Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 52

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tuy Trử

Tư cố ý dọa nạt Kiều Ưu Ưu, nhưng ông Trử quả thực cũng đã rất tức giận, chỉ là

ông không ném ghế mà ném cái gạt tàn thuốc, hơn nữa mục tiêu cũng không phải

anh hai và anh ba, cái gạt tàn rơi xuống đất vỡ thành nhiều mảnh.

Trử Tụng

lại bị thương, tuy không nghiêm trọng lắm nhưng anh và Ưu Ưu vẫn bị giữ lại nhà

ông bà Trử để nghỉ ngơi. Kiều Ưu Ưu ôm hộp thuốc tới bôi cho Trử Tụng, vừa thấy

thương anh lại vừa chỉ muốn anh bị nặng hơn nữa để cho nhớ đời. Trử Tụng lại

như không có vấn đề gì, còn cười lớn ha ha đùa cô: “Em nhìn thấy chưa? Đuôi mắt

anh hai rách rồi, mặt rõ ràng còn sưng hơn mặt anh, chồng của em cũng không

phải chịu thiệt thòi gì.”

Kiều Ưu

Ưu nghe xong những lời này lại càng tức giận, ném hộp thuốc đi rồi nhảy lên

trên giường, chỉ muốn dùng chân đá cho anh một cái, nhưng nhìn cái khuôn mặt

“đầu lợn” của anh, cô lại cố nhịn.

Trử

Tụng kéo tay cô, lắc lắc rồi nói khéo, giọng nói nhẹ nhàng an ủi: “Đừng tức

giận nữa, đây quả thực chỉ là vết thương ngoài da, hôm nay bôi thuốc đến mai sẽ

khỏi, anh rất có kinh nghiệm.”

“Kinh

nghiệm do đánh nhau mà có, Trử Tụng anh thật là biết sâu hiểu rộng quá nhỉ!”

Kiều Ưu Ưu nghiến răng nghiến lợi nói.

“Nói

thật là đã mười lăm năm rồi, vì muốn trở thành phi công nên anh không bao giờ

dám đánh nhau thật, chỉ sợ để lại vết thương. Nhưng bây giờ thì chẳng phải

kiêng sợ cái gì nữa rồi, đánh nhau một trận thoải mái, cũng chính là đánh tan

đi hết những phiền muộn trong lòng.”

Nghe

Trử Tụng nói vậy, nước mắt của Ưu Ưu lại có vẻ như muốn trào ra ngoài. Trử Tụng

cười với cô, khóe mắt và khóe môi đều thâm tím, nhưng lại hoàn toàn không hề

ảnh hưởng tới nét cười của anh, nụ cười đó dường như từ sâu thẳm trong trái tim

anh, có thể nói đã lâu lắm rồi Kiều Ưu Ưu không được nhìn thấy nụ cười như vậy.

“Nếu

anh không vui thì có thể nói với em, đừng lấy chuyện đánh nhau ra để giải tỏa

nỗi buồn như vậy nữa, được không?”

Kiều Ưu

Ưu nhìn thẳng vào anh, gần như sắp khóc đến nơi. Trử Tụng vội vàng kéo cô vào

trong lòng: “Ngốc à, em nghĩ nhiều quá rồi. Thực ra anh cũng không nghĩ muốn

như vậy, chỉ là anh hai cứ quyết đánh nhau với anh, cái bộ dạng kiêu căng ấy

lúc đó mà anh không đánh cho anh ấy một trận chắc anh sẽ hối hận cả đời mất.”

Kiều Ưu

Ưu nghe xong liền kịch liệt gỡ bỏ cánh tay của Trử Tụng ra, nhảy từ trên giường

xuống, xắn tay áo lên, tức giận nói: “Em đi tìm anh ấy! Khốn kiếp!”

Trử

Tụng kéo cô lại: “Anh đã báo thù rồi mà, anh ấy bị thương nặng hơn anh, tuy

nhìn bề ngoài hai người bọn anh đều bị thương, nhưng thực ra anh ấy ra tay đã

nhường anh ba phần sức mạnh, anh quả thực là tay đấm.”

Kiều Ưu

Ưu quay đầu sang: “Em còn lâu mới tin!”

“Thực

ra, anh em trong nhà có thể có thần giao cách cảm, anh hai biết anh cần phải

giải sầu nên mới cố ý dùng lời nói khiêu khích anh, khi ra tay cũng cố tình

không dùng hết sức, không tin ngày mai em cứ nhìn mà xem, mặt anh ấy chắc chắn

sẽ sưng to gấp đôi mặt anh.”

“Theo

em thấy thì anh ấy không nên đánh lại!”

“Thế

thì quá lộ liễu rồi, Ưu Ưu!” Trử Tụng ôm cô, nói dỗ dành: “Đừng bực bội nữa,

bôi thuốc cho anh đi, được không?”

“Vậy

anh buông em ra.”

“Hừ,

không buông.”

“Không

buông thì làm sao mà bôi thuốc được? Nhanh lên!”

Trử

Tụng bắt đầu giở trò xấu, nhất quyết không đồng ý. Nếu không phải là có người

gõ cửa thì Trử Tụng có lẽ cũng sắp được như ý muốn rồi.

Người

gõ cửa là Trử Minh Tử. Con bé vừa bước vào cửa đã nhìn thấy Trử Dương cả người

thâm tím bước từ trong nhà tắm ra, cô cuống hết cả lên như người bị thương

chính là mình, đưa ra hàng trăm câu hỏi nhưng Trử Dương chẳng chịu nói gì, ngay

cả Trử Tư cũng đưa ra vẻ mặt “muốn biết không? Vậy cầu xin tôi đi.” Không còn

cách nào khác, chỉ còn có thể đi hỏi đương sự thứ hai.

“Minh

Tử về rồi à!” Kiều Ưu Ưu nói.

Trử

Minh Tử đứng trước cửa phòng ngủ, cười một cách thận trọng: “Chú ba, chú không

sao chứ?”

“Không

sao!”

“Vết

thương, có còn đau không?”

“Cũng

đỡ rồi, thím ba của cháu vừa mới bôi thuốc cho chú.” Trử Tụng cười híp mắt nhìn

Kiều Ưu Ưu.

Trử

Minh Tử nghe xong lại càng không vui, thầm nghĩ: “Chú bị thương còn có người

bôi thuốc cho còn chú hai kia thì làm sao?”

“Vậy

hai người vì sao lại đánh nhau?”

“Đánh

chơi thôi.”

“Chơi

thôi? Có ai chơi như bọn chú không? Tuổi của hai người cộng lại với nhau còn

lớn hơn cả tuổi của bà nội cháu, thế mà còn đánh chơi! Đúng là chẳng ra sao!”

Kiều Ưu

Ưu đi lại gần, vuốt tóc Trử Minh Tử, anh ủi nói: “Hai bọn họ đúng là bị thần

kinh! Minh Tử đừng nóng giận, lúc nãy thím vừa mắng cho chú ba cháu một trận

đấy.”

“Cháu

nóng giận gì chứ? Cháu chẳng thèm giận!” Nói xong, Trử Minh Tử giậm chân, bực

bội bỏ đi.

Kiều Ưu

Ưu quay đầu lại, lè lưỡi với Trử Tụng, có những chuyện đã đi ra xa khỏi quỹ

đạo, những người ngoài cuộc như họ nhìn vào nên làm thế nào đây?

Trử

Tụng cười đau khổ rồi lắc đầu, bọn họ chẳng thể giúp được gì.

“Sao

anh biết được, em nên đi hỏi anh hai chứ.” Trử Tụng nhún vai, giơ ngón tay lên

gọi Kiều Ưu Ưu lại: “Đến đây, bôi thuốc cho ta!”

*

Đúng

như lời Trử Tụng nói, sau khi bôi thuốc lên vết thương và ngủ một giấc, ngày

hôm sau vết thâm tím đã giảm đi không ít, lúc ăn sáng nhìn thấy Trử Dương, rõ

ràng trông anh ấy còn thảm hại hơn nhiều.

Bà Trử

vẫn làm mặt nặng mày nhẹ với bọn họ, nhưng lại dặn nhà bếp hầm một nồi canh

xương và dặn họ mỗi người phải uống một bát to. Bà Trử tuy miệng vẫn không

ngừng trách móc nhưng luôn thấy thương họ, hai đứa nó gì cũng là cốt nhục được

bà mang nặng đẻ đau từ ba mươi năm trước.

Trước

khi ông Trử đi, Trử Tụng đánh tiếng nói rằng hai hôm nữa sẽ về sư đoàn 1 làm

thủ tục chuyển hồ sơ để tới sư đoàn 7 báo cáo trong thời gian sớm nhất. Bữa cơm

này đối với Kiều Ưu Ưu và bà Trử lại chẳng còn mùi vị gì rồi.

Kiều Ưu

Ưu biết Trử Tụng không thể rời xa quân đội, anh sớm hay muộn cũng phải trở về,

nhưng lòng ích kỉ của cô cho rằng rời xa quân đội là kết quả tốt nhất. Không

nhìn thấy máy bay sẽ tốt hơn nhiều so với chuyện mỗi ngày đều phải đối diện với

máy bay, dù sao không nhìn thấy cũng có thể sẽ quên, mỗi ngày đều đối diện với

nó cũng đồng nghĩa với việc lúc nào cũng sẽ nhắc anh nhớ tới sự thật tàn khốc

ấy, đây là một sự dày vò khắc cốt ghi tâm.

*

Trử

Tụng đưa Kiều Ưu Ưu tới Đài Truyền hình, nhưng lại kéo tay cô không cho đi:

“Tẹo nữa em xin nghỉ làm nhé!”

“Sao

vậy?”

“Đưa

anh đi một chuyến.”

Kiều Ưu

Ưu hơi do dự một chút, Trử Tụng cười miễn cưỡng: “Không muốn à?”

“Không

phải vậy, em đang nghĩ không biết nên lấy lí do gì cho tốt.” Kiều Ưu Ưu đã xin

nghỉ dưỡng bệnh một tháng rồi, vì sự nghỉ ngơi của cô mà những phát thanh viên

khác buộc phải sắp xếp lại từ đầu, khối lượng công việc tăng lên, nếu cô nghỉ

tiếp thì buộc phải đưa ra một lí do hợp lí, một lí do không thể không cho phép.

“Xin

nghỉ dài, cứ nói là em phải về nhà sinh con trai.”

“Ừ,

được rồi!”

Nằm

ngoài dư đoán của Trử Tụng, Kiều Ưu Ưu lại đồng ý một cách dứt khoát như vậy,

Trử Tụng vô cùng ngạc nhiên: “Em cho là thật à?”

“Buộc

phải thế! Em đi đây, buổi tối nhớ mang cái gì ngon ngon tới đón em.” Kiều Ưu Ưu

cười hì hì xoa đầu Trử Tụng.

Kiều Ưu

Ưu quả thực không phải đang đùa, việc đầu tiên sau khi tới Đài Truyền hình của

cô là xông vào văn phòng của Tống Tử Đồng để xin phép, dĩ nhiên là cô bị từ

chối.

“Làm gì

có chuyện nghỉ đẻ tới một năm, em tưởng rằng Đài truyền hình do nhà em mở ra

sao?”

Kiều Ưu

Ưu gật đầu ra vẻ nghĩ ngợi: “Thế nếu em xin chuyển bộ phận khác thì sao?”

“Em nói

cái gì?” Tống Tử Đồng tưởng mình vừa nghe nhầm, ở trên cương vị người dẫn

chương trình đã bao nhiêu năm như Kiều Ưu Ưu lại chủ động xin chuyển sang bộ

phận khác.

“Em

không làm phát thanh viên nữa, chuyển sang làm bộ phận hậu trường.”

“Thế…

thế… chỉ vì xin nghỉ, em… em cũng không cần thiết phải bỏ không làm phát thanh

viên nữa chứ?” Tống Tử Đồng lắp ba lắp bắp nói.

Kiều Ưu

Ưu cúi đầu nghịch cái khăn lụa trên túi da, đối diện với sư huynh, cô gạt bỏ

cái áo giáp trong lòng nói ra hết những lời từ đáy lòng. “Thực ra không phải

vậy, hơn nữa em cũng chỉ nghĩ sẽ xin nghỉ phép một tuần thôi. Nhưng làm phát

thanh viên quá bận rộn, thời gian không còn là của mình nữa, em muốn có nhiều

thời gian ở bên chồng mình hơn. Chuyện của chồng em có lẽ anh cũng đã nghe nói

tới, dù sao cũng gần giống với những lời đồn bên ngoài, anh ấy sắp chuyển về

công tác ở Bắc Kinh, em muốn có nhiều thời gian ở bên cạnh anh ấy. Trước đây

bọn em đã lãng phí quá nhiều thời gian, những gì đã qua thì không có cách nào

lấy lại được, nhưng chúng em trân trọng hiện tại và tương lai.”

“Anh

xin lỗi!”

Tống Tử

Đồng bất ngờ xin lỗi, Kiều Ưu Ưu không muốn nghĩ ngợi là tại sao, chỉ lặp lại

câu hỏi: “Có được không?”

“Anh sẽ

bàn bạc lại với lãnh đạo nhưng Ưu Ưu, em phải nghĩ cho kĩ. Nếu bị điều đi thì

sẽ chẳng còn cơ hội quay trở lại đâu.” Tống Tử Đồng nhìn vẻ mặt không nỡ của

Kiều Ưu Ưu, về tình về lí, anh cũng không muốn để cô đi.

“Em

biết. Tuy em rất thích công việc hiện giờ nhưng nếu để so sánh, em muốn ở bên

gia đình của mình hơn.”

Việc

điều động công việc của Kiều Ưu Ưu có thể dùng từ hiệu quả cao để hình dung ra,

buổi sáng cô đưa ra yêu cầu thì tới chiều đã nhận được thông báo tuần sau tới

nhận công tác ở bộ phận mới, thời gian còn lại của tuần này thì Tống Tử Đồng

cho phép cô được nghỉ. Rời bỏ vị trí này, Kiều Ưu Ưu thực ra cũng có chút tiếc

nuối, dù sao trong nhiều năm qua cô cũng đã có tình cảm sâu đậm với căn phòng

thu hình này, nhưng để được ở cạnh Trử Tụng dù có đánh đổi tất cả đều xứng

đáng.

*

Kiều Ưu

Ưu thu xong chương trình cuối cùng, cô từ chối lời mời bữa cơm chia tay của

đồng nghiệp và chạy thật nhanh tới bãi đỗ xe để kể chuyện này với Trử Tụng.

Kiều Ưu Ưu múa máy chân tay, cực kì hưng phấn nói: “Nếu về bộ phận hậu trường,

em có thể có kì nghỉ cuối tuần và kì nghỉ cố định, mỗi năm còn có nghỉ phép và

nghỉ du lịch, còn có trợ cấp, thật vui biết mấy! Chúng mình cuối tuần có thể ở

bên nhau, nếu anh bận thì em có thể bất đắc dĩ tới thăm anh, chỉ cần lái xe một

tiếng là tới vì đi đường cao tốc mà. Không chừng có ngày nào đó ai gia đây tâm

trạng tốt thì có thể sẽ mang tới cho nhà ngươi một bữa tối tình yêu, nhưng nếu

ở doanh trại mà anh có nuôi vợ bé thì phải giấu cho kĩ vào, ngộ nhỡ để em phát

hiện ra thì em quyết không để cho hai người được yên ổn!”

Trử

Tụng nhìn cô, không nói một lời nào, Kiều Ưu Ưu xị mặt xuống kéo đầu anh: “Sao

thế? Vừa nói tới việc đi bắt tình nhân của anh là anh đã không vui rồi à?”

Trử

Tụng vẫn không nói năng gì, chỉ ôm Kiều Ưu Ưu vào lòng, ôm thật chặt. Ưu Ưu của

anh đã vì anh mà từ bỏ công việc cô yêu thích nhất, anh thấy thương cô.

Kiều Ưu

Ưu yên lặng tựa vào lòng Trử Tụng, nhẹ nhàng nói: “Đừng tiếc thay cho em, em

cảm thấy rất đáng, trước đây chúng ta đã lãng phí quá nhiều thời gian nên bây

giờ càng phải biết quý trọng hơn.”

“Ừ!”

Trử Tụng trả lời, trong giọng nói dường như hơi khàn khàn.

“Chỉ có

điều, chuyển sang hậu trường thì lương của em sẽ ít hơn ngày xưa, làm thế nào

bây giờ?”

“Đúng

rồi!” Trử Tụng thở dài: “Trợ cấp bay của anh cũng chẳng còn nữa, làm sao đây?”

Kiều Ưu

Ưu ra khỏi vòng tay Trử Tụng, sắc mặt có hơi ai oán: “Còn đi nhà hàng nào nữa,

về nhà gặm bánh bao!”

Ánh mắt

Trử Tụng chuyển từ khuôn mặt cô xuống trước ngực cô, cười háo sắc nói: “Gặm

bánh bao à, được thôi, không vấn đề gì! Về nhà!”

“Lưu

manh!” Kiều Ưu Ưu dán chặt người ra đằng sau, hai tay chắn trước ngực.

Trử

Tụng nhìn cô dần thu lại nụ cười, trìu mến vuốt tóc cô: “Ưu Ưu của anh, chỉ vì

tình yêu mà phải chịu ấm ức rồi.”

Kiều Ưu

Ưu hơi mất kiên nhẫn đẩy cánh tay anh ra: “Anh có thể đừng tỏ ra đàn bà như vậy

được không? Trước đây anh không như thế này mà. Khó khăn lắm em mới tỏ ra hiền

lành được một lần, định sẽ chiều chuộng anh, vậy mà anh còn không nể tình à?”

“Không

phải, miếng bánh quá lớn nên trở nên ngốc nghếch rồi.”

“Trông

kìa!”

Tình

cảm này khó khăn lắm mới có thể viên mãn, Trử Tụng và Kiều Ưu Ưu sau khi trải

qua “sinh tử” thì “ở bên nhau” đối với họ đã trở thành việc đáng quý, cũng là

điều đáng trân trọng nhất. Kiều Ưu Ưu cho dù phải làm gì cũng cam tâm tình

nguyện, vì Trử Tụng làm gì cô cũng thấy xứng đáng, mà dù sao đó chẳng qua cũng

chỉ là một công việc. Hơn nữa, công việc nhàn nhã hơn thì khả năng có em bé

không phải sẽ cao hơn sao?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 52

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 52
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...