Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Nhà – Chương 96

Em Là Nhà

Tác giả: Lan Rùa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm muộn nên không đánh thức ba mẹ, chỉ tìm tạm bộ đồ của ba đưa anh. Lúc anh tắm mình cũng đi nhặt ít rau mùi hành lá với xé chút thịt gà trong tủ lạnh nấu bát miến.

-“Ăn đi cho ấm bụng.”

Đột nhiên thấy anh sững sờ, rồi nhìn mình kiểu gì lạ lắm, ánh mắt ấy, khó mà diễn tả được, áy náy có, yêu thương trìu mến có, dường như, còn hơi đỏ đỏ. Có lẽ không muốn mình trông thấy, anh quay đi rồi cúi gằm xuống ăn.

Mình lên thay áo quần ướt rồi đi nằm.

Nói thật nhiều lúc không hiểu nổi, sao trên thế gian này lại có những người phụ nữ ác độc tham lam đến vậy? Xinh đẹp, hoàn hảo, có trong tay gần hết mọi thứ, nhưng vẫn cứ thích đi cướp lấy đồ không phải của mình.

Chẳng riêng gì con Mai đâu, ai đọc báo nhiều sẽ biết, năm nay còn được gọi là năm hồ ly đấy. Người ngoài cuộc thường bảo, đừng chửi hồ ly, có trách cũng nên trách tình cảm của hai người kia vốn không bền.

Quan điểm chỉ mang tính tương đối thôi, ai ở trong cuộc mới thấm được, suy cho cùng, mình và anh mới dính một vụ đã căng thẳng như này, huống chi mấy người phụ nữ kia, bị hành hạ suốt, quá mệt mỏi nên phải buông tay.

Mình bây giờ cũng chẳng dám chắc bản thân có đủ mạnh mẽ để chiến đấu đến cùng với con hồ ly nhà mình không?

Nghĩ ngợi miên man, nghe tiếng bước chân liền nằm gọn vào một góc, trùm chăn vờ ngủ, đối diện lúc này, chẳng biết nên nói gì cả.

-“Nguyệt, nằm vậy ngạt…”

Ai đó khẽ gọi mình.

Lo em ngạt chứ không lo em đau lòng à?

Người đâu mà chẳng hiểu tâm lý con gái gì sất. Bao biện giải thích một chút thì đâu có phải là hèn, mồm mép một tý dỗ người yêu thì mất cái gì? Lúc nào cũng hiền hiền chịu trận, tức hết cả người. Khéo giờ mình mang ông này ra chém có khi ông cũng để yên ý chứ.

Chắc tưởng mình ngủ rồi nên có người kéo chăn xuống, xoay mình lại tư thế nằm ngửa. Sau đó anh cứ ngồi như vậy mãi thôi, mình nhắm mắt nhưng cũng có ngủ được chút nào đâu.

Cả đêm thấy anh thỉnh thoảng cầm tay mình, xong rất nhanh liền vội bỏ ra, giờ đến chạm mình ai đó cũng rụt rè. Rốt cuộc anh đang nghĩ gì?

Mình ở nhà chơi hai ngày. Lúc bà Nga với con Hạnh đi thì anh và mình cùng đưa ra sân bay. Trước mặt mọi người bình thường vờ vịt, sau đó mới xảy ra chiến tranh lạnh. Lý do thật đơn giản, người ta không nói, mình cũng đếch thèm mở miệng, thế là thành chiến tranh.

Thời gian đó anh ở nhà phố Huế nhưng sáng vẫn đến Royal đợi mình, có hôm mình lên xe, có hôm bực bực mặc kệ người yêu, bắt mẹ taxi đi trước. Lại còn có cái kiểu đứng ngoài quán, đến lúc mình ra mới ngập ngà ngập ngừng, anh có được phép lên không?

Bảo sao không điên máu. Chả nhẽ bây giờ mình phải đích thân trình bày, em không giận nữa, chúng ta trở về như xưa đi à?

-“Tôi đâu có đuổi khách.”

Nói rồi bỏ vào bếp chặt xương, băm băm chém chém tan tành khói lửa.

-“Gớm làm gì nóng thế?”

Giọng thằng Tùng, nghe đểu vãi.

-“Tránh ra không bà lại cho thịt nát xương tan giờ.”

Doạ vậy thôi, chứ đang ức mà, phải tóm nó lại tâm sự kể khổ. Thằng bé lần nào cũng lắng nghe lắm.

-“Mày bảo tao phải làm sao bây giờ?”

-“Chuyện đến nước này mà bà vẫn còn định tha thứ cho ông ấy à? Nói cho bà biết hôm đó tôi thấy ga giường có vết máu đấy…”

Nghe nó bảo, trong lòng thấy chua xót. Mình thở dài, dù sao cũng chuẩn bị trường hợp xấu nhất rồi mà, nghe bảo có những loại thuốc, uống vào dù có siêu việt đến mấy cũng không kiểm soát được.

-“Anh bị hại mà…”

-“Mịa thế thì tôi cũng vái luôn rồi, ngu ngốc.”

Nó cốc một phát vào đầu mình, rõ là đau.

-“Anh cũng tội lắm, mỗi lần nhìn anh tao lại xót hết cả ruột.”

-“Ừ, thôi bà thấy vui là được, dù sao người tình thì nay yêu mai bỏ, chỉ có tôi với bà, cả đời vẫn là chị em tốt, bên nhau như tri kỉ.”

Mịa choáng hết cả người.

Mình nghi lắm, hồi đi Thái Lan nó bị ai hại hay sao ý, từ ngày đó tới giờ toàn phát ngôn gây sốc thôi.

-“Mày uống nhầm thuốc à? Sến sẩm vãi!”

-“Bà đợi con Mai xem nó giở trò gì thì tuỳ cơ mà ứng biến.”

-“Hay mày ra bảo anh hộ chị tý đi, nói chị hết bực rồi…”

-“Đíu muốn, hai người tự đi mà giải quyết với nhau.”

-“Đi mà, năn nỉ.”

-“Bà dại nó vừa thôi, con gái thì phải biết làm kiêu chứ, cứ kệ đi, xem ai cần ai hơn, nhớ quá khắc xuống nước, như tôi đây này, bao nhiêu lần tức thề cả đời éo thèm gặp nữa, thế mà cuối cùng thì sao? Vẫn lại mặt dày mò ra…”

-“Hả? Chú nói đi đâu vậy? Yêu rồi à? Em nào thế, ra mắt đi chứ!”

Bị mình đoán trúng tim đen, thằng bé đỏ bừng, gãi đầu gãi tai, xong chẳng nói thêm câu nào, đùng đùng bỏ về.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Nhà
Chương 96

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 96
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...