Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Dưới Váy Thần ( Níu Giữ) – Chương 81: Ngoại truyện 7 - Chào đón hai cục cưng

Dưới Váy Thần ( Níu Giữ)

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thẩm Đường biết Tần Tỉnh rất thích ăn sợi cay, trong bản CV anh chàng gửi cô có để chi tiết này, tất cả sợi cay mà Tưởng Thành Duật ăn hồi tiểu học đều do Tần Tỉnh mang đến cho anh.

Đặt điện thoại xuống, Thẩm Đường bước ra khóa cửa phòng lại.

Không phải là vì cô sợ Tần Tỉnh đến giành đồ ăn của mình, cô chỉ sợ chẳng may có người bắt gặp bà chủ ăn sợi cay trong văn phòng thì rất mất hình tượng.

Thẩm Đường xé một gói sợi cay, hương thơm đặc thù này đúng là có thể chữa trị mọi buồn đau trên thế gian này.

Cô không quên phải nịnh bợ người nào đó, [Cám ơn ông xã, sợi cay ông xã mua là món ngon nhất thế giới. Hi vọng sau này có thể nhận được nhiều niềm vui bất ngờ đầy hạnh phút như thế. *im lặng mỉm cười*]

Tưởng Thành Duật, [Anh chỉ nhận câu đầu tiên.]

Anh lại sợ cô không kiểm soát được bản thân, [Hai gói sợi cay dành cho 2 tuần, một tuần ăn một gói, không được ăn nhiều thêm.]

Thẩm Đường thề thốt, nói mình làm sao có thể ăn món ăn vặt không tí dinh dưỡng này thay cơm được.

Bấy giờ cô mới có thời gian trả lời tin nhắn Ôn Địch, [Bây giờ mình rất háo hức mong chờ cảnh tượng Nghiêm Hạ Vũ và Tiêu Đông Hàn xử nhau, cậu nhớ viết nhanh lên nhé.]

Ôn Địch, [Tiêu Đông Hàn không cho mình khuếch đại sự thật, viết xong phải đưa anh ta xem trước, anh ta đồng ý mới được. Mình thấy anh ta đồng ý trao quyền sử dụng hình ảnh chính là muốn xem hình tượng của anh ta trong lòng người khác thế nào. Anh ta còn hẹn gặp mình đòi ký thỏa thuận gì đó. Đúng là phiền phức thật.]

Nếu không phải cần dùng tới tài liệu của mấy thương vụ mua lại kinh điển của Tiêu Đông Hàn, còn cả truyền kỳ thời đại học của anh ta, không tìm được hình tượng “lưu manh có văn hóa” kia thì cô đâu cần phải nhịn nhục chờ Tiêu Đông Hàn đồng ý thế này.

Thẩm Đường, [Con người anh ta đã quen tính toán với người khác, chưa có người nào moi được một cắc từ anh ta.]

Trong vô thức, cô đã xử xong một gói sợi cay từ lúc nào.

Cả văn phòng toàn là mùi sợi cay.

Cô mở cửa sổ cho thoáng gió, tiện thể lọc sạch không khí, để mùi sợi cay nhanh chóng bay đi.

Thẩm Đường rót một ly nước ấm rồi quay lại bàn làm việc, nhìn chằm chằm gói sợi cay còn lại ở trên bàn.

Trước khi mang thai, Thẩm Đường kiểm soát bản thân rất tốt, thỉnh thoảng ăn khuya cô cũng chỉ ăn trái cây, ngay cả món ăn yêu thích nhất là hải sản nướng mà cô vẫn có thể hạ quyết tâm không được ăn nhiều.

Nhưng bây giờ… cô lại không có đủ nghị lực.

Thẩm Đường quyết tâm, trải giấy báo ra gói lại gói sợi cay kia.

Dù đã gói lại, nhưng trong lòng vẫn còn vương vấn.

Đến trưa, cô đánh một giấc ngon lành, nhưng khi vừa mở mắt ra, Thẩm Đường lại vô thức suy nghĩ không biết chừng nào mới tới tuần sau.

Chờ bảy ngày nữa cô mới được xé gói sợi cay kia, đau khổ vô ngần.

Cô mang thai đôi thì hẳn phải nên ăn hai gói mới đúng lẽ.

Thẩm Đường nhịn đến gần ba giờ rưỡi chiều, “ma trảo” lại vươn tới gói sợi cay còn lại.

Sập tối, Tưởng Thành Duật đến đón Thẩm Đường.

Anh có thẻ thang máy, vì thế mỗi lần đến đây anh đều đi thẳng lên lầu tìm cô.

Hôm nay cũng thế.

Thẩm Đường bận họp nên không biết Tưởng Thành Duật đang đợi mình trong văn phòng.

Sau khi tan họp, cô không vội vã trở về văn phòng mà bàn bạc với chị Lỵ về chuyện liên hoan sau khi bộ phim hiện tại của Trữ Nhiễm đóng máy.

“Chị Đường Đường, chuyện này để mai hẵng bàn cũng được.” Viên Viên ngắt lời, “Tưởng tổng đang chờ chị kìa, đừng làm chậm trễ buổi hẹn hò tối nay của hai người.”

“?”

Thẩm Đường nhìn đồng hồ, mới năm giờ hai mươi thôi, sao hôm nay anh đến sớm thế.

Xong đời rồi.

“Mai nói tiếp nhé.” Cô ôm laptop nhanh chân rời đi.

Thẩm Đường vội vội vàng vàng đẩy cửa phòng làm việc, chưa kịp nhìn thấy Tưởng Thành Duật đã lên tiếng ngay, “Ông xã, sao hôm nay anh đến sớm thế?”

Tưởng Thành Duật đang xem hai tờ báo trên bàn, nhích lại gần có thể ngửi thấy mùi sợi cay thoang thoảng.

Anh ngẩng lên đáp, “Anh cũng thấy hình như mình đến không đúng lúc.”

Thùng rác chưa kịp dọn, hai gói sợi cay không nằm chình ình trong đó.

Thẩm Đường dở khóc dở cười, nhưng lại thấy tưng tức, cô xoay mặt đi không thèm nhìn Tưởng Thành Duật.

Chiều nay vừa ăn xong gói thứ hai đã phải đi họp, cô định xong xuôi sẽ đem túi rác đi vứt, nhưng ai mà ngờ hôm nay anh lại tan tầm sớm.

Tưởng Thành Duật đi tới ôm cô vào lòng, anh không trách cô mà hạ giọng dỗ dành rồi tự trách mình, “Là lỗi của anh, không nên gửi một lần hai gói cho em.”

Thẩm Đường nhìn anh, “Thế sau này anh có mua cho em nữa không?”

Tưởng Thành Duật gật đầu.

Thật ra cô rất có tính tự giác, nếu anh không mua thì dù cô có thèm cách mấy cũng sẽ không lén mua, chẳng qua là vì cô muốn ăn đồ anh mua mà thôi.

“Sau này cứ thứ Hai cách tuần anh sẽ để tài xế mang tới cho em.”

Mãi cho đến khi cô nhập viện sớm để chuẩn bị sinh, Tưởng Thành Duật vẫn giữ đúng lời hứa mang tới cho cô một gói sợi cay.

Lần nào cũng được anh gói trong một tờ báo Kinh tế và Tài chính, cô mang theo mười mấy tờ báo vào phòng bệnh để giết thời gian.

Những tờ báo này không biết từ lúc nào đã trở thành một món đồ có giá trị vô hình.

Tưởng Thành Duật đã bắt đầu nghỉ phép từ hôm qua, anh vẫn luôn túc trực bên cô, không rời nửa bước.

Trong khoảng thời gian này, dù là đi đường hay là đi ngủ, Thẩm Đường đều rất vất vả.

Tưởng Thành Duật xoa bóp chân giúp cô thoải mái hơn, anh ngắm nhìn cô, một cô gái yêu cái đẹp như cô nhưng mấy tháng nay luôn để mặt mộc, mỗi ngày chỉ mang giày bệt, sợ mình ăn nhiều sẽ béo, rồi cũng sợ em bé không đủ chất.

Tối hôm ấy, Thẩm Đường ngủ không được, cô nói cô khó chịu.

Tưởng Thành Duật cũng không ngủ được, cứ chập chờn như tỉnh như mơ, dây thần kinh căng đến mức tim cũng cảm thấy đau âm ỉ, cảm giác khó thở càng thêm rõ ràng.

Anh vừa mong chờ sự chào đời của hai đứa bé, nhưng cũng lo lắng cho Thẩm Đường.

Vào giây phút nằm lên bàn giải phẫu cũng là lúc không biết nguy hiểm sẽ ập đến bất cứ lúc nào. Song, anh lại không thể san sẻ cơn nguy hiểm ấy với cô.

Trên giường bệnh, Thẩm Đường trở mình liên tục. Tưởng Thành Duật nằm trên giường người thân cũng ngồi dậy, “Có phải em lại thấy khó chịu không?”

Trong vòng mười phút, cô đã trở mình mấy lần.

“Em đánh thức anh hả?”

“Không, anh dậy từ lâu rồi.” Tưởng Thành Duật ngồi bên mép giường, cầm tay cô, “Nếu em thấy khó chịu thì chúng ta dậy thôi, anh đỡ em đi dạo trên hành lang hít thở không khí.”

Thẩm Đường cầm điện lên xem, mới có 3 giờ 50.

“Anh ngủ đi, em vẫn nhịn được, không khó chịu lắm.”

Tưởng Thành Duật ngủ không được, đành trò chuyện cùng cô.

Thẩm Đường hỏi anh, “Anh đã tìm được tên ở nhà cho con chưa?”

“Ừ, anh tìm cũng được kha khá.”

Tên con trai vẫn chỉ có hai cái như trước, tên con gái đã thêm được tám cái, tổng cộng hai mươi hai cái tên được ứng tuyển, nhưng anh vẫn ưng nhất là biệt danh bé Chanh.

Tưởng Thành Duật hỏi cô, “Em có vừa ý biệt danh nào không?”

Thẩm Đường gật đầu, “Có một cái.”

“Là gì thế?” Tưởng Thành Duật vừa tò mò lại vừa chờ mong.

Thẩm Đường, “Gọi con gái là bé Chanh được không anh?”

Trong lúc mang thai, nước trái cây mà cô uống nhiều nhất chính là nước chanh. Hồi xưa cứ nhìn thấy nước chanh là cô ê cả đầu, nhưng vì giữ dáng mà không thể không uống. Tuy nhiên, sau khi mang thai, mỗi lần uống nước chanh đều biến thành một loại hưởng thụ.

Nghe thấy cái tên “bé Chanh”, Tưởng Thành Duật sửng sốt, anh chưa bao giờ nhắc với cô chuyện mình tìm tên ở nhà cho con thế nào.

Thẩm Đường nhận ra sự thay đổi trên khuôn mặt anh, “Có phải không hay không anh?”

“Hay lắm.” Tưởng Thành Duật đáp, “Anh cũng đã lấy tên này cho con gái mình.”

Biệt danh của em gái đã được quyết định như thế.

Tưởng Thành Duật đi tới ngăn tủ lấy túi đựng tài liệu của mình ra, tìm cuốn sổ ghi biệt danh cho con, anh đưa cho Thẩm Đường quyết định chọn tên cho anh trai.

“Vì sao tên của con trai chỉ có hai cái thôi vậy?”

Tưởng Thành Duật, “Anh không nghĩ ra tên nào hay hơn?”

Hay ư?

Trong hai cái tên của bé trai, tên đầu tiên là Tưởng Đại Bảo.

Thôi vậy.

Thẩm Đường quyết định chọn tên thứ hai, “Gọi thằng bé là Kinh Duệ đi.”

Bên ngoài cửa sổ, chân trời phía đông dần lộ ra một vệt sáng bàng bạc.

Tưởng Thành Duật lấy quần áo đi tắm rửa, đứng trước gương cạo râu sạch sẽ, chưa bao giờ anh lại tỉ mỉ thế này.

Anh mặc một chiếc sơ mi trắng mới, khuy măng sét cũng là hàng mới mua.

Kể từ lúc Thẩm Đường nằm viện tới nay, mỗi ngày anh đều ăn diện như thế, chuẩn bị sẵn sàng để bất cứ lúc nào cũng có thể chào đón con gái cưng và con trai cưng của họ đến thế giới này.

Bước ra khỏi phòng tắm, Thẩm Đường đã dậy.

Tưởng Thành Duật cọ cằm lên khuôn mặt cô, “Râu còn đ//â//m vào em không?”

“Anh dùng sức thì hơi đau.” Thẩm Đường hôn lên cằm anh, “Lúc anh hôn con thì nhẹ nhàng chút, thế thì sẽ không làm đau bọn nhỏ.”

Hai ngày sau, hai bạn nhỏ không thể chờ đợi thêm mà muốn được gặp mọi người.

Cũng vào một buổi sáng sớm, Tưởng Thành Duật cạo râu sạch sẽ, mặc một chiếc áo sơ mi trắng mới tinh tươm. Anh đã chuẩn bị sẵn một lố, không lo không đủ dùng.

Trước khi Thẩm Đường được đưa vào phòng phẫu thuật, mọi người trong nhà đều có mặt đông đủ. Lê Tranh xin nghỉ phép chạy đến đây, cô nàng còn mong ngóng em trai và em gái hơn bất cứ ai hết.

“Bà nội ơi, tới lúc đó để con lo cho em gái, con sẽ dạy em ấy vẽ tranh.”

Bà Tưởng đáp, “Vẽ tranh thì bà cũng dạy được.”

“Ha ha.” Lê Tranh nhịn không được bật cười, ngay sau đó được “thưởng” nóng một bạt tay.

Cửa phòng bệnh lại được đẩy ra, bốn người lần lượt đi vào.

Người đi đầu là Trần Nam Kính, theo sát ông là đôi long phượng thai Trữ Tiêu Duyệt và Trữ Tiêu Khoát, Tiêu Chân là người cuối cùng bước vào.

Ông bà Tưởng đứng dậy tiếp đón, mọi người lịch sự chào hỏi nhau vài câu.

Đây là lần thứ hai bọn họ gặp Trần Nam Kính và Tiêu Chân, trước đây khi Tưởng Thành Duật và Thẩm Đường đăng ký kết hôn, gia đình hai bên cũng từng gặp nhau một lần.

Không có mặt tụi nhỏ, chỉ có bốn người lớn nói chuyện với nhau.

Ở bên kia, Trữ Tiêu Duyệt đi tìm Lê Tranh.

Cô nhóc và anh trai được nghỉ hè nên đi cùng mẹ tới đây. Ngày đầu tiên Thẩm Đường nhập viện thì Trữ Nhiễm đã báo cho bọn họ biết, mấy mẹ con đã tới Bắc Kinh từ sớm, nhưng đến hôm nay mới vào bệnh viện.

Trữ Tiêu Duyệt thân thiết tì cằm lên vai Lê Tranh, muốn sang đó nói với Thẩm Đường vài câu nhưng lại thấy hồi hộp.

Thôi vậy.

Thẩm Đường đang khó chịu trong người, thấy Trần Nam Kính và Tiêu Chân cũng chẳng thèm quan tâm.

Nhà họ Tưởng, và cả mấy người lớn bên nhà ngoại của Tưởng Thành Duật đều ở đây, cô cũng không vì những người này mà chịu ấm ức nể mặt Trần Nam Kính và Tiêu Chân.

Khi hai người bọn họ bước vào, cô chẳng thèm ngước lên.

Người lớn trong nhà cũng đã quen với cái tính cố chấp lạnh lùng của Thẩm Đường, dù cô có mặc kệ không để ý ba mẹ mình trước mặt nhiều người như thế, nhưng không ai cảm thấy bất thường, cũng không thấy lúng túng. Trái lại đều nghĩ tính Thẩm Đường là thế.

Nhưng giữa người lớn với nhau thì vẫn nên xã giao một chút, bọn họ lịch sự chào hỏi mấy người Tiêu Chân.

Thẩm Đường và Tưởng Thành Duật kề tai thì thầm với nhau, xem như không liên quan gì tới mình.

Tưởng Thành Duật nắm tay cô xoa bóp, giúp cô đỡ khó chịu một chút.

“Vào phòng phẫu thuật rồi em cũng đừng sợ, anh sẽ ở ngoài cửa đợi em. Chờ em khỏe lại, em muốn làm gì anh sẽ làm cùng em.”

“Mỗi ngày anh phải tung em lên hai lần.”

“Được.”

Thẩm Đường bẻ cổ áo anh thẳng thóm, giúp anh sửa sang lại, “Chúc mừng Tưởng tổng của em, hôm nay anh đã có thể nhìn thấy bé Chanh và bé Kinh Duệ nhà anh rồi.”

Tưởng Thành Duật hôn lên trán cô, “Cám ơn em.”

Trần Nam Kính đứng bên cạnh, vợ chồng son nói không hết chuyện, ông ta cũng không dám xen ngang.

Từ phòng bệnh đến phòng phẫu thuật, Trần Nam Kính và Tiêu Chân vẫn luôn đi theo sau cô.

Biết con gái không chào đón mình, càng không muốn nhìn thấy mặt mình, nhưng hôm nay không giống như lúc đăng ký kết hôn.

Trước khi Thẩm Đường được đẩy vào phòng phẫu thuật, Tiêu Chân khom người xoa đầu con gái, “Đừng sợ, mẹ sẽ ở ngoài chờ con.”

Trần Nam Kính hít sâu một hơi, “Lúc con chào đời, ba cũng ở bên ngoài chờ con, hôm nay ba sẽ chờ con và hai đứa nhỏ.”

Thẩm Đường nhắm mắt lại không đáp lời, cô mất kiên nhẫn quay mặt sang chỗ khác.

Tưởng Thành Duật siết chặt tay cô.

Thời gian phẫu thuật còn dài và dày vò hơn toàn bộ thời gian từ khi mang thai đến nay.

Tưởng Thành Duật cứ nhìn chăm chăm vào cánh cửa phòng phẫu thuật, trước mắt anh như rơi vào hư không. Anh không thể nhận ra ai vừa đi ngang qua, cũng không nghe thấy người bên cạnh nói gì.

Cuối cùng, cửa phòng phẫu thuật cũng đã được mở ra, hai y tá bế em bé bước ra, Lê Tranh vội vàng đứng dậy thốt lên, “Em trai, em gái của con!”

Tưởng Thành Duật bắt lấy cánh tay vừa đưa lên của Lê Tranh, anh vội bước tới trước mặt y tá, cái anh quan tâm là, “Mẹ của bọn nhỏ sao rồi?”

“Trước mắt vẫn bình thường, nhưng cần phải tiếp tục theo dõi.”

Chỉ một câu trả lời đơn giản, nhưng sợi dây thần kinh đang căng cứng tưởng như sắp đứt ngang kia cuối cùng cũng trở lại bình thường. Tưởng Thành Duật cất giọng khàn khàn, “Cám ơn cô.”

Lê Tranh không bế được em nên đành ngoan ngoãn đứng bên cạnh Tưởng Thành Duật, bước tới trước mặt anh, “Chú không cần phải quay mặt đi đâu, con thấy cả rồi. Nếu hôm nay chú có khóc thì con cũng sẽ không cười chú. Bà nội kể, lúc con ra đời, ba con cũng khóc, nước mắt như mưa.”

Tưởng Thành Duật không nói gì, chỉ vỗ lên đầu cháu gái.

Con trai và con gái anh được bà Tưởng và Tiêu Chân bế trên tay, cục cưng nhắm mắt, mái tóc đen như gỗ mun, không tài nào phân biệt được đâu là trai đâu là gái.

“Là anh trai và em gái đấy chú.” Lê Tranh báo cho anh biết.

Bé Chanh của anh là em gái.

Tưởng Thành Duật đón Thẩm Đường về phòng bệnh, thấy cô bình an, anh mới yên lòng bế bọn nhỏ.

Thân thích trong nhà đã nhìn thấy hai đứa bé, sau khi biết Thẩm Đường vượt cạn bình an, bọn họ liền thức thời ra về, để lại không gian yên tĩnh cho Thẩm Đường.

Tiêu Chân vẫn muốn nán lại thêm một lúc, nhưng lại bị Trữ Tiêu Duyệt kéo đi.

Trữ Tiêu Duyệt ra vẻ người lớn quở trách mẹ mình, “Mẹ, sau này còn nhiều thời gian mà, chị con cũng không muốn nhìn thấy mọi người. Bây giờ chị ấy đang yếu, hai người đừng khiến chị ấy ngột ngạt, nếu không thì sau này mẹ cũng không có cơ hội gặp mặt hai đứa nhỏ đâu.”

Tiêu Chân đành thôi, lưu luyến bịn rịn rời khỏi bệnh viện.

Trong phòng bệnh cuối cùng cũng được yên tĩnh.

Lê Tranh đang chụp ảnh cho hai đứa bé, cô nàng định khuya này về nhà sẽ vẽ lại ngày đầu tiên hai đứa em mình chào đời, sau này sẽ vẽ nhiều thêm.

Hai đứa nhỏ ngủ ngon lành, Tưởng Thành Duật ôm em gái, hôn nhẹ lên trán con bé, hết thảy dịu dàng đều dồn hết vào nụ hôn này, lại càng không nỡ đặt con xuống.

Tưởng Thành Duật ngắm con gái, chỉ mong bé sẽ giống Thẩm Đường.

Thẩm Đường nằm trên giường truyền nước, lẳng lặng nhìn cảnh tượng ấm áp này. Trước khi sinh em bé, cô không thể tưởng tượng ra cảnh nếu như anh làm ba sẽ thế nào, nhưng không ngờ anh lại kiên nhẫn và dịu dàng hơn cô nghĩ.

Đặt con gái xuống, Tưởng Thành Duật lại bế đứa con trai lên hôn một cái. Sau này anh và con trai sẽ bảo vệ Đường Đường và bé Chanh của mình.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Quên mất mật khẩu thang máy
Chương 2: Món quà kỷ niệm ba năm
Chương 3: Kiềm lòng không được
Chương 4: Cháu nghe nói đàn ông khi yêu sẽ khác, cháu…
Chương 5: Thẩm Đường ôm lấy sau lưng Tưởng Thành Duật...
Chương 6: Tin nhắn lúc 5 giờ 30 sáng...
Chương 7: Áp đảo số từ của anh
Chương 8: Em ở đây, anh còn có thể đi đâu
Chương 9: Anh chỉ có mình em
Chương 10: Lời nói dối bị lộ...
Chương 11: Đường Đường nhà chúng ta thích người đẹp trai...
Chương 12: Em thích anh ở điểm nào?
Chương 13: Kỷ niệm ba năm vui vẻ
Chương 14: Tưởng Thành Duật, em nhớ anh rồi
Chương 15: Một cuộc chiến
Chương 16: Đường Đường, đến chỗ anh này
Chương 17: Buổi đấu giá tối nay, thích gì thì cứ mua…
Chương 18: Đây là điều bất ngờ em dành cho anh sao?
Chương 19: Đêm nay em vẫn luôn nổi nóng với anh
Chương 20: Em gái cùng mẹ khác cha
Chương 21: Ba mẹ Thẩm Đường sau hai mươi bốn năm gặp nhau
Chương 22: Chừng nào em mới làm nũng với anh
Chương 23: Mâu thuẫn cãi vã
Chương 24: Hơn hai tháng không gặp, em không nhớ anh sao?
Chương 25: Tưởng Thành Duật, anh nói xem chúng ta có thể đi được bao xa…
Chương 26: Tất cả mọi thứ của cô đều để trong biệt thự của anh
Chương 27: Qùa chia tay
Chương 28: Gặp lại
Chương 29: Bắt cá hai tay
Chương 30: Quay lại với tôi, xóa bỏ hết mọi tổn thương đi
Chương 31: Tôi không yên lòng về em...
Chương 32: Vậy Chủ tịch Tưởng phải xếp hàng rồi, tôi cũng đang tỏ tình.
Chương 33: Ở phòng khách nhà cậu chơi mạt chược với ông nội
Chương 34: Một cái ôm
Chương 35: Ký hợp đồng với Thường Thanh
Chương 36: Xem em em có trái tim không
Chương 37: Thân thế bị lộ ra ngoài
Chương 38: Tuyên chiến với Tiêu Đổng
Chương 39: Tin sốc
Chương 40: Cách cuối cùng, thừa nhận
Chương 41: Hy vọng rất nhiều năm sau này, anh vẫn còn may mắn...
Chương 42: Trăm năm gặp lại
Chương 43: Cơ hội cúi đầu chịu thua...
Chương 44: Đường Đường, gả cho anh nhé...
Chương 45: Đường Đường, học cách tin tưởng và dựa dẫm anh...
Chương 46: Em không hiểu, anh sẽ đến dạy em...
Chương 47: Cùng hát một khúc ca…
Chương 48: Là chủ tịch Tưởng, cũng là Tưởng Thành Duật
Chương 49: Thẩm Đường và Tạ Quân Trình ‘chia tay’
Chương 50: Tung cô lên cao
Chương 51: Cách tỏ tình đặc biệt
Chương 52: Không nhớ anh à?
Chương 53: Tình cờ gặp phụ huynh
Chương 54: Lựa chọn
Chương 55: Anh yêu em
Chương 56: Ở bên nhau
Chương 57: Gộp lại thành đôi
Chương 58: Sự rung động ban đầu
Chương 59: Tin anh một lần
Chương 60: Niềm vui nho nhỏ đầu tiên
Chương 61: Gặp chiêu nào phá chiêu đó
Chương 62: Nơi em lưu luyến là nơi có anh…
Chương 63: Cục diện đảo ngược
Chương 64: Đưa cô về nhà
Chương 65: Đụng độ
Chương 66: Lời hứa với cô
Chương 67: Hạnh phúc nhỏ
Chương 68: Anh ấy đáng giá để tôi làm như vậy
Chương 69: Chiếc nhẫn
Chương 70: Con người của anh, tiền của anh đều là của em
Chương 71: Kiếm tiền mua sữa bột…
Chương 72: Kết cục (Phần đầu)
Chương 73: Kết cục (Phần hai)
Chương 74: Kết cục (Hết)
Chương 75: Ngoại truyện 1 – Giấy chứng nhận kết hôn
Chương 76: Ngoại truyện 2 - Tạo người
Chương 77: Ngoại truyện 3 - Một khoảng thời gian tươi đẹp
Chương 78: Ngoại truyện 4 - Cục cưng
Chương 79: Ngoại truyện 5 - Cặp song thai
Chương 80: Ngoại truyện 6 - Đặt tên
Chương 81: Ngoại truyện 7 - Chào đón hai cục cưng
Chương 82: Ngoại truyện 8 - Nhật ký nuôi con (1)
Chương 83: Ngoại truyện 9 - Nhật ký nuôi con (2)
Chương 84: Ngoại truyện 10 - Nhật ký nuôi con (3)
Chương 85: Ngoại truyện 11 - Ngoại truyện Tần Tỉnh & Trữ Nhiễm: Bị mù
Chương 86: Ngoại truyện 12- Ngoại truyện Tần Tỉnh & Trữ Nhiễm: Khám mắt
Chương 87: Ngoại truyện 13 - Ngoại truyện Tần Tỉnh & Trữ Nhiễm: Thổ lộ
Chương 88: Ngoại truyện 14 - Ngoại truyện Tần Tỉnh & Trữ Nhiễm: Làm sao để em yêu anh
Chương 89: Ngoại truyện 15 - Ngoại truyện Tần Tỉnh & Trữ Nhiễm: Hai bông hoa
Chương 90: Ngoại truyện 16 - Ngoại truyện Tần Tỉnh & Trữ Nhiễm: Một nụ hôn
Chương 91: Ngoại truyện 17 - Ngoại truyện tổng hợp: Lần đầu gặp nhau
Chương 92: Ngoại truyện 18 - Ngoại truyện tổng hợp: I love you forever

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Dưới Váy Thần ( Níu Giữ)
Chương 81: Ngoại truyện 7 - Chào đón hai cục cưng

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 81: Ngoại truyện 7 - Chào đón hai cục cưng
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...