Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 43

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Cậu đã

nói gì với vợ tôi rồi?”

“Có nói

gì đâu.”

Trử

Tụng không nhịn được liền cao giọng nói: “Không thể nào, trước khi tôi đi vẫn

còn bình thường, đến lúc tôi về thì đã thấy cô ấy khác rồi.”

Tả

Khiên cười nhạt: “Chắc cậu bị biến thái rồi? Đối xử tốt với cậu một tí là đã

cảm thấy đó là bữa tối cuối cùng rồi à?”

“Có

phải là cậu đã kể chuyện đó cho cô ấy rồi không?”

“Nói

rồi, chẳng thiếu chữ nào.” Tả Khiên cũng chẳng giấu giếm nữa bình thản nói:

“Người bị đánh là tôi, tôi còn chẳng sợ mất mặt nữa là, cậu giấu làm quái gì?

Sợ xấu hổ vì để người ta biết được Trử Tụng chỉ vì một người đàn bà mà đánh anh

em của mình à? Tôi nhổ vào! Không có việc gì thì mau dập máy đi, đừng có làm

phiền tôi dùng bữa.” Tả Khiên nhanh chóng dập điện thoại, cơm của bác sĩ ở bệnh

viện cũng chẳng ngon lành gì, nhưng chẳng mấy khi Tả Khiên lại ăn một cách hăng

say như vậy.

Trì Lâm

ngồi nghe anh nói chuyện điện thoại, cũng đã nghe thấy anh vì một người phụ nữ

mà bị Trử Tụng đánh, cô đoán người đó là Kiều Ưu Ưu, nhưng tại sao?

“Đừng

nghĩ nhiều!” Tả Khiên thấy cô mất tập trung liền bỏ đũa xuống và giải thích:

“Hồi đó anh nói xấu Kiều Ưu Ưu, cũng chẳng phải là nói xấu, chỉ là đã nói sự

thật, Trử Tụng giận quá liền ném một viên gạch vào đầu anh, máu chẳng phải chảy

ra đâu mà phải gọi là phun ra. Đến bây giờ vẫn còn sờ thấy vết sẹo đó.”

“Hai

người thân nhau như vậy mà lại đánh nhau?” Trì Lâm và Kiều Ưu Ưu hết cấp ba mới

quen nhau, khi đó cô, Trử Tụng và Tả Khiên cũng không thân lắm, thậm chí còn có

thể nói là không quen biết.

“Em

không biết chứ, hồi đó anh thấy mất thể diện vô cùng, Trử Tụng cũng vì chuyện

này nên mới nhập ngũ làm bộ đội. Trử Tụng được như ngày hôm nay, cũng có một

phần công lao của anh đấy.”

“Cái gì

chứ, có công thì đó cũng phải là Ưu Ưu.”

“Chỉ có

mỗi chuyện đó thôi mà cậu ta đã giấu suốt bao nhiêu năm, Kiều Ưu Ưu không biết,

anh vô duyên vô cớ bị ăn một viên gạch, hai bọn họ có thể sống yên ổn được với

nhau thì anh cũng chẳng nói làm gì, nhưng em xem cái tính khí của Kiều Ưu Ưu,

nhìn thấy cô ấy là đầu óc anh lại thấy đau.”

Trì Lâm

nghe xong càng nhíu mày, khẩu khí chuyển sang tức giận nói: “Ưu Ưu là bạn thân

nhất của em, anh lại đi nói xấu Ưu Ưu trước mặt em, chắc anh cũng muốn em cầm

viên gạch đập vào đầu phải không?”

“Điều

đó thì không thể, em chẳng phải là Trử Tụng, cái tính khí ngu ngốc của cậu ta

anh cũng chán chẳng buồn nói.”

“Em đi

trước đây!” Trì Lâm đặt đũa xuống rồi bưng đĩa đứng lên, quay người đi mất. Tả

Khiên vội vàng đứng lên chạy theo, cười nịnh nọt như một chú cún.

*

Trử

Tụng làm xong thủ tục xuất viện, tới đón Kiều Ưu Ưu đang có tâm trạng vô cùng

thoải mái trở về nhà. Mấy ngày nay Trử Tụng đều không được nghỉ ngơi, tuy anh

đã cố tỏ ra có tinh thần nhưng cuối cùng vẫn không giấu được con mắt của Kiều

Ưu Ưu. Cô luôn biết rằng anh rất mệt mỏi, nhưng vẫn cứ cố gây sự vô cớ không

buông tha anh. Lần này cô sẽ không làm như vậy nữa vì cô thấy thương anh.

Vừa về

tới nhà, dưới sự chỉ đạo của Kiều Ưu Ưu, Trử Tụng đầu tiên là đi tắm, rồi sau

đó lên giường đi ngủ. Anh nghịch ngợm đè Kiều Ưu Ưu xuống dưới mình, tất nhiên

sẽ tránh xa phần bụng của cô, ôm hôn cô, nhưng khí lực bất tòng tâm, Trử Tụng

cực kì đau khổ. Kiều Ưu Ưu cũng mềm lòng, đành dúng tay giúp anh giải quyết và

làm bẩn cả ga giường, Trử Tụng với khuôn mặt tiếc nuối sờ vào bụng Kiều Ưu Ưu

và nói: “Con trai, con có thấy không, chỉ vì con mà anh em con đã mất đi như

thế đấy.”

“Là con

gái!” Kiều Ưu Ưu phản bác.

“Ồ, chỉ

vì con mà em gái con tiêu rồi.”

Kiều Ưu

Ưu kéo tay anh ra, nói rất nghiêm túc: “Trong bụng em đây là con gái!”

“Được

rồi, con gái, con gái cưng, bố sai vì đã nhìn nhầm giới tính của con, lần sau

nhất định sẽ chú ý hơn.”

Mang

thai được hai tháng nên không thể nhìn ra là trai hay gái, thế nhưng Kiều Ưu Ưu

từ lúc có bầu tới giờ luôn nhận định rằng mình đang mang một bé gái, hơn nữa

người ta đều nói ăn chua cay sẽ là con gái, cô luôn muốn ăn ớt nên chắc chắn

đây là con gái, không thể chạy đi đâu được.

Buổi

chiều ánh nắng rực rỡ, nhưng cả phòng ngủ tối lại vì đã bị rèm cửa dày che đi

hết ánh sáng. Kiều Ưu Ưu nhìn khuôn mặt Trử Tụng lúc ngủ. Càng nhìn càng thấy

đẹp, thực ra Trử Tụng rất đẹp trai, nhất là sau khi anh đi bộ đội, cơ thể trở

nên rắn chắc, gầy nhưng khỏe mạnh.

“Sinh

con trai có thể giống anh, lông mày, đôi mắt, cái mũi, còn cái miệng nữa” ngón

tay Kiều Ưu Ưu dừng lại trên môi anh, môi anh rất mềm và ẩm ướt, khi hôn khiến

toàn thân cô run rẩy, Kiều Ưu Ưu chỉ nghĩ thôi mà khuôn mặt cũng đã nóng lên,

ngón tay rời tới bên má và véo nhẹ, “Nhưng không được ngốc nghếch giống anh, âm

thầm thích người khác cũng không chịu nói, tự mình chịu khổ, em không muốn con

trai em phải khổ như vậy.”

Kiều Ưu

Ưu chạm nhẹ vào tai anh, Trử Tụng luôn rất thích được ôm cô vào lòng và nghịch

tai cô, cô không biết cái tai có gì hay ho, như lúc này chạm vào tai anh, cô

cũng vẫn không thấy có gì đặc biệt. Nhưng cô lại bị rung động, nghiêng người

hôn anh, môi cô lướt qua má rồi cuối cùng dừng lại trên môi anh, lấy lưỡi l//i//ế//m

nhẹ đôi môi hơi khô của anh, khi đã thỏa mãn và rời đi thì lại bị anh giữ chặt

đầu lại.

Trử

Tụng như đang nửa tỉnh nửa mơ, giọng nói kèm theo sự lười biếng và mê hoặc,

“Đùa với anh lâu như vậy, không chịu trách nhiệm làm sao được?”

“Á, anh

lại muốn bắt nạt em à, ngủ đi!”

Kiều Ưu

Ưu muốn trốn nhưng lại bị anh giữ lấy cằm không thể động đậy, đôi mắt nhỏ dài

hơi khép lại, một bên mép nhếch lên mang theo nụ cười tinh ranh, “Vốn đang ngủ

rất ngon lành, nhưng em hết đùa với mũi rồi đến miệng anh, rồi lại còn hôn tai

anh, lại còn lí nhí cái gì nữa chứ.”

“Anh

nghe thấy rồi à?” Kiều Ưu Ưu sầu não, cô không muốn để anh nghe thấy những lời

đòi lại sự công bằng cho con trai của mình, đó là những lời tự trách móc mình

không tốt, cô thấy xấu hổ quá.

Trử

Tụng nghiêng người hôn lên bờ môi cô và lưỡi không ngừng khiêu khích, cô trốn

thì anh đuổi theo, một lúc sau thì nhịp thở của hai người bắt đầu không còn

bình thường. Bàn tay không yên phận của Trử Tụng luồn vào trong áo cô, chạm vào

nơi mềm mại ấy, ngón tay vê nhẹ nhàng, Kiều Ưu Ưu thở mạnh, eo không ngừng co

lại, khiến cho ngọn lửa dục vọng trong anh ngày càng mạnh mẽ. Trử Tụng biết cô

cũng muốn nhưng lại sợ làm ảnh hưởng tới đứa bé, anh chầm chậm tiến vào, Kiều

Ưu Ưu lập tức có cảm giác muốn ngăn lại, Trử Tụng l//i//ế//m miệng cô, an ủi nói:

“Anh sẽ nhẹ thôi, không sao đâu.”

“Nếu

ảnh hưởng tới con thì làm thế nào?”

“Không

đâu, sẽ không sao đâu.”

Kiều Ưu

Ưu cong người lên, bàn tay anh chạm vào lãnh địa nóng rực trong cô, khiến cô

r//ê//n rỉ không ngừng, cả người dần dần ửng hồng. Trử Tụng thở dốc và bắt đầu

chuyển động lên xuống. Kiều Ưu Ưu vốn chỉ có ý thương cho Trử Tụng, muốn để anh

nghỉ ngơi, thế nhưng ngủ được một lúc thì bọn họ lại quấn lấy nhau, quả nhiên

là không thể ở quá gần nhau, nếu không cho dù là có em bé rồi cũng không thể

tránh được ảnh hưởng.

Tiểu

biệt thắng tân hôn, nhất là sau khi nắm được tình cảm của đối phương, mỗi giây

mỗi phút ở bên nhau đều quá ngọt ngào. Ngoài đêm đầu tiên tương đối yên bình,

đêm thứ hai ở trong bệnh viện, thời gian sau đó chỉ cần ở cạnh nhau, tay Trử

Tụng sẽ chẳng có lúc nào để yên, đến ngay cả lúc ra ngoài đi dạo thì anh cũng

sẽ khoác tay lên cổ Kiều Ưu Ưu và trao những nụ hôn. Trử Tụng đã không ít lần

nghĩ, nếu như không có con thì tốt biết mấy, anh cũng chẳng phải chịu đựng cực

khổ như thế này.

Đứa con

nhà họ Trử quả thực cũng không dễ dàng gì, lúc mới bắt đầu thì gặp phải một

người mẹ không yêu mình, sau đó lại phát hiện lòng dạ người cha cũng nhẫn tâm

như vậy, đứa bé này có thể sống được, thì cơ thể nhất định sẽ khỏe gấp bội

phần, trái tim rộng lớn, đây chính là rèn luyện từ trong phôi thai mà ra.

*

Lễ tình

nhân mãi mãi là một ngày quan trọng, lễ tình nhân chưa tới mà ở khắp mọi nơi

đều là quảng cáo, phim ảnh, biểu ngữ tuyên truyền về lễ tình nhân, đến ăn mày

cũng biết mười bốn tháng hai là ngày lễ tình nhân.

Kiều Ưu

Ưu cố ý không nhắc tới, nhưng Trử Tụng cũng dường như cảm thấy ngày lễ tình

nhân hoàn toàn không liên quan tới mình, hàng chữ “lễ tình nhân” ở khắp nơi

trên phố chẳng thể lọt vào “đôi mắt” của anh. Khi đưa cô đi làm anh cũng chẳng

thể hiện điều gì, Kiều Ưu Ưu tự hạ quyết tâm dành một ngày cho anh phản ứng,

nếu tối nay vẫn không có hành động nào thì cũng đừng trách Kiều Ưu Ưu gây

chuyện.

“Rầm!”

Kiều Ưu

Ưu cố tình đóng cửa xe thật mạnh, Trử Tụng nhìn bóng dáng cô từ phía sau đã đủ

biết, nếu trên đầu anh mà mang vòng kim cô như Tôn Ngộ Không thì chắc chắn sẽ

bị cô rủa chết.

Sở Hân

Duyệt sau vài ngày quan sát cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, giữ Kiều Ưu Ưu

đang từ trong thang máy đi ra, kéo cô tới một góc rồi gí tay vào mũi cô nói:

“Cậu lại lừa mình phải không? Cái gì mà cậu có thai rồi, mà người đàn ông của

cậu lại chạy mất? Mấy ngày nay mặt mày hớn hở, người đàn ông của cậu lại ngày

ngày đưa đi đón về, chạy đi đâu chứ?”

Kiều Ưu

Ưu tự nhận mình sai, sờ lên mũi nói: “Thì chẳng phải lại mới về sao.”

“Thôi

đi, mình mà tin cậu lần nữa thì tên mình viết ngược lại! Hứ!”

Sở Hân

Duyệt tức giận bỏ đi, Kiều Ưu Ưu vội vàng đuổi theo, vừa đi vừa nói ngọt:

“Trước đây quả thực là anh ý đã chạy mất, mình cũng không biết anh ấy đã đi

đâu, chẳng thể nào liên lạc được, mình… Á!” Kiều Ưu Ưu đuổi theo quá sát nên Sở

Hân Duyệt vừa dừng lại là Kiều Ưu Ưu bị đập đầu vào cô ấy, suýt chút nữa còn

miệng đối miệng.

“Cậu

lại bịa.”

“Thật

là không phải bịa mà!”

Sở Hân

Duyệt chau mày, hai tay khoanh trước ngực: “Thế cậu nói thật đi, người đàn ông

của cậu làm nghề gì, đừng nói với mình là người làm công, mình sẽ không tin

đâu.”

“Sở

nương nương à, bà chuyển sang điều tra hộ khẩu rồi à?”

“Kiều

Ưu Ưu, mình thật không muốn quan tâm tới cậu nữa!”

Kiều Ưu

Ưu nhìn Sở Hân Duyệt đang định bỏ đi thì vội kéo tay cô lại, cười nịnh nọt:

“Được rồi, được rồi, không đùa nữa. Chồng mình là bộ đội, kết hôn đã hai năm

rồi mà số lần anh ấy về nhà vẫn chưa đếm hết hai bàn tay.”

“Lục

quân?” Ánh mắt Sở Hân Duyệt bắt đầu sáng lên.

Kiều Ưu

Ưu lắc đầu, giơ tay chỉ lên trời.

Sở Hân

Duyệt hoàn toàn bị kích động, quên hẳn tâm trạng phẫn nộ khi nãy của mình. “Ái

chà, không quân cơ à, oai thật đấy! Vẻ bên ngoài cũng đẹp trai, phi công à? Lái

cái gì? Trực thăng? Máy bay chiến đấu? Ôi mẹ ơi!”

Kiều Ưu

Ưu cúi gục đầu xuống, oai thì có tác dụng quái gì. Một năm 365 ngày thì có tới

300 ngày chẳng thấy mặt mũi đâu, 65 ngày còn lại cũng chưa chắc có thể ở bên

nhau, lúc ở cạnh nhau thì cũng phải cãi nhau vì một chuyện gì đấy hoặc chiến

tranh lạnh chẳng hạn.

Sở Hân

Duyệt giơ khuỷu tay huých huých Kiều Ưu Ưu, cười ám muội: “Hôm nay là ngày lễ

tình nhân đấy, chồng cậu vừa hay cũng ở nhà, định tổ chức thế nào?”

Kiều Ưu

Ưu lạnh nhạt nói: “Anh ấy chắc cũng chẳng biết ngày lễ tình nhân dùng để làm

gì.”

“Sao có

thể thế được? Khắp nơi trên phố đều tuyên truyền cho lễ tình nhân, trừ khi anh

ấy vừa mù vừa điếc, nhìn không thấy nghe không thông.”

Kiều Ưu

Ưu nhận kịch bản từ tay một đồng nghiệp, run run, nghiến răng nghiến lợi nói:

“Đúng đó, mù rồi, điếc rồi!”

“Thôi

đi cô, chắc chắn là gây sự bất ngờ.”

Kiều Ưu

Ưu lắc đầu, thật sự không dám mong đợi gì nhiều. Những lễ tình nhân trước đây

anh ấy chưa từng thể hiện gì, trước khi cưới lại càng không có, một người như

vậy làm sao mà dám mong chờ gì?

Nhiệm

vụ ngày hôm nay của Kiều Ưu Ưu không nhiều, chỉ cần quay một đoạn nên được về

khá sớm. Tuy miệng thì nói rằng không mong chờ gì, thế nhưng trong lòng lại rất

hi vọng sẽ có một sự bất ngờ nào đó, cho dù chỉ là một bó hoa cô cũng cảm thấy

vui, dù sao cái người họ Trử kia trong bao nhiêu năm qua cũng chưa tặng cho cô

dù chỉ là một cành hoa dại.

Thế

nhưng nhìn đoạn đường về nhà ngày càng ngắn lại, trái tim Kiều Ưu Ưu lại ngày

một lạnh đi.

“Hôm

nay nhà cô giúp việc có chuyện nên anh cho cô ấy về rồi.”

Kiều Ưu

Ưu nhìn ra ngoài cửa sổ không nói năng gì.

Trử

Tụng với tay véo má cô, cười hỏi: “Ai chọc giận em rồi?”

Kiều Ưu

Ưu tức giận kéo tay anh ra: “Đừng có động vào em, phiền chết đi được!”

Trử

Tụng tự giác ngậm miệng lại. Khi chiếc xe dừng lại chờ đèn đỏ, có một cô gái

xách một giỏ hoa hồng gõ vào cửa sổ xe, miệng khéo léo chào mua hoa hồng, Trử

Tụng tìm tiền lẻ trong túi, chọn một bông hoa hồng từ trong làn ra. Cô gái nhìn

đồng tiền mỏng manh trên tay mình, bĩu môi bỏ đi. Trử Tụng còn nghe rõ tiếng cô

gái khó chịu lẩm bẩm: “Keo kiệt thế, con ngốc mới theo anh ta.”

Không

nghe thấy còn đỡ, nghe xong thì cành hoa hồng lạc lõng trong tay Trử Tụng tặng

cũng khổ mà không tặng cũng khổ.

Kiều Ưu

Ưu nhượng bộ, thở dài thật mạnh như để hạ quyết tâm, quay sang Trử Tụng giơ tay

ra: “Đưa đây!”

Trử

Tụng có phần không chắc chắn, nhìn vẻ mặt không mấy dễ chịu của cô, dò hỏi: “Em

thực sự muốn lấy à?”

“Vớ

vẩn! Anh keo kiệt tới vậy, nếu không lấy thì đến một cành hoa hồng cũng chẳng

có.” Lửa giận của Kiều Ưu Ưu chỉ muốn ngay lập tức trút lên mặt Trử Tụng, cướp

lấy cành hoa hồng về phía mình, lại còn bị gai đ//â//m vào tay. Nếu là trước kia

thì cô đã ngắt từng cánh hoa ném ra ngoài cửa sổ rồi, muốn ra sao thì ra.

Trử

Tụng mím môi cười nhẹ, Kiều Ưu Ưu đang có tâm trạng không vui, hoàn toàn không

để ý tới suy nghĩ gì của Trử Tụng lúc này, cô chỉ tập trung nhìn chằm chằm vào

bông hoa kia, dường như nếu nhìn lâu hơn sẽ có thể biến thành một bó hoa lớn.

Đây là lần đầu tiên Trử Tụng tặng hoa cho cô, tuy là có hơi mỏng manh nhưng

cũng nên giữ làm kỉ niệm.

Kiều Ưu

Ưu tuy không mãn nguyện lắm, nhưng vẫn lấy điện thoại từ trong túi ra chụp một

bức ảnh hoa hồng, đăng lên blog và viết: “Đúng là cực kì ki bo, một cành hoa

hồng để dỗ mình, đến cô gái bán hoa cũng nói mình là con ngốc mới cưới anh ta.

Được thôi, thừa nhận rằng tôi chính là con ngốc đó.”

Đăng

lên blog chưa đầy 15 phút thì điện thoại của Trử Tụng liên tục bị công kích,

phần lớn là phụ nữ đòi lại công bằng cho Kiều Ưu Ưu, Trử Tụng bị mắng cho tơi

bời, cuối cùng không thể không rút pin ra. Sau khi thế giới yên ổn trở lại,

chiếc xe dừng lại trước tòa nhà, Trử Tụng nghiêng người trước mặt Kiều Ưu Ưu

như chỉ muốn nuối chửng bộ dạng cô lúc này, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đợi

lát nữa nhớ đăng lên blog để minh oan cho anh!”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 43

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 43
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...