Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Nhà – Chương 131

Em Là Nhà

Tác giả: Lan Rùa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lần đầu tiên mình tỉnh, xung quanh là một màu trắng. Có rất nhiều người nhưng anh ở gần mình nhất, chỉ kịp hỏi con sao rồi.

Chồng nói mọi thứ ổn, vợ thở phào yên tâm lắm, sau đó mệt quá lại thiêm thiếp mất.

Lần thứ hai mở mắt thì đã ở nhà, thấy đèn ngủ lờ mờ, bên ngoài cũng có vẻ tôi tối, không gian thì tĩnh lặng tới mức nghe được cả tiếng kim đồng hồ chạy, có thể là nửa đêm rồi.

Hơi cựa người, lại vướng cánh tay ai đó đang ôm chặt. Ngước lên thấy khuôn mặt ông xã xơ xác phờ phạc đến khổ.

-“Chồng…”

Chẳng biết người ta đang nghĩ gì nữa, nghe mình gọi anh mới khẽ giật mình, ánh mắt vui vẻ hẳn, tay áp lên mặt lên trán mình kiểm tra qua, giọng nói lắp bắp thấy lạ.

-“Sao rồi em…khó chịu ở đâu…”

-“Không, em khoẻ mà.”

-“Ừ, tốt rồi, tốt quá rồi.”

Chồng gặp ác mộng à, cứ tội tội kiểu gì ý?

-“Ăn chút gì nhé.”

Mình thì mồm miệng nhạt thếch ý, nếu bình thường ra là mệt mỏi muốn ngủ luôn, nhưng giờ đâu phải có một mình, phải nghĩ cho bé nữa nên bảo chồng thế cũng được.

-“Lấy thức ăn còn trong tủ lạnh quay ấm lên cho em là được rồi, không phải nấu đâu.”

-“Ừ.”

Quan trọng là có cái nuốt vào bụng để con đủ chất thôi chứ giờ ăn gì cũng thấy như nhau cả mà.

Lúc anh đi mình theo phản xạ đưa tay xuống thăm con chút.

Lạ vậy?

Con không lớn thêm được chút nào à?

Mẹ lo quá, mẹ nhoài dậy bật đèn lớn, mẹ nhìn rõ bụng mẹ.

Bé đi đâu rồi?

Bé sút cân thôi phải không? Nói với mẹ là bé gầy đi, nói với mẹ đi. Bé không nói cũng được, bé chỉ cần hạnh hoẹ mẹ như xưa, cho mẹ chút linh cảm thôi, được chứ?

Mình phát hoảng, cơ thể lạnh toát run cầm cập, đầu óc trống rỗng theo. Nước mắt, cũng chẳng hiểu sao cứ chảy dài.

Ông xã đứng trước mặt từ bao giờ, mình biết, mình biết là chuyện chẳng lành, mà mình vẫn cứ ôm chút hi vọng nhỏ nhoi. Mình kéo áo anh xin xỏ.

-“Chồng ơi đưa mẹ con em đi khám đi, bé nhà mình, bé bị suy dinh dưỡng rồi chồng ạ…”

Người này, hình như hơi run rẩy thì phải.

-“Ăn chút rồi ngủ mai anh đưa đi…”

Không khí u uất lắm, mình nằng nặc không chịu mà anh vẫn kiên nhẫn dỗ dành.

-“Anh không quan tâm tới con gì cả, không nhờ anh nữa, em xuống bảo mẹ.”

Vợ gào vợ thét mặc vợ, chồng chỉ lặng lẽ siết chặt.

-“Có gì chứ, anh sợ gì chứ, bé mất rồi phải không?”

Mình nín thở chờ đợi, khó khăn lắm anh mới gật đầu. Cái gật đầu của anh, như dội gáo nước lạnh vào mình vậy.

Kinh ngạc đến sững sờ.

Còn nhỏ, còn nhỏ vậy mà.

Suốt đêm ấy mình không sao ngủ nổi, xót con quặn thắt ruột gan, mà rõ ràng, rõ ràng có cái gì đó không đúng.

Mãi tới tờ mờ sáng mới nhớ ra.

Uất.

Nghẹn.

Chẳng kịp nghĩ nhiều nữa, điên tiết lao đi tìm nó tính sổ.

-“Vi, con chó mày ra đây.”

-“Con khốn nạn kia…”

-“Cô Nguyệt ơi cô Vi đi tập rồi.”

Được, tưởng đi tập thể dục mà thoát được à? Đợt này không giết mày không phải là tao nữa Vi ạ.

Hùng hùng hổ hổ chạy xuống tầng một, tiếc là chưa kịp mở cửa đã bị ai đó giữ lại, khẩn khoản nói thương mình, khẩn khoản bảo mình bình tĩnh.

-“Anh ơi, con mình chết oan, là con Vi và mẹ chồng nó đẩy em…”

-“Lên nhà với anh.”

-“Không được, em phải đòi lại công bằng cho con…”

-“Nguyệt, xin em…”

Hai đứa mình giằng co một hồi thì ba mẹ cùng vợ chồng nó cũng vừa hay đi chạy về. Đây rồi, ba mặt một lời, xem nó chối đằng trời.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Nhà
Chương 131

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 131
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...