Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Error: Điệp Biến - Lân Tiềm – Chương 112

Error: Điệp Biến - Lân Tiềm

Tác giả: Lân Tiềm | Artist: juanmaoao
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong nhà hát lớn, khán phòng im lặng như tờ, khán giả tận mắt chứng kiến cậu thiếu niên trong tủ kính biến mất trong hư vô, liền từ từ bỏ tay khỏi tai, ánh mắt tò mò tìm kiếm trên sân khấu.

Điều này trực quan hơn nhiều so với việc nhốt người vào tủ kín không trong suốt rồi đ//â//m kiếm xung quanh, việc tủ kính có chứa cơ quan hay không hiện ra rõ ràng trước mắt.

Nhà ảo thuật nhìn đi nhìn lại tủ kính vài lần, nở nụ cười hài lòng cúi đầu cảm ơn khán giả.

Cùng lúc đó, Chiêu Nhiên lao vào cửa nhà hát lớn, chứng kiến khoảnh khắc Tiểu Ngạn biến mất với Úc Ngạn.

Ánh sáng đỏ tươi bùng lên như ngọn lửa trong đôi mắt của Chiêu Nhiên, anh phát ra tiếng gầm gừ thấp trầm trong cổ họng, bàn tay nắm chặt lưng ghế biến thành móng vuốt, móc ba đường rãnh sâu vào lớp da ghế, lộ ra phần m//ú//t bên trong.

Úc Ngạn vẫn giữ được bình tĩnh, ngay lập tức kích hoạt hạch quái dị – Linh Dương nhảy, đôi sừng nhô ra khỏi đỉnh đầu, biến thành một tia chớp nhanh chóng, trượt xuống theo dầm thép, rơi xuống trên đầu Chiêu Nhiên, cưỡi lên lưng anh rồi đè Chiêu Nhiên xuống đất, làm động tác ra hiệu im lặng: “Bình tĩnh chút”.

Nhà hát khá tối, ánh đèn chiếu loạn xạ, khán giả cũng không chú ý ngay đến hai người họ.

Úc Ngạn tháo hạch quái dị xuống, kéo băng vải trên đầu xuống che mắt trái, hạ giọng hỏi Chiêu Nhiên: “Có thể dùng đồng hồ bất thường không? Quay ngược lại mười phút, kéo Tiểu Ngạn trở lại.”

“Không có đối tượng được chọn làm sao kéo được, anh không thể dùng đồng hồ bất thường với không khí.” Chiêu Nhiên bực bội cắn răng, bị Úc Ngạn kéo mạnh vào hành lang khẩn cấp bên cạnh sân khấu, trốn vào góc tối.

“Anh định làm gì, giữa nơi đông người bại lộ thân phận thì còn đường rút lui không? Trừ phi giết hết người trên thuyền, em thì không quan tâm, nếu anh thực sự ra tay thì em sẽ theo anh.” Úc Ngạn lật qua lật lại dùi phá giáp giữa các ngón tay.

Các đặc điểm của quái vật dần biến mất trên người Chiêu Nhiên, anh ngẩng đầu dựa vào tường thở hổn hển, tim đập rất nhanh.

“Nghe em phân tích cách ảo thuật của ông ta này.” Úc Ngạn hít sâu để giữ giọng nói mình bình tĩnh, “Ông ta đặt quả táo tươi vào tủ, một lát sau lấy ra quả táo thối, ông ta đặt Tiểu Ngạn vào, một lát sau Tiểu Ngạn biến mất, điều này có nghĩa là gì?”

“Điều đó có nghĩa là ông ta có thể quay ngược thời gian, anh cũng có khả năng tương tự.”

“Ban đầu em cũng nghĩ vậy, cho đến khi em phát hiện em không chết theo cậu ấy.”

“Có thể là tráo đổi. Tráo đổi vị trí của quả táo tương lai và quả táo hiện tại.” Úc Ngạn chỉ vào mình, “Tráo đổi vị trí của Tiểu Ngạn hiện tại và Tiểu Ngạn tương lai, Tiểu Ngạn tương lai có lẽ đã được đổi lại vào tủ kính.”

“Họ buộc bom lên người Tiểu Ngạn, trước khi bom nổ vài giây thì đổi cậu ấy đi. Theo dự đoán của nhà ảo thuật, Tiểu Ngạn bị nổ chết sẽ kéo theo em ở tương lai cùng chết, thế giới hiện tại sẽ không còn tồn tại Tiểu Ngạn, khiến người khế ước của anh không tồn tại nữa, chuyện này an toàn hơn nhiều so với việc ném xác xuống biển.”

“Ông ta nghĩ tủ kính trống không có nghĩa Tiểu Ngạn tương lai đã chết, đã biến mất khỏi thế giới, nhưng không, tủ kính trống không là vì em không ở tương lai, em đang ở đây.”

Không biết Chiêu Nhiên đã nghe hiểu được bao nhiêu, anh ngửa đầu dựa vào tường, từ từ trượt xuống ngồi trên mặt đất, vùi đầu vào khuỷu tay, ngón tay luồn vào tóc.

“Anh không nên để em ấy tự mình làm việc, em ấy còn nhỏ.” Giọng Chiêu Nhiên khàn khàn, đầy hối hận, “Nếu quỷ nhỏ chết thì anh cũng…”

“Này.” Úc Ngạn ôm lấy mặt anh, cau mày nhìn vào khóe mắt đỏ hoe của Chiêu Nhiên, “Anh bình tĩnh lại chút, anh là quái vật. Em chưa chết, em sẽ nghĩ cách, anh đừng sợ.”

*

“Đây là đâu?” Tiểu Ngạn sờ lên sàn nhà phủ đầy bụi dày, sàn gỗ trên sân khấu đã cũ, có chỗ vì ẩm ướt mà phồng lên nứt ra, sân khấu từng rực rỡ ánh đèn giờ đây tối tăm như đã kết thúc màn diễn, chỉ còn vài chiếc đèn khẩn cấp ở ở các góc vẫn sáng lờ mờ.

Dưới chân cậu là một vết bẩn màu vàng khô cứng và bốc mùi hôi thối, còn có vài đốm mốc mọc lên, nhìn kỹ mới nhận ra hình dáng lõi táo.

Ánh mắt Tiểu Ngạn hoang mang lướt qua hàng ghế khán giả dưới sân khấu, nơi một giây trước vẫn còn đông nghẹt người và tiếng vỗ tay vang dội, giờ đây đã không còn một ai, những chiếc ghế da màu đỏ sậm cũng phủ đầy bụi. Lối ra của nhà hát lớn bị nổ tung một mảng lớn để lại vết đen trên tường, dưới đất vương vãi vài mảnh bom cháy đen.

Cậu chỉ nhớ mình đang xoay xở với Phương Tín trong sòng bạc, chơi poker để câu giờ, tạo điều kiện cho Chiêu Nhiên lẻn vào phòng của Phương Tín tìm thuốc chuẩn bị giao dịch.

Cậu biết mình đã bị chú ý, vì vậy mỗi bước đi đều rất cẩn trọng, không để đối phương ra tay, nhưng Phương Tín là tên cáo già lại cao tay hơn một bậc, không ra tay với cậu ngay, mãi đến khi cậu tìm cách rời khỏi sòng bạc, thừa dịp cậu mất cảnh giác, vệ sĩ ẩn nấp sau cửa thoát hiểm bất ngờ áp khăn tẩm ether lên miệng cậu, mặc dù cậu phản ứng nhanh, nín thở giả vờ ngất, nhưng đối phương đông người thế mạnh, còn hiểu rất rõ về cậu khiến cậu không tìm được cơ hội nào để trốn thoát.

“Bom…” Cậu đấm vào thái dương đang nhức nhối, chỉ nhớ mình bị dây xích trói chặt, gắn một quả bom hẹn giờ trên người, sau đó bị đẩy lên sân khấu ngay trước khi đếm ngược bắt đầu.

Tiểu Ngạn vẫn chưa hết hoảng sợ, thở dốc.

“Sao em lại ăn mặc thế này?” Một bàn tay ấm áp vươn ra, đeo chiếc găng tay da hươu chính tay cậu làm, màu da đã cũ sẫm màu, giống như đã bị thời gian mài mòn.

Tiểu Ngạn cúi xuống nhìn bộ vest bó sát trên người mình, rồi ngẩng lên nhìn khuôn mặt của đối phương, cậu theo bản năng xê dịch một chút, vô tình chạm vào mảnh vỡ thủy tinh bên cạnh, cơn đau nhói khiến cậu run lên, vội vàng rụt tay lại.

Là Chiêu Nhiên, nhưng tiếc là mình đã làm hỏng việc, mình thật sự không có khả năng giúp anh ấy, luôn luôn, luôn luôn nhờ anh giải cứu, từ khi còn rất nhỏ đến khi cậu mười tám vẫn vậy.

Hình như mình chưa bao giờ giúp được anh ấy, thế giới của anh đầy những điều kỳ diệu và nguy hiểm, còn mình chỉ biết ngày ngày đứng sau lồng kính an toàn nhìn anh, như anh hùng trong câu chuyện cổ tích cầm kiếm trở về từ những trận chiến đẫm máu, về nhà chăm sóc công chúa yếu đuối sống trong lồng kính.

Nhắm mắt lại nghe anh mắng là được. Anh ấy là anh hùng, có quyền ở trên cao chỉ trích người khác làm cản trở.

Thấy cậu ngây ra, Chiêu Nhiên kiên nhẫn ngồi xuống trước mặt cậu, nâng mặt cậu lên nhẹ nhàng xoa bóp, lau mồ hôi lạnh trên mặt cậu: “Sợ à?”

Sự dịu dàng bất ngờ khiến Tiểu Ngạn không kịp phản ứng.

“Em thấy gì? Nặc Lan đâu? Anh đã lục soát khắp nhà hát mà không thấy bóng dáng cô ấy, trên sân khấu chỉ có một tủ kính trống rỗng, quay lại thì em đã xuất hiện trong tủ kính, trên người buộc bom.”

Nặc Lan là ai?

Tiểu Ngạn lắc mạnh đầu để tỉnh táo lại, ngẩng mặt lên cẩn thận quan sát Chiêu Nhiên.

Anh ấy xỏ khuyên tai từ khi nào? Trước đây mình cũng muốn xỏ cho anh ấy, nhưng anh ấy nói “Đừng coi anh như búp bê mà chơi đùa,” thế là Tiểu Ngạn ngoan ngoãn không nhắc đến nữa.

Qua lớp áo sơ mi mỏng manh, Tiểu Ngạn cảm nhận được hình như trước ngực Chiêu Nhiên có một sợi dây mảnh, không phải dây chuyền, mà giống như hai đầu dây gắn vào… đúng vị trí mà Tiểu Ngạn từng tưởng tượng.

Tiểu Ngạn phồng má, ngón tay khẽ chạm vào điểm nhô lên qua lớp áo sơ mi.

“…” Chiêu Nhiên không ngăn cản, ngược lại anh còn chống nhẹ tay xuống sàn, khoan dung nhìn cậu. Việc tìm kiếm Úc Ngạn trong phòng ảo đỉnh cấp đã khiến Chiêu Nhiên kiệt sức, sự lo lắng và giận dữ ban đầu đã chuyển thành “chỉ cần em bé an toàn trở về là tốt rồi.”

“Ngoan yêu, đứng lên, đi với anh.” Chiêu Nhiên đứng dậy, tự nhiên nắm lấy tay Tiểu Ngạn, Tiểu Ngạn cảm nhận được một chiếc vòng cứng quanh gốc ngón áp út dưới lớp găng tay, là một chiếc nhẫn.

[Còn phải đeo khuyên tai cho anh ấy, đeo nhẫn buộc tay, rồi đeo xích ngực, kéo một chút để anh ấy đau]

Nhớ lại những lời nói đầy phấn khích của cậu thiếu niên giống hệt mình, nỗi đau dâng lên trong lồng ngực, Tiểu Ngạn nhìn vào bóng lưng dịu dàng đang nắm tay mình, cảm giác thuộc về Tiểu Ngạn hoàn toàn tan biến, trực giác mạnh mẽ bảo với cậu rằng, lần này Chiêu Nhiên thực sự đã nhận nhầm người.

Cậu òa khóc, bao nhiêu năm ấm ức dồn nén bùng phát trong nhà hát trống vắng, tiếng khóc vang vọng khiến Chiêu Nhiên đang đi phía trước giật mình.

Chiêu Nhiên quay lại, cúi xuống chống hai tay lên đầu gối, quan sát gương mặt của Tiểu Ngạn từ dưới lên.

Nước mắt lã chã rơi xuống má phải, càng bị nhìn, Tiểu Ngạn càng khóc to hơn, nghĩ đến việc Chiêu Nhiên chỉ biết nói “Khóc to thế, không hổ là em,” cậu lại càng ấm ức hơn.

“Em sao vậy?” Chiêu Nhiên ngồi bệt xuống đất, đỡ Tiểu Ngạn dưới nách để cậu ngồi lên đùi mình, vỗ lưng cậu, nhẹ nhàng an ủi: “Không phải anh đến rồi à, đừng sợ.”

“Em không phải là Úc Ngạn mà anh muốn, từ trước tới nay anh chưa bao giờ thích em… Em chỉ là một người lạ trông giống cậu ấy thôi…” Tiểu Ngạn nhếch nhác lau đi nước mắt trên mặt.

Chiêu Nhiên nghe thấy điểm bất thường, đôi mắt khẽ nheo lại, dưới chân xuất hiện một vòng ánh sáng vàng, ánh sáng vàng cộng hưởng với cơ thể Tiểu Ngạn, trên vai phải nối liền với bên cổ của cậu hiện ra một dấu ấn mặt trời, ánh sáng vàng lấp lánh không bị lớp áo che khuất.

Vị trí của dấu ấn khác với Úc Ngạn hiện tại, dấu ấn của Úc Ngạn bây giờ nằm ở trước ngực.

“Ưm.” Tiểu Ngạn khóc không thở được, đột nhiên miệng bị bịt lại, một mùi gỗ nhẹ nhàng tràn vào mũi, sau đó đầu lưỡi bị chiếm đoạt, bị cuốn vào một nụ hôn sâu, răng nanh cọ xát vào lưỡi, hơi đau, nhưng lại chẳng nỡ tách rời.

“Anh đã nuôi em lớn, có phải cùng một người không chẳng lẽ anh không phân biệt được.” Chiêu Nhiên buông Tiểu Ngạn sắp không thở nổi ra, rồi lại hôn nhẹ lên khóe môi cậu hai cái, “Đây là phòng ảo đỉnh cấp thuộc về anh, phức tạp khủng khiếp.”

Nhưng anh đã yếu hơn trước rất nhiều, thậm chí không thể phá vỡ phòng ảo của chính mình.

“Anh rất cần em giúp đỡ.” Chiêu Nhiên nắm lấy tay Tiểu Ngạn, nhìn thẳng vào mắt cậu rồi nói, “Xin hãy bảo vệ anh. Úc Ngạn.”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Error: Điệp Biến - Lân Tiềm
Chương 112

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...