Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Nhà – Chương 56

Em Là Nhà

Tác giả: Lan Rùa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mở mắt ra mặt trời đã lên cao lắm rồi, không thấy người ta ở đây.

Mỗi lần về nhà, ba mẹ thường cho chị em gái mình ngủ nướng ấy, thích ngủ tới bao giờ cũng được, thậm chí có lần ba nấu cơm, mẹ rửa bát.

Mẹ bảo đời con gái sướng được mấy đâu, lúc nào đi lấy chồng thì khổ lắm, mẹ thương lắm.

Mình đánh răng rửa mặt, ngó quanh nhà không có ai thì đi ra vườn, cảnh gì thế kia? Ba người, trai trẻ thì trèo thang cắt mướp cắt bầu, hai cụ già ở dưới một cụ giữ thang một cụ cầm rổ đựng, tình cảm như một gia đình đích thực vậy.

Từ khi hắn về, mình có cảm giác bị ra rìa, rất là ức!

-“Đừng chấp em con ạ, nó độc mồm độc miệng nhưng tính tình phổi bò lắm…”

-“Dạ!”

-“Trong ba đứa nhà dì, con Hạnh bé nhất nhưng khôn nhất, con Nga thì đanh đá, có con Nguyệt nửa vời, mồm to nhưng dại lắm, con để ý em giúp dì.”

Kinh thật, ba mẹ mình đi bôi bác mình thế đấy.

-“Con biết mà, quả bầu bé thế này cũng cắt à dì?”

-“Thế là to rồi con, cắt đi, hôm nay có đám giỗ đằng ngoại nhà chú, nhà mình có rau sạch, mang sang họ đỡ phải mua.”

-“Vâng ạ!”

-“Nhường em một chút con ạ…”

-“Bà cứ dặn thừa, nó đã bao giờ không nhường!”

-“Chú dì yên tâm.”

-“Lần sau con gửi ít đồ thôi, tốn kém, tháng nào con cũng gửi thuốc bổ với áo quần, chú dì ngại lắm, con xem, sâm con mua vẫn còn bao nhiêu kia kìa!”

-“Chú dì mà nói vậy con buồn lắm, chú dì không coi con như người trong nhà.”

-“Nào có!”

-“À hôm nào con đưa dì đi cắt bộ áo dài nhé, có tiệm mới mở được lắm, con thấy bộ kia của dì cũng cũ rồi, cả chú nữa, con đưa chú đi khám lại mắt luôn…”

Tự nhiên sống mũi cay cay, thảo nào hắn được ba mẹ mình quý như vậy. Mình, anh chị em mình, toàn con ruột, thỉnh thoảng về biếu được ba mẹ chút tiền, hai cụ thích mua gì thì mua, nhưng thử hỏi, đã bao giờ để ý áo dài mẹ cũ, mắt ba kém rồi?

-“Thôi con ạ, lần trước con đưa rồi, lần này để chú dì bảo em Nguyệt cũng được …”

Ba mẹ mình từ chối khéo đây mà.

-“Không thôi được ạ, Nguyệt bận quán xá lắm, thứ bảy tuần sau con về…”

-“Thế tối qua hai đứa sao rồi?”

Chết thật, ba mẹ hỏi thế là sao?

Mình họ sặc sụa, ba nhìn thấy thì vẫy vào, mẹ giao cho rổ rau, hai cụ lủi luôn. Không hiểu tối qua hắn thưa cái chuyện quái quỷ gì với ba mẹ mình mà thái độ hai người là lạ ấy!

Ba mình già rồi, hắn so với ba tất nhiên to hơn rất nhiều, cho nên là mặc áo quần của ba thành ra ngắn cũn cỡn. Mình đứng dưới, nhìn bắp chân bắp tay săn chắc mà nóng hết cả người, đành viện cớ.

-“Cắt quả bầu thôi cũng điệu, xuống để tôi cắt cho!”

Hắn nào có dám không nghe, tới lượt mình lên, cảm giác hắn ở quá gần, đầu óc vẫn bị ảnh hưởng, mình lệnh.

-“Tránh ra cho tôi làm việc, đi vào nhà đi!”

-“Giữ thang, nhỡ em ngã…”

-“Ngã cái lờ mà ngã, thang ghế này ngã sao được, đi đi…”

Lủi thủi đi vào nhà, người đâu mà, đuổi đi là đi thật.

Thế nào mà ba phút sau đã thấy lò dò ra, tay cầm cốc nước cắm sẵn ống hút, đưa lên cho mình.

-“Uống đi cho hạ hoả.”

Nhìn cái mặt, ghét thế không biết, mình không chịu, nhất định đuổi hắn, miệng thì cứng, mà nhìn mặt người ta xị ra thấy tội ghê.

Hắn đi tới đi lui, hết ngồi lại đứng, rốt cuộc không hiểu bị cái gì nhập, đột nhiên lao tới, hai tay bất ngờ ôm lấy chân mình, đầu áp chặt phía bụng, thủ thỉ.

-“Đừng như vậy nữa, anh thấy khổ lắm…”

Giọng nói ấy, nỉ non ai oán, nghe như mật ngọt rót bên tai.

Cả người mình mềm nhũn, tim đập thảng thốt, chỉ muốn theo bản năng tự nhiên nhất, vòng tay qua ôm lấy người ta.

Được sao?

Hình như có câu mật ngọt chết ruồi thì phải?

Yêu nhau bảy năm, thề non hẹn biển còn bị cuỗm mất, đằng này còn chưa có giao ước gì?

Đối phương, không ai khác, mà là con Mai, người phụ nữ hoàn hảo nhất trong những người hoàn hảo.

Thực ra bạn bè chơi thân, mình sẽ không làm cái chuyện dây dưa với người yêu bạn. Tuy nhiên cái Mai và hắn, hiện tại là cái Mai đơn phương, nếu là mình của mấy năm trước, chắc là cạnh tranh công bằng đấy.

Nhưng mình của bây giờ, già rồi, trải đời, hiểu lắm rồi. Dù cho hắn có thích thích mình một chút thì sao chứ? Chẳng phải tới lúc lấy vợ sẽ chọn người như Mai sao? Đằng này, mình cũng chẳng dám chắc, là hắn thích mình, hay đơn thuần tình cảm anh trai em gái nuôi dưỡng từ nhỏ?

Nếu hôm nay, mình cứ ngu xi mà đ//â//m đầu vào, sau này hậu quả, ai chịu?

Mình không muốn điên một lần nữa, mình không muốn ba mẹ mình khổ nữa, mình không muốn trải qua những việc kinh khủng đó nữa.

Mình đẩy hắn ra, mệt mỏi vào nhà.

Lúc lên Hà Nội, ba mẹ cứ ép mình phải đi với hắn. Mình nói hắn chở tới Phủ Lý là được, rồi mình sẽ tự bắt xe, mà hắn không dừng, mình cũng chẳng buồn la hét.

Cả quãng đường không ai nói với ai câu nào, cứ lặng yên như vậy cho tới khi về tới quán, mình vừa xuống xe thì hắn bỗng dưng cũng xuống, chặn trước mặt mình.

-“Anh…anh…anh thèm ăn cá bông lau kho quá!”

Ngón tay trỏ của hắn ngoắc nhẹ vào ngón út của mình, ánh mắt năn nỉ…

-“Nguyệt, Nguyệt ơi!”

Có ai đó gọi mình.

-“Ơ, em chào thầy ạ! Thầy, Nguyệt…”

-“Nguyệt, mày quen thầy à?”

Giọng con Mai dịu dàng vô cùng, mà sao mình cảm giác như mình sắp toi tới nơi rồi ấy!

Lại còn hắn, chỉ ừ, chào em, mặt vẫn không quay sang bên đó, cứ nhìn mình chằm chằm như đợi câu trả lời vậy.

-“Tối nay anh sang ăn cơm được không? Giờ anh lên quán ngồi đợi em nhé?”

Con Mai há hốc rồi, chết mất, mình ăn ở kiểu gì mà toàn rơi vào mấy cái tình huống máu chó vậy hả? Biết làm sao???

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Nhà
Chương 56

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 56
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...