Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Nhà – Chương 137

Em Là Nhà

Tác giả: Lan Rùa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không rõ ai báo mà ba mẹ bạn chạy đến đúng lúc thế cơ chứ, van xin rối rít tít mù, mỗi người ôm một ống quần đại ca, cả con Vi cũng lao xuống sướt mướt.

-“Ba, tha cho anh đi ba.”

-“Bình tĩnh ông thông gia, con cháu có gì mình khuyên bảo sau.”

-“Không phải con trai em nên em bênh đâu, anh chị nghĩ lại xem, thằng bé cốt cách chính trực có thừa, chắc chắn bị hại…”

-“Phải, phải rồi ba, là con Mai, nó thù nhà mình nên mang gái dụ anh An.”

-“Vâng, hôm đó con trúng thuốc cả người bứt rứt khó chịu, con biết dẫu cũng là lỗi của con nhưng con thề con chỉ một lòng một dạ với Vi, con lấy danh dự đàn ông ra thề.”

Khiếp dẻo mỏ kinh thật.

Vẫn biết là con Mai âm thầm hại, thuê cả đứa hình dáng giống mình, xăm xiếc chu đáo, nhưng mình đíu tin là với thằng An nó lại phải dùng thuốc, thằng cờ hó đấy thì gái nào chả chơi, phân biệt gì đâu.

Tóm lại bao nhiêu tội lỗi bây giờ là đổ hết lên đầu bạn Mai, mỗi người một câu nhao nhao ầm ĩ, nhà sắp thành cái tuồng chèo rồi.

-“Quốc mặt ngựa, tôi và ông, li dị.”

Phục luôn rồi đó.

Cứng vãi chưởng!

Đúng là mẫu phụ nữ tiên tiến của thế kỉ mới. Giọng mẹ nhỏ nhẹ nhưng phá tan cái bầu không khí hỗn loạn.

-“Bà nhờn với tôi à? Năm éo nào cũng doạ li dị là thế nào? Thích trêu tức nhau hả? Được, bà có giỏi bà biến mịa luôn đi, tôi xem chỗ nào nó chứa chấp bà?”

-“Ông không phải thách. Nụ đâu, lên dọn đồ, con theo bà.”

-“Mày đứng yên đó cho tao.”

Bé Nụ kể cũng khổ, không dám cãi bà, nhưng cũng đíu dám trái lệnh ông, thành ra ngây ngốc luôn.

Ba Quốc lửa giận ngùn ngụt liền trút hết lên thằng con rể, dần cho một trận tím mặt tím mày rồi quay sang anh nhà mình hất hàm hỏi.

-“Con Mai, tao hay mày?”

-“Chưa phiền đến ba.”

Xong kể cũng buồn cười, lúc nãy thì vênh váo thế mà giờ ngựa đại ca đã vội vã lao lên gác đóng sầm cửa lại, xem tình hình này thì chắc cụ bà không bỏ nhà ra đi được rồi.

Chiều hôm ấy chồng chở vợ về resort ở Hà Tây. Trên đường đi mình đã linh tính là việc gì rồi, kể cả trước đây cũng có dự cảm anh sẽ lo chu đáo cho con thôi, nhưng mà bản thân sợ mất mát, sợ đối diện, chưa một lần hỏi.

Chỗ yên nghỉ của bé, ba bé an bài sạch đẹp yên bình lắm, xung quanh có rất nhiều hoa cỏ tươi mát. Ba quỳ xuống xin lỗi bé, mẹ cũng quỳ theo ba. Ba mẹ ở với bé rất lâu, sống mũi ba đỏ hoe, còn mẹ thì khóc một trận cạn nước mắt.

Sau rồi dù nhớ nhưng mình cũng kiềm nén không xuống thăm con, lo thăm nhiều quá bé lại không yên lòng đầu thai kiếp khác, lo bé thương mẹ, lúc nào mẹ cũng cố gắng sống vui.

Qua đó mấy hôm mình mới hiểu cái đoạn đối thoại hai câu giữa ba và anh. Giáo sư quyết đưa cờ hó ra hầu toà, đại loại là tội vu khống, mức độ như nào thì mình không rõ lắm, nhưng vì hậu quả khiến bà bầu xảy thai nên chắc chẳng nhẹ được rồi.

Đùa chứ thà rằng cứ làm theo phong cách của ba Quốc, đánh hay dằn mặt một trận cho sợ đến già có khi với nó còn tốt hơn, một con người hoàn hảo xem trọng sĩ diện hình thức như thế chẳng hiểu có chịu được nỗi nhục lớn như vậy không?

Bạn tìm mình, không dưới mười lần.

Phải thôi, tất cả mọi người lờ nó như rác, không tìm mình thì tìm ai? Nhưng thật xin lỗi, nỗi đau mất con, mỗi khi nghĩ lại vẫn còn nhói lắm, tao nhịn chưa lao ra phang cho mày một trận là may lắm rồi!

Lại còn mẹ khởi nghĩa không thành, ba sợ mẹ trốn đi nên cho giám sát cả ngày, đi đâu cũng có mấy thằng mặc đồ đen theo sau, bảy giờ tối không nhì nhằng chúng đã áp tải về rồi.

Ông xã cương quyết muốn dắt vợ ra ở riêng, mình cũng thích thế. Khổ nỗi mẹ Vân cứ gặp mình là nước mắt rơm rớm, giờ hai đứa đi thì mẹ sống trong cái nhà này còn ý nghĩa gì nữa?

Nói chung mệt mỏi lắm, một bên mẹ chồng, một bên là chồng, Nguyệt bị kẹt cứng.

Suy tới tính lui, thôi thì mẹ phụ nữ nhìn tội hơn nên mình đành phải làm cái “hội thảo” với anh nhà, năn nỉ ở lại thêm một thời gian cho ba nguôi nguôi rồi tính sau.

Gớm đâu, các giáo sư đi hội thảo thì được ăn được quà, đổi lại thân phận bánh giò đây thuyết trình bã bọt mét ra rồi còn bị vần lên nghịch xuống như đất nặn ý.

Ghét!

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Nhà
Chương 137

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 137
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...