Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Dưới Giường Không Quen – Chương 2

Dưới Giường Không Quen

Tác giả: A Phì A
Lượt đọc: 298
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Số lần hai người họ sử dụng bao cao su phụ thuộc vào việc Chu Canh Minh có bận hay không.

Nếu anh không bận thì một tuần có thể dùng bốn lần, mỗi lần khoảng hai đến ba cái.

Nếu anh bận đi công tác một khoảng thời gian dài thì sau khi về, một đêm phải dùng sáu, bảy cái.

Anh thường mua bao cao su trên mạng vì kích cỡ của anh quá lớn, đồ ngoài cửa hàng tiện lợi không đủ lớn, trên mạng mới có kích cỡ của anh.

….

"Hai người vừa vào không bao lâu thì thức ăn đã được đưa đến.

Mấy shipper đến cùng một lúc, cô đặt đồ ăn lên bàn cơm rồi gọi Chu Canh Minh cùng ra ăn.

Cô rửa sạch tay, vừa ăn cơm vừa xem TV.

Tính cách Chu Canh Minh giống người già vậy, ăn cơm rất nghiêm chỉnh, không xem TV, nhưng cô lại thích vừa xem vừa ăn, như vậy mới có hứng.

Sau khi rửa tay, cô phát hiện Chu Canh Minh đã lột sạch vỏ tôm hùm đất cho cô.

Thịt tôm hùm đất chất chồng trên dĩa, ăn cùng với cơm.

Diệp Khúc Đào cũng vui vẻ để anh phục vụ mình ăn.

Sau khi ăn xong, Chu Canh Minh vẫn là người dọn dẹp bát đũa.

Cô ôm chiếc bụng no căng ngồi trên sô pha tiếp tục xem TV.

Còn bóng lưng của Chu Canh Minh vẫn bận bịu trong bếp.

Diệp Khúc Đào và Chu Canh Minh cách nhau tám tuổi, năm nay cô hai bảy, Chu Canh Minh ba mươi lăm.

Chênh lệch không nhiều lắm nhưng lúc cô gặp anh thì anh đã ba mươi hai tuổi, hơn ba mươi rồi, còn cô chỉ mới hai tư nên bạn bè vừa nghe cô kể còn nói anh hơi già, bọn họ sợ cô chưa thử hương vị của người trẻ tuổi thì sau này sẽ hối hận.

Trước khi bạn thân cô gặp Chu Canh Minh còn khuyên: “Đàn ông ngoài ba mươi về cơ bản thể lực đã bắt đầu sa sút rồi, không thể so được với người trẻ tuổi, mới hẹn hò lần đầu cậu đã quen người ba mươi thì sau này làm chuyện đó không thỏa mãn đừng có khóc lóc "

Diệp Khúc Đào cũng băn khoăn vấn đề này nên vừa hẹn hò một tháng cô đã gấp không chờ nổi muốn thử với anh.

Sau đó cô cảm thấy chuyện gì cũng có ngoại lệ.

Chu Canh Minh chính là kiểu đàn ông ba mươi tuổi nhưng còn khoẻ hơn cả trai trẻ.

Tuy nhiên khi cô giới thiệu Chu Canh Minh cho bạn thân, cô ấy lật mặt ngay, nói cái gì mà bạn trai cô không giống ông chú già chút nào, nhìn gương mặt kia cũng hiểu vì sao cô lại hẹn hò người lớn tuổi như vậy.

Ban đầu là người ông chú già thể lực không tốt biến thành đàn ông có tuổi biết chăm sóc người khác.

Diệp Khúc Đào và anh ở bên nhau, bị anh chiều thành đồ vô dụng, đúng thật, nói rất chuẩn, người đàn ông già sẽ yêu chiều cô.

Quả thật Chu Canh Minh rất thương cô.

Diệp Khúc Đào vừa chìm vào suy nghĩ một lúc thì Chu Canh Minh đã bưng đĩa cam từ trong bếp ra đặt trước mặt.

Sau đó anh đi tắm luôn, anh nói mình có vài tài liệu cần xem nên đi đến phòng làm việc một lát.

Sau khi Diệp Khúc Đào ăn cam xong cũng đi tắm, cô vào phòng ngủ mở tủ lựa quần áo.

Bà dì của cô sắp tới rồi, trước đó phải hưởng thụ thật tốt mới được.

Cô còn mua cả nước hoa tình thú mà đàn ông chắc chắn sẽ mê mẩn.

Diệp Khúc Đào tắm rất chậm, từ đầu đến chân, tắm xong còn phải xịt nước hoa.

Sau hơn nửa tiếng, Chu Canh Minh đã hoàn thành công việc, anh nằm trên giường nghịch điện thoại.

Diệp Khúc Đào nhìn anh nằm, cô cũng đi đến, lúc đi vào hơi dùng chân cọ xát đũng quần ngủ của anh.

Chu Canh Minh không ngăn cản, cứ để cô cọ như vậy.

Diệp Khúc Đào thấy anh không từ chối bèn ôm anh cọ xát, nói: “Ông xã, anh có ngửi thấy mùi trên người em không, thơm không?"

Nghe vậy Chu Canh Minh ngửi tóc cô một chút: “Em xịt nước hoa à?"

Diệp Khúc Đào mạnh dạn tách chân ngồi trên đùi anh, nói: “Đúng vậy, người ta giới thiệu là nước hoa tình thú khiến đàn ông không cưỡng lại được, vừa ngửi đã cứng, anh có cứng không?"

Cô vừa nói, một tay vừa sờ đũng quần anh: “Cứng rồi này "

Chu Canh Minh đột nhiên ôm eo cô, ấn cô vào l ng ngực, ngửi mặt ngửi cổ cô không thấy có mùi nước hoa khiến người ta muốn cứng gì, anh cứng là do ngửi thấy mùi hương trên người cô.

Ngón tay kéo áo ngực trên cơ thể cô xuống, cô mặc áo ngực màu hồng nhạt càng tôn lên nước da trắng nõn, vừa mới tắm xong nên cơ thể cô rất thơm.

Sau khi kéo xuống, đầṳ v//ú cô lộ ra, anh dùng ngón tay cố ý trêu chọc trên đó, nó bị kích thích nên cũng dần nhô lên.

Anh ngậm núm v//ú bên trái của cô, ăn núm v//ú cô một chút, nói: “Không có mùi thơm ở chỗ này."

Đầṳ v//ú bị ngậm lấy, Diệp Khúc Đào r//ê//n ɾỉ một tiếng, cô vuốt ve gáy anh ý bảo anh tiếp tục.

"Ông xã ơi, tiếp tục đi, ngứa quá, núm v//ú muốn anh ngậm không nhả, khó chịu lắm."

Cô lắc lắc m//ô//n//g câu dẫn anh.

Phía dưới cũng ngứa.

Chu Canh Minh cũng thỏa mãn cô, đầu lưỡi khıêu khích, đảo quanh rồi ngậm lấy núm v//ú đỏ bừng.

Chỉ lát sau nó đã bị liếʍ đến cứng lên, ướt đẫm.

Chu Canh Minh đột nhiên dùng lực ấn cô xuống giường, hai người đổi tư thế, anh ở trên cô ở dưới, cơ thể anh đè lên cô.

Chân Diệp Khúc Đào quấn lấy phần hông của anh.

Quấn lấy, cọ xát.

Chu Canh Minh cảm nhận được ham muốn của cô, anh vén váy ngủ lên, khi cô nằm xuống cảnh đẹp bên dưới lộ ra đập vào mắt anh.

Không mặc quần lót.

Không mặc gì hết, thèm muốn như vậy rồi sao.

Chu Canh Minh nhìn chằm chằm phía dưới của cô.

Cô vốn thuộc kiểu người ít lông, cũng do cô chăm chút, cảm thấy để lông nhiều không đẹp nên mới tỉa mỏng đi, chỉ để lại một ít.

Vừa gợi dục mà không mất mĩ cảm, như vậy mới đẹp.

Chu Canh Minh nhìn chăm chú vào bụng cô, khi cô thở, bụng hơi phập phồng, huyệt nhỏ tách ra như muốn dụ dỗ anh đi vào vậy.

Chu Canh Minh cũng cúi đầu, liếʍ huyệt cô.

Anh liếʍ chỗ lông mu trước.

liếʍ trên phần lông thưa thớt của cô, đầu lưỡi linh hoạt uyển chuyển.

Lại chậm rãi dịu dàng đi xuống một chút, đầu lưỡi nhợt nhạt thử kích thích viên ngọc trai.

Chọc vào hạt ngọc của cô.

Diệp Khúc Đào sung sướиɠ nắm tóc anh, lúc anh cắm vào sẽ rất mạnh bạo nhưng lúc làm màn dạo đầu cho cô lại vô cùng dịu dàng, sẽ để cô đạt được cao trào, chạm đến khoáı cảm.

Anh nâng m//ô//n//g cô lên, phía dưới lộ ra, anh cũng cúi mặt vào đó. Hôn lên âm hộ của cô, dùng ngón tay tách miệng huyệt để lộ ra phần thịt non mềm bên trong.

Chảy nước rồi.

Anh ngửi mùi vị của cô, chóp mũi kề sát, liếʍ thịt non.

Đầu lưỡi ngang ngược quét từ trên xuống dưới.

Diệp Khúc Đào thở dốc kéo tóc anh: “Ông xã ơi... thật sướиɠ... tiếp tục liếʍ em đi... đầu lưỡi của ông xã thật lợi hại…"

Diệp Khúc Đào là người địa phương, chỗ cô là một thành phố lớn. Sau khi tốt nghiệp đại học bạn bè cô đều chạy về quê sống, vì ở quê không có quá nhiều áp lực.

Hơn nữa việc thi công chức ở quê cũng dễ dàng hơn rất nhiều, còn người địa phương như Diệp Khúc Đào đương nhiên là không có quê để về rồi.

Sau khi tốt nghiệp cô tìm mãi vẫn không tìm được việc phù hợp, gia đình thì cứ giục cô đi thi công chức, cuối cùng không chịu nổi áp lực mà đành đăng kí đi thi.

Nhưng trong lòng cô cũng biết năng lực mình tới đâu, vốn tưởng không đỗ được, không ngờ dần dần tích được chút may mắn, cô trúng tuyển làm một nhân viên công chức cấp thấp.

Diệp Khúc Đào cũng thật sự không có công việc mơ ước nào nên đi làm luôn.

Đến chính quyền huyện báo cáo, người nhà bảo cô gặp được ai trẻ tuổi phù hợp thì ra tay ngay, rồi mang người yêu cùng ngành về.

Mẹ cô vẫn luôn mong muốn có một người con rể làm công chức, lý do rất đơn giản, có thể thi đậu thì đa số là người địa phương, xuất thân trong sạch, hướng lên trên ba đời, đời cha, đời ông, đời cụ cũng không thành vấn đề, cơ thể cũng khỏe mạnh, nhà nước đã điều tra giùm rồi.

Cô nghe mẹ lải nhải đến phát phiền mới nói sớm muộn gì cũng dẫn bạn trai công chức về ra mắt.

Ngày đầu tiên đi làm, bầu không khí văn phòng vẫn coi như hòa hợp, thật sự quá nhàm chán... Không có việc gì làm, người mới như cô càng nhàn muốn chết, vì vậy cô mang điện thoại đến nhà vệ sinh mới chơi, kết quả vừa định vào nhà vệ sinh đã gặp Chu Canh Minh từ trong đó đi ra.

Sao có thể hình dung được sự rung động khi lần đầu nhìn thấy anh.

Diệp Khúc Đào cảm nhận được cái gọi là vừa gặp đã yêu gì đó được mô tả trên internet, tim đập như đánh trống, ánh mắt không thể dời đi, không thấy gì xung quanh, tất cả đều đã bị tự động làm mờ, khi nhìn thấy người đó mới biết đây là thực

Trong nháy mắt thấy anh, cô đã đắm chìm rồi.

Chu Canh Minh vẫn duy trì khoảng cách với cô, không biết có phải mũi cô quá nhạy hay không, lúc anh đi qua, cô ngửi thấy trên người anh có một mùi thơm thoang thoảng, rất dễ chịu, không phải mùi nước hoa, mà giống với mùi nước xả vải, còn là mùi cô rất thích.

Diệp Khúc Đào tới bên đó tiếp xúc với vài vị lãnh đạo, trên người toàn mùi thuốc lá, vô cùng nồng, đây là lần đầu tiên cô ngửi thấy mùi vị tươi mát như vậy, ánh mắt cũng đuổi theo anh.

Diệp Khúc Đào đã quên mình muốn làm gì, đi theo anh ra ngoài, còn định hỏi anh là người của phòng làm việc nào.

Nhưng đuổi tới thì người đã lên xe rời đi.

Mới đầu Diệp Khúc Đào còn cho rằng anh là người của phòng làm việc bọn họ, mới quay về hỏi đồng nghiệp.

Cô hốt hoảng.

Người ta là phó quận trưởng, khi đó vẫn chưa thăng chức làm Thường Ủy, đang là cán bộ cấp bộ.

Nhà vệ sinh của các lãnh đạo không ở đây, nhưng hôm nay bên đó phải sửa chữa nên mới tới đây.

Phản ứng đầu tiên của Diệp Khúc Đào là… không giống mà.

Tuổi tác, ngoại hình, không hợp gì cả...

Tuổi tác trông cũng không lớn, ngoại hình này trông cũng không điềm tĩnh, nghiêm túc, sao ở tuổi này đã làm lãnh đạo rồi, khác với lãnh đạo trong tưởng tượng của cô.

Đồng nghiệp giải thích: “Đó là do người ta có lý lịch tốt đó, IQ cao, khá đặc biệt, chủ yếu là năng lực, năng lực tốt thì được thăng chức ở độ tuổi này cũng chẳng có gì lạ.”

Diệp Khúc Đào cảm thấy mình đã rung động, nhưng sau khi nghe thấy thân phận của người ta thì… thôi bỏ đi.

Không phải là người cô có thể trèo cao.

Đại hội được tổ chức vào hôm sau, Diệp Khúc Đào phụ trách thu xếp lại phòng làm việc, chuẩn bị trà và đặt bảng tên.

Lúc đi ra ngoài thì gặp Chu Canh Minh đang đi vào.

Lãnh đạo tổ chức họp đều ăn mặc rất nghiêm túc.

Mặc áo khoác công sở màu đen, cộng thêm một tay anh xách cặp đựng giấy tờ trong, tay còn lại cầm bình giữ nhiệt, Diệp Khúc Đào cảm thấy anh rất điềm tĩnh, có sự trầm ổn nên có ở tuổi ba mươi như anh.

Hôm qua thấy là rung động, lúc gặp lại thì cảm thấy trái tim mình như sắp nhảy ra ngoài luôn vậy

Cô cứ nhìn chằm chằm vào anh, anh tới sớm, trợ lý của anh ra ngoài tìm đồ, Diệp Khúc Đào thấy phòng làm việc không có ai, nên chủ động tiến tới hỏi anh muốn uống gì.

Chu Canh Minh lạnh nhạt với cô, duy trì khoảng cách nói: “Anh mang theo rồi, cảm ơn.”

Diệp Khúc Đào cảm thấy anh đúng là lịch sự, giọng nói dễ nghe quá đi

Dịu dàng với người khác thật đấy

Diệp Khúc Đào đi làm, việc chưa làm tới, đàn ông đã tới một người, muốn ngủ.

Nghiêm túc quá.

Nghiêm túc uống trà trong bình giữ nhiệt, đọc tài liệu, lúc suy nghĩ còn nhíu mày, rất hứng thú.

Cũng không biết đàn ông như vậy, có phải trên giường...cũng lạnh lùng không, hay là...Sẽ dũng mãnh hơn một chút.

Nhưng, Chu Canh Minh khi ấy chắc chắn không có suy nghĩ đó với cô, bởi vì anh chưa từng nhìn thẳng vào cô.

...

Diệp Khúc Đào được liếʍ rất dễ chịu, cảm thấy suy nghĩ viển vông trước kia của mình đã trở thành hiện thực.

Anh lạnh lùng, ôm m//ô//n//g cô liếʍ cho cô.

Đầu lưỡi linh hoạt chui vào làm trong huyệt của cô, anh cũng nóng vội, du͙c vọng ở phương diện này quả thực rất mạnh.

Được anh làm đúng là rất sướиɠ.

Anh cũng thích liếʍ cho cô, cô được liếʍ sướиɠ thì r//ê//n a a a mấy tiếng rồi phun ra.

Cô phun rất nhanh, bắn vào trong miệng của anh, anh uống nước của cô, uống rất nhiều.

Cô thoải mái thở hổn hển, l ng ngực phập phồng.

Chu Canh Minh thấy cô sướиɠ rồi thì buông m//ô//n//g cô ra, cầm khăn giấy bên cạnh lau miệng mình.

Diệp Khúc Đào tranh thủ rèn sắt khi còn nóng, thấy cái quần rộng thùng thình đã dựng trại, cô bèn đè anh xuống giường.

Dạng rộng hai chân, trên người vẫn mặc váy ngủ nhưng vải rất trơn, váy ngủ đã tụt tới eo, cặρ v//ú lớn lộ ra.

Cô cởi quần anh xuống, đến cả quần lót của anh cũng cởi, thứ đó nhảy ra, đánh vào tay cô.

Nóng bỏng.

Cô nắm lấy cây gậy lớn của anh tuốt ở trên tay, xoa một cái, Chu Canh Minh ngồi trong tư thế nửa dựa lên tủ đầu giường, tư thế này rất gợi tình.

Diệp Khúc Đào dùng tay làm cho anh một chút, sau đó ma sát huyệt nhỏ với dươиɠ ѵậŧ của anh.

Không đút vào mà ngồi lên dươиɠ ѵậŧ của anh, làm nó cong nó, cô dùng chỗ thịt mềm ướt át, cọ lên cây gậy cứng rắn của anh.

Nóng quá, phía dưới của cô cũng rất nóng.

Cô chuyển động m//ô//n//g cọ vào dươиɠ ѵậŧ của anh, thở gấp hỏi: “Ông xã ơi, thích không, có phê không, phía dưới của người ta có ướt không, có thoải mái không, cọ xát ông xã như vậy, có phải rất sướиɠ không?”

Bàn tay của Chu Canh Minh sờ vào m//ô//n//g cô, đè m//ô//n//g cô xuống, để cô cọ xát gần với anh hơn.

Anh không nói bậy, nhưng khi thoải mái, tiếng ưm lại càng gợi tình hơn.

Anh “Ừm” một tiếng, vỗ vào bờ m//ô//n//g mềm mại của cô một cái, Diệp Khúc Đào bị kích thích hơn, cô kêu lên sau khi bị đánh: “A, ông xã ơi, đánh vào m//ô//n//g người ta, thoải mái quá, có phải m//ô//n//g của người ta đàn hồi lắm phải không, ông xã thích đánh thì đánh thêm mấy cái đi...”

Chu Canh Minh nhìn dáng vẻ lẳng lơ này của cô, đánh thêm mấy cái vào bờ m//ô//n//g trắng nõn để thỏa mãn cô, làn da trắng đã bị đánh tới mức đỏ lên.

Cọ xát thêm một lát, phía dưới của Diệp Khúc Đào ngứa ngáy, muốn n//h//é//t vào trong, dùng tay cầm lấy cái đó của anh, hướng về phía hang động ở thân dưới của cô, trước khi n//h//é//t vào trong còn dùng tay còn lại tách ra, cúi đầu nhìn chỗ giao hợp của hai người.

Cô chậm rãi n//h//é//t nó vào trong, cắm vào, ngồi tới tận gốc, làm trong tư thế nữ ở bên trên.

Bàn tay của Chu Canh Minh đặt trên quần áo của cô, vén quần áo lên, cô di chuyển, quần áo che lại chỗ giao hợp của hai người, anh vén quần áo lên, nhìn chỗ giao hợp, Diệp Khúc Đào cũng tự chuyển động hông ra vào.

Xoay qua xoay lại, cô rất thích tư thế này, dù rất mệt nhưng ở tư thế này có thể thấy rõ khuôn mặt của Chu Canh Minh hơn, có thể nhìn thấy biểu cảm thoải mái trầm luân của anh, rất là sướиɠ.

Cô đè cổ của anh, chuyển động phía trên, vừa làm vừa r//ê//n, thở dốc: “Ông xã… Thoải mái quá… A a a… sướиɠ quá… Ông xã ơi… dươиɠ ѵậŧ của ông xã lớn thật đấy, thích bị dươиɠ ѵậŧ của ông xã đ//â//m vào sâu, phía dưới chặt quá, thích quá...”

Không biết Chu Canh Minh có thích những lời lẳng lơ này hay không nhưng Diệp Khúc Đào thì thích.

Cô thích nói lời cợt nhả với người đàn ông của mình, thấy anh cũng không hề từ chối.

Diệp Khúc Đào chuyển động, rồi ngừng lại, tuy rất thoải mái nhưng rất tốn sức, Chu Canh Minh thấy cô dừng lại thì túm lấy m//ô//n//g cô, thế chỗ cô, anh ưỡn eo đẩy vào chỗ sâu của cô.

Giường cũng rung theo.

Áo anh vẫn chưa cởi ra, Diệp Khúc Đào thấy anh dũng mãnh như vậy thì giơ tay n//h//é//t vào trong áo sờ cơ bụng của anh.

Thể lực của anh tốt, cũng bởi vì về nhà có thời gian là sẽ rèn luyện, trong nhà có dụng cụ tập thể dục, anh thích rèn luyện thân thể, tập được tám múi rồi.

Cô thích cơ bụng của anh nhất, cảm giác sờ rất săn chắc.

Lần nào về nhà cũng phải chạm vào cơ bụng của anh.

Tốc độ của anh rất nhanh, không phải là kiểu Diệp Khúc Đào có thể chịu đựng nổi, một lúc lâu sau, anh rút thứ đó ra, mở tủ đầu giường bên cạnh lấy một cái bao cao su mới mua từ bên trong ra.

Sau khi anh xé bao ra, đút vào trong ŧıểυ huyệt của cô, duy trì tư thế vừa rồi tiếp tục làm.

Tốc độ rất nhanh, làm cô tới cao trào, thân thể run rẩy, kẹp anh chặt hơn.

Chu Canh Minh đổi tư thế, đè cô xuống giường tách chân ra làm.

...

Diệp Khúc Đào thực sự khâm phục sự tự giác của Chu Canh Minh, cô là loại người dù chuông đồng hồ reo cũng phải ngủ thêm năm phút, còn Chu Canh Minh lại dậy ngay sau khi chuông reo.

Chưa bao giờ ngủ nướng.

Anh rửa mặt xong rồi gọi Diệp Khúc Đào dậy, cô mới kỳ kèo dậy khỏi giường.

Hai người đều bận nên tới một cửa tiệm nhỏ ở gần nhà ăn sáng.

Hôm nay anh không họp nên chỉ mặc quần âu với áo sơ mi xanh rồi đi.

Diệp Khúc Đào mặc đồng phục, âu phục nữ với loại váy ôm hông, hôm nay cô phải cùng lãnh đạo ra ngoài khảo sát.

Đoán chừng cả ngày hôm nay sẽ rất mệt.

Diệp Khúc Đào sửa soạn rồi đi ra cửa, ra với anh rồi đóng cửa lại, lúc đợi thang máy, Diệp Khúc Đào còn đưa tay sờ lên quần áo của anh.

Cô thật sự không có khả năng chống cự với Chu Canh Minh mặc âu phục, rất thích sờ mó.

Nhưng lại bị Chu Canh Minh túm lấy tay ngăn cản: “Cẩn thận bị ảnh hưởng.”

Diệp Khúc Đào: “...”

Cẩn thận bị ảnh hưởng, giữ khoảng cách. Bên ngoài có người thì thôi đi, không có người cũng không được sờ.

Hôm qua là ai bảo cô lật người vểnh m//ô//n//g lên, tiếp tục làm phía sau lúc cô mệt muốn chết hả.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162:
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:
Chương 176:
Chương 177:
Chương 178:
Chương 179:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Dưới Giường Không Quen
Chương 2:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...