Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 37

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trử Tụng không có thời gian để giải thích với Kiều Ưu

Ưu, mệnh lệnh tập trung huấn luyện được phát ra bất ngờ, mục đích là thử thách

năng lực phản ứng bất ngờ của họ, tập trung huấn luyện còn chưa bắt đầu nhưng

lại dường như đã bắt đầu.

Sư đoàn

Không quân số 1 chọn năm người đi tham gia khóa huấn luyện tam quân (hải quân,

lục quân, không quân) và Trử Tụng là một trong số đó. Tất cả mọi người đều tỏ

ra muốn được chọn, vì có được cơ hội như vậy là điều rất đáng tự hào đối với

mỗi người quân nhân.

Sau khi

lên máy bay thì tính mệnh không còn là của mình nữa, cần có trách nhiệm đối với

máy bay. Tuy Kiều Ưu Ưu đã ngắt điện thoại của anh, hơn nữa trong 40 ngày tới

anh rất có thể sẽ hoàn toàn không có cơ hội giải thích với cô, nhưng Trử Tụng

vẫn cố gắng loại bỏ suy nghĩ linh tinh, tập trung tinh thần, anh không cho phép

máy bay gặp bất cứ tai nạn nào.

Trời

vào đêm, không mây, thích hợp cho việc cất cánh, phi công của Sư đoàn 1 chuẩn

bị khởi hành. Họ phải điều khiển máy bay J-10 đi xuyên Trung Quốc, từ điểm đầu

phía Bắc cho tới hải đảo phương Nam, trong quãng đường đi sẽ có máy tiếp ứng

nhiên liệu, cả chặng đường không nghĩ cho tới đích cuối cùng.

Trử

Tụng nhìn lên đích đến cuối cùng trên màn hình điện tử, phát tín hiệu yêu cầu

tiếp đất về sân bay nơi hải đảo, Trử Tụng và mọi người nhận được lệnh và lần

lượt hạ cánh.

Khi

khoang máy bay được mở ra, họ cảm nhận được cảm giác ấm áp vô cùng lạ lẫm, một

chút gió biển kèm theo hơi ấm. Cái lạnh giá trước khi lên máy bay và hơi ấm như

ngày hôm nay khiến một vài người khó có thể thích ứng được trong phút chốc.

Sân bay

ở đây không có đầy đủ các thiết bị như ở Sư đoàn 1, tuy là địa điểm tập huấn

quan trọng nhưng vì tần suất sử dụng có hạn nên dĩ nhiên sẽ không nhận được

nhiều kinh phí khi xây dựng. Hơn nữa các lãnh đạo cũng đều cho rằng, những

người có thể tới tham gia tập huấn, cho dù sân bay không có đèn chỉ dẫn thì vẫn

có thể đưa máy bay trở về an toàn trong đêm tối, họ nhận thấy những chiến sĩ

của mình không gì là không thể làm được, điều kiện càng gian khổ thì càng mài

giũa được nhân tài.

Các máy

bay lần lượt đáp xuống sân bay, bộ đội không quân trong toàn quân đều nhận được

mệnh lệnh tập trung huấn luyện trong tối nay và họ gần như tới sân bay trên đảo

vào cùng một lúc.

Trử

Tụng đứng hút thuốc một mình bên cạnh xe để chờ những chiến sĩ khác tới. Cứ

rảnh rỗi là Trử Tụng lại bắt đầu mệt mỏi nghĩ xem nên làm thế nào với Kiều Ưu

Ưu? Đợi tới khi anh về lần sau, Ưu Ưu nhất định sẽ đập bàn đánh người, như thế

còn đỡ, cái miệng cô còn lâu mới dễ dàng tha cho anh, lời nào khó nghe cũng có

thể nói ra mà không thèm quan tâm tới hậu quả, cũng chỉ có anh mới nhịn được

tính khí nóng nảy này của cô, nếu là người khác thì ai mà thèm để ý tới cô chứ?

Vậy mà còn không biết trân trọng!

“Phó

đoàn, anh đang cười gì thế?”

Trử

Tụng dập tắt điếu thuốc, quay đầu lại nhìn Triệu Kha, híp mắt hỏi: “Tôi vừa

cười à?”

Triệu

Kha gật đầu, nhưng miệng vẫn nói: “Đâu có, đâu có.”

Trử

Tụng hất cằm về phía người đang đứng đó không xa, “Người kia là ai?”

“Đâu?”

Triệu Kha nhìn theo hướng Trử Tụng chỉ, bên cạnh chiếc xe việt dã là một dáng

người đang đứng thẳng, hai tay đặt sau lưng, đội mũ bê-rê, đằng sau là hai

chiến sĩ đang vác súng. Hải đảo là nơi trực thuộc khu vực quân sự G, tuy không

nhìn rõ cấp bậc nhưng có thể đi vào tự do trong sân bay thì dựa vào giác quan

thứ sáu đáng tự hào nhất của anh, nhất định sẽ không đoán nhầm.

“Ai?”

“Lương

Mục Trạch!”

Trử

Tụng nghe xong cái tên này, lông mày nhíu chặt hơn, “Cậu chắc chắn chứ?”

“Chắc

chắn không sai!” Triệu Kha nói cực kì kiên định.

“Nếu

không phải thì cậu cứ đợi đấy!”

Người ở

các doanh trại bộ đội lần lượt đáp tới, họ phải tập trung trở về nơi tập kết.

Trước khi lên xe, Trử Tụng quay lại nhìn một lần nữa thì bắt gặp ánh mắt của

người đó. Trử Tụng nhếch miệng, mang theo một nụ cười hơi đùa cợt.

*

Vốn cứ

tưởng rằng buổi tối trước hôm bắt đầu huấn luyện bọn họ có thể ngủ một giấc yên

ổn, nhưng tới nửa đêm canh ba thì tiếng còi khẩn cấp đã làm hỏng mọi giấc mơ

đẹp của tất cả mọi người. Hai giờ sáng, huấn luyện tập trung chính thức bắt

đầu.

Mục

đích của việc huấn luyện tập trung là chọn một phân đội nhỏ tạo nên từ tam quân

(hải – lục – không quân) đại diện cho quốc gia tham dự cuộc thi tại trại huấn

luyện quốc tế. Sự kiện quốc tế lớn như vậy tất nhiên là phải chọn ra những quân

nhân ưu tú nhất để tham gia. Không giống với các cuộc thi thông thường khác,

lần này đội đại diện cho mỗi quốc gia buộc phải được tập hợp từ hải – lục –

không quân, lấy tiêu chuẩn tổng hợp nhất để chọn ra đội ưu tú nhất.

Khóa

huấn luyện này sử dụng chế độ đào thải, mỗi hạng mục sẽ có một cuộc thi, 50%

những người có thành tích thấp nhất sẽ bị loại ra. Sẽ không vì tới từ các quân

chủng khác nhau mà có hai tiêu chuẩn, tuyệt đối ai cũng như ai.

Triệu

Kha vác trên lưng chiếc ba lô nặng và đi theo sau Trử Tụng, miệng không ngừng

cằn nhằn: “Thật không công bằng, mẹ kiếp không công bằng, bình thường chúng ta

tập luyện cái gì chứ? Họ là cái gì? Quân đặc chủng ai cũng như là không muốn

sống nữa, cả năm chỉ luyện thể lực, chúng ta có bì nổi không? Đến cuối cùng chỉ

giữ lại vài người bọn họ là xong, lại còn bắt chúng ta tới đây mất mặt làm gì?”

Bước đi

của Trử Tụng càng ngày càng thoải mái, anh điều chỉnh nhịp thở nhìn Triệu Kha,

nói: “Oán trách xong chưa?”

“Vẫn

chưa!”

“Đừng

nói nhiều nữa, không muốn bị bắn chết thì chạy nhanh lên cho tôi, chết rồi thì

đừng có nói cậu đã theo tôi!” Trử Tụng và Triệu kha nói xong câu này liền xông

thẳng lên phía trước với tốc độ nhanh hơn. Anh thừa nhận rằng Triệu Kha nói

cũng có phần đúng, nếu so với quân đặc chủng, hải quân và lục quân, về mặt thể

lực thì họ quả thực không có ưu thế. Nhưng ở trong quân đội là như vậy, mục

đích của huấn luyện chính là ưu tú thắng, kém cỏi loại, người chịu đựng được

thì sinh tồn, không muốn bị đào thải thì chỉ có một cách duy nhất là không được

bị tụt về phía sau.

Triệu

Kha tuy trong bụng đầy sự càu nhàu, nhưng vì thể diện của bản thân cũng vì thể

diện của doanh trại, không thể bị đào thải nhanh như vậy được, ít nhất cũng

phải đợi đến sau khi cuộc huấn luyện đi hết một nửa chặng đường, như vậy mới

không bị mất mặt.

Đích

đến của vác nặng chạy việt dã là bãi biển. Trời xanh nước biếc, bãi biển chưa

qua khai thác vẫn còn sạch sẽ không bị ô nhiễm, sóng xanh tung lên bờ cát màu

nâu nhạt. Đường đích là đường phân chia giữa hai dòng nước, người vượt qua vạch

đích ngã xuống cạnh nhau mà không còn giữ lại chút hình tượng nào, ở bên kia là

những người sống không được mà chết cũng không xong, đi thêm một bước nữa là

cảm thấy trời như sắp hủy diệt họ vậy.

Trử

Tụng và Lương Mục Trạch đều đã về tới đích, trong đám lính lục quân mặc quần áo

rằn ri thì bộ quần áo màu xanh lam xen trắng của anh vô cùng nổi bật. Đặc điểm

nổi bật nhất của quân nhân là dễ quen nhau, không phân quân chủng, không phân

doanh trại, chỉ cần gặp nhau là có đủ chuyện để nói, Trử Tụng và bọn họ nằm ở

điểm đích, nghỉ được một chút là bắt đầu hi hi ha ha nói chuyện với nhau. Thậm

chí còn có người không kiềm chế được cởi luôn quần áo và chạy ra biển, không

quan tâm tới kỉ luật mà đ//â//m đầu xuống biển, khiến nước tung lên rất mạnh.

Lương

Mục Trạch nằm ở một chỗ cách Trử Tụng không xa, khi Trử Tụng chạm tới đích, anh

không giống như những người khác, hoàn toàn không thấy ngạc nhiên. Họ vẫn nhìn

nhau như vậy, chẳng ai nói năng gì.

Trử

Tụng đã an toàn vượt qua vòng đầu tiên, những người bị loại người thì oán giận,

người thì thấy không nỡ, bọn họ đều cảm thấy không công bằng. Đại tá chỉ huy

quân đội không nể tình gì mà đuổi bọn họ ra khỏi sân huấn luyện, đồng thời còn

nói đây chính là kết cục của sự đào thải, bây giờ là bọn họ, lần tiếp theo sẽ

là các cậu.

Gần như

là không có thời gian nghỉ ngơi, sau khi tất cả mọi người về tới nơi thì bọn họ

bị tập trung kéo xuống nước, ai nổi lên trên mặt nước trước thì người đó bị

loại. Thử thách nhịp thở và sự nhẫn nại, không cung cấp cho bất cứ một dụng cụ

hỗ trợ nào, chịu được thì sẽ thắng, không chịu được thì lập tức cuốn gói cút

đi. Hải quân đương nhiên là chiếm được ưu thế trong vòng thi này, yêu cầu của

quân đặc chủng là lên trời xuống biển nên chẳng có gì là không thể. Vậy nên lúc

này Triệu Kha lại trách móc, bĩu môi vừa định nói gì thì liền bị Trử Tụng nhấn

đầu xuống nước biển. Để không bị sặc chết, anh chỉ còn cách ngậm miệng.

*

Cuộc

huấn luyện năng lực tàn bạo vô nhân đạo này kéo dài liên tục trong bốn ngày,

hầu như không có thời gian nghỉ ngơi, mệt thì chỉ có thể dựa vào cây nghỉ một

lúc, có lúc chỉ đứng nghe thôi mà cũng chợp mắt được một lúc. Ngày đầu tiên

huấn luyện, mọi người ai cũng cho rằng mình đã đạt tới giới hạn chịu đựng, thế

nhưng cố gắng chịu đựng tới ngày cuối cùng thì mới nhận ra rằng tiềm lực là vô

cùng.

Sau khi

huấn luyện thể lục kết thúc, đội ngũ 320 người rút lại còn 150 người, đây là

những anh tài trong anh tài. Nhưng mỗi người đều tự biết, đội cuối cùng chỉ còn

lại 12 người tạo thành.

Khi tới

đây là một đội năm người, nhưng lúc này chỉ còn lại Trử Tụng và Triệu Kha.

Những người khác bị buộc phải trở về, Triệu Kha vò đầu bứt tai chửi không công

bằng, vô nhân đạo, tàn nhẫn. Trử Tụng không nói gì, chỉ hút thuốc. Bước qua

cánh cửa không quân mới biết trước đây bản thân mình thật quá ấu trĩ, dựa vào

chuyện mình là phi công đặc cấp là đã cảm thấy oai lắm rồi, nhưng hiện thực

thì… Không phải lúc nào mình cũng ở trên máy bay, nếu sống được trong tình

huống không có máy bay thì mới có cơ hội điều khiển máy bay hoàn thành nhiệm

vụ.

*

“Phó

đoàn, em đã nói rồi mà, người kia chính là Lương Mục Trạch, anh cứ không tin.”

“Tôi

không nói là không tin.”

“Phó

đoàn, anh có phải từng có mâu thuẫn gì với anh ta?”

“Sao

tôi lại phải có mâu thuẫn gì với anh ta?”

Triệu

Kha cau mày, muốn tìm một từ gần sát để miêu tả, “So đo, cứ cảm thấy hai người

các anh so đo nhau.”

“Tôi bị

làm sao à mà phải so đo với anh ta?” Trử Tụng ném ra một câu rồi phủi m//ô//n//g đứng

lên: “Đi đánh bóng chuyền đây!”

Cuối

cùng họ đã được cho một buổi tối rảnh rỗi, những chàng trai cao lớn chơi vui vẻ

trên bãi cát. Buổi tối chơi bóng chuyền trên bãi biển, ánh sáng duy nhất là ánh

trăng vì thế nên trận bóng chuyền này quả thật hơi khó đánh nhưng mọi người vẫn

hưng phấn cực độ, chơi hăng say.

Trử

Tụng tham gia một chân, người đứng ở vị trí tương tự bên phía đối phương là

Lương Mục Trạch. Có trùng hợp không? Hai người bọn họ lại đối đầu rồi. Triệu

Kha ngẩng cổ lên xem Trử Tụng và Lương Mục Trạch tranh đấu không nương tay với

đối thủ giống như hai người là kẻ thù của nhau. Lại còn nói không có mâu thuẫn

gì, kẻ ngốc mới tin.

Lương

Mục Trạch thắng ở chỗ có sức mạnh hơn, còn Trử Tụng có ưu thế là linh hoạt hơn,

một trận bóng chuyền được triển khai từ xung quanh hai vị trí chủ lực này, ở

bốn phía sân bóng người tới xem ngày một nhiều. Mọi người bắt đầu dự đoán xem

bên nào sẽ thắng, không biết ai đã thay bên Trử Tụng hết “Cố lên”, người xem

dần dần chia thành hai phe, người trong sân càng đánh càng hăng, người ngoài

sân càng hét càng to, ai cũng hưng phấn chỉ muốn nhảy lên. Họ hò hét cổ vũ, âm

thanh vang vọng trong không trung một lúc lâu.

Khi còi

báo hiệu giải tán vang lên, sân bóng trên bãi biển vẫn chưa phân thắng bại, mọi

người vẫn còn chưa muốn rời đi. Kết thúc tối nay là sự bắt đầu của một thử

thách cam go hơn. Mọi người đều biết rõ như vậy, khóa huấn luyện thể lực trước

đó chỉ là món khai vị, món chính vẫn còn đợi họ ở đằng sau.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...