Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Nhà – Chương 142

Em Là Nhà

Tác giả: Lan Rùa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quán xá thân yêu giao hết cho em Hạnh, mình rời xa Hà Nội bắt đầu cuộc sống mới, với tư cách là giám đốc điều hành của cái công ty thực phẩm nhỏ.

Mang tiếng, ba cho vậy để ra oai thôi chứ có người quản lý hết cả mà, việc của mình chỉ là giám sát chất lượng và nghiên cứu mẫu sản phẩm mới thôi.

Mình ở cái khu cấp bốn cách nhà máy chục mét, cũng chẳng dám về thăm hai cụ sợ lộ. Ở đây có công việc gì chỉ trao đổi với hai anh, anh Năm và anh Tám, là chỗ thân tín của ba nên cũng ít người biết mặt.

Ngày qua ngày nó nhạt nhẽo vô vị kinh khủng, lúc nào cũng chỉ mong ông xã nhanh nhanh chấp nhận thoả thuận để còn chạy về.

Nhớ ông xã muốn chết.

Sáng nhớ trưa nhớ tối nhớ, cả ngày nhớ.

Chẳng biết ông ấy cho ăn cái bùa mê thuốc lú gì cơ chứ?

Thèm được ôm người ta một cái quá.

Đó, mình thì ngóng trông như thế mà ai đó hình như rất bình thản thì phải. Mình ở đây hai tháng rồi, tôm chua, gà hầm đóng hộp, cà pháo muối ớt… dần dần được đưa ra thị trường rồi mà vẫn chưa có tin tức gì từ trên đó cả.

Ừ thôi, muốn hoài thai thì cũng phải từ từ chứ, đến cầm gậy chọc quả bưởi thôi mà cũng phải mấy phát mới rơi xuống đây này.

Lại nói tới chuyện chọc bưởi.

Dạo này mình suốt ngày thèm ăn bưởi.

Cả cây bưởi lúc mình tới sai trĩu trịt mà giờ tan tác luôn, chắc còn chục quả nữa thôi. Không biết hết rồi thì ăn cái gì nữa.

Ai cũng bảo mình tài, bưởi chua thế mà cũng nuốt được. Mình đâu thấy chua đâu, thấy rất bình thường.

Xong cũng may, hết bưởi rồi mình lại thèm ăn tôm, hàng ngày cứ xuống nhà máy xách tới mấy hộp tôm chua về, xới bát cơm trắng ăn với tôm thôi mà ngon đíu thể tả được.

Xa chồng được ba tháng hai mươi bảy ngày thì chính xác cái gì mình cũng thèm hết cả, ăn hùng hục như một con lợn sề, ăn tới nỗi mà tăng tới cả chục cân.

Giờ lão mà có con thành công rồi gọi mình về chẳng biết lão có giận có sốc không, bình thường người ta xa chồng khổ sở đau đớn, còn Nguyệt đợt này cứ béo quay béo cút thế này có chết không cơ chứ.

Không chỉ đào to bưởi nở, cái bụng cũng căng như trống đồng ý rồi.

Thề là có nhớ nhung đấy chứ, lúc nào nghĩ tới chả thương, mà mấy tuần nay còn cái tội đặt lưng xuống giường lúc nào ngủ mẹ mất luôn đíu biết trời đất là gì.

Có lần đi qua chợ phiên nhỏ thấy người ta bán vịt nướng thơm quá, có một mình nên bảo cô chặt cháu nửa con thôi. Thế éo nào vèo cái đã hết bay, thòm thèm lại mò mẫm ra vác nốt nửa con còn lại.

-“Kiêng cữ làm gì, mình còn ăn cho con nữa.”

Hả, cô này hiểu nhầm à?

-“Cháu béo quá bụng phệ đấy cô ạ, không phải có em bé đâu.”

-“Vậy à, thế mà cô cứ tưởng…”

Mình vui vẻ chào cô, nhưng tự dưng trên đường về lại giật nảy cả người, mấy tháng rồi không có kinh.

Đất trời ơi.

Đừng có bảo là…

Trời đất ơi!

Vứt mịa cả túi thịt vịt bên đường, chạy tíu tít đi mua que thử thai.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Nhà
Chương 142

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...