Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Còn Muốn Gì Nữa? – Chương 7

Em Còn Muốn Gì Nữa?

Tác giả: Khuyết Danh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trần Mục Lễ nhìn tôi, ánh mắt đầy đau khổ:

“Em phải nói khó nghe như vậy sao?”

Bàn tay tôi nắm chặt ga giường, cố kìm nén sự run rẩy không kiểm soát.

“Lời tôi nói khó nghe, liệu có khó nghe bằng những gì hai người làm không?”

“Chỉ nghĩ đến những lời lẽ giữa hai người là tôi đã buồn nôn! Đừng có diễn cái trò trai si tình, gái lụy tình trước mặt tôi! Platonic cái quái gì! Chỉ là một đôi cặn bã bỉ ổi, đồ hèn hạ!”

Trước đây, khi đọc tiểu thuyết hay xem phim, thấy nữ chính trở nên điên loạn, gào khóc khi chồng ngoại tình, tôi thường cảm thấy họ quá mất bình tĩnh, quá thiếu lý trí, không giữ được chút gì gọi là phong thái.

Giờ thì tôi mới hiểu.

Tôi từng nghĩ, đàn ông mà, bẩn thì bỏ.

Nhưng khi chuyện thực sự xảy ra với chính mình, tôi nhận ra – mình hoàn toàn không kiểm soát được.

Cả người tôi ngập tràn phẫn nộ và cảm giác bị phản bội. Lồng ngực như muốn nổ tung, chỉ hận không thể dùng mọi từ ngữ độc địa, hèn hạ nhất để trút lên đầu họ, hận không thể kéo cả anh ta và người phụ nữ kia xuống địa ngục cùng mình.

Trong khoảnh khắc ấy, từ một Li Tiếu lạc quan, yêu đời, thân thiện và vui vẻ, tôi biến thành một kẻ cay nghiệt, thô lỗ và cuồng loạn.

Trần Mục Lễ nhìn tôi lúc này, như thể đang nhìn một người điên.

Cơn giận trong tôi bùng lên dữ dội hơn, tôi cầm gối ném thẳng vào mặt anh.

“Cút!”

Trần Mục Lễ chậm rãi vuốt lại mái tóc rối, đứng dậy, giọng nói đã lấy lại vẻ bình tĩnh:

“Bây giờ em đang quá kích động, không thể nói chuyện bình tĩnh được. Anh sẽ rời đi trước.”

“Chuyện cậu Cao xô ngã em, cậu ấy đã chủ động xin lỗi anh. Cậu ấy không nhận ra em, em đột ngột xông vào làm Đông Phương hoảng sợ rồi bị bỏng. Cậu ấy chỉ muốn bênh vực cô ấy thôi.”

“Trán Đông Phương bị bỏng để lại sẹo, nhưng cô ấy không định truy cứu em. Em không cần lo lắng.”

“Tóm lại, mọi chuyện không tệ như em nghĩ đâu. Em hãy bình tĩnh lại, nếu em vẫn không thể vượt qua được chuyện này, anh sẵn sàng chịu mọi hình phạt mà không oán trách.”

Anh cúi xuống, nhặt chiếc gối đặt lại lên giường, rồi quay lưng bước ra khỏi phòng bệnh.

06

Tôi nằm trong bệnh viện ba ngày, đầu óc mơ hồ, lúc nào cũng mơ màng ngủ rồi lại giật mình tỉnh dậy. Mỗi lần mở mắt, tôi phải mất vài giây mới có thể phân biệt được đâu là hiện thực, đâu là ác mộng.

Mẹ tôi đến. Bà nói Trần Mục Lễ đã gọi điện kể chi tiết mọi chuyện, lo tôi không có ai chăm sóc nên nhờ bà vào viện giúp.

Bà vuốt nhẹ mặt tôi, thở dài:

“Nó thành thật nhận lỗi, thề thốt là tuyệt đối chưa từng làm gì với cô gái kia cả. Tiếu Tiếu, con nhớ hồi trước con mê thần tượng không? Con cũng từng viết cả quyển sổ tỏ tình đấy thôi. Con cứ coi nó cũng như vậy đi.”

Tôi lắc đầu:

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Còn Muốn Gì Nữa?
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...