Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Ngoại Lệ Duy Nhất – Chương 8: Tiếng gọi trong đêm (2)

Em Là Ngoại Lệ Duy Nhất

Tác giả: Nghe Đông Ly
Lượt đọc: 100
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Kêu lên đi, chẳng phải trước đây em r//ê//n rỉ lẳng lơ lắm sao.”

Phong Ngọc đưa ngón tay vào trong miệng cô gái, khuấy đảo chiếc lưỡi mềm. Khoang miệng ấm nóng, ướt át cũng đem lại cảm giác mơn trớn chẳng kém gì cái l//ồ//n bên dưới. Anh xấu xa mô phỏng động tác giao hợp, từng nhịp từng nhịp thúc ngón tay vào tận cuống họng cô.

Cô gái giữ lấy tay anh, đôi môi thơm ngát áp sát tới, ngậm lấy bờ môi trên của anh, chiếc lưỡi đinh hương nhỏ nhắn rụt rè quét qua kẽ môi.

Phong Ngọc khựng lại. Trong bóng tối, anh cúi đầu nhìn đỉnh đầu mờ ảo của người phụ nữ, đưa tay ôm trọn tấm lưng để cô dễ dàng hành động hơn.

Thôi Huỳnh Huỳnh rất hiếm khi hôn sâu với anh, cô ta luôn cho rằng việc trao đổi nước bọt giữa hai người là một điều gì đó rất mất vệ sinh.

Thế nhưng, người dưới thân lúc này lại đang run rẩy cạy mở hàm răng anh, đầu lưỡi không chút quy luật nào mà đảo điên trong khoang miệng.

Phong Ngọc giữ chặt gáy cô, chủ động tấn công. Anh quấn lấy lưỡi cô mà m//ú//t mát, rồi lại đẩy chiếc lưỡi vụng về kia trở về, chiếc lưỡi lớn của anh càn quét từng tấc thịt non mịn màng trong miệng cô, mãi đến khi cô gái không còn thở nổi mới chịu lui ra. Anh vẫn lưu luyến không rời trên làn môi ấy, từng chút từng chút một hôn mổ đầy tình tứ.

La Tích cảm thấy mình sắp đứt hơi đến nơi, cô treo người trên cổ người đàn ông mà thở dốc hồng hộc.

Người đàn ông có vẻ rất vui s//ư//ớ//n//g, anh cười trầm thấp, lồng ngực áp sát vào cô khẽ rung động: “Hôm nay em ngoan thật đấy.”

La Tích chột dạ, vùi sâu đầu vào lồng ngực anh.

D//ư//ơ//n//g v//ậ//t cứng đến phát đau cứ từng nhịp từng nhịp dịu dàng nhưng mạnh mẽ đ//â//m xuyên qua cái l//ồ//n, Phong Ngọc cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Dự án bàn bạc bao nhiêu ngày cuối cùng cũng chốt xong, cô “bạn gái” vốn chẳng bao giờ chịu hôn sâu hôm nay lại đột nhiên ngoan ngoãn, ra sức lấy lòng anh đến vậy.

Anh ôm lấy bờ m//ô//n//g cô, nhấc bổng lên để đón nhận những cú thúc của mình, răng và lưỡi không ngừng l//i//ế//m láp vùng sau gáy cô.

La Tích phải ra sức kiềm chế mới không để mình bật thốt thành tiếng. Dưới sự tấn công của người đàn ông, xương mu hai người chạm nhau chan chát, túi tinh hoàn căng đầy đập vào m//ô//n//g cô phát ra những tiếng “bạch bạch” vang dội. Cô dùng móng tay cào thành từng vệt trên lưng anh, uốn mình theo từng nhịp chuyển động của người đàn ông để nghênh đón.

Chẳng biết qua bao lâu, sau khi cô đã lên đỉnh đến ba lần, người đàn ông mới thực hiện một chuỗi đ//â//m rút tốc độ cực nhanh, rồi thúc mạnh một cái vào tận sâu lỗ l//ồ//n, tưới đẫm dòng tinh dịch nóng bỏng vào bên trong.

Cả hai ôm chặt lấy nhau trong dư vị của cơn cao trào.

Một lúc sau, d//ư//ơ//n//g v//ậ//t vẫn còn nằm trong lỗ l//ồ//n vừa mới hơi xìu xuống lại có dấu hiệu ngóc đầu dậy.

La Tích nhấc m//ô//n//g để vật kia thoát ra, một tiếng “póc” vang lên khi nó rời khỏi cái l//ồ//n, dòng dịch thể nóng hổi lập tức được giải phóng, chảy từ lỗ l//ồ//n qua kẽ đùi rồi thấm xuống giường.

Phong Ngọc mặc kệ cô hành động, anh nhàn nhã nhào nặn, mân mê cặp m//ô//n//g đầy đặn của cô.

“Hình như da em lại càng mịn màng hơn thì phải.”

La Tích đăm đăm nhìn người đàn ông trong bóng tối. Dù chẳng có lấy một tia sáng, cô vẫn có thể họa lại rõ mồn một từng đường nét trên gương mặt anh.

Thực ra, dù miệng nói muốn yêu đương, nhưng khi ý nghĩ đó hiện lên, tâm trí cô chỉ toàn là hình bóng anh.

Anh đẹp trai, bản lĩnh giường chiếu đỉnh cao, sự nghiệp thành đạt. Có một báu vật như anh đứng trước mặt, nhìn sang những kẻ khác chỉ thấy toàn là “cỏ rác”.

Thế nhưng khi cô gặp anh, anh đã là bạn trai của người ta rồi. Cô chỉ có thể ở căn phòng sát vách, nghe tiếng anh làm nhục người đàn bà khác mà tự an ủi bản thân.

La Tích đưa tay vuốt ve gò má anh, ghé đầu hôn lên yết hầu. Cô lần mở từng chiếc cúc áo sơ mi, lòng bàn tay cảm nhận cơ ngực và cơ bụng săn chắc của anh, trượt qua đường nhân ngư quyến rũ rồi tháo bỏ chiếc quần tây của anh ra.

Phong Ngọc phối hợp với cô, lột sạch sành sanh quần áo trên người mình.

Anh cứ ngỡ “Thôi Huỳnh Huỳnh” muốn dẫn mình đi ngâm suối nước nóng, đang định bế cô đi thì đôi bàn tay mềm mại không xương của người phụ nữ đột nhiên nắm lấy d//ư//ơ//n//g v//ậ//t của anh.

D//ư//ơ//n//g v//ậ//t vừa mới hồi sức bị kích thích liền nảy lên một cái trong tay cô. La Tích gõ nhẹ lên cái “đầu lớn” của nó, hai ngón tay vòng quanh thân c//ặ//c mà s//ụ//c lên s//ụ//c xuống.

Phong Ngọc ngửa người, phát ra một tiếng thở dốc đầy gợi cảm. Anh lại thấy cô gái cúi đầu xuống, lưỡi l//i//ế//m từ túi tinh hoàn l//i//ế//m ngược lên trên, răng khẽ cào nhẹ lên lớp da nổi đầy gân xanh, quét qua lỗ niệu đạo rồi ngậm trọn quy đầu vào miệng, m//ú//t mạnh một cái.

Phong Ngọc vẫn còn đang chìm đắm trong sự phục vụ bằng miệng lần đầu tiên của “bạn gái” thì bất ngờ không kịp đề phòng. Cơ thể anh run lên, tinh quan nới lỏng, hàng vạn tinh binh tràn trề tuôn trào, chui tọt cả vào miệng người phụ nữ.

La Tích bị sặc, chật vật nuốt xuống hơn nửa chỗ tinh dịch, quay đầu sang một bên ho sặc sụa.

Tính ra cô cũng không lỗ. Chẳng những “miệng dưới” được ăn, mà “miệng trên” cũng được nếm. Dù mùi vị hơi lạ một chút, nhưng kích thước và chiều dài này, kỹ năng lại điêu luyện đến thế, người bạn trai này của đàn chị cô đã “giám định” xong rồi, thực sự quá đỉnh. Đúng là ghen tị chết đi được, cho nên đêm nay nhất định không được buông tha, phải vắt kiệt anh ta mới thôi.

Nghĩ đoạn, cô chủ động quấn chân vào eo anh, đưa cái l//ồ//n đã lầy lội bùn đất đến vị trí thuận lợi nhất cho anh đ//â//m chọc.

Phong Ngọc đối với cô “bạn gái” phản ứng lạ lùng đêm nay vừa yêu vừa giận. Yêu sự chủ động của cô, nhưng cũng giận sự vụng về lấy lệ của cô.

“Em cố ý đúng không?” Anh phát mạnh hai cái vào m//ô//n//g La Tích, hai tiếng “chát chát” giòn giã vang vọng khắp căn phòng.

“Không biết thì để anh dạy.”

Dứt lời, anh banh rộng hai chân cô, nắm chặt đùi rồi nhấc hông cô lên, cắn một cái thật mạnh vào h//ộ//t l//e đang sưng đỏ.

Sự kích thích La Tích phải chịu đựng cũng chẳng kém gì anh. Ngay lập tức, từ lỗ l//ồ//n phun ra một luồng d//â//m dịch lớn, bắn thẳng vào mặt anh.

Phong Ngọc l//i//ế//m láp những giọt mật ngọt bên khóe môi, mùi vị không tính là ngon, vì trong đó còn lẫn cả tinh dịch của chính anh, mằn mặn.

Anh dùng ngón tay móc hết chỗ tinh dịch còn sót lại trong cái l//ồ//n ra, cảm thấy tương đối sạch sẽ mới lại áp miệng vào.

Bề mặt lưỡi thô ráp lướt qua những thớ thịt nhạy cảm, La Tích uốn cong người, thở dốc đầy khó nhọc.

Phong Ngọc mô phỏng tư thế giao hợp, liên tục dùng đầu lưỡi tấn công vào trong, sau đó dùng chiếc lưỡi lớn l//i//ế//m mạnh từ dưới lên trên khắp cái l//ồ//n và h//ộ//t l//e. Chẳng mấy chốc đã khiến La Tích n//ư//ớ//c l//ồ//n tràn trề, cô ôm chặt đầu anh mà thốt lên những lời cầu xin bằng hơi gió:

“Đừng, em không muốn nữa… a!”

Phong Ngọc m//ú//t mạnh h//ộ//t l//e một cái, La Tích run rẩy lên đỉnh thêm lần nữa. Anh hớp lấy dòng nước ngon ngọt đang chảy ra vào miệng, rồi thông qua nụ hôn truyền trả hết lại cho La Tích.

“Em cũng nếm thử đi, ngon lắm.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Ngoại Lệ Duy Nhất
Chương 8: Tiếng gọi trong đêm (2)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8: Tiếng gọi trong đêm (2)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...