Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Ấy Biết Bay - Dư Dụ – Chương 43

Em Ấy Biết Bay - Dư Dụ

Tác giả: Dư Dụ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong buổi chơi bài bridge, khi súp và bánh mì sandwich được mang lên, đột nhiên có người hét lên:

“Nora! Không xong rồi! Không xong rồi!”

Nghiêm Đường dỗ dành rất lâu mới dỗ được Ngải Bảo nín khóc.

Nghiêm Đường ăn nói vụng về, không biết an ủi người khác, chỉ ôm lấy Ngải Bảo, liên tục nói với em rằng sẽ không bỏ Bảo Bảo, sẽ không bỏ Bảo Bảo.

Ban đầu Ngải Bảo không tin, vẫn khóc òa.

Em vừa khóc vừa làm nũng đòi ôm, ôm lấy eo Nghiêm Đường, rúc vào lòng anh, như thể sợ có người kéo em đi.

Nghiêm Đường ôm em, Ngải Bảo nhắm mắt vừa khóc vừa nói muốn ôm chặt hơn.

Nghiêm Đường bất đắc dĩ, chỉ có thể chiều theo ý Ngải Bảo, ôm em thật chặt.

Đầu Ngải Bảo vùi vào ngực Nghiêm Đường, kết quả khóc quá dữ, còn nấc lên.

Em khóc rất đau lòng, đây là lần đầu tiên sau ba tháng rưỡi, Nghiêm Đường thấy Ngải Bảo khóc, lần đầu tiên thấy Ngải Bảo đau lòng như vậy.

Nước mắt em như cơn lũ không thể ngăn cản, trào ra khỏi khóe mắt, tràn qua má, tụ lại ở cằm, rồi rơi xuống.

Ba tờ khăn giấy mà Nghiêm Đường lấy ra cũng không lau hết nước mắt của Ngải Bảo.

Trước đây Nghiêm Đường vẫn luôn cho rằng Ngải Bảo là hoàng tử hạnh phúc.

Không ngờ thì ra trong đôi mắt chứa đựng thế giới muôn màu muôn vẻ của em cũng ẩn chứa nhiều nước mắt như vậy.

May mà gần đây ít người, không có ai đến.

Nếu không chắc chắn sẽ có người bị tiếng khóc toáng lên của Ngải Bảo dọa sợ, còn tưởng Nghiêm Đường đã làm ra chuyện tày trời gì đó.

Nghiêm Đường nhặt nửa quả táo mà Ngải Bảo tức giận ném đi, bỏ vào túi rác.

Bây giờ tâm trạng Ngải Bảo đã bình tĩnh, em ngoan ngoãn ngồi trên ghế, cắn ống hút, uống Wahaha mà Nghiêm Đường đưa cho.

Ngải Bảo cắn đầu ống hút đến bẹp dí.

Vừa rồi em khóc đến nỗi mặt và mũi đỏ ửng, cho dù đã ngừng rơi nước mắt, vẫn không khỏi sụt sịt.

Nghiêm Đường nhìn Ngải Bảo vừa sụt sịt vừa uống Wahaha, thi thoảng còn liếc anh một cái, cảm thấy buồn cười.

“Còn khóc nữa không?” Nghiêm Đường ngồi xuống bên cạnh Ngải Bảo, chọc chóp mũi đỏ ửng của Ngải Bảo.

“Ngải Bảo không khóc nữa!” Giọng Ngải Bảo ồm ồm.

Em nói xong lại dựa vào lòng Nghiêm Đường.

“Bé mít ướt.” Nghiêm Đường lại chọc chóp mũi Ngải Bảo, ôm Ngải Bảo vào lòng.

Anh thấy tâm trạng Ngải Bảo đã ổn định, mới kiên nhẫn giải thích với Ngải Bảo một lần nữa: “Vừa nãy cảnh sát Lưu gọi điện thoại cho anh, chính là dì đã đưa Ngải Bảo đến đồn cảnh sát ở mấy ngày trước khi anh và Ngải Bảo gặp nhau lần đầu tiên.”

Ngải Bảo vừa uống Wahaha vừa gật đầu, ra hiệu đã biết.

Nghiêm Đường nói tiếp: “Cô ấy đến không phải muốn đưa Ngải Bảo đi. Cô ấy muốn đến xem anh chăm sóc Ngải Bảo có tốt không, có làm tròn trách nhiệm không. Cô ấy đến nhà chúng ta thăm anh và Bảo Bảo, có thể còn hỏi em mấy câu, hỏi xong cô ấy sẽ đi.”

“Em hiểu chưa, Bảo Bảo?” Nghiêm Đường xoa đầu Ngải Bảo.

Ngải Bảo hít mũi: “Em hiểu rồi ạ.”

Nghiêm Đường xoa lưng Ngải Bảo giúp em thuận khí, sau đó giảng giải với Ngải Bảo: “Vậy sau này, trước khi hỏi rõ ràng, Bảo Bảo có nên nổi giận không?”

Ngải Bảo lắc đầu.

“Ngải Bảo không nên nổi giận.” Ngải Bảo đáp.

Giọng em còn mang theo âm mũi sau khi khóc, nghe rất trẻ con.

Nghiêm Đường lại lấy khăn giấy ra, lau nước mắt còn đọng trên hàng mi dài của Ngải Bảo.

“Không phải.” Nghiêm Đường nói, “Không phải là không nên nổi giận, Bảo Bảo có thể nổi giận, buồn có thể khóc, vui có thể cười, tất cả những nỗi giận đều là bình thường. Nhưng chúng ta không nên nổi giận vì những chuyện không cần thiết, đúng không?”

Ngải Bảo ngẫm nghĩ, trả lời: “Vâng ạ.”

Em lại rúc vào lòng Nghiêm Đường, mái tóc xoăn cọ vào cằm Nghiêm Đường.

Giống như Ngải Bảo đã từng nói, sự nổi giận là một ngôi sao, mỗi ngôi sao đều có quyền rơi xuống mặt đất.

Nhưng mỗi lần rơi xuống đất đều nên là vì một chuyện đáng giá mới “vút” một cái rơi xuống.

Nghiêm Đường không ngờ Ngải Bảo lại phản kháng việc rời xa anh như vậy.

Vừa rồi Ngải Bảo khóc lóc thảm thiết vừa khiến Nghiêm Đường cảm thấy luống cuống tay chân, tim cũng run theo, vừa khiến Nghiêm Đường cảm động.

Ít nhất là trong khoảnh khắc đó, Nghiêm Đường có thể cảm nhận rõ ràng sự yêu thích của Ngải Bảo dành cho anh.

Anh ôm Ngải Bảo lặng lẽ ngồi trong đình một lát.

Thỉnh thoảng Nghiêm Đường lại vỗ lưng Ngải Bảo, đợi đến khi em uống hết Wahaha thì gần như đã ngừng nấc, anh mới nắm tay em tiếp tục đi dạo.

Qua vườn bonsai, họ chuyển sang ngắm vườn hoa lan và vườn hoa mai.

Nhưng Ngải Bảo đều không hứng thú lắm, ngay cả kẹo mè cũng không muốn ăn.

Trận khóc như trời sụp vừa rồi đã tiêu hao quá nhiều năng lượng, hiện giờ khuôn mặt tròn trịa trắng trẻo mang theo vẻ mệt mỏi.

Nghiêm Đường nhìn hai hàng lông mày khẽ rủ xuống, suốt đường đi em không ngừng ngáp, anh không muốn miễn cưỡng em nữa.

Anh nhéo bàn tay đầy thịt của Ngải Bảo, hai người không ở lại vườn bách thảo lâu hơn mà đi thẳng về nhà.

Về đến nhà, tâm trạng Ngải Bảo có khá hơn một chút.

Nghiêm Đường làm cho Ngải Bảo một đĩa cơm rang, gần đây Ngải Bảo thích ăn cơm rang có thêm chút xì dầu, trộn lẫn với xúc xích, đậu Hà Lan, trứng và thịt hun khói thái hạt lựu, nấu cũng dễ.

Có lẽ khóc thật sự là một hoạt động tiêu hao thể lực và tinh thần, một đĩa cơm rang thập cẩm đầy ắp bị Ngải Bảo ăn sạch sẽ.

Trước đây Ngải Bảo ăn cơm có chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, em nhất định phải ăn đến mức trên đĩa không còn một hạt cơm nào, kể cả khi em no căng đến nỗi sắp nôn ra.

Đây vẫn là Nghiêm Đường sửa rất nhiều lần mới sửa được.

Tối nay lúc đi ngủ, Ngải Bảo tỏ ra rất bất an, em dang hai tay, nhất định phải ôm Nghiêm Đường mới chịu ngủ.

Lúc đó Nghiêm Đường đang dùng khăn lau tóc chưa khô của mình.

Anh nhìn Ngải Bảo đáng thương không đành lòng từ chối.

“Chờ một chút nhé, Bảo Bảo.” Nghiêm Đường nói, đi vào nhà vệ sinh lấy máy sấy tóc.

Ngải Bảo đáp một tiếng, ngoan ngoãn nằm trong chăn, nhưng mắt em vẫn nhìn theo Nghiêm Đường.

Nghiêm Đường đi vào nhà vệ sinh, mắt Ngải Bảo cũng đi theo vào nhà vệ sinh, Nghiêm Đường quên mang khăn vào, đi ra lấy, mắt Ngải Bảo cũng đi theo, Nghiêm Đường cầm khăn vào nhà vệ sinh, ánh mắt ấy cũng đi theo vào nhà vệ sinh.

Cuối cùng, Nghiêm Đường sấy tóc gần khô rồi đi ra, bốn mắt nhìn nhau.

Đôi mắt đảo liên tục, lấp lánh dưới ánh đèn hơi mờ ảo trong phòng ngủ.

“Bảo Bảo, đừng nhìn anh như vậy.” Nghiêm Đường bất đắc dĩ ngồi xuống giường.

Ngải Bảo khịt mũi nhích lại gần, nhắm chuẩn xác vào lòng Nghiêm Đường.

Em ngẩng đầu, tiếp tục nhìn chằm chằm Nghiêm Đường.

Nghiêm Đường dứt khoát đặt Ngải Bảo lên đùi mình.

M//ô//n//g Ngải Bảo mềm mại, em cuộn tròn trong lòng Nghiêm Đường, người cũng mềm mại, còn mang theo hương thơm của sữa tắm dâu tây dành cho trẻ em.

Trong mắt Nghiêm Đường, cân nặng của Ngải Bảo gần như có thể bỏ qua, để Ngải Bảo ngồi trên đùi mình căn bản không có gì khó.

Nghiêm Đường quyết định bàn lại chuyện hôm nay với Ngải Bảo.

Đạo lý đã nói rõ với Ngải Bảo, nhưng Ngải Bảo vẫn bất an như vậy, rõ ràng là trong lòng còn gì đó chưa được giải tỏa.

Nghiêm Đường hỏi Ngải Bảo: “Bảo Bảo, em đang lo lắng điều gì? Có thể nói cho anh biết không?”

Ngải Bảo ôm lấy cánh tay phải của Nghiêm Đường.

Hàng mi dày của Ngải Bảo chớp mấy cái, một lúc lâu sau, em mới trả lời: “Ngải Bảo không có chuyện gì lo lắng cả.”

Tuy nhiên vẻ mặt lo lắng của em gần như rõ mồn một.

Nghiêm Đường không vội, anh ôm Ngải Bảo, lắc qua lắc lại, nhẹ nhàng hỏi: “Có tâm sự gì không tiện nói với anh sao?”

Ngải Bảo không nói gì.

Gương mặt trắng nõn hiếm khi lộ ra vẻ do dự.

Nghiêm Đường không thúc giục, anh lặng lẽ ôm lấy Ngải Bảo, giống như một người chăn cừu trên thảo nguyên ôm đám mây mũm mĩm vào lòng.

Qua một lúc lâu, Ngải Bảo mới buồn bã mở miệng: “Nghiêm Nghiêm sẽ giao em cho mẹ sao?”

“Nếu mẹ đến tìm Nghiêm Nghiêm, Nghiêm Nghiêm có đưa em cho mẹ không ạ?”

Ngải Bảo vẫn hỏi ra điều em lo lắng nhất.

Tuy nhiên Nghiêm Đường cảm thấy á khẩu.

Anh không biết nên trả lời câu hỏi này thế nào.

Khách quan mà nói mẹ anh đã qua đời, hoàn toàn không thể xảy ra tình huống này. Anh hoàn toàn có thể không cần tưởng tượng đến vấn đề này.

Nhưng chủ quan mà nói, Nghiêm Đường cũng không biết.

Đại khái im lặng một thoáng, Nghiêm Đường mới chậm rãi mở miệng: “Bảo Bảo, em biết bây giờ mẹ thế nào rồi không?”

“Em biết chứ.” Ngải Bảo khó hiểu nhìn Nghiêm Đường.

Dường như không hiểu tại sao Nghiêm Đường lại hỏi như vậy.

“Mẹ thứ nhất và mẹ thứ hai đều chết rồi.” Em trả lời.

Chữ “chết” được em nói ra một cách nhẹ nhàng.

Thái độ của Ngải Bảo có phần lạnh nhạt đến đáng sợ.

Mặc dù Nghiêm Đường biết quan điểm của Ngải Bảo về cái chết, nhưng nghe Ngải Bảo bình tĩnh nói ra chữ “chết” như vậy vẫn khiến anh khựng lại.

Cứ như thể hoàng tử bé vốn nên sống trong ngôi nhà kẹo ngọt, vào một ngày nào đó, lại biết được đầm lầy ăn thịt người trong rừng rốt cuộc mang dáng vẻ như thế nào.

Nghiêm Đường hoàn hồn: “Vậy nên Bảo Bảo à, em nên biết họ sẽ không đến tìm anh để đòi em. Giả thiết của em là không thể thực hiện được.”

Ngải Bảo nghiêng đầu suy nghĩ một lát.

Em ồ một tiếng, dường như đúng là như vậy.

Nghiêm Đường thấy tâm trạng đang căng thẳng của Ngải Bảo dịu đi, tấm lưng vốn hơi cứng nhắc thả lỏng như bình thường.

Nghiêm Đường hỏi Ngải Bảo: “Bảo Bảo, tại sao em không thích các mẹ?”

Ngải Bảo ngẩng đầu nhìn Nghiêm Đường.

Em trả lời nghiêm túc: “Mẹ thứ nhất muốn Ngải Bảo gầy gò, nho nhỏ, mỗi ngày không được phát ra tiếng mới thích Ngải Bảo; mẹ thứ hai muốn Ngải Bảo mỗi ngày đều ngoan ngoãn, phải nghe lời mới thích Ngải Bảo; chỉ có Nghiêm Nghiêm muốn Ngải Bảo là Ngải Bảo, như thế sẽ thích Ngải Bảo.”

Đôi mắt to của Ngải Bảo phản chiếu một thế giới trong veo.

“Vì vậy em cũng thích Nghiêm Nghiêm là Nghiêm Nghiêm nhất.” Em bổ sung.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Ấy Biết Bay - Dư Dụ
Chương 43

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 43
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...