Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 50

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ý anh

là, anh sẽ, sẽ…” Kiều Ưu Ưu không thể nói thành câu mà cứ nghĩ tới câu nói của

Trử Tụng. Chuyển về Bắc Kinh, thực sự sẽ trở về sao?

“Anh

sắp trở về rồi, có hoan nghênh không?”

Kiều Ưu

Ưu ngân ngấn nước mắt, không ngừng gật đầu. Anh sắp trở về rồi, sau này cho dù

không được gặp mặt mỗi ngày nhưng cũng có thể thường xuyên ở bên nhau, họ sẽ

lại có con, có một cuộc sống mới. Nhưng ở trong bầu trời xanh này, ở gần máy

bay trong gang tấc nhưng lại xa tít chân trời, có thực sự là tốt không?

“Ngốc

ạ, khóc cái gì chứ, anh được chuyển về đây em không mừng sao?”

“Đương

nhiên không phải thế!” Kiều Ưu Ưu lớn tiếng phản đối, ngón tay kéo nhẹ nút áo

trước ngực Trử Tụng, sau đó lại lí nhí nói: “Thực ra, thực ra em đã định…”

“Định

làm gì?” Trử Tụng hạ hấp giọng nói bên tai cô.

“Chuyển

công tác!” Kiều Ưu Ưu dụi khuôn mặt đỏ ửng vào lòng anh, Trử Tụng bị cô va mạnh

vào ngực nhưng lại vui sướng cười to lên và ôm cô chặt hơn.

Kiều Ưu

Ưu đã nghĩ rất nhiều ngày rồi, nếu Trử Tụng phải trở về doanh trại, cô sẽ đi

cùng anh, cô có thể chuyển tới Đài Truyền hình ở tỉnh đó, hoặc Đài Truyền hình

thành phố, không cần tiếng tăm, chỉ cần họ có thể ở gần nhau. Trải qua lần

“hoạn nạn” này, cô mới thực sự cảm thấy được bình an vô sự bên nhau là một việc

cực kỳ tốt đẹp, cô không muốn họ lại phải chia xa.

Hóa ra,

không chỉ mình cô có suy nghĩ đó, đến Trử Tụng cũng đã quyết định như vậy.

Nhưng cô biết Trử Tụng yêu sư đoàn 1 biết chừng nào, từ anh tân binh cỏn con

cho tới đại tá, mười mấy năm sinh hoạt trong doanh trại, chỉ trừ vài năm học

trong Học viện Không quân, còn đâu anh đều ở trong sư đoàn 1, anh thậm chí còn

dâng hiến linh hồn mình cho sư đoàn 1, lẽ nào anh sẽ đi như vậy sao?

Lẽ nào

lúc nãy khi sư đoàn trưởng nhắc tới “thế giới bên ngoài”, tâm trạng bỗng buồn

bã hơn rất nhiều, chắc chắn là vì chuyện Trử Tụng kiên quyết muốn đi, sư đoàn

trưởng không giữ được anh nên mới có biểu hiện như vậy.

“Đưa

anh đi dạo nhé!”

“Được!”

Kiều Ưu

Ưu quay đầu nhìn ra cửa sổ, ánh nắng bên ngoài rực rỡ là sự ấm áp cần có nhất

của họ lúc này.

Bắc

Kinh cuối tháng ba, gió đã bắt đầu mang theo chút ấm áp, ánh nắng buổi sáng vô

cùng tươi đẹp, hai bọn họ dắt tay nhau đi dạo trong khuôn viên bệnh viện. Vết

thương của Trử Tụng đã gần khỏi hẳn, nhưng vì vẫn sợ để lại di chứng nên mọi

người đều kiên quyết để anh ở lại bệnh viện điều trị thêm một thời gian nữa,

Trử Tụng cũng chẳng phản đối gì vì anh muốn để cả nhà yên tâm. Hơn nữa vị trí

bệnh viện này lại gần sông tựa núi, cách xa thành phố, môi trường rất phù hợp

với việc nghỉ dưỡng.

Âm

thanh tiếng còi đằng sau thu hút sự chú ý của hai người đang vừa cười vừa nói,

cửa xe được hạ xuống, một người phụ nữ đeo kính đen thò đầu ra khỏi cửa xe:

“Chào buổi sáng.”

“Nhà

cháu buổi sáng là mười một giờ à?” Kiều Ưu Ưu ngẩng đầu, híp mắt hỏi.

Người

phụ nữ không tức giận mà tiếp tục cười nói: “Đây chẳng phải là thời gian cô ngủ

dậy mọi ngày sao?”

“Đúng

là hiếm có, Kiều tiểu thư mà lại có thời gian tới thăm mình.”

“Không

phải tới thăm cô mà là thăm chồng cô, nghe nói chú ấy bị thương vì làm nhiệm vụ

nên cháu tới hỏi thăm chú thôi. Sao rồi hả thủ trưởng? Đã khỏe chưa?”

Trử

Tụng ôm eo Kiều Ưu Ưu cười nói: “Cũng đỡ rồi.”

Kiều Ưu

Ưu nhìn nghiêng vào người phụ nữ đang cười híp mắt trong xe, khóe miệng nhếch

lên chợt cười: “Hai hôm trước Giang Thánh Trác đã tới đây nói là tới hỏi thăm

hộ cháu luôn, như vậy có nghĩa là hai người không bàn bạc trước kịch bản với

nhau à?”

Khuôn

mặt Kiều Lạc Hy chợt trở nên gượng gạo, cô kéo cửa kính lên, quay tay lái đi

mất còn để lại một vệt khói dài.

Trử

Tụng vuốt tóc Kiều Ưu Ưu nhẹ nhàng nói: “Hai người bọn em mỗi lần gặp nhau là

lại chành chọe.”

“Em

không kính lão?” Kiều Ưu Ưu bực bội nói.

*

Kiều

Lạc Hy đỗ xe rồi tìm đến phòng bệnh của Trử Tụng, vừa đẩy cửa bước vào cô đã

nhìn thấy từng bó từng bó hoa lớn đặt trên bàn ở phòng khách, trên ghế sofa, Kiều

Lạc Hy chau mày không biết nên bước vào hay đi ra.

“Đứng

đơ ra thế làm gì, vào đi, muốn đứng đó mãi à?”

Kiều

Lạc Hy đóng cửa lại, đi qua phòng khách rồi tiến tới cách cửa phòng bệnh cười

với Kiều Ưu Ưu và nghiêng người bước vào. Đứng một lúc bên cửa sổ, cô nghĩ

thầm: “Vị trí này thật tốt, cảnh sắc ngoài cửa sổ hoàn toàn không giống với dấu

vết khi mùa xuân mới đến, mà dường như mùa xuân luôn tồn tại nơi đây chưa bao

giờ rời đi.”

“Sao

cháu lại tới tay không?” Kiều Ưu Ưu hỏi.

“Ở đây

cô còn thiếu cái gi nữa? Bây giờ cháu đi mua luôn.”

“Chẳng

có ai như cháu, đi thăm người ốm mà hai tay lại trống không.”

Kiều

Lạc Hy những ngày vừa qua quá bận rộn, khó khăn lắm mới có chút thời gian rảnh

rỗi liền tới đây xem thế nào, kết quả là đầu óc một mớ hỗn độn, đúng là chẳng

mang cái gì tới.

“Chẳng

phải cô không thiếu thứ gì sao? Còn giả bộ nói thế để làm gì? Cháu tới đây đã

thể hiện tấm lòng chân thành nhất của cháu rồi!” Kiều Lạc Hy bĩu môi, ngồi trên

chiếc ghế sofa đơn “Ngã bản tương tâm hướng minh nguyệt; nại hà minh nguyệt

chiếu câu cừ” (ý là cháu đối xử tốt với cô mà

cô lại thờ ơ vô tâm như không có gì).

“Thật

là ngại quá, minh nguyệt không phải họ Kiều mà là họ Giang.”

Kiều

Lạc Hy nể tình cơ thể cô còn yếu vì mới sảy thai mà không muốn tranh luận những

cái vớ vẩn này với cô.

Trử

Tụng chẳng nói gì mà chỉ ngồi nghe hai người cãi nhau, tuổi của hai người gần

bằng nhau nên từ nhỏ tới lớn hầu như cứ gặp mặt là lại chành chọe, trong những

lúc như vậy, giữ im lặng là biện pháp tốt nhất. Khi anh nhìn qua cửa sổ thấy

chiếc xe đua nổi bật ấy, Trử Tụng mừng không tả xiết, vẫy tay ý bảo Kiều Ưu Ưu

lại đây, anh chỉ về phía chiếc xe Porsche Panamera đang tiến thoái lưỡng nan vì

bị mọi người xúm lại xung quanh, nổi bật hơn nữa thì cũng để làm gì? Có bản

lĩnh thì mọc cánh ra mà bay qua đi.

“Hai

người đang nhìn cái gì thế?”

Kiều Ưu

Ưu quay lại nói: “Minh nguyệt tới rồi, không những đã tới mà còn bị vây xung

quanh nữa cơ, cháu có lại đây xem không?”

Kiều

Lạc Hy đờ đẫn mất mấy giây, “Không xem!”

Giang

Thanh Trác bước vào, người đầu tiên nhìn thấy dĩ nhiên là người anh đang muốn

tìm là Kiều Lạc Hy, thế nhưng người ta lại chẳng thèm ngó ngàng tới anh.

“Sao

anh lại tới đây?” Kiều Ưu Ưu vẻ mặt khó chịu nhìn cái người xấu xa đang đứng

ngoài cửa.

Giang

Thanh Trác nheo mày: “Không được sao?”

“Được,

chân là ở trên người anh, anh muốn đi đâu ai mà dám cản anh?” Kiều Ưu Ưu nói

kích bác. Mặc dù cô mặt sưng mày xỉa với Kiều Lạc Hy, nhất là đối với Giang

Thanh Trác, ai bảo người phụ nữ kia là cháu gái họ của cô.

Trử

Tụng lực bất tòng tâm dang hai tay ra tỏ vẻ bó tay, Kiều Lạc Hy ngồi xuống như

lão phật gia, tay lật giở một cuốn tạp chí, sau khi nhận được một cuộc điện

thoại, cô nhấc túi đứng lên nói với Kiều Ưu Ưu: “Có chuyện cần cháu về xử lí,

cháu đi trước đây, thiếu cái gì thì gọi điện cho cháu, lần sau cháu sẽ mang tới

cho cô.”

Kiều

Lạc Hy nói xong nhấc đôi giầy cao gót bước đi. Lúc đi qua Giang Thánh Trác cô

cũng không thèm quay lại nhìn, Giang Thánh Trác muốn đuổi theo thì bị Kiều Ưu

Ưu chặn lại: “Muốn đi à? Không phải anh mới tới sao?”

“Tôi

không gây sự gì với cô chứ?”

Giang

Thánh Trác cuống lên, Kiều Ưu Ưu nhất quyết đóng chặt cửa lại không cho anh ta

đi, đặt người chặn ở cửa, “Giang Thánh Trác, ong b//ư//ớ//m xung quanh anh thì tôi

không rõ, nhưng đừng có mà động vào Kiều Lạc Hy, nếu không tôi sẽ không tha cho

anh đâu!” Nói xong lại bồi thêm một câu: “Còn cái xe của anh nữa!”

“Ai ong

b//ư//ớ//m chứ? Tôi chỉ có cô ấy, cô ấy còn chẳng thèm ngó ngàng tới tôi!” Giang

Thánh Trác cứng đầu cứng cổ cãi lại, mặt đỏ bừng lên.

“Đáng

đời!”

“Ưu Ưu,

tới đỡ anh một chút, vùng eo của anh tự nhiên hơi đau.” Trử Tụng gọi từ đằng

sau, Kiều Ưu Ưu chẳng buồn quan tâm tới Giang Thánh Trác nữa mà vội chạy tới

chỗ Trử Tụng. Nhân lúc đó, Giang Thánh Trác cuống cuồng kéo cửa chạy xa ngoài,

thế nhưng bãi đỗ xe sớm đã không còn bóng dáng chiếc xe của Kiều Lạc Hy nữa.

*

“Giả

bộ!” Trử Tụng vừa mới nằm xuống giường đã bị Kiều Ưu Ưu đẩy cho một cái.

“Không

phải giả bộ, anh đau thật.”

Kiều Ưu

Ưu tuy tỏ vẻ không tin nhưng vẫn mềm lòng hỏi: “Đau chỗ nào? Để em xem.”

Trử

Tụng không nghe mà lại kéo Kiều Ưu Ưu vào lòng vuốt mái tóc cô, Kiều Ưu Ưu

không ngừng đẩy vào ngực anh giằng ra: “Em biết ngay là anh có ý đồ xấu mà, anh

và Giang Thánh Trác cấu kết với nhau phải không?”

“Chuyện

hai người bọn họ, người ngoài như chúng ta đừng chen vào.”

“Ai là

người ngoài? Em không phải là người ngoài đâu nhé, em là trưởng bối.”

“Đúng

rồi, anh chỉ giúp em giữ thể diện thôi, ngộ nhỡ có một ngày họ thành đôi thành

cặp, anh lại chẳng may trở thành chú của Giang Thánh Trác, đây quả đúng là một

vụ làm ăn tốt.”

“Cút!”

“Đừng

động đậy!” Trử Tụng không ngừng dỗ dành Kiều Ưu Ưu: “Để anh ôm một chút.”

“Không

được, em đói rồi.”

“Ngủ

một lúc đi, ngủ dậy thì ăn!”

Mỗi

ngày những lần thăm bệnh như vậy đều rất nhiều, anh em, bạn bè, thậm chí những

người chẳng có quan hệ gì cũng ồ ạt tới thăm. Cũng may là có nhiều người ngồi

một lúc là đi ngay, nhưng nếu gặp phải loại người như Tả Khiên thì sẽ ngồi như

bị đóng đinh trên ghế sofa, cả ngày ngồi đó, Kiều Ưu Ưu rất muốn hỏi anh ta,

anh không cần đi kiếm tiền à? Sau đó Kiều Ưu Ưu cũng hiểu ra, anh ta tới đây vì

muốn lay động lòng người, chỉ cần Trì Lâm ở đâu là anh ta sẽ tới đó cả ngày,

nhưng tuyệt đối sẽ không nhắc tới Trì Lâm.

Ban

ngày còn đỡ, Trử Tụng luôn tươi cười, Kiều Ưu Ưu biết thực ra anh đang cố nặn

ra nụ cười, nhưng đến buổi tối anh lại luôn bị mất ngủ. Ôm Kiều Ưu Ưu vào trong

lòng, anh không dám động đậy, chỉ có thể đợi cô ngủ say rồi mới nhẹ nhàng rút cánh

tay ra.

Thực ra

mỗi lần như vậy, Kiều Ưu Ưu đều biết, anh nhẹ nhàng ngồi dậy ra ngoài phòng

khách hút thuốc, anh mất ngủ bao lâu thì cô cũng chẳng thể ngủ được từng ấy

thời gian. Kiều Ưu Ưu không dám khóc cũng chẳng dám để nước mắt chảy lên gối,

sợ anh phát hiện ra mình cũng không ngủ.

Khi Trử

Tụng quyết định chuyển công tác, Kiều Ưu Ưu cuối cùng cũng không nhịn được nữa,

không lâu sau khi anh ngồi dậy, cô liền đi theo anh ra phòng khách. Anh đứng

bên cửa sổ hóng gió lạnh, ngón tay kẹp điếu thuốc dường như thuốc có tàn anh

cũng không biết. Kiều Ưu Ưu đau lòng chầm chậm tiến lại gần anh, tay run rẩy ôm

lấy anh từ đằng sau.

Cơ thể

Trử Tụng cứng lại, nhưng anh không động đậy mà để cho cô ôm mình, dập điếu

thuốc đi rồi nói với giọng khàn khàn: “Ưu Ưu!”

“Ừ!”

“Có

nghe thấy không?”

“Cái

gì?”

“Tiếng

động cơ nổ, trong không khí vẫn còn mùi nhiên liệu máy bay.” Giọng anh hơi run

lên. Đêm tối, Trử Tụng không còn phải ngụy trang nữa. Thực ra anh không hề kiên

cường, rời xa máy bay, anh quả thực là không nỡ, anh hoàn toàn không thể buông

xuôi.

Kiều Ưu

Ưu siết chặt cánh tay, gạt hết nước mắt, gật đầu nói: “Nghe thấy rồi, nhưng mùi

nhiên liệu máy bay thật là khó chịu.”

“Đúng

đó, lần đầu tiên ngửi thấy nó, anh cũng thấy khó có thể chấp nhận được.”

“Nếu

anh thấy khó chịu thì cứ khóc ra đi, có được không? Đừng cố nhịn trong lòng, em

không muốn thấy anh như vậy.” Kiều Ưu Ưu nói, nước mắt không thể kìm nén. Đôi

vai anh đang run lên, bàn tay cũng run.

Trử

Tụng quay người lại lau hết nước mắt của cô, anh cố cười nhưng lại phát hiện ra

rằng mình không thể cười được.

“Ưu Ưu,

em có thể vào phòng được không? Anh không muốn để em nhìn thấy anh…”

Kiều Ưu

Ưu che miệng ngăn tiếng khóc của mình lại, gật đầu lại lắc đầu. Cuối cùng, cô

nhận lời anh, không nhìn những giọt nước mắt của anh, không nhìn thấy sự yếu

đuối của anh.

Một

cánh cửa ngăn cách hai người bọn họ, Kiều Ưu Ưu trượt người xuống theo cánh

cửa, ngồi gục xuống bên cửa. Đằng sau cánh cửa này là người mà cô yêu nhất,

nhưng lúc này đây lại bất lực khôn cùng, anh giống như miếng gỗ đang trôi dạt

trên biển, không phương hướng, không điểm dừng, không tới được bờ, vậy mà cô

lại không giúp được gì. Kiều Ưu Ưu nắm chặt vào đôi cánh ở trên cổ, góc cạnh

của pha lê chạm vào lòng bàn tay, cô cảm thấy hơi đau nhưng lại không thể sánh

bằng với nỗi đau trong tim.

dường như cũng nghe thấy tiếng khóc của Trử Tụng, đây là lần đầu tiên cô nghe

thấy kể từ nhiều ngày sau khi về nước, anh không thể kìm nén được nữa, đôi cánh

đã gãy thì không thể hồi phục lại được nữa.

Trử

Tụng nói cô là đôi cánh của anh. Cho dù không thể bay được, nhưng anh vẫn còn

có cô.

Kiều Ưu

Ưu mở cánh cửa chạy ra trước mặt Trử Tụng, ôm chặt đầu anh vào lòng mình, không

ngừng nói: “Anh vẫn còn em, anh đã từng nói em chính là đôi cánh của anh, em

luôn ở bên anh, có em ở đây, anh có thể tiếp tục bay.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 50

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 50
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...