ còn vài sợi dây thần kinh giữ lại đung đưa. Một cánh tay thối rữa đột nhiên xuyên qua màn hình, khuôn mặt quỷ kia thò ra nửa thân mình, kêu thét thê lương.

Úc Ngạn biến sắc, nhảy vọt lên bếp. Hai tay nhỏ trong túi cũng nhảy lên, Không Đáng Tin la hét ầm ĩ chạy quanh Úc Ngạn, trượt chân ngã nhào trên mặt đất.

“Đừng làm hại cậu bé!” Ông cụ Vương cuối cùng cũng tới nơi, tay cầm xẻng xông vào, đúng lúc nhìn thấy khuôn mặt quỷ, tim ông ngừng đập, ngã gục.

Tất cả mọi người đều bị khuôn mặt quỷ dọa sợ, đúng lúc này, nữ vệ sĩ lấy lại tinh thần, nhìn về phía đồng đội của mình, không ngờ nam vệ sĩ đã trợn trắng mắt, bị một thanh kiếm đ//â//m xuyên từ sau lưng, máu nhuộm đỏ lưỡi kiếm.

Khi kiếm được rút ra, một mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi, người đàn ông ngã khuỵu xuống, một vũng máu tích tụ dưới thân.

Khi thân thể cao lớn của người đàn ông đổ xuống, người cầm kiếm bị hắn ta che khuất mới lộ rõ hình dáng.

Khuyên tai hình xúc xắc quay dưới lớp tóc, mái tóc đen trắng xen kẽ bay phấp phới, bộ đồng phục dealer họa tiết lá bài phản chiếu ánh sáng, Nặc Lan thu kiếm vào vỏ trên ngón tay út, khi kiếm vào vỏ vết máu trên ngón tay cũng được lau sạch.

Nữ vệ sĩ thấy tình hình bất lợi, bỏ lại đồng đội chạy khỏi phòng bếp, tạm thời tránh né.

“Chị, chị Tiểu Lan?” Úc Ngạn ngồi xổm trên bếp, trong tay vẫn cầm một con dao phay.

Phần thân trên mặt quỷ quá nặng, nặng nề ngã xuống đất, James lồm cồm bò dậy, rũ bỏ những mảnh dữ liệu trên đầu, từ một xác chết thối rữa biến lại thành thiếu niên tóc vàng mắt xanh.

Salanka đứng bên cạnh Nặc Lan, tay cầm một khay đầy những chiếc bánh quy nhỏ hình đầu lâu lập thể cỡ bằng hạt óc chó, đó là sự hiện thực hóa của nỗi sợ hãi, là nguồn thức ăn chính của anh em J.S.

“??” Úc Ngạn rất kinh ngạc, xoa cằm ngắm nhìn Nặc Lan, bình tĩnh phân tích, “Ủa, chị Tiểu Lan, bốn năm trước chị đã trông như hai mươi tư rồi, chẳng lẽ bây giờ chị đã hai mươi tám…”

Nói xong liền ăn một bàn tay.

“Đây không phải trong trò chơi, đây là phòng ảo thực sự trên du thuyền Muses. Chúng ta chưa từng rời khỏi đây.” Nặc Lan lắc vai Úc Ngạn, “Chị vẫn luôn đi tìm cậu.”

Thấy búp bê J.S treo trên thắt lưng Nặc Lan, Úc Ngạn mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình.

“Em nhớ là chúng ta đã rời khỏi bến cảng, sau đó đến chuồng ngựa của chú Sở, rồi dùng phòng ảo ở chuồng ngựa để liên kết vào một trò chơi có bối cảnh du thuyền, đúng không?” Nặc Lan vỗ đầu, đi qua đi lại, “Chị cũng vậy, tỉnh dậy thì thấy mình ở trong sòng bạc nơi chị từng làm việc. Có người còn khoe khoang họ có vé mời lên du thuyền Muses nhưng bị chị giật mất.”

“Đợi chị tìm nguồn điện sạc cho máy chiếu búp bê J.S đã, hai đứa bước ra rồi nói mình chưa làm gì cả.”

Những lời sau Úc Ngạn không nghe rõ, y sợ đến mức ù cả tai.

Nếu Muses trở thành phòng ảo vì Chiêu Nhiên đã hóa kén trên thuyền, giết chết tất cả du khách, thì người canh giữ phòng ảo này sẽ là… Chiêu Nhiên.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Error: Điệp Biến - Lân Tiềm
Chương 115

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 115
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...