Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Tất Cả Của Tôi – Chương 9

Em Là Tất Cả Của Tôi

Tác giả: Zen
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

ĐỒN.

Nhìn cảnh hỗn loạn đó Huân và Luân chết lặng. Nhìn nó theo bốn người kia đi xa rồi mà Huân vẫn đứng ở đấy không động đậy được chút nào bởi cái tin "người tình tin đồn" vẫn còn vang vẳng trong trí não của hắn. Thứ nó luôn cố gắng dấu hắn, sự thực về con người nó, quan hệ thật sự của nó hóa ra là cao đến như vậy nên hắn mới không nhận ra nó là người con gái của kẻ khác. Ngay từ lúc găp nó, hắn đã cảm giác nó có gì đó khác biệt, nó biết hắn rất rõ nhưng lại chưa bao giờ cuồng si hắn, nó sống trong một căn nhà bình thường nhưng tính cách lại mãnh mẽ, kiên cường và háo thắng. Từ lời nói, cử chỉ của nó chẳng có chút nào thừa thãi của một con người bình thường cả. Lúc đầu, hắn cứ nghĩ rằng bởi vì nó là một tác giả văn học mạng nên có gì đó hơn những người khác nhưng thực chất ra bởi nó cũng sống trong môi trường như hắn mà thôi…

Hình ảnh nó được người con trai quyền uy kia bảo vệ trong vòng tay vững chắc của anh mà hắn thấy đau đớn. Nhưng liệu thực sự hắn không có cơ hội sao? Nó đâu có công nhận bất cứ thứ gì đâu? Hắn lại càng không thể tin nó lợi dụng hắn ngày hôm nay để trở lại là cô gái tin đồn như những người kia nói…

_Tôi đi tìm em ấy _ Hắn kìm nén sự bất lực lại trong lòng mình, vỗ vai Luân rồi nhanh chóng rời đi. Hắn giờ không muốn cái gì cũng mãi im lặng nữa, hắn muốn biết tất cả. Muốn nó nói cho hắn biết rốt cục truyện gì đang diễn ra và cái tin đồn "người tình" kia vốn là vì sao…

Nhìn Huân, Luân khẽ thờ dài. Dường như anh đã đoán đúng rằng cô bé Thiên Anh này không tầm thường như những gì cô ấy thể hiện bên ngoài. Những lời mà Khánh Ly đã nói với anh trước kia bỗng trốc hiện về và anh nhận ra những lời ý đúng không phải là đe dọa mà là sự thật. Sung quanh Thiên Anh là: chủ tịch tâp đoàn lớn, luật sự danh tiếng, siêu người mẫu thế giời và cả một thiên tài bẩm sinh nữa thì quả thực đắc tội với nó chính là kết cục như ngày hôm nay. Nếu như nói thế lực nhà Huân mạnh thì bốn con người bên cạnh nó kia có thể nói là ngang ngửa với nhà Huân nếu không muốn nói là nhỉnh hơn. Độ giàu có thì có thể chưa bằng nhưng một vị chủ tịch chấn giữ một phần kinh tế đất nước, một vì luật sư co thể đổi trắng thay đen, một siêu người mẫu mà mỗi lời nó phát ra có thể thay đổi mọi thứ cùng một thiên tài với bộ óc phi thường thì chính là bất khả chiến bại. Họ, bốn con người đó làm cho anh có cảm tưởng rằng họ đạt tới mục đích ngày hôm nay chính là vì nó mà thôi. Đúng lúc đó, khi anh đang trầm ngâm suy nghĩ mọi truyện thì một người con gái lạ mà quen suất hiện trước mặt anh.

Cô măc một chiếc váy màu trắng ôm bó sát ở phần ngực, chân váy xòe ra bồng bềnh, gắn ở phía sau điệu đà là một chiếc nơ b//ư//ớ//m. Thêm vào đó, mái tóc xoăn lọm màu hung tím,mắt đen, môi hồng khiến cô có vẻ đẹp dịu dàng và nữ tính. Cô bây giờ trở nên sắc sảo, xinh đẹp chứ không còn đeo trên mình vẻ đẹp dễ thương, đáng yêu nữa rồi. Nhìn anh, cô nói:

_ Những gì tôi nói không phải là một lời đùa cợt, dõa dẫm đúng không?

_ Em…. Em với Thiên Anh…_ Anh nhíu mày nhìn cô, trong lòng anh cũng dấy lên cảm giác bất an và lo lắng khi anh nhìn cô đang đứng trước mặt mình nhưng lại xa tận chân trời này.

_ Như những gì anh thấy và những gì họ nói, tất cả đều không sai.

Nói rồi cô nhẹ xoay người bước đi, ẩn mình vào trong đám đông hỗn độn cô cứ thế biến mất. Anh lại như Huân lúc trước sững sờ không nói được câu nào. Dường như, mọi thứ đều vượt quá mức anh đã dự tính lúc trước. Anh biết Thiên Anh sẽ làm gì nó nhưng cũng không thể tưởng tượng được Thiên Anh lại mang trong mình thứ bí mật lớn tới vậy. Biết rằng phía sau con người của cô bé Khanh Ly chắc chắn không phải là một người nhu nhược yếu đuối nhưng lại không thể ngờ Ly mới thật sự là người con gái lạnh lùng và tàn nhẫn.

….

Trong lúc đó, hắn đang đứng ở nhà nó. Cảnh cửa nhà nó vẫn đóng im lìm, ánh đèn điện từ lúc hắn đứng đây đợi tới giờ vẫn chưa lần nào sáng lên. Khung cửa sổ tối om, lạnh lẽo chứng tỏ chủ nhân của căn nhà vẫn chưa trở về khiến cho tâm hắn lạnh ngắt như màn đêm kia.

"Bộp…. Bộp……bộp….."

Từng hạt mưa nặng nề rơi xuống trên đường, chạm vào gương mặt hắn. Rồi tầng tầng lớp lớp những cơn mưa dồn dập chút xuống khắp nơi: mặt đường, cành cây, ngọn cỏ, mái nhà, xe cộ,… Và nó ướt đẫm gương mặt cùng người hắn. Người hắn nặng trịch bởi nước và đầu hắn cũng nặng trĩu trống rỗng vô định. Hắn nghĩ rất nhiều, nhớ lại mọi thứ nhưng rồi tất cả đều nhạt nhòa vô vọng bởi vì sau ngày hôm nay thì những thứ hắn đã từng hy vọng, từng cảm nhận dường như chẳng có gì cả. Hắn hướng ánh mắt của mình ra phía ngoài đường kia – nơi con người đang vội vã trong màn mưa, nơi họ trao nhau những tình cảm quan tâm đặc biệt và nơi ý nghĩ hắn còn sót lại là tìm nó. Tìm trong hàng người may chăng nó đang tới và bước về phía con tim sắp bỏ cuộc của hắn để cho hắn một lời giải thích mà thôi…

Một tiếng…

Hai tiếng…

Ba tiếng…

Thời gian cứ tích tắc qua đi, hắn cũng không biết được mình đã đứng đợi nó bao nhiêu lâu rồi nữa. Cái lạnh tê tái, cái rét chàn ngập con tim, làn mưa vẫn sối sả buông xuống cố gắng rửa trôi đi tất cả hy vọng của hắn. Nếu như yêu thực sự là thứ tình cảm lạnh lẽo, khổ đau và tuyệt vọng tới vậy thì sau này hắn sẽ không kiên trì theo đuổi thứ gì nữa. Hắn muốn thời gian quay ngược lại trở về hắn của những ngày không từng đụng vào nó, gây sự với nó để rồi yêu nó như thế này… Đau lắm cái thứ tình yêu không bao giờ thuộc về mình.

Hình ảnh duy nhất mà hắn thấy là ánh đèn chói chang củ axe dọi thẳng vào mắt hắn mà thôi. Mọi thứ sau đó đối với hắn chỉ còn là một màu đen vô định hướng y như tình yêu hiện tại của hắn không có chút ánh sáng nào.

SÁNG HÔM SAU:

Hắn không biết mình đã ngủ được bao lâu rồi nữa chỉ biết là trong đầu hắn quay mòng mòng trong ký ức từ lúc gặp nó đến giờ. Hắn chợt nhận ra những con trai bên cạnh hắn không phải chưa bao giờ từng xuất hiện trước kia. Đầu tiên, lúc ở sân bóng rổ người mặc đồ đen thân mật với Hạo Thiên chính là nó. Rồi đến lúc nó giúp đỡ hắn chuẩn bị quần áo chính là anh chàng tóc bạch kim và cuối cùng là người con trai song vào đưa nó đi chính là người mặc vest đen kia. Và hắn cũng chợt nhận ra rằng từ trước đến nay hắn vẫn ngốc nghếch không nhận ra mà thôi; bởi vì nó dấu diếm cũng bời vì hắn ngu ngốc nữa.

Giật mình tỉnh dậy, thứ đầu tiên sộc vào mũi hắn là một mùi thơm dịu nhẹ của thức ăn. Tiếp theo đập vào mắt hắn là gian phòng quen thuộc, đơn giản nhưng ấm áp mà hắn đã từng lui tới trước kia không ít lần…. Là phòng nó. Hắn cố nâng cả người nặng trịu như đeo chì của mình dậy thì có một tiếng nói vang lên:

_Đã tỉnh?

Hắn quay đầu lại thì thấy người đó chính là người con trai với mái tóc bạch kim đã bảo vệ nó ngày hôm qua. Anh hiện tại không còn vẻ quyền rũ thu hút của hôm qua nữa mà hiện tại với bộ đồ dản dị, đeo tạp dề trắng, tay cầm cái muôi đứng cạnh cửa nhìn anh trông có gì đó rất giống một người phụ nữ nội chợ của gia đình. Và trước khi hắn kịp hỏi lại thì anh đã quay mặt đi, gương mặt bỗng nhiên rạng rỡ, khua cái muôi nói với ai đó vừa mở cửa vào:

_ Thiên Anh! Anh ở đây

Và ngay lập tức một bóng người vut chạy tới ôm trầm lấy anh. Giọng nói nó vừa vui sướng lại nũng nịu dịu vào người anh:

_ Thơm quá đi mất, chỉ ngửi mùi là bụng em nó biểu tình giữ dội luôn rồi ý. Anh có nấu nhiều đồ ăn không, hết là em bắt đền anh đó.

_Thiên Anh! Không phải anh đã nói em là không được chạy trong nhà rồi sao? Đã hậu đậu nhỡ té thì làm thế nào? _ Một người nữa bước tới, anh bề bổng nó lên mắng

_Em xin lỗi mà. Anh đừng cáu, em yêu anh nhất luôn ý _ Thiên Anh ngoan ngoãn để người kia bế lên. Nó ôm cổ anh, hôn lên má anh đầy yêu thương.

Rồi hai người nữa cũng bước tới, họ vui vẻ cười đùa nói chuyện trước cửa phòng nó và trước ánh mắt của hắn. Mãi một lúc sau người con trai tóc bạch kim mới lên tiếng nói với nó:

_ Um... THiên Anh, bạn của em đã tỉnh rồi, từ lúc nãy…

Nghe vậy, nó dừng mọi hoạt động lại. Quay người nhìn về phía hắn đang sock nặng kia, chạm phải ánh mắt u buồn của hắn nó lắp bắp:

_ Anh…Anh… _ Nó che miệng lại, gương mặt bỗng chốc đỏ ửng.

Nó lườm người con trai mái tóc bạch kim kia vì không nói cho nó biết ngay lúc đầu. Rõ ràng là anh âm mưu từ trước mà. Nó tụt xuống từ tay anh rồi ngập ngừng bước về phía hắn:

_ Anh khỏe rồi chứ? _ Nó sờ tay lên chán hắn rồi nhíu mày bởi cái nóng hầm hập ở chán hắn. Quay lại nhìn mấy người con trai kia rồi lại nhìn hắn hỏi:

_Kỳ vậy, sao vẫn sốt chứ? Thuốc anh mua chắc không phải hàng dỏm chứ?

Nó nói nhưng ngược lại hắn chỉ nhìn nó mà thôi. Nó bây giờ đã trở về với nó cửa ngày xưa – một nó mà chỉ thi thoảng hắn mới được chiêm ngưỡng sau lớp vỏ băng dày kia. Cùng với đó là cái vẻ đẹp từ nó hắn vẫn luôn cảm nhận được giờ đây đã hiện rõ nét. Hắn nắm chặt tay nó hỏi:

_ Họ là ai?

_ A, họ là… _ mặc dù biết trước sau gì hắn cũng hỏi truyện này nhưng cứ nghĩ tới cảnh vừa rồi giữa nó và họ làm nó lại đỏ mặt ngập ngừng không biết nói làm sao cả.

_ Em đúng là "người tình tin đồn" của họ? _ Hắn gằn lên từng tiếng, ánh mắt u buồn tổn thương, bàn tay to lớn siết chặt tay nó.

_ A, đau đó… _ Nó nhíu mày

_ Nói đi…_ Hắn tức giận hét lên.

Nó nhìn hắn khó hiểu rồi bỗng dưng nó hít sâu một cái, gương mặt tối sầm lại. Ánh mắt vui vẻ trước kia trở nên lạnh lùng và…

"BỐP…."

_Vừa phải thôi nha, đừng có thấy người ta hiền mà bắt nạt nhé. _ nó đánh vào đầu hắn, tức giận quát. Có vẻ như hắn đã lôi nó trở về với con người mà hắn mới găp trước đây.

_ Em… _ Hắn nhìn nó, không biết thế nào.

_ Em ơi! Dịu dàng tử tế… _ Người con trai tóc bạch kim bên ngoài nói chen vào. Từ nãy đến giờ họ vẫn đứng đó xem kịch vui. Tiếng cười khúc khích thích thú của anh càng làm hắn không thể hiểu nổi.

Lườm séo người con trai đó một cái nó quay lại lườm thêm hắn một cái sắc bén khiến hắn đang phát sốt mà lạnh cả người. Hít một hơi dài, nó cố gắng lấy lại bình tĩnh chỉ vào hình xăm lộ rõ trên cánh tay trái của mình nói:

_ Trước đây, có một lần tui khiến anh giận, đánh anh bởi lúc đó tôi chính là muốn giấu đi hình xăm này.

Hắn ngập ngừng một chút rồi mới chạm vào hình xăm trên tay nó. Hình mã vạch cùng ẩn số 44441 không ai biết ý nghĩa kia ý như hình xăm có trên người của bốn người kia. Nó nói tiếp:

_ Đây là một mã số riêng của tui với bốn người họ. 44441 là bốn anh em, bốn trí hướng, bốn giã tâm, bốn quyền lực nhưng chung một chiến thắng.

Lời nói của nó khiến hắn phải nhíu mày. Vế sau câu nói của nó khiến khắn cảm thấy rất khó hiểu. Nó dường như cũng đoán được hắn không thể hiểu hết được liền giải thích thêm:

_ Anh cũng biết tui còn một tên nữa là Vic. Vic này chính là trong từ Victory: là chiến thắng. Ý nghĩa của mã số này chính là một lời hứa: dù họ có làm gì, đi đâu đi chăng nữa thì họ vẫn sẽ luôn luôn, mãi mãi bảo về tui bằng mọi giá.

Nhìn mặt hắn vẫn ngơ ngơ chẳng thông suốt được bao nhiêu nó lần đầu tiên cảm thấy bất lực tới vậy. Nó mong cái trí thông minh thường ngày của hắn ngay tại đây phát huy có phải tốt hơn không là phát huy vào những lúc nó chẳng cần đến. Không kìm được nữa, nó lại dơ tay đấm vào ngực hắn tức giận mắng:

"BỐP…"

_ Anh bị ngốc hả? Tứ Tử Thiên là thật, " Người tình tin đồn" là tui cũng là thật nhưng mà sự thật mà cánh nhà báo ngu ngốc đó không biết chính là tui là em gái của Tứ Tử Thiên.

_ Em gái…. _ Hắn nhìn nó và dường như bây giờ mới vỡ lẽ ra được tất cả.

Bấu chặt lấy bai nó, kéo nó sát lại vào mình. Hắn dường như không tin được hỏi lại:

_Họ – Tứ Tử Thiên là anh trai em?

_Phải… Mà sao tui lại phải giải thích với anh chứ nhỉ? _ Nó nhăn mặt, tự dưng nhớ ra là vỗn dĩ chẳng cần phải giải thích làm gì vì nó đâu có làm gì sai chứ.

Hắn hiện tại vui mừng muốn chết luôn rồi. Gương mặt tiều tụy kia ánh lên niềm vui sướng không tả được. Đang muốn ôm nó vào lòng vui hạnh phúc thì nó bị rằng ra khỏi tay hắn. Tên con trai quen thân với hắn nhất chỉ vào mặt nó rồi vào mặt chính mình nói:

_ Hai người gần nhau quá rồi đấy. Mà Huân, cậu không thấy tui với Thiên Anh giống nhau sao chứ? Tụi tui là song sinh đó?

_ Hạo Thiên, em bới đắc ý đi. Ai đứa bé giống nhau thôi chứ em giờ nhìn giống Thiên Anh trỗ nào chứ? Thiên Anh lớn lên xinh đẹp giống anh nè. _ Người con trai tóc bạch kim đẩy Hạo Thiên ra, kề mặt mình vào cạnh mặt Thiên Anh cho hắn xem.

_ Nào có, anh ngày xưa lấy hết của Thiên Anh sắc đẹp làm cho Thiên Anh bé bỏng của em chịu bao nhiêu thiệt thòi à _ Hạo Thiên rằng lại Thiên Anh, vuốt đầu nó an ủi, khổ sở nói.

Và cứ thế cuộc khẩu chiến sảy ra. Nó bị dằng đi dằng lại, kéo ra kéo vào còn hắn nhìn mà không phản ứng được âu nào. Chỉ đến khi âm thanh lạnh lùng của người con trai đeo kính lên tiếng hai người kia mới chịu buông nó ra, anh nói:

_ Hai đứa, dừng lại.

Như là một mệnh lệnh, cả hai lật tức thả nó ra không cần bàn cãi một câu nào. Và Thiên Anh được trở về vòng tay che trờ của anh sau cái lườm lạnh lùng cảnh cáo cho hai người kia. Quay về hướng hắn, người con trai kia nói:

_ Có lẽ cũng nên giới thiệu một chút nhỉ. Dù cậu đã biết do chúng ta đã từng gặp nhau không ít lần khi cậu đi cùng cha mình rồi nhưng tôi vẫn muốn giới thiệu lại. Tôi là Vũ Hoàng Bảo Anh tổng giám đốc công ty Thiên Vũ. Anh cả.

_ Chúng ta cũng không xa lạ gì nhỉ? Tôi là Vũ Trần Bảo Trung là giám đốc tại văn phòng luật sư Vũ Thiên đồng thời là cố vấn luật sư của công ty cha cậu. Là anh hai.

_ Vũ Ân Thần Minh, tôi là anh ba. Tôi là người mẫu, stylelist kiêm nhà thiết kế của công ty thời trang GD bên mỹ.

_ Tui khỏi giới thiệu chắc cậu cũng đũ biết rồi. Tôi là anh tư của Thiên Anh – Vũ Vũ Hạo Thiên.

Phải, quả thực hắn không muốn thừa nhận nhưng trong bốn người thì ba người hắn biết khá rõ và người còn lại thì đã nghe tiếng từ rất lâu rồi. Chỉ là hắn không thể và cũng không bao giờ tưởng tượng được họ lại là anh trai của nó mà thôi. Tương lai phái trước của hắn không biết có đơn giản hay không kho cả bốn người cùng nói rằng: " ĐỘng vào em gái tôi thì đứng trách"

Đây là một lời đe dọa, cảnh cáo chăng?

Xem chừng yêu nó vốn đã chẳng nay còn khó khăn hơn bao giờ hết rồi. Nhưng trong ánh mắt của bốn vị Tứ Tử Thiên này không có ác cảm với hắn nên hắn cũng tin vào chính bản thân mình thôi….!!!

*

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Tất Cả Của Tôi
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...